Cửu thiên linh giới - Chương 882: Tàn Pháp Khai Nguyên: Thanh Tẩy Khối Đá Vô Thức
Ánh hoàng hôn dịu nhẹ của Bách Hoa Cốc dần nhường chỗ cho bóng đêm huyền ảo, rồi lại đón chào bình minh tươi mới, xua tan đi sự tĩnh lặng của xưởng điêu khắc. Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, trong tay là khối đá thô ráp và những dụng cụ điêu khắc đơn sơ, nhưng tâm hồn hắn đã du hành qua vạn dặm tư tưởng. Hắn đã chiêm nghiệm về Đạo của sự hoàn thiện chậm rãi, về bản chất của vạn vật và con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Những hạt mầm triết lý mà hắn đang gieo, trong chính đạo tâm của mình, sẽ tiếp tục định hình con đường phía trước, từng nét chạm một, chậm rãi mà vững chắc, như dòng chảy vĩnh cửu của thời gian.
Khi vạn vật còn chìm trong màn sương giăng mờ ảo, Bách Hoa Cốc đã bắt đầu thức giấc. Những tia nắng ban mai đầu tiên, trong trẻo và thanh khiết như sương sớm, xuyên qua kẽ lá, rọi xuống xưởng điêu khắc đơn sơ nhưng tràn ngập linh khí. Tiếng chim hót líu lo từ những vòm cây cổ thụ vọng vào, hòa cùng tiếng côn trùng kêu vo ve và tiếng suối chảy róc rách từ khe đá gần đó, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của tự nhiên. Không khí trong lành, thoang thoảng hương thơm ngào ngạt của vô số loài hoa dại, thảo mộc quý hiếm nở rộ khắp thung lũng, mang theo một thứ linh khí Mộc thuộc tính nồng đậm, tươi mát đến lạ thường. Lục Trường Sinh, với dáng người không cao lớn nhưng ẩn chứa sự dẻo dai của một tu sĩ đã trải qua vô vàn khổ ải, vẫn ngồi yên lặng đối diện với khối đá thô mà Điêu Khắc Sư đã đưa cho hắn. Chiếc đạo bào vải thô màu xám của hắn hòa mình vào sắc màu trầm lắng của xưởng, nhưng đôi mắt đen láy của hắn, dù đang nhắm nghiền, vẫn toát lên một vẻ trầm tư sâu sắc.
Ánh sáng xuyên thấu qua những kẽ hở của mái lá, chiếu rọi lên bề mặt gồ ghề của khối đá. Dưới cái nhìn tinh tế của một tu sĩ, những vân đá nguyên thủy trên bề mặt khối đá không chỉ là dấu vết của thời gian, mà còn là bản đồ của một thứ năng lượng hỗn loạn, khó nắm bắt đang ẩn chứa sâu bên trong. Đó không phải là tà khí độc hại thông thường, mà là một dạng tà khí sơ khai, nguyên thủy, giống như sự bất định và vô trật tự từ thuở khai thiên lập địa, khi vạn vật còn đang tìm kiếm hình hài và định luật của riêng mình. Nó không mang ý nghĩa hủy diệt, mà là sự tiềm tàng của vô số khả năng, nhưng cũng là sự chối từ mọi khuôn khổ, mọi trật tự. Điêu Khắc Sư, thân hình gầy gò với đôi tay chai sạn, vẫn miệt mài với tác phẩm của mình ở một góc xưởng. Thanh đục nhỏ liên tục chạm vào khối gỗ quý, tạo nên những tiếng lách cách đều đặn, nhịp nhàng. Tuy nhiên, ánh mắt sâu sắc của ông thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lục Trường Sinh, không phải với sự nghi ngờ hay đánh giá, mà như một thử thách không lời, một câu hỏi vô thanh về những gì Lục Trường Sinh sẽ làm với khối đá vô tri ấy.
Tiếng lách cách ngừng lại, Điêu Khắc Sư đặt thanh đục xuống, đôi mắt nhìn xa xăm ra phía cửa xưởng, nơi những đóa hoa đang vươn mình đón nắng. Giọng ông trầm ấm, như nói với chính mình, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch, mang theo một chút suy tư triết lý: "Vạn vật sơ khai, đều ẩn chứa vô số khả năng... và vô số bất định. Để hình thành, để định hình một bản thể, cần phải thuận theo hay cưỡng ép?"
Lục Trường Sinh, dù nhắm mắt, vẫn cảm nhận được từng lời nói, từng rung động của không gian. Hắn không vội vàng mở mắt, cũng không vội vàng đáp lời. Hắn lắng nghe tiếng gió xào xạc qua tán lá, tiếng suối reo, tiếng tim mình đập đều đặn. Hắn chiêm nghiệm về câu hỏi của Điêu Khắc Sư, liên hệ nó với con đường tu hành mà hắn đã chọn, con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo. "Cưỡng ép chỉ sinh ra phản phệ," Lục Trường Sinh thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy kiên định, như một lời khẳng định cho chính mình, "Thuận theo, dẫn dắt... mới là Đạo của sự khai nguyên." Hắn không cố gắng chạm vào hay dùng linh lực mạnh mẽ để khuất phục năng lượng hỗn loạn trong khối đá. Hắn chỉ đơn thuần cảm nhận sự 'tĩnh lặng' đáng kinh ngạc ẩn chứa bên trong sự hỗn loạn ấy, và cả sự 'kháng cự' vô thức của nó. Hắn hít thở sâu, linh khí trong cơ thể hắn lưu chuyển theo những đường nét cổ xưa của Tàn Pháp Cổ Đạo, chậm rãi, vững chắc và nhịp nhàng, giống như hơi thở của chính thiên địa vậy. Từng luồng linh khí được hắn dẫn dắt, không phải để tấn công hay áp chế, mà là để ôm ấp, để thấu hiểu, để kết nối với bản nguyên của khối đá. Quá trình này không hề có sự cấp bách, không có sự nôn nóng. Lục Trường Sinh biết rằng, giống như việc nước chảy đá mòn, hay hạt giống nảy mầm xuyên qua lớp đất khô cằn, mọi sự thay đổi bền vững đều cần đến sự kiên trì và thời gian. Hắn ngồi đó, như một phần của Bách Hoa Cốc, như một phần của chính khối đá, hòa mình vào dòng chảy bất tận của linh khí, chờ đợi khoảnh khắc của sự khai nguyên.
Thời gian trôi qua, ánh nắng ban mai dần chuyển thành ánh sáng chói chang của buổi sáng muộn. Lục Trường Sinh vẫn duy trì tư thế nhập định, không hề có dấu hiệu mệt mỏi hay mất tập trung. Hắn bắt đầu vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo một cách sâu sắc hơn. Không có bất kỳ pháp thuật hoa mỹ nào xuất hiện, không có linh quang rực rỡ chói mắt, cũng không có thiên địa dị tượng. Tất cả chỉ là sự tĩnh lặng tuyệt đối, một dòng chảy vô hình của linh khí thuần túy từ Tàn Pháp Cổ Đạo, từng chút một, bao bọc và thấm sâu vào khối đá thô. Dòng linh khí này không hùng vĩ như những công pháp cường đại khác, nhưng lại mang một sự kiên nhẫn vô tận, một sức mạnh mềm dẻo có thể len lỏi vào từng kẽ hở nhỏ nhất, từng vân đá ẩn sâu bên trong.
Năng lượng hỗn loạn nguyên thủy bên trong khối đá ban đầu rung động nhẹ, như một sinh vật hoang dã chưa từng biết đến sự thuần phục, cảm nhận được một sự xâm nhập dịu dàng nhưng kiên định. Nó không phản kháng một cách dữ dội, mà chỉ là sự chối từ vô thức, một bản năng tự nhiên của sự bất định. Tuy nhiên, dưới sự kiên trì và dịu dàng đến lạ thường của linh khí Tàn Pháp Cổ Đạo, chúng dần lắng xuống. Từng chút một, sự hỗn loạn bên trong khối đá bắt đầu được 'khai hóa', được 'dẫn lối'. Nó không bị loại bỏ, mà được sắp xếp lại, được định hình. Quá trình này không phải là sự cưỡng ép thay đổi bản chất, mà là sự dẫn dắt để nó tự tìm thấy trật tự và hài hòa của chính mình.
Lục Trường Sinh cảm nhận được sự chuyển biến tinh vi ấy bằng thần thức. Hắn tự nhủ trong tâm, giọng nói nội tâm trầm tĩnh như tiếng chuông chùa cổ: "Nhanh chóng là vô ích. Bền vững mới là căn cơ của vạn vật. Đạo không thể vội vàng, giống như cây cổ thụ hàng vạn năm mới thành hình, hay dòng sông vạn dặm mới đổ về biển cả." Hắn không ngừng chiêm nghiệm, hiểu rằng sự vội vã chỉ tạo ra những thành quả nhất thời, dễ dàng đổ vỡ. Chỉ có sự kiên trì, thấu hiểu và thuận theo quy luật tự nhiên mới có thể tạo nên những điều trường tồn vĩnh cửu. Hắn đang không chỉ thanh lọc khối đá, mà còn đang thanh lọc chính đạo tâm của mình, củng cố thêm niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn – con đường của sự hoàn thiện chậm rãi.
Điêu Khắc Sư, người đã bỏ tác phẩm của mình từ lúc nào không hay, giờ đây đứng quan sát Lục Trường Sinh với ánh mắt không chớp. Ban đầu là sự tò mò, sau đó là sự tập trung, và giờ đây, ánh mắt ông dần lộ vẻ kinh ngạc sâu sắc. Ông đã thấy vô số tu sĩ thi triển thần thông, linh quang rực rỡ chói mắt, uy lực kinh thiên động địa. Nhưng chưa từng thấy ai lại có thể tác động lên một vật chất bằng một phương thức dịu dàng và tinh tế đến vậy. Ông không cảm nhận được bất kỳ sự chấn động linh lực nào, chỉ là một sự yên tĩnh đến lạ thường, nhưng khối đá lại đang thay đổi một cách rõ rệt.
Điêu Khắc Sư chậm rãi đặt dụng cụ xuống, tiếng kim loại chạm gỗ khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch. "Không cưỡng ép, mà là dẫn dắt..." ông lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn, như thể đang khai quật một ký ức cổ xưa đã bị chôn vùi từ lâu. "...Một đạo lý cổ xưa đã bị lãng quên." Ông nhớ lại những câu chuyện về thuở hồng hoang, khi các vị Tiên Tổ còn chưa có công pháp hoàn chỉnh, họ tu hành bằng cách chiêm nghiệm vạn vật, thuận theo tự nhiên, dẫn dắt linh khí đất trời. Đó là một con đường đã bị lãng quên trong thời đại mà mọi tu sĩ đều chạy theo tốc độ và sức mạnh, tìm kiếm những công pháp có thể mang lại tu vi tăng tiến nhanh chóng nhất.
Lục Trường Sinh vẫn duy trì trạng thái nhập định. Linh khí từ Tàn Pháp Cổ Đạo, như những dòng nước mát lành, len lỏi vào từng kẽ hở, từng vân đá, không cố gắng loại bỏ năng lượng hỗn loạn một cách thô bạo. Thay vào đó, nó 'thanh lọc' và 'định hình' chúng, chuyển hóa chúng từ những dòng chảy vô định thành những mạch năng lượng có trật tự, hài hòa. Những sợi tà khí sơ khai, vốn là biểu hiện của sự hỗn loạn nguyên thủy, dần được Tàn Pháp Cổ Đạo bao bọc, như một người mẹ dịu dàng ôm ấp đứa con ương bướng. Chúng không bị tiêu diệt, mà được 'tái cấu trúc', được 'dẫn dắt' để trở thành một dạng linh khí thuần túy hơn, hài hòa hơn, phù hợp hơn với bản chất tiềm tàng của vật liệu. Quá trình này diễn ra chậm rãi, không vội vã, nhưng mỗi khoảnh khắc đều có sự chuyển biến tinh vi, không thể nhận ra bằng mắt thường, nhưng lại rõ ràng trong cảm nhận của một tu sĩ có đạo tâm vững chắc. Lục Trường Sinh hiểu rằng, đây chính là bản chất của sự hình thành, của sự chữa lành. Không phải bằng cách cưỡng ép, mà bằng cách thuận theo tự nhiên, từ từ bồi đắp, từ từ thanh tẩy. Ánh sáng mặt trời vẫn rọi xuống, nhưng giờ đây, có một thứ ánh sáng khác, vô hình, đang tỏa ra từ khối đá, một ánh sáng của sự tái sinh và định hình.
Buổi trưa đã đến, nắng ấm áp lan tỏa khắp Bách Hoa Cốc, xua đi những giọt sương cuối cùng còn đọng trên lá hoa. Từ lúc Lục Trường Sinh bắt đầu nhập định cho đến giờ, đã hơn nửa ngày trôi qua. Khối đá thô mà Lục Trường Sinh đã đặt trước mặt giờ đây đã hoàn toàn biến đổi. Bề mặt của nó không còn vẻ thô ráp, u ám hay mang theo sự bất định của năng lượng hỗn loạn nữa. Thay vào đó, nó trở nên mịn màng một cách tự nhiên, với những vân đá hiện rõ, tinh xảo như được chạm khắc bởi tạo hóa, mỗi đường nét đều mang một vẻ đẹp nguyên thủy, thanh thoát. Không cần bất kỳ thanh đục nào, khối đá đã tự mình "lột xác". Từ bên trong, một luồng linh khí trong trẻo, thuần túy, và hài hòa tỏa ra, không mạnh mẽ đến mức chói mắt hay hùng vĩ, nhưng vô cùng bền vững, ổn định và tràn đầy sức sống. Đây không phải là sự thay đổi do cưỡng ép hay áp đặt từ bên ngoài, mà là sự 'tái sinh' từ bên trong, nhờ vào sự thanh tẩy chậm rãi và thấu hiểu sâu sắc của Tàn Pháp Cổ Đạo.
Điêu Khắc Sư, người đã bỏ tác phẩm của mình để quan sát Lục Trường Sinh từ lâu, giờ đây đứng lặng người. Ánh mắt ông không thể rời khỏi khối đá và dáng vẻ điềm tĩnh của Lục Trường Sinh. Vẻ kinh ngạc ban đầu đã nhường chỗ cho sự xúc động sâu sắc, một cảm giác kính phục trào dâng trong lòng vị nghệ nhân già. Ông đã dành cả đời để chạm khắc, để biến những vật liệu thô thành kiệt tác, nhưng chưa bao giờ ông chứng kiến một "tác phẩm" nào được hình thành theo cách này, một cách mà bản chất của vật liệu được tôn trọng và dẫn dắt đến sự hoàn thiện tuyệt đối. Khối đá này, với vẻ đẹp thuần khiết và linh khí hài hòa, đã vượt xa mọi kiệt tác ông từng tạo ra.
"Ta đã thấy nhiều loại linh vật, nhiều loại đá quý từ thuở khai thiên..." Giọng Điêu Khắc Sư trầm khàn, đầy xúc động và kính phục, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Nhưng chưa từng thấy một khối đá nào được 'thanh lọc' đến mức này. Nó... mang theo sự sống, một trật tự nguyên thủy đã được định hình, một Đạo đích thực." Ông nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt như nhìn thấu vạn cổ, nhìn thấu con đường mà Lục Trường Sinh đang đi, một con đường mà ông đã từng nghĩ là đã thất truyền.
Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một tia sáng của sự thấu hiểu và hài lòng. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng, thanh thoát như cơn gió thoảng qua Bách Hoa Cốc. "Vạn vật đều có Đạo của riêng mình," hắn nói, giọng trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực triết lý. "Chỉ cần đủ kiên nhẫn, đủ thấu hiểu, sẽ thấy được bản chất và dẫn dắt nó đến sự hoàn thiện." Hắn không hề khoe khoang hay tự mãn, chỉ đơn thuần chia sẻ một chân lý mà hắn đã chiêm nghiệm và thực hành. Hắn đã dùng Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải để áp chế hay hủy diệt tà khí, mà là để 'thanh lọc' và 'dẫn dắt' nó, biến cái hỗn loạn thành trật tự, cái bất định thành hài hòa. Đây không chỉ là một hành động đơn thuần, mà là một minh chứng sống động cho triết lý 'tu hành bền vững', 'hoàn thiện chậm rãi' của Lục Trường Sinh, ngay cả trong bối cảnh vạn vật sơ khai của thời kỳ Vạn Cổ Khai Thiên. Hắn đã gián tiếp định hình lại cách nhìn về sự hình thành của vạn vật.
Điêu Khắc Sư im lặng một lúc lâu, sau đó, ông cúi đầu nhẹ. Đó là một hành động chưa từng có tiền lệ. Một nghệ nhân dành cả đời cho sự hoàn thiện, một người đã đạt đến đỉnh cao của tài năng, lại cúi đầu trước một vãn bối. Sự kính trọng của ông đã vượt lên trên mọi cấp bậc tu vi hay địa vị. "Lão phu... đã học được một bài học quý giá," ông nói, giọng điệu đầy thành kính.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, sau đó rút linh khí của mình khỏi khối đá. Nhưng khối đá vẫn giữ được sự thuần khiết, năng lượng hài hòa và vẻ đẹp tự nhiên của nó. Điêu Khắc Sư tiến lại gần, đôi tay chai sạn cẩn thận chạm vào bề mặt khối đá. Ông cảm nhận được sự mịn màng tự nhiên, sự mát lạnh của linh khí và một luồng năng lượng sống động, thuần khiết đang chảy bên trong. Đây không còn là khối đá thô ráp mang tà khí sơ khai nữa, mà là một vật liệu tinh khiết, mang trong mình một trật tự mới, một sự sống mới. Ông nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy kính trọng và thán phục, sự thấu hiểu đã vượt lên trên mọi ngôn ngữ, như hai tâm hồn cổ xưa giao hòa trong Đạo.
Việc Lục Trường Sinh có thể 'thanh lọc' và 'dẫn dắt' năng lượng hỗn loạn nguyên thủy này là một minh chứng hùng hồn, báo hiệu khả năng của hắn trong việc sắp xếp lại trật tự cho Cửu Thiên Linh Giới sau này, không chỉ đối với tàn dư chiến tranh mà còn với những vấn đề sâu xa hơn về bản chất của linh khí và Đạo. Sự kính trọng sâu sắc của Điêu Khắc Sư sẽ biến ông thành một đồng minh hoặc người truyền bá gián tiếp triết lý của Lục Trường Sinh, ảnh hưởng đến những người khác trong Cửu Thiên Linh Giới, ngay cả trong thời kỳ sơ khai này. Khối đá được thanh tẩy này giờ đây không chỉ là một vật liệu, mà là một biểu tượng, một khởi đầu. Nó sẽ trở thành một vật liệu đặc biệt, có thể được Điêu Khắc Sư sử dụng để tạo ra một tác phẩm nghệ thuật phi thường, một kiệt tác mang ý nghĩa sâu sắc về sự tái sinh và trật tự, hoặc Lục Trường Sinh sẽ dùng nó cho một mục đích khác, tượng trưng cho 'căn cơ' đã được thanh lọc và định hình. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường của Lục Trường Sinh vẫn còn dài, nhưng mỗi bước đi, mỗi chiêm nghiệm, mỗi hành động của hắn đều là một nét chạm khắc, định hình lại không chỉ thế giới bên ngoài mà còn cả chính đạo tâm của hắn, vững chắc như bàn thạch, vạn pháp bất xâm.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.