Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 858: U Cốc: Mầm Sống Nguyên Thủy, Khí Vận Khai Thiên

Lục Trường Sinh đứng đó, trầm tư, nhìn về phía chân trời đang dần ngả màu tối. Phương pháp ‘giải cấu’ tà khí của hắn, thay vì chỉ chuyển hóa hay hủy diệt, cho thấy một con đường độc đáo và sâu sắc hơn trong việc phục hồi linh giới. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, con đường này sẽ đòi hỏi sự kiên nhẫn và thời gian vô hạn. Một tia linh khí yếu ớt, chồi non xanh mơn mởn, giờ đây đã vươn cao hơn một chút, lá non đã mở rộng hơn, lấp lánh những giọt sương đêm. Từ xa, Lục Trường Sinh lại nghe thấy tiếng chim hót, lần này rõ ràng hơn, như một lời chào đón sự sống đang dần trở lại.

Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ý vị. Sự mệt mỏi vẫn còn đó, nhưng không thể che lấp đi ánh sáng của hy vọng và sự kiên định trong đôi mắt hắn. Thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo. Tương lai của Cửu Thiên Linh Giới mở ra với nhiều khả năng mới. Hắn không vội vã, chỉ lặng lẽ bước đi, từng bước một, trên con đường mà hắn đã chọn, con đường của sự kiên trì, của sự thấu hiểu và của sự chữa lành. *“Cuộc chiến này... còn dài hơn ta nghĩ,”* hắn lẩm bẩm, nhưng lần này, trong giọng nói của hắn không còn sự mệt mỏi hay tuyệt vọng, mà là một sự quyết tâm sắt đá. *“Nhưng đạo của ta, cũng chưa hề kết thúc.”*

***

Đêm dần buông xuống U Cốc, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của hoàng hôn, kéo theo một màn sương mù đen kịt, lạnh lẽo thấu xương. Linh khí trong lành mà Lục Trường Sinh vừa khai thông nhanh chóng bị bóng tối và hơi lạnh bao trùm, nhưng không hoàn toàn biến mất, như một đốm lửa nhỏ nhoi kiên cường lập lòe trong cơn bão dữ. Mùi tử khí, ẩm mốc và kim loại tanh tưởi của tà khí lại trỗi dậy, càng thêm nồng đậm trong màn đêm buông xuống, khiến không khí trở nên nặng nề, khó thở. Tiếng gió hú qua những vách đá lởm chởm giờ đây nghe ghê rợn hơn, như những lời thì thầm ai oán của vô số linh hồn bị tà khí nuốt chửng.

Lục Trường Sinh không nghỉ ngơi, mà ngay lập tức quay trở lại động phủ thô sơ của mình, sâu trong lòng U Cốc. Hắn khoanh chân ngồi xuống trên một tảng đá phẳng, nhắm mắt lại, dốc toàn tâm vào việc tịnh tu. Mặc dù đã thành công ‘giải cấu’ một phần của ‘kết tinh tà niệm’ lớn nhất, nhưng hắn biết rằng đó chỉ là một giọt nước trong biển cả. Căn nguyên tà niệm vẫn còn đó, bám rễ sâu dưới lòng đất, như một khối u ác tính khổng lồ đang dần dần lan rộng, chờ đợi cơ hội bùng phát trở lại.

Toàn thân Lục Trường Sinh tỏa ra một vầng sáng mờ ảo, xanh lục pha lam, là hào quang của Tàn Pháp Cổ Đạo được vận chuyển đến cực hạn. Vầng sáng ấy không rực rỡ chói lòa, mà ôn hòa, bền bỉ, mang theo khí tức của sự trường tồn và chữa lành. Nó từ từ lan tỏa, xuyên sâu xuống lòng đất, như những rễ cây cổ thụ đang kiên nhẫn tìm đường trong lòng đất mẹ. Dưới tác động của vầng sáng này, Lục Trường Sinh cảm nhận được sự co rút và tan rã chậm chạp của những luồng tà khí đen kịt đang cuồn cuộn bên dưới. Nó giống như một khối băng lớn đang dần bị bào mòn bởi dòng nước ấm, quá trình ấy diễn ra vô cùng chậm rãi, đòi hỏi sự kiên trì vô hạn.

Sự kháng cự của tà khí vẫn vô cùng dai dẳng. Hắn cảm nhận được những làn sóng oán hận, tham lam, và sợ hãi dâng lên từ sâu thẳm lòng đất, cố gắng đẩy lùi vầng sáng của hắn. Đó không phải là một sự phản kháng vô tri, mà là một ý chí nguyên thủy, một bản năng sinh tồn méo mó của chính tà niệm. Chúng gào thét không tiếng động, cố gắng bám víu vào sự tồn tại của mình, không muốn tan biến. Mỗi lần tà khí phản phệ, Lục Trường Sinh lại cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên đạo tâm và cơ thể, như có hàng vạn mũi kim châm vào kinh mạch, nhưng hắn vẫn vững như bàn thạch.

Trong tâm trí hắn, những chiêm nghiệm về Vạn Cổ Khai Thiên lại hiện lên. Hắn tự vấn về sự kiên nhẫn vô tận của Thiên Địa khi tạo ra vạn vật từ hư vô. Vô số kỷ nguyên đã trôi qua, vô số lần hủy diệt rồi tái sinh. Mỗi một hạt bụi, mỗi một giọt sương, mỗi một tấc đất đều mang trong mình Đạo của sự khởi đầu, của sự tái tạo. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn," Lục Trường Sinh thầm nhủ. Con đường hắn chọn là con đường của sự chữa lành, không phải hủy diệt. Nó không phải là cuộc chiến tranh đoạt sức mạnh, mà là một cuộc chiến giành lại sự cân bằng, sự hài hòa cho thế giới.

Hắn nhớ lại những lời mình từng nói: "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Giữa biển cả tà khí vô biên, bản tâm hắn vẫn kiên định, không hề dao động. Mỗi khi cảm thấy sự mệt mỏi dâng lên, hắn lại tự nhắc nhở mình về sự kiên trì của dòng nước chảy đá mòn, của hạt mầm vươn lên từ kẽ đá. Sự khó khăn của việc tái tạo sự sống từ sự mục rữa, từ đống tro tàn của quá khứ bi thương, thực sự là một thử thách vô cùng lớn. Nhưng Lục Trường Sinh tin rằng, chỉ cần đủ kiên nhẫn, đủ bền bỉ, dù chỉ là một tia hy vọng mong manh, cũng có thể nhóm lên ngọn lửa của sự sống mới.

Hắn cảm nhận được sự nhỏ bé của mình trước quy mô khổng lồ của tà khí, nhưng đồng thời cũng nhận ra sự vĩ đại của Tàn Pháp Cổ Đạo – một con đường không tìm kiếm sức mạnh bá đạo, mà tìm kiếm sự hòa hợp và thấu hiểu. Nó giống như việc dùng ánh sáng để xua tan bóng tối, không phải bằng cách đánh đuổi, mà bằng cách từ từ lấp đầy khoảng trống. Vầng sáng xanh lục pha lam từ cơ thể hắn chính là biểu tượng của sự kiên nhẫn ấy, chậm rãi nhưng không ngừng nghỉ, từng chút một hòa tan những chấp niệm đã bị bóp méo thành tà khí.

Thời gian trôi qua, màn đêm dường như kéo dài vô tận, nhưng Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, bất động. Hắn đã quên đi sự mệt mỏi của cơ thể, quên đi cả khái niệm về thời gian. Trong tâm trí hắn chỉ còn lại sự giao thoa không ngừng giữa vầng sáng của Tàn Pháp Cổ Đạo và những luồng tà khí đen kịt. Mỗi khi một tia tà khí tan biến, hắn lại cảm nhận được một chút nhẹ nhõm, một chút linh khí thuần khiết được giải phóng, dù nhỏ bé đến mức gần như không thể nhận ra. Đó chính là những hạt bụi mang trong mình Đạo của sự khởi đầu, những mầm mống đầu tiên của sự tái sinh. Hắn biết rằng, con đường phía trước còn dài và gian nan, nhưng mỗi bước đi, mỗi khoảnh khắc kiên trì đều là một phần quan trọng trong hành trình ấy.

***

Sau một đêm dài đằng đẵng của sự thanh tẩy và giằng co, cuối cùng, một tia sáng yếu ớt của bình minh cũng len lỏi qua khe hở giữa những ngọn núi cao chót vót, nhuộm một màu xám bạc lên màn sương mù đen kịt của U Cốc. Không khí vẫn còn ẩm ướt và lạnh lẽo, nhưng cảm giác nặng nề, ngột ngạt đã giảm đi đáng kể. Mùi tử khí vẫn còn đó, nhưng không còn quá nồng đậm, nhường chỗ cho một chút mùi đất ẩm và rêu phong. Tiếng gió hú vẫn còn, nhưng đã dịu đi nhiều, giờ đây nghe như một bản nhạc trầm buồn hơn là những lời ai oán ghê rợn.

Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên vẻ mệt mỏi rõ rệt, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn là sự kiên định và một tia hy vọng vừa nhen nhóm. Hắn cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí U Cốc, một sự chuyển biến mà chỉ những ai đã sống và chiến đấu trong môi trường tà khí khắc nghiệt này mới có thể nhận ra. Không gian xung quanh hắn dường như đã bớt đi sự kháng cự, bớt đi áp lực vô hình.

Hắn đứng dậy, thân hình hơi lung lay, nhưng ánh mắt vẫn dõi về phía ánh sáng bình minh yếu ớt đang len lỏi. Hắn bước chậm rãi, từng bước một, đi về phía một vách đá gần đó. Nơi đây, tà khí đã rút đi một phần đáng kể, để lộ ra những vệt đá ẩm ướt, không còn bị ăn mòn bởi màu đen nhớp nháp của tà khí. Những phiến đá xám xịt giờ đây mang một vẻ đẹp nguyên thủy, được gột rửa bởi sương đêm và một chút linh khí thuần khiết mới được giải phóng.

Lục Trường Sinh đưa tay chạm nhẹ vào vách đá. Cảm giác lạnh buốt thấu xương như trước kia đã không còn, thay vào đó là một sự mát mẻ, ẩm ướt dễ chịu. Hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức nhưng đầy chiêm nghiệm: "Thiên Địa có Đạo, Vạn vật có Tôn. Từ hư vô sinh hữu, từ mục nát tái sinh... Khai Thiên không chỉ là khởi đầu, mà còn là sự tái tạo vô tận."

Hắn đưa mắt nhìn kỹ hơn. Và rồi, hắn nhìn thấy.

Nơi kẽ đá khô cằn, nơi tà khí từng bám rễ sâu sắc nhất, một vệt rêu xanh non tơ, nhỏ bé đến khó tin, đang bám vào. Nó chỉ là một đốm màu xanh mướt, chỉ lớn hơn đầu ngón tay cái một chút, nhưng sự hiện diện của nó ở nơi đây, sau hàng ngàn vạn năm bị tà khí ăn mòn, giống như một phép màu. Gần đó, trên nền đất ẩm, một vài con côn trùng nhỏ xíu, màu xanh lục, đang bò lổm ngổm. Chúng không lớn hơn hạt gạo là bao, thân hình mảnh mai, yếu ớt, nhưng chúng đang chuyển động, đang sống.

Những mầm sống nguyên thủy này, dù nhỏ bé đến mức gần như không thể nhận ra, lại mang một ý nghĩa vĩ đại đối với Lục Trường Sinh. Chúng là bằng chứng cụ thể nhất cho thấy phương pháp ‘giải cấu’ tà khí của hắn đang phát huy tác dụng. Chúng là những hạt mầm đầu tiên của ‘Vạn Cổ Khai Thiên’ trong U Cốc, một sự tái sinh không phải từ hư vô, mà từ tro tàn và sự mục rữa.

Hắn quỳ xuống, ánh mắt chăm chú nhìn ngắm vệt rêu xanh và lũ côn trùng bé nhỏ. Trong đầu hắn, một dòng suy nghĩ cuồn cuộn chảy. Thiên Địa không vội vã. Tạo hóa không hấp tấp. Sự sống luôn tìm cách vươn lên, dù trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất. Đây chính là minh chứng cho Đạo của sự tái tạo, một quy luật vĩnh hằng mà hắn đã dành cả đời để chiêm nghiệm. Sự xuất hiện của chúng không chỉ là một dấu hiệu của sự phục hồi linh mạch, mà còn là một lời xác nhận cho con đường tu hành bền vững mà hắn đã chọn.

"Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận," hắn thầm thì. Sự mệt mỏi vẫn còn đó, nhưng một luồng sức mạnh tinh thần mới đã dâng trào trong lòng hắn. Hắn nhận ra rằng, cuộc chiến này không phải là một cuộc đua tốc độ, mà là một cuộc hành trình của sự kiên nhẫn vô hạn. Những mầm sống bé nhỏ này chính là lời động viên lớn lao nhất. Chúng cho hắn thấy rằng, dù đại thế có biến thiên đến đâu, dù tà khí có mạnh mẽ đến mấy, Đạo của sự sống vẫn luôn tìm thấy con đường để nảy nở.

Ánh sáng bình minh yếu ớt dần trở nên rõ ràng hơn, dù bầu trời vẫn âm u. Lục Trường Sinh cảm nhận được sự thay đổi của mùi hương trong không khí. Mùi đất tươi và rêu xanh đang dần lấn át mùi tử khí. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ khe đá, một âm thanh đã bị chôn vùi dưới tiếng gió hú ghê rợn trong nhiều năm, giờ đây nghe rõ ràng hơn. Tất cả những chi tiết nhỏ bé ấy, hợp lại, tạo nên một bức tranh của hy vọng, một bức tranh của sự sống đang dần trở lại.

Lục Trường Sinh đứng đó, trầm tư, như một phần của chính cảnh vật xung quanh. Hắn không còn là một tu sĩ đơn độc chiến đấu với tà khí, mà là một người đang chứng kiến, đang cảm nhận, và đang tham gia vào quá trình tái tạo vĩ đại của thiên địa. Hắn hiểu rằng, để phục hồi Cửu Thiên Linh Giới, không chỉ cần thanh tẩy tà khí, mà còn cần nuôi dưỡng và kích hoạt những mầm sống nguyên thủy này, để chúng có thể vươn lên, mạnh mẽ trở lại.

***

Giữa buổi sáng, bầu trời U Cốc vẫn âm u, nhưng không khí đã trở nên ẩm ướt và mát mẻ dễ chịu. Màn sương đen kịt đã tan đi phần lớn, nhường chỗ cho một lớp sương mỏng lãng đãng, mang theo hơi ẩm của đất trời. Mùi đất tươi, rêu xanh và một chút hương hoa dại yếu ớt giờ đây đã chiếm ưu thế, át đi mùi tử khí nồng đậm của đêm qua. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ khe đá, tiếng gió nhẹ nhàng lướt qua những tán cây héo úa, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng của sự sống.

Lục Trường Sinh quỳ xuống bên cạnh vệt rêu xanh non tơ. Hắn đưa ngón tay khẽ chạm vào phiến rêu, cảm nhận sự mềm mại, ẩm ướt của nó. Một luồng sinh khí yếu ớt nhưng thuần khiết truyền đến đầu ngón tay hắn, như một mạch đập nhỏ bé của sự sống nguyên thủy. Đây không chỉ là sự sống của một loài thực vật đơn thuần, mà còn là biểu hiện của Đạo, của sự kiên cường và khả năng tái sinh vô tận của vạn vật.

Hắn nhắm mắt lại. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, không phải để thanh tẩy hay đối kháng, mà để cảm nhận, để hòa mình vào luồng sinh khí ấy. Một luồng linh khí dịu nhẹ, thuần khiết từ cơ thể Lục Trường Sinh tản mát ra xung quanh, hòa vào không khí, như một làn mưa xuân tưới tắm cho mảnh đất khô cằn. Hắn không cố gắng thúc ép hay điều khiển, mà chỉ đơn thuần là cung cấp một nguồn năng lượng sống, một sự hỗ trợ vô hình cho những mầm sống nhỏ bé này.

Trong khoảnh khắc ấy, Lục Trường Sinh cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với tự nhiên, với chính Đạo của thiên địa. Hắn không còn là một tu sĩ đơn thuần, mà là một người gieo mầm, một người nuôi dưỡng sự sống. "Mầm sống tuy nhỏ, nhưng chứa đựng Đạo của càn khôn. Sự kiên nhẫn của Thiên Địa, sự vô cùng của Đạo, tất cả đều bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhất," hắn tự nhủ, giọng nói ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc.

Hắn mở mắt, nhìn những hạt sương đêm còn đọng lại trên lá rêu, lấp lánh như những viên ngọc trai nhỏ xíu. Những con côn trùng màu xanh lục vẫn đang bò lổm ngổm, chuyển động chậm rãi nhưng đầy sức sống. Một tia nắng yếu ớt lách qua kẽ lá, chiếu xuống, khiến chúng trở nên lung linh hơn. Lục Trường Sinh thấy rõ sự mong manh của chúng, chúng dễ dàng bị hủy diệt nếu tà khí bùng phát trở lại, hoặc nếu một cơn gió mạnh thổi qua. Điều này nhắc nhở hắn rằng, dù đã có những dấu hiệu tích cực, cuộc chiến phục hồi vẫn chỉ mới bắt đầu, và ‘căn nguyên tà niệm’ vẫn là một mối đe dọa tiềm tàng, có thể biến đổi hoặc tái xuất hiện dưới hình thức khác trong tương lai.

Tuy nhiên, trong lòng Lục Trường Sinh không hề có sự nản lòng hay sợ hãi. Ngược lại, một nụ cười nhẹ nhàng, hiếm hoi nhưng đầy ý vị, nở trên môi hắn. Đó là nụ cười của sự mãn nguyện, của niềm hy vọng, và của sự kiên định không gì lay chuyển được. Hắn hiểu rằng, sự phục hồi của Cửu Thiên Linh Giới sẽ là một quá trình dài lâu, đòi hỏi sự kiên nhẫn vô hạn, nhưng những mầm sống nguyên thủy này chính là minh chứng cho một tương lai đầy hứa hẹn.

Hắn ngồi đó, lặng lẽ, không vội vã, không cầu mong sức mạnh hay danh vọng. Hắn chỉ đơn thuần là một phần của U Cốc, một người đang cùng thiên địa chữa lành những vết thương. Sự xuất hiện của những sinh linh nhỏ bé, nguyên thủy này báo hiệu một quá trình phục hồi dài lâu nhưng đầy hy vọng, nơi Cửu Thiên Linh Giới sẽ dần trở lại trạng thái ‘Vạn Cổ Khai Thiên’ của riêng mình. Khả năng của Lục Trường Sinh không chỉ thanh tẩy mà còn ‘nuôi dưỡng’ và ‘kích hoạt’ sự sống nguyên thủy cho thấy hắn có thể trở thành một ‘Đạo Sư’ của sự tái tạo, một người có khả năng định hình lại quy luật của thế giới.

Lục Trường Sinh đứng dậy, thân hình vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng đôi mắt đã tràn đầy sinh khí và sự thấu hiểu. Hắn đưa mắt nhìn bao quát khắp U Cốc, nơi màn sương mù vẫn còn lãng đãng, nơi những vách đá vẫn còn mang dấu vết của sự tàn phá. Hắn biết rằng, hành trình còn rất dài, nhưng hắn cũng hiểu rằng, mỗi bước đi, dù nhỏ bé đến đâu, đều là một bước tiến quan trọng. Con đường tu hành của hắn không phải là con đường đi tìm sức mạnh tối thượng, mà là con đường đi tìm sự cân bằng, sự hài hòa, và sự tái sinh.

"Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn khẽ nói. Lục Trường Sinh không vội vã, chỉ lặng lẽ bước đi, từng bước một, trên con đường mà hắn đã chọn, con đường của sự kiên trì, của sự thấu hiểu và của sự chữa lành. Hắn biết rằng, thế giới đã thay đổi, nhưng con đường tu hành của hắn, con đường của Đạo, sẽ không bao giờ kết thúc.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free