Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 857: U Cốc: Điều Chỉnh Phương Pháp, Căn Nguyên Tà Niệm

Đêm đen bao trùm U Cốc, mang theo hơi lạnh thấu xương và sự tĩnh lặng đến rợn người, chỉ có tiếng gió hú qua khe đá như lời than khóc của vạn linh. Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, trên tảng đá lạnh lẽo, thân ảnh hòa vào bóng đêm. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua tầng mây dày đặc, cố gắng soi rọi xuống vách đá cheo leo, nhưng chỉ càng làm nổi bật vẻ u ám của nơi này. Mùi tử khí nồng nặc, pha lẫn với hơi đất ẩm mục nát và chút vị tanh của máu khô, len lỏi vào từng hơi thở của hắn. Lục Trường Sinh đã trải qua một đêm dài đằng đẵng của sự chiêm nghiệm, không phải là ngủ nghỉ, mà là một cuộc đối thoại thầm lặng với chính đạo tâm của mình, với những gì hắn đã cảm nhận được từ bản chất của tà khí.

Đôi mắt đen láy của hắn, dù mệt mỏi sau một ngày dài đấu tranh, vẫn không ngừng lóe lên những tia sáng của sự thấu hiểu. Hắn nhìn lên bầu trời sao, nơi những vì tinh tú vẫn lấp lánh dù bị tầng sương mù đen đặc che phủ gần hết, như những hy vọng mong manh giữa biển đêm vô tận. Hắn tự hỏi, phải chăng mỗi một vì sao kia cũng là một linh mạch của thiên địa, và liệu có bao nhiêu linh mạch đã bị tà khí xâm nhiễm, biến chất như U Cốc này? Con đường phía trước, hắn biết, còn rất dài, rất cô độc, và đầy rẫy những thử thách lớn lao hơn nhiều. Nhưng đạo tâm của hắn, sau những cuộc chiến nội tâm cam go, đã được tôi luyện thêm một lần nữa, càng thêm kiên cố, vững như bàn thạch. Hắn không còn hoài nghi hay sợ hãi, chỉ còn lại sự kiên định. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn thầm nhủ. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Hắn sẽ tiếp tục hành trình này, từng bước một, chậm rãi nhưng vững chắc, vun trồng những hạt giống hy vọng giữa mảnh đất hoang tàn, để rồi một ngày nào đó, Cửu Thiên Linh Giới sẽ lại bừng sáng với sức sống mới, từ căn nguyên sâu thẳm nhất.

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua tầng sương mù đen kịt, nhuộm đỏ một vệt mỏng phía chân trời, Lục Trường Sinh khẽ mở mắt. U Cốc vẫn bao trùm trong lớp sương mù đen đặc, dày đến nỗi tầm nhìn chỉ còn vài trượng. Không khí lạnh lẽo ẩm ướt, mang theo cái mùi hôi thối đặc trưng của sự mục ruỗng, khiến bất kỳ tu sĩ nào có đạo tâm không vững cũng phải rùng mình. Nhưng Lục Trường Sinh không hề xao động. Hắn vẫn ngồi xếp bằng giữa nơi linh mạch bị tà khí ăn mòn sâu sắc nhất, nơi mà ngay cả ánh sáng yếu ớt của Tàn Pháp Cổ Đạo cũng chỉ có thể đẩy lùi tà khí chứ chưa thể hoàn toàn thanh tẩy.

Hắn nhắm nghiền đôi mắt, không phải để nghỉ ngơi, mà để tập trung toàn bộ giác quan vào việc phân tích luồng tà khí đã phản phệ hắn đêm qua, và cả những luồng tà khí đang không ngừng cuộn trào từ sâu thẳm lòng đất. Hắn cảm nhận rõ sự ‘kháng cự’ có ý thức của nó. Không chỉ là sự hỗn loạn vô tri của năng lượng tiêu cực, mà giống như một sinh vật sống, một ý chí vặn vẹo đang cố thủ, chống lại mọi sự xâm nhập của linh khí trong lành. Mỗi khi hắn cố gắng dẫn dắt một tia Tàn Pháp Cổ Đạo vào sâu hơn, hắn lại cảm thấy một lực phản chấn mạnh mẽ, không chỉ đẩy lùi mà còn cố gắng ăn mòn, làm biến chất cả linh lực của hắn. Đây là một cuộc đấu trí, đấu ý chí, không đơn thuần là cuộc chiến sức mạnh.

Lục Trường Sinh thầm nhủ, giọng khàn đặc trong tâm trí hắn, như tiếng gió thổi qua vách đá: *“Tà khí này... không chỉ là năng lượng ô uế. Nó có ý chí phản kháng, như một sinh vật sống. Phương pháp chuyển hóa đơn thuần chỉ là đẩy lùi, không phải tận diệt căn nguyên.”* Hắn đã dành cả đêm để suy nghĩ về điều này. Phương pháp của hắn, dựa trên Tàn Pháp Cổ Đạo, là chuyển hóa, là hòa tan, là đưa tà khí trở về trạng thái nguyên thủy của linh khí. Nhưng có vẻ như, bản thân tà khí ở đây đã biến chất đến mức không còn là “linh khí bị ô nhiễm” nữa, mà đã trở thành một dạng tồn tại khác, với “ý chí” riêng của nó.

Hắn lại tiếp tục suy tư, những triết lý về Đạo và Vạn Cổ Khai Thiên lại hiện lên trong tâm trí. *“Vạn Cổ Khai Thiên... Đạo sinh vạn vật. Tà khí cũng từ Đạo mà ra, nhưng lại là sự biến chất. Phải chăng ta cần 'giải cấu' nó, trả nó về trạng thái nguyên thủy, chứ không phải ép buộc chuyển hóa?”* Ý tưởng này chợt lóe lên như một tia chớp trong màn đêm mịt mùng. Chuyển hóa là biến đổi từ dạng này sang dạng khác. Nhưng “giải cấu” thì khác, nó là phân tách, là phá vỡ cấu trúc biến chất của tà khí, để lộ ra bản nguyên của nó, sau đó mới dẫn dắt bản nguyên ấy trở về với Đạo. Điều này đòi hỏi sự tinh tế hơn, sự thấu hiểu sâu sắc hơn về từng phần tử của tà khí, chứ không phải chỉ là một luồng linh khí hùng mạnh áp đảo.

Lục Trường Sinh mở mắt. Ánh mắt hắn sắc bén như dao cạo, xuyên qua màn sương mù đen kịt. Hắn đưa bàn tay lên không trung, từng ngón tay thon dài kết thành những ấn quyết phức tạp. Linh lực trong cơ thể hắn không còn tuôn trào mạnh mẽ như trước, mà trở nên tinh tế hơn, uyển chuyển hơn, theo từng chuyển động của ngón tay hắn. Từng đường nét, từng góc cạnh của pháp ấn được hắn khắc họa chậm rãi, cẩn trọng, như một nghệ nhân đang tạo tác một tác phẩm nghệ thuật vô giá. Các phù văn cổ xưa, mang theo khí tức của Tàn Pháp Cổ Đạo, dần hiện ra giữa không trung, phát ra một thứ ánh sáng xanh lục pha lam dịu nhẹ, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh kiên cố, bền bỉ đến khó tin. Những phù văn này không bay thẳng vào linh mạch, mà chúng xoay chuyển chậm rãi xung quanh hắn, tạo thành một vòng tròn bảo hộ, đồng thời như một màn hình hiển thị, cho phép hắn quan sát rõ hơn từng biến động nhỏ nhất của tà khí bên trong. Hắn không còn cố gắng đẩy lùi hay chuyển hóa tà khí một cách trực diện nữa, mà hắn đang tìm cách thấu hiểu nó, phân tích nó, từng chút một, để tìm ra chìa khóa “giải cấu” nó từ bên trong. Đây là một phương pháp hoàn toàn mới, một bước tiến lớn trong sự chiêm nghiệm của hắn về Đạo và tà khí.

***

Thời gian trôi qua, kim ô đã lên đỉnh điểm, nhưng U Cốc vẫn tối tăm như đêm, thậm chí còn u ám hơn. Sương mù đen đặc, giờ đây đã dày đặc hơn, cuồn cuộn như những con sóng ngầm khổng lồ, tạo thành một áp lực vô hình đè nặng lên vạn vật. Từ sâu thẳm trong lòng đất, những tiếng rên rỉ, gầm gừ yếu ớt nhưng đầy oán hận không ngừng vọng lên, như tiếng của hàng vạn sinh linh đang bị xiềng xích trong địa ngục. Mùi máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc hơn bao giờ hết, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Ngay cả những tiếng chim hót yếu ớt mà Lục Trường Sinh nghe thấy đêm qua cũng đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ, thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi những tiếng động ghê rợn từ tà khí.

Lục Trường Sinh vẫn ngồi yên vị, thân hình gầy gò nhưng ẩn chứa một sức mạnh ý chí phi thường. Các phù văn cổ xưa từ Tàn Pháp Cổ Đạo, sau khi được hắn điều chỉnh và sắp xếp lại, không còn là những ánh sáng đơn thuần nữa. Chúng bắt đầu xoay chuyển, kết nối với nhau, tạo thành một luồng sáng xanh lục pha lam dịu nhẹ nhưng kiên cố, như một sợi tơ vô hình, từ từ, chậm rãi xâm nhập vào sâu trong linh mạch bị tà khí ăn mòn. Luồng sáng này không mang theo sức mạnh bạo liệt, mà nó giống như một dòng nước mát lành, nhẹ nhàng thẩm thấu vào từng kẽ nứt, từng mạch máu của linh mạch, cố gắng tìm hiểu và phân tách cấu trúc của tà khí.

Tà khí bên trong linh mạch phản ứng dữ dội chưa từng có. Nó không còn chỉ tạo ảo ảnh hay ăn mòn ý chí bằng những lời thì thầm nữa. Lần này, nó bắt đầu “kết tinh” thành những thực thể vật chất nhỏ, đen kịt, mang hình hài méo mó, quái dị. Những thực thể này, lớn bằng nắm tay, có cái thì trông như một khối thịt bầy nhầy đang run rẩy, có cái thì giống như những khuôn mặt đầy đau đớn và oán hận, chúng không ngừng vặn vẹo và phát ra những tiếng kêu rít ghê rợn. Chúng chính là những “căn nguyên tà niệm” đã bám rễ sâu sắc vào linh mạch, giờ đây bị phương pháp “giải cấu” của Lục Trường Sinh kích thích, biến thành những vật chất bán hữu hình, lao thẳng vào hắn như những mũi tên độc.

Lục Trường Sinh thầm nhủ, giọng khàn đặc, mỗi lời thốt ra đều chứa đựng sự tập trung cao độ: *“Đây là... sự cụ thể hóa của tà niệm? Ý chí phản kháng của chúng đã bám rễ đến mức này sao?”* Hắn cảm nhận được sức mạnh của những thực thể này không nằm ở sự hủy diệt vật lý, mà ở khả năng ăn mòn tâm trí, gieo rắc sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Mỗi một ‘kết tinh tà niệm’ đều mang theo một luồng năng lượng tiêu cực đậm đặc, một nỗi oán hận, một sự sợ hãi, một tham lam đã bị phóng đại đến cực điểm. Chúng không ngừng vây quanh hắn, tạo thành một vòng xoáy hỗn loạn của cảm xúc tiêu cực, cố gắng phá vỡ hàng rào Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn đã dựng lên.

Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán Lục Trường Sinh, không phải vì sợ hãi, mà vì sự căng thẳng tột độ của tinh thần. Hắn biết rằng, một chút sơ sẩy nhỏ thôi cũng đủ để những tà niệm này xâm nhập vào tâm trí hắn, biến hắn thành một con rối của sự hỗn loạn. Hắn hít thở sâu, cố gắng giữ cho tâm trí mình tĩnh lặng như mặt hồ phẳng lặng, không một gợn sóng. *“Chậm rãi... không thể nóng vội. Càng gấp gáp, chúng càng hung hãn. Phải dùng sự tĩnh lặng của Đạo để hóa giải sự hỗn loạn của chúng.”* Hắn nhắc nhở chính mình.

Hắn không tấn công trực diện những ‘kết tinh tà niệm’ đang lao tới. Thay vào đó, Lục Trường Sinh giữ vững pháp quyết, luồng sáng Tàn Pháp Cổ Đạo bao quanh hắn càng trở nên vững chắc và tinh khiết hơn. Hắn khéo léo né tránh những đợt tấn công điên cuồng, đồng thời dùng linh lực nhẹ nhàng, uyển chuyển đẩy lùi các ‘kết tinh tà niệm’ đang cố gắng va chạm vào thân thể hắn. Mỗi lần đẩy lùi, hắn không dùng sức mạnh để phá nát chúng, mà hắn dùng một loại linh lực đặc biệt, được điều khiển bởi Tàn Pháp Cổ Đạo, nhẹ nhàng bao bọc lấy chúng, như một lớp màng vô hình, cố gắng phân tích cấu trúc của chúng.

Khi một ‘kết tinh tà niệm’ bị đẩy lùi, Lục Trường Sinh cảm thấy một luồng năng lượng tiêu cực cực mạnh cố gắng xâm nhập vào tâm trí hắn qua cánh tay, mang theo những hình ảnh ghê rợn về cái chết, sự đau khổ, những lời thì thầm của sự tuyệt vọng. Nhưng đạo tâm của hắn, kiên cố như bàn thạch, đã chặn đứng chúng. Hắn không chống cự một cách bạo lực, mà hắn đón nhận những luồng năng lượng tiêu cực ��y, sau đó dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để 'chiếu rọi' vào bản chất của chúng, cố gắng tìm kiếm cái 'nguyên nhân' sâu xa đã tạo nên chúng. Hắn nhận ra, mỗi 'kết tinh tà niệm' đều là một mảnh vỡ của nỗi sợ hãi, sự tham lam, hay oán hận đã tích tụ qua hàng ngàn vạn năm, qua vô số sinh linh đã chịu ảnh hưởng của tà khí. Đây không phải là cuộc chiến của một ngày một đêm, cũng không phải là cuộc chiến của một người. Đây là một cuộc chiến của Đạo, một cuộc chiến để khôi phục lại sự cân bằng đã mất của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn biết mình không thể nóng vội.

***

Chiều tà, những vệt nắng yếu ớt cuối cùng của kim ô cố gắng xuyên qua tầng mây đen, nhưng vẫn chỉ có thể tạo ra một vài điểm sáng nhỏ nhoi trên bầu trời U Cốc. Tuy nhiên, tại khu vực xung quanh Lục Trường Sinh, sương mù đen đặc đã bắt đầu tan bớt ở một vài điểm nhỏ, để lộ ra những mảng đá xám tro, ẩm ướt và những bụi cây cằn cỗi. Không khí đã bớt ngột ngạt hơn một chút, và một mùi hương đất ẩm, rêu phong, pha lẫn với hương thanh khiết của linh khí mới được phục hồi, bắt đầu len lỏi vào khứu giác của hắn, xua đi phần nào mùi tử khí nồng nặc. Từ sâu trong lòng đất, những tiếng rên rỉ của tà khí đã yếu đi đáng kể, thay vào đó là những tiếng ‘vỡ vụn’ nhỏ bé, lách tách, như tiếng băng tan, phát ra từ những ‘kết tinh tà niệm’ đang dần bị phân rã. Thỉnh thoảng, Lục Trường Sinh còn nghe thấy tiếng linh khí trong lành róc rách chảy trong lòng đất, như một dòng suối ngầm đang tìm đường trở về.

Sau nhiều giờ đấu tranh cam go, bền bỉ, Lục Trường Sinh đã dần chiếm ưu thế. Phương pháp “giải cấu” của hắn, dù chậm chạp, nhưng lại vô cùng hiệu quả. Các phù văn cổ xưa của Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ bao bọc mà còn thẩm thấu sâu vào từng ‘kết tinh tà niệm’. Hắn không còn cố gắng đẩy lùi chúng một cách đơn thuần. Thay vào đó, hắn dùng Tàn Pháp Cổ Đạo như một lưỡi dao vô hình, sắc bén nhưng lại vô cùng tinh tế, từ từ ‘tách rời’ các thành phần của những ‘kết tinh tà niệm’ đó. Hắn phân tích từng mảnh năng lượng tiêu cực, từng luồng oán hận, từng hạt giống sợ hãi, và sau đó, hắn dùng linh khí trong lành của Tàn Pháp Cổ Đạo để “chiếu rọi” vào bản nguyên của chúng, giúp chúng “nhận ra” con đường trở về với Đạo.

Các ‘kết tinh tà niệm’ không bị hủy diệt, mà chúng dần dần suy yếu, mất đi sự gắn kết, và cuối cùng phân rã thành những làn khói đen mờ ảo, tan biến vào không khí. Mỗi khi một ‘kết tinh’ tan biến, Lục Trường Sinh lại cảm thấy một luồng năng lượng thanh tịnh nhẹ nhàng lan tỏa, và linh mạch dưới chân hắn lại hồi phục thêm một chút. Hắn tập trung toàn bộ tinh thần và đạo tâm, chuyển hóa từng chút một, không hề nóng vội. Sự mệt mỏi bao trùm lấy hắn, nhưng hắn vẫn giữ vững sự tỉnh táo, bởi hắn biết rằng, chỉ cần một khoảnh khắc lơ là, những tà niệm này sẽ lại bùng phát mạnh mẽ hơn.

Cuối cùng, hắn dồn toàn bộ sự chú ý vào một ‘kết tinh tà niệm’ lớn nhất, đen kịt và phát ra những tiếng rên rỉ dữ dội nhất. Đây là vật chất hóa của một nỗi oán hận hoặc một sự sợ hãi cổ xưa, đã tích tụ qua hàng ngàn vạn năm, mang theo ý chí phản kháng mạnh mẽ nhất. Lục Trường Sinh vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo đến cực hạn, luồng sáng xanh lục pha lam từ cơ thể hắn bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bao phủ hoàn toàn ‘kết tinh’ đó. Hắn cảm nhận được sự giằng xé nội tại của nó, sự đấu tranh giữa bản năng muốn tồn tại và sự “giải cấu” của hắn. Sau một hồi giằng co căng thẳng, cuối cùng, ‘kết tinh tà niệm’ lớn nhất ấy cũng không thể chống cự được nữa. Nó phát ra một tiếng rít cuối cùng, sau đó biến thành một làn khói đen khổng lồ, cuồn cuộn bay lên không trung rồi tan biến hoàn toàn, không để lại dấu vết gì. Ngay lập tức, một tia linh khí trong lành mạnh mẽ hơn hẳn những tia trước đó bùng lên từ lòng đất, như một mạch suối được khai thông, mang theo sức sống mới.

Lục Trường Sinh thở phào một hơi, một tiếng thở dài nhẹ nhõm, nhưng cũng đầy sự kiệt sức. Hắn thu lại pháp quyết, các phù văn cổ xưa dần chìm vào cơ thể hắn. Hắn đứng dậy, thân hình hơi loạng choạng, nhưng ánh mắt đen láy lại lộ rõ vẻ thấu hiểu sâu sắc. Hắn nhìn vào nơi mà ‘kết tinh tà niệm’ lớn nhất vừa tan biến, cảm nhận luồng linh khí trong lành đang dần lan tỏa, và thầm nhủ: *“Thì ra... tà khí cũng là một phần của Đạo, bị bóp méo bởi những chấp niệm. Thanh tẩy không phải là hủy diệt, mà là 'giải phóng' chúng khỏi sự bám chấp đó.”*

Hắn lại tiếp tục suy tư, ánh mắt nhìn xa xăm, xuyên qua màn sương mù đang dần tan bớt. *“Căn nguyên tà niệm này... nó không phải là của một cá nhân, mà là sự tích tụ của vô số oán hận, tham lam, sợ hãi từ những thời đại đã qua. Nó là di sản của một quá khứ bi thương, của những cuộc chiến tranh, của những sự hủy diệt đã diễn ra trên Cửu Thiên Linh Giới này.”* Lục Trường Sinh nhận ra rằng, những gì hắn đang thanh tẩy không chỉ là tà khí đơn thuần, mà là một dạng ký ức, một dạng năng lượng tinh thần đã bị biến chất, bám rễ sâu sắc vào linh mạch của thiên địa. Điều này báo hiệu rằng, hắn sẽ phải đối mặt với một nguồn gốc tà khí cổ xưa và mạnh mẽ hơn nhiều, có thể là một tàn dư của những đại chiến đã qua, hay thậm chí là của một thực thể tà ác đã tồn tại từ vạn cổ.

Việc tà khí có thể 'kết tinh' thành thực thể, dù chỉ là bán hữu hình, cũng cho thấy một khả năng đáng sợ: tà khí có thể tạo ra những sinh vật có ý thức, hoặc biến những sinh vật sống thành tay sai mạnh mẽ hơn trong tương lai. Cuộc chiến này sẽ không chỉ dừng lại ở việc thanh tẩy linh mạch, mà còn là cuộc chiến giành lại 'tâm hồn' của thế giới và con người.

Lục Trường Sinh đứng đó, trầm tư, nhìn về phía chân trời đang dần ngả màu tối. Phương pháp 'giải cấu' tà khí của hắn, thay vì chỉ chuyển hóa hay hủy diệt, cho thấy một con đường độc đáo và sâu sắc hơn trong việc phục hồi linh giới. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, con đường này sẽ đòi hỏi sự kiên nhẫn và thời gian vô hạn. Một tia linh khí yếu ớt, chồi non xanh mơn mởn, giờ đây đã vươn cao hơn một chút, lá non đã mở rộng hơn, lấp lánh những giọt sương đêm. Từ xa, Lục Trường Sinh lại nghe thấy tiếng chim hót, lần này rõ ràng hơn, như một lời chào đón sự sống đang dần trở lại.

Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ý vị. Sự mệt mỏi vẫn còn đó, nhưng không thể che lấp đi ánh sáng của hy vọng và sự kiên định trong đôi mắt hắn. Thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo. Tương lai của Cửu Thiên Linh Giới mở ra với nhiều khả năng mới. Hắn không vội vã, chỉ lặng lẽ bước đi, từng bước một, trên con đường mà hắn đã chọn, con đường của sự kiên trì, của sự thấu hiểu và của sự chữa lành. *“Cuộc chiến này... còn dài hơn ta nghĩ,”* hắn lẩm bẩm, nhưng lần này, trong giọng nói của hắn không còn sự mệt mỏi hay tuyệt vọng, mà là một sự quyết tâm sắt đá. *“Nhưng đạo của ta, cũng chưa hề kết thúc.”*

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free