Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 859: U Minh Cổ Địa: Tà Niệm Nguyên Thủy, Đạo Tâm Khai Sáng

Lục Trường Sinh bước đi, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, không để lại dấu vết trên nền đất ẩm ướt của U Cốc. Ánh mắt hắn vẫn còn vương vấn chút trầm tư, nhưng sâu thẳm lại bừng lên một tia sáng của sự thấu hiểu và kiên định. Những mầm sống nhỏ bé, nguyên thủy kia đã gieo vào lòng hắn một niềm tin sâu sắc hơn vào con đường mà hắn đã chọn – con đường của sự cân bằng, sự hài hòa, và sự tái sinh. Hắn biết, U Cốc đã có được những bước phục hồi đầu tiên, nhưng đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài vô tận.

Khi hắn rời khỏi nơi những phiến rêu xanh non tơ đang hé mình đón sương, không khí bắt đầu thay đổi một cách tinh tế. Tiếng côn trùng ri rỉ và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn dần nhường chỗ cho những làn gió lạnh lẽo hơn, mang theo một âm hưởng khác lạ. Ban đầu, đó chỉ là tiếng gió lướt qua những vách đá, nghe như một khúc ca buồn bã, nhưng càng đi sâu, tiếng gió càng trở nên gào thét, mang theo một sự ghê rợn khó tả, như tiếng kêu than của hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Mùi hương của đất ẩm và cây cỏ mục ruỗng cũng dần biến mất, thay vào đó là một mùi tử khí nồng nặc, pha lẫn sự ẩm mốc của đá cổ và một thứ mùi tanh tưởi, rờn rợn mà hắn chưa từng gặp phải.

Bầu không khí từ sự bình yên, tĩnh lặng của U Cốc dần trở nên u ám, lạnh lẽo và đầy áp lực. Mây đen từ đâu kéo đến, che khuất vầng dương đang dần khuất bóng, biến chiều tà thành một bức tranh xám xịt, ảm đạm. Gió mạnh táp vào mặt, mang theo những hạt bụi mịn màng, lạnh buốt, khiến Lục Trường Sinh phải khẽ nheo mắt. Hắn cảm nhận được sự thay đổi không chỉ ở bên ngoài, mà còn ở sâu bên trong chính linh hồn hắn. Một luồng khí tức khác lạ, cổ xưa và hùng vĩ hơn những tà khí hắn từng thanh tẩy, dường như đang dẫn lối, thôi thúc hắn tiến sâu hơn vào vùng đất cằn cỗi phía trước. Đây không phải là tàn dư của một cuộc chiến nào đó, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, dữ dội hơn, dường như là gốc rễ của chính 'căn nguyên tà niệm' mà hắn đã chạm tới khi còn ở U Cốc.

Lục Trường Sinh dừng lại, ngước nhìn lên bầu trời đang chuyển màu. Những khối mây đen kịt không ngừng cuộn xoáy, tạo thành những hình thù quái dị, như những bàn tay khổng lồ đang cố gắng túm chặt lấy mặt đất. Hắn vuốt nhẹ lên mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo đang đeo bên hông, cảm nhận được sự rung động khe khẽ của nó, như một tiếng gọi, một lời cảnh báo từ sâu thẳm thời gian.

"Đây không phải là tàn dư... đây là khởi nguyên sao? Một dạng tà niệm nguyên thủy...," hắn khẽ lẩm bẩm trong nội tâm, đôi mắt trầm tư nhìn về phía trước. Ánh mắt hắn xuyên qua màn sương mù đang dần dày đặc, nhìn thấy những đường nét mờ ảo của một vùng đất hoàn toàn khác biệt. Nơi đó, cảnh vật không còn là những vách đá đơn thuần hay cây cối héo úa, mà là những khối đá đen kịt, lởm chởm, như những ngón tay xương xẩu vươn lên từ lòng đất chết. Không một bóng cây, không một chút dấu hiệu của sự sống. Chỉ có sự hoang tàn, đổ nát đến tận cùng, một sự chết chóc đã ăn sâu vào cả linh mạch của đất trời.

Hắn nhớ lại những chiêm nghiệm về Vạn Cổ Khai Thiên, về sự hình thành của vũ trụ. Khai Thiên, không chỉ là sự sinh diệt, mà còn là sự hình thành của mọi đối lập. Có sáng ắt có tối, có sinh ắt có tử, có linh khí ắt có tà khí. Và có lẽ, nơi này chính là một trong những biểu hiện nguyên thủy nhất của mặt đối lập đó. Một nơi mà tà niệm đã tồn tại từ thuở hỗn độn, từ khi Cửu Thiên Linh Giới còn chưa định hình rõ ràng.

Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh lẽo và đặc quánh mùi tử khí tràn vào phổi. Hắn không hề nao núng. Ngược lại, một sự quyết tâm càng thêm kiên cố trong lòng hắn. Nếu muốn thực sự chữa lành Cửu Thiên Linh Giới, hắn không thể chỉ thanh tẩy những biểu hiện bên ngoài, mà phải chạm đến cả căn nguyên, đến những gì đã hình thành từ thuở khai thiên lập địa. Hắn bước đi, mỗi bước chân đều vững vàng, không nhanh không chậm, như một người lữ hành đang tiến vào một vùng đất xa lạ nhưng lại vô cùng quan trọng đối với định mệnh của mình. Ánh mắt hắn kiên định, quan sát mọi biến đổi nhỏ nhặt nhất của môi trường xung quanh, từ những viên đá dưới chân đến những khối mây trên cao, tay hắn vẫn vuốt nhẹ mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo, như một sự kết nối vô hình với con đường mà hắn đã chọn. Hắn biết, đây sẽ là một thử thách hoàn toàn khác, một cuộc đối đầu với bản chất nguyên thủy của hỗn độn, nhưng đạo tâm hắn đã vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm.

***

Khi Lục Trường Sinh tiến sâu hơn vào vùng đất được gọi là U Minh Cổ Địa, cảnh tượng trước mắt hắn càng trở nên hoang tàn và kinh hoàng hơn gấp bội. Nơi đây không còn là những vách đá đơn thuần hay đất cằn, mà là một thành phố chết, hay đúng hơn là những tàn tích của một nền văn minh cổ đại đã bị nuốt chửng bởi sự mục nát. Đền đài đổ nát, những cột đá khổng lồ xiêu vẹo, những bức tượng vô danh bị ăn mòn đến mức không còn nhận ra hình dạng ban đầu, tất cả đều được bao phủ bởi một lớp bụi thời gian và tà khí đặc quánh. Những đường hầm tối tăm mở ra như những cái miệng quỷ dữ, dẫn sâu vào lòng đất, nơi mà ánh sáng dường như chưa bao giờ chạm tới. Kiến trúc nơi đây vô cùng kỳ lạ, không giống bất kỳ kiến trúc nào mà Lục Trường Sinh từng thấy trong Cửu Thiên Linh Giới, mang một vẻ cổ xưa, nguyên thủy và đầy ám ảnh, như được tạo ra bởi một chủng tộc đã bị lãng quên từ rất lâu.

Tiếng gió hú không còn chỉ là âm thanh của thiên nhiên, mà đã hòa lẫn với những tiếng xương cốt va chạm lạo xạo đâu đó trong bóng tối, và đôi khi, một tiếng kêu thét ai oán, thê lương của những vong hồn bị giam cầm văng vẳng vọng lại từ những kẽ nứt sâu hun hút. Trong những đường hầm, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn như tiếng đếm ngược của thời gian, vọng lại một cách rùng rợn. Mùi tử khí nồng nặc đến mức muốn xộc thẳng vào óc, quyện lẫn với mùi ẩm mốc, mùi lưu huỳnh khét lẹt và một thứ mùi tanh hôi đặc trưng của kim loại gỉ sét, khiến Lục Trường Sinh phải vận chuyển linh lực nhẹ nhàng để thanh lọc không khí xung quanh mình.

Bầu không khí ở đây u ám, lạnh lẽo và chết chóc đến cực điểm. Ánh sáng yếu ớt của chiều tà gần như không thể xuyên qua lớp sương mù đen kịt cuồn cuộn, bao phủ mọi thứ trong một màn đêm vĩnh cửu. Tà khí ở đây không còn là những luồng khí mờ ảo hay sương mù đơn thuần, mà đã đặc quánh lại, cuộn xoáy như những dòng sông đen ngòm, chảy xiết giữa những tàn tích đổ nát. Chúng không ngừng ăn mòn mọi thứ, từ đá tảng kiên cố đến cả linh lực của một tu sĩ. Lục Trường Sinh có thể cảm nhận rõ ràng sự bào mòn liên tục lên lớp linh lực bảo vệ của mình, như hàng ngàn con côn trùng đang gặm nhấm không ngừng nghỉ.

Thời tiết cũng khắc nghiệt đến tột cùng. Những giọt mưa axit lất phất rơi trên không trung, không ngừng gặm mòn những phiến đá, tạo nên những vết lõm sâu hoắm. Ở phía xa, một cơn bão cát đen khổng lồ đang dần nổi lên, như một con quái vật khổng lồ đang tiến gần, hứa hẹn một đêm tối đầy biến động.

Lục Trường Sinh đứng giữa dòng tà khí cuồn cuộn, đôi chân hắn vẫn vững vàng trên nền đất khô cằn. Hắn nhắm mắt lại, không phải vì sợ hãi hay mệt mỏi, mà để cảm nhận rõ ràng hơn. Tà khí không ngừng thẩm thấu qua lớp phòng hộ, ăn mòn linh lực và thậm chí là cố gắng xâm nhập vào tinh thần hắn. Hắn cảm thấy những hình ảnh méo mó, những tiếng thì thầm đầy oán hận cố gắng len lỏi vào đạo tâm, nhưng tất cả đều bị chặn lại bởi bức tường vô hình của Tàn Pháp Cổ Đạo. Đạo tâm hắn vẫn vững như bàn thạch, không một chút lay chuyển.

Khi hắn mở mắt, ánh mắt hắn sáng rực một cách kiên định, không hề có chút dao động. Hắn nhìn thẳng vào những dòng sông tà khí đen ngòm, nơi những hình thù ghê rợn bắt đầu ngóc đầu dậy. Chúng không có hình dạng cố định, biến đổi liên tục, lúc thì như những xúc tu khổng lồ vươn lên, lúc lại co rút thành những khối thịt bầy nhầy, rồi lại hóa thành những khuôn mặt méo mó đầy oán hận. Chúng như những mảnh vỡ của hỗn độn nguyên thủy, mang theo sự hung tàn và oán niệm cổ xưa đã tích tụ qua hàng vạn năm.

"Chúng không có hình hài, không có tri giác... nhưng lại có bản năng hủy diệt...," Lục Trường Sinh khẽ thì thầm trong nội tâm, giọng nói hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Đây là sự biến dị của Đạo nguyên thủy..." Hắn hiểu rằng, đây không phải là những 'kết tinh tà niệm' mà hắn từng đối phó ở U Cốc, những thứ đã bị ảnh hưởng bởi linh khí và ý chí của sinh linh. Đây là những 'thực thể tà niệm' nguyên thủy, là bản chất của hỗn độn, không có ý thức cá nhân, chỉ có bản năng hủy diệt và đồng hóa mọi thứ để trở về trạng thái vô cực.

Một làn sóng tà khí đen đặc đột ngột vươn lên, cuộn xoáy thành một xúc tu khổng lồ, lao thẳng về phía hắn. Lục Trường Sinh không hề né tránh. Hắn đứng vững, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào sự tấn công sắp tới. "Chúng cố gắng ăn mòn, đồng hóa ta... nhưng đạo tâm ta là bất diệt." Hắn tự nhủ, một luồng ý chí kiên cường bùng lên trong linh hồn. Hắn biết, cuộc chiến này sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến của ý chí, của Đạo và của sự kiên định không gì lay chuyển. Đây là bước đầu tiên trong việc Lục Trường Sinh chạm đến những bí mật sâu xa nhất của Cửu Thiên Linh Giới, những điều đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa, và hắn đã sẵn sàng đối mặt với chúng.

***

Đêm tối buông xuống U Minh Cổ Địa, mang theo một màn sương mù đen kịt dày đặc, nuốt chửng mọi ánh sáng cuối cùng. Mưa axit bắt đầu rơi nặng hạt, không còn là những giọt lất phất mà là một trận mưa như trút nước, từng giọt nước mang theo sự ăn mòn và tử khí, va đập vào những tàn tích đổ nát, tạo ra những âm thanh xèo xèo ghê rợn. Trên bầu trời, những tia chớp ma quái liên tục giáng xuống, không phải là ánh sáng trắng mà là những tia chớp đỏ máu hoặc xanh lục lập lòe, chiếu sáng một cách chập chờn những hình thù quái dị của các thực thể tà niệm đang ngóc đầu dậy từ dòng sông đen ngòm.

Tiếng gió hú dữ dội đến mức có thể xé rách màng nhĩ, hòa cùng tiếng gào thét của vô số thực thể tà khí, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hỗn loạn. Mùi tử khí nồng nặc, mùi lưu huỳnh và một mùi tanh hôi đặc trưng của sự mục nát nguyên thủy trở nên đậm đặc hơn bao giờ hết, khiến không khí trở nên đặc quánh, nặng nề. Áp lực đè nén xuống Lục Trường Sinh đến nghẹt thở, tà khí hình thành một trường lực ăn mòn mạnh mẽ, không ngừng cố gắng xuyên thủng lớp phòng hộ của hắn.

Những thực thể tà niệm, không còn ẩn mình trong dòng sông đen, giờ đây như những con thủy quái khổng lồ, lao thẳng vào Lục Trường Sinh. Chúng không có chiêu thức phức tạp hay chiến thuật tinh vi, chỉ là sự va chạm thô bạo của bản năng hủy diệt, cố gắng xé nát và đồng hóa hắn thành một phần của chính chúng. Một thực thể hình thù như một bàn tay khổng lồ bằng tà khí, đen ngòm và phủ đầy gai nhọn, vươn ra chụp lấy hắn. Ngay sau đó, một khối tà khí khác, lù lù như một ngọn núi nhỏ, mang theo tiếng gầm rống không rõ từ đâu, đâm sầm đến.

Lục Trường Sinh không né tránh. Hắn đứng vững giữa dòng xoáy hỗn loạn, thân hình không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai và kiên cố không thể phá vỡ. Đôi mắt hắn nhắm hờ, tập trung hoàn toàn vào nội tại, vào dòng chảy của Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể. Một vầng sáng mờ ảo, không rực rỡ chói lọi như pháp thuật thông thường, nhưng lại vô cùng kiên cố và thanh khiết, bắt đầu bao quanh hắn. Vầng sáng này không phải là ánh sáng của linh lực dồi dào, mà là ánh sáng của đạo tâm, của ý chí và của sự thấu hiểu sâu sắc về Đạo.

Khi bàn tay tà khí khổng lồ chạm vào vầng sáng, nó không tạo ra tiếng nổ lớn, cũng không làm Lục Trường Sinh dịch chuyển một phân. Thay vào đó, một tiếng xèo xèo nhỏ vang lên, và bàn tay tà khí bắt đầu tan rã từ từ, như băng tuyết gặp lửa. Lục Trường Sinh không phải là tiêu diệt, mà là 'giải cấu'. Hắn dùng đạo tâm của mình, vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải để đối kháng bằng sức mạnh, mà để phân tích, thấu hiểu và sau đó làm tan rã từng mảnh tà khí, trả chúng về trạng thái hỗn độn vô hình ban đầu. Tiếng linh lực của Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển trong cơ thể hắn không ồn ào mà nhẹ nhàng, như một dòng suối trong vắt đang gột rửa những vết bẩn.

"Bản chất của tà niệm này... là sự chấp niệm của hỗn độn... ta phải trả nó về vô cực," Lục Trường Sinh thầm nhủ trong nội tâm, cảm nhận từng luồng tà khí đang cố gắng xâm nhập vào đạo tâm hắn. Mỗi khi một thực thể tà niệm bị giải cấu, hắn cảm thấy một sự bào mòn nhỏ trong linh lực và tinh thần. Quá trình này cực kỳ chậm chạp, như một người thợ điêu khắc đang gọt giũa một khối đá khổng lồ bằng một mũi đục nhỏ bé. Nhưng đạo tâm hắn vẫn vững như bàn thạch, không một chút nao núng hay nghi ngờ.

Ngọn núi tà khí thứ hai ập đến, vầng sáng quanh Lục Trường Sinh khẽ rung động, nhưng vẫn kiên cố. Hắn vẫn giữ vững tư thế, khuôn mặt điềm tĩnh, đôi mắt vẫn nhắm hờ, hoàn toàn tập trung vào việc thanh tẩy. Hắn không có vẻ gì là chiến đấu, mà giống như một thiền sư đang nhập định giữa cơn bão táp.

"Đạo của ta là vô cùng vô cực... bao dung vạn vật, giải cấu vạn vật..." Hắn chiêm nghiệm. Con đường của hắn không phải là dùng sức mạnh để chế ngự, mà là dùng sự thấu hiểu để hóa giải. Tàn Pháp Cổ Đạo, với bản chất không tăng cường tu vi nhanh chóng mà lại giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, chính là công pháp hoàn hảo cho con đường này. Nó cho phép hắn chạm đến bản chất của tà niệm mà không bị ô nhiễm, cho phép hắn 'giải cấu' chứ không phải chỉ đơn thuần là tiêu diệt.

Sự tồn tại của tà khí nguyên thủy từ thời Vạn Cổ Khai Thiên này ngụ ý rằng nguồn gốc của tà đạo trong Cửu Thiên Linh Giới có thể sâu xa hơn nhiều so với những cuộc chiến gần đây mà hắn từng biết. Nó không phải là sản phẩm của oán hận hay tham vọng con người, mà là một phần nguyên thủy của vũ trụ, một biểu hiện của hỗn độn. Và khả năng Lục Trường Sinh 'giải cấu' tà niệm nguyên thủy này cho thấy tiềm năng to lớn của Tàn Pháp Cổ Đạo, nó không chỉ đơn thuần là phục hồi, mà có thể thay đổi cả bản chất của thế giới, trả lại sự cân bằng nguyên thủy cho Cửu Thiên Linh Giới.

Cuộc đối đầu này, chậm rãi và đầy thử thách, chính là bước đầu tiên trong việc Lục Trường Sinh chạm đến những bí mật sâu xa nhất của Cửu Thiên Linh Giới, những điều đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa. Hắn biết, hành trình phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, không hề có sự sợ hãi. Hắn là một phần của U Minh Cổ Địa, một người đang cùng thiên địa chữa lành những vết thương đã tồn tại từ vạn cổ. Con đường tu hành của hắn không phải là con đường đi tìm sức mạnh tối thượng, mà là con đường đi tìm sự cân bằng, sự hài hòa, và sự tái sinh, dù cho đó có là sự tái sinh của chính hỗn độn. Hắn vẫn đứng đó, kiên định, vững chãi, một vầng sáng mờ ảo giữa màn đêm đen kịt, tiếp tục cuộc chiến của Đạo.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free