Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 883: Hành Trình Thanh Tẩy: Nơi Bất Toại Nguyên Khí

Bách Hoa Cốc, vào một buổi sáng tinh mơ, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng qua rặng núi phía Đông, đánh thức muôn hoa đua nở, nhuộm hồng cả một khoảng trời. Sương mai còn vương trên từng cánh hoa, long lanh như những viên ngọc bích, phản chiếu ánh sáng rực rỡ. Tiếng chim hót líu lo, bản giao hưởng của tự nhiên, hòa quyện cùng tiếng suối chảy róc rách từ thượng nguồn, tạo nên một bức tranh thanh bình, thơ mộng đến lạ. Linh khí Mộc thuộc tính nồng đậm, tươi mát, len lỏi vào từng hơi thở, khiến tâm hồn người ta như được gột rửa.

Giữa khung cảnh ấy, Lục Trường Sinh và Điêu Khắc Sư đứng lặng bên khối đá đã được thanh tẩy hoàn toàn. Giờ đây, nó không còn là một khối đá thô ráp mang tà khí sơ khai nữa, mà là một vật thể tinh khiết, tỏa ra một luồng linh khí hài hòa, ôn nhu, tựa như một phần của chính thiên nhiên Bách Hoa Cốc này. Bề mặt khối đá nhẵn mịn tự nhiên, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ, như ẩn chứa một sự sống, một trật tự nguyên thủy vừa được định hình.

Điêu Khắc Sư, thân hình gầy gò, đôi tay chai sạn từng khắc tạc vô số kiệt tác, nay lại run nhẹ khi chạm khẽ vào khối đá. Ánh mắt ông vẫn sâu thẳm, nhưng giờ đây không còn vẻ trầm tư của một nghệ nhân mà là sự kinh ngạc, tin tưởng và thán phục vô hạn. Ông đã chứng kiến tận mắt quá trình chuyển hóa, không phải bằng sức mạnh áp chế, mà bằng sự thấu hiểu và dẫn dắt, một điều mà ông chưa từng nghĩ có thể tồn tại.

"Đạo của ngươi, không chỉ là thuận theo, mà là chuyển hóa," Điêu Khắc Sư cất giọng, trầm khàn nhưng chứa đầy nội lực. "Ngươi đã mang lại trật tự cho hỗn độn sơ khai, đã biến cái bất định thành hài hòa. Lão phu đã từng nghĩ rằng Đạo của nghệ thuật là điêu khắc hình hài, nhưng nay mới hiểu, Đạo chân chính là chạm khắc bản chất, là khơi nguồn sự sống từ trong thinh không. Hành trình phía trước, chắc chắn sẽ còn nhiều nơi cần đến sự kiên nhẫn và Đạo của ngươi." Ông nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt như nhìn thấu vạn cổ, nhìn thấu con đường mà hắn đang bước đi, một con đường mà ông đã từng nghĩ là đã thất truyền giữa thời đại đầy biến động này.

Lục Trường Sinh từ từ mở mắt, đôi mắt đen láy vẫn trầm tư, điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một tia sáng của sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười thanh thoát như cơn gió thoảng qua Bách Hoa Cốc. "Đệ tử đã lĩnh ngộ được phần nào," hắn nói, giọng trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực triết lý. "Mỗi tảng đá, mỗi sinh linh, mỗi vùng đất đều có câu chuyện và bản chất riêng. Để chữa lành, để chuyển hóa, cần phải hiểu thấu, phải kiên nhẫn lắng nghe lời thì thầm của vạn vật. Không thể dùng sức mạnh mà cưỡng ép, cũng không thể dùng trí tuệ mà phán xét nông cạn. Chỉ có tâm đồng điệu, Đạo mới hiện. Chỉ có thuận theo quy luật, mà lại dẫn dắt nó tới sự hoàn thiện, mới là chân lý."

Hắn dừng lại một chút, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh ngắt, cảm nhận linh khí thuần khiết của Bách Hoa Cốc. "Khối đá này, nó như một tiểu thiên địa, một vũ trụ thu nhỏ. Tà khí nguyên thủy ẩn chứa bên trong cũng là một dạng năng lượng, chỉ là nó đang ở trạng thái hỗn loạn, chưa được định hình. Tàn Pháp Cổ Đạo không phải là công pháp diệt trừ, mà là công pháp điều hòa, dẫn dắt. Nó không ép buộc, mà khơi thông, cho phép bản chất của vật chất tự tìm thấy con đường của mình, tự tái tạo và trở nên thuần khiết." Hắn chiêm nghiệm, những lời nói không chỉ là dành cho Điêu Khắc Sư, mà còn là để tự khắc sâu vào đạo tâm của chính mình. Sự tĩnh lặng của Bách Hoa Cốc càng làm nổi bật lên chiều sâu trong từng lời nói của hắn, như những hạt ngọc rơi vào hồ nước trong vắt, tạo nên những gợn sóng triết lý lan tỏa.

Điêu Khắc Sư gật đầu liên tục, đôi mắt ông sáng rực. "Chính vậy! Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Ngươi đã nhìn thấy cái mà nhiều kẻ tu hành cả đời không thể thấy. Ngươi đã làm được cái mà nhiều cường giả chỉ biết dùng sức mạnh để phá hủy, trấn áp. Con đường của ngươi, dẫu chậm rãi, nhưng lại vững chắc hơn bất kỳ con đường nào ta từng biết. Nó không chỉ là tu hành vì bản thân, mà còn là tu hành vì vạn vật, vì sự hài hòa của trời đất."

Ông đưa tay chạm vào khối đá một lần nữa, đôi mắt đầy vẻ lưu luyến. "Vậy thì, hãy mang Đạo của ngươi đi xa hơn. Cửu Thiên Linh Giới này sau trận đại chiến, sau thời kỳ Vạn Cổ Khai Thiên, vẫn còn quá nhiều hỗn loạn, quá nhiều vết thương. Vạn vật trong Cửu Thiên Linh Giới này đều là những khối đá thô chờ được chạm khắc, chờ được thanh tẩy, chờ được định hình lại. Ngươi, Lục Trường Sinh, có thể là người thợ điêu khắc vĩ đại nhất mà thế giới này từng biết."

Lục Trường Sinh khẽ cúi đầu, một cái cúi đầu đầy sự tôn trọng và biết ơn đối với vị tiền bối đã cho hắn những bài học vô giá. "Đệ tử xin ghi nhớ lời dạy của tiền bối." Hắn đưa tay, nhẹ nhàng tách ra một mảnh nhỏ từ khối đá đã được thanh tẩy, một mảnh đá tinh khiết, mang theo linh khí ôn hòa. Nó không lấp lánh, không rực rỡ, chỉ đơn thuần là một mảnh đá bình thường, nhưng lại chứa đựng một chân lý vĩ đại. Hắn nắm chặt nó trong lòng bàn tay, như nắm giữ một hạt mầm của hy vọng, một biểu tượng cho "căn cơ" đã được thanh lọc và định hình. Đây sẽ là một kỷ vật, một nhắc nhở về bài học quý giá từ Điêu Khắc Sư, và về sức mạnh của "thanh tẩy nguyên thủy."

"Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận," Lục Trường Sinh thì thầm, không phải là lời tuyên bố, mà là một lời tự hứa với chính mình, với Đạo của mình. Hắn quay lưng bước đi, bóng dáng hòa vào ánh bình minh rực rỡ, mang theo những chiêm nghiệm mới, mang theo một mảnh đá tinh khiết, và mang theo một Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Điêu Khắc Sư đứng đó, nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần giữa rừng hoa, trong lòng dâng lên một sự kính trọng vô hạn và một niềm hy vọng mãnh liệt. Ông biết, một con đường mới, một triết lý mới đang bắt đầu được gieo mầm trong Cửu Thiên Linh Giới.

***

Rời khỏi sự yên bình của Bách Hoa Cốc, Lục Trường Sinh một mình hành tẩu qua Cổ Hoang Sơn Mạch. Đây là một vùng đất hoàn toàn khác biệt, nơi thiên nhiên hiển hiện vẻ hoang dã và hùng vĩ nhất của nó. Những đỉnh núi cao chót vót, chọc thủng tầng mây, sừng sững như những cột trụ chống trời. Thung lũng sâu hun hút ẩn mình dưới những vách đá dựng đứng, nơi ánh sáng mặt trời khó lòng chạm tới. Dòng suối reo vang như bản hùng ca của núi rừng, tuôn chảy từ những thác nước hùng vĩ, bọt tung trắng xóa. Cây cối cổ thụ vươn mình mạnh mẽ, tán lá rộng lớn che phủ cả một vùng trời, tạo nên những khu rừng già rậm rạp, nơi ánh sáng chỉ lọt qua kẽ lá như những đốm vàng lấp lánh.

Thời gian là ban ngày, nhưng cái nắng nơi đây không dịu nhẹ như Bách Hoa Cốc. Nắng gắt chiếu thẳng xuống đầu, thiêu đốt mặt đất khô cằn, và gió lớn thổi vù vù qua các khe núi, mang theo tiếng hú dài như tiếng kêu than của sơn dã. Linh khí nơi đây nguyên thủy và mạnh mẽ, cuồn cuộn không ngừng, nhưng cũng mang theo sự hỗn loạn tiềm ẩn. Nó không tinh khiết và ôn hòa như linh khí Mộc ở Bách Hoa Cốc, mà là một sự pha trộn của vô số nguyên tố, đôi khi bùng nổ, đôi khi lại tĩnh lặng đến đáng sợ, như một con mãnh thú đang ngủ say. Lục Trường Sinh cảm nhận rõ rệt sự biến động ấy thông qua Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể mình. Từng bước chân của hắn vững vàng trên nền đất đá, đôi mắt đen láy quan sát mọi thứ xung quanh, không bỏ sót một chi tiết nào.

Hắn suy ngẫm về những bài học từ Điêu Khắc Sư, về triết lý "thanh tẩy" và "dẫn dắt." "Mỗi một bước chân, mỗi một hơi thở, đều là một phần của Đạo," hắn tự nhủ, bước đều qua những con đường mòn cheo leo. "Nếu ta có thể thanh tẩy một khối đá, liệu ta có thể thanh tẩy cả một vùng đất? Liệu Đạo của ta, Đạo chậm rãi và vững chắc, có thể chữa lành những vết thương khổng lồ của Cửu Thiên Linh Giới này?"

Nội tâm hắn trôi dạt trong những suy tư sâu sắc. Con đường hắn chọn không phải là con đường của sức mạnh tuyệt đối, không phải là con đường của sự thống trị hay xưng bá. Đó là con đường của sự thấu hiểu, của sự kiên nhẫn, của sự chuyển hóa từ bên trong. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn lẩm bẩm, cảm thấy lời nói này chưa bao giờ đúng đắn hơn lúc này. Thế giới đang thay đổi từng ngày, các thế lực tranh giành, tà đạo trỗi dậy, nhưng đạo tâm của hắn vẫn kiên định, không hề dao động. Hắn không chạy theo tốc độ, không chạy theo quyền lực, mà chỉ đi hết con đường đã chọn, từng bước một, chậm rãi nhưng vững chắc.

Cổ Hoang Sơn Mạch là một minh chứng sống động cho sự "Vạn Cổ Khai Thiên" mà Điêu Khắc Sư đã nhắc đến. Nơi đây vẫn còn giữ nguyên vẻ sơ khai, những quy luật tự nhiên khắc nghiệt, những cuộc đấu tranh sinh tồn không ngừng nghỉ. Lục Trường Sinh cảm nhận được những luồng nguyên khí mạnh mẽ, những mạch linh lực ngầm chảy sâu trong lòng đất, nhưng cũng nhận ra sự thiếu cân bằng, sự hỗn loạn tiềm tàng. Có những nơi linh khí tụ tập đến mức thái quá, có những nơi lại khô cằn, thiếu thốn. Đây không phải là sự cố ý của tà đạo, mà là sự hình thành tự nhiên của thế giới, một sự hình thành còn chưa hoàn thiện, còn đang trong quá trình định hình.

Hắn thi thoảng dừng lại, nhắm mắt, Tàn Pháp Cổ Đạo tự động vận chuyển trong cơ thể, giúp hắn cảm nhận rõ ràng hơn từng luồng linh khí, từng mạch địa chất. Mảnh đá nhỏ từ Bách Hoa Cốc trong túi áo hắn dường như cũng rung động nhẹ, như một sợi dây liên kết vô hình, nhắc nhở hắn về khả năng "thanh tẩy nguyên thủy" mà hắn vừa lĩnh ngộ.

Càng đi sâu vào Cổ Hoang Sơn Mạch, Lục Trường Sinh càng cảm thấy một lực hút kỳ lạ, một sự thôi thúc không thể lý giải, như thể có một điều gì đó đang kêu gọi hắn. Đó không phải là một loại hấp dẫn vật lý, mà là một sự cộng hưởng tâm linh, một tiếng vọng yếu ớt từ một nơi nào đó đang cần được chữa lành. Nó không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời mời gọi chân thành, một lời khẩn cầu mà chỉ những người có đạo tâm đồng điệu mới có thể cảm nhận được. Sự thôi thúc ấy càng lúc càng mạnh mẽ, hướng hắn về phía Tây, về một vùng đất mà hắn chưa từng đặt chân tới, một vùng đất mà bản năng mách bảo hắn rằng đang chứa đựng một thử thách lớn lao, một cơ hội để Đạo của hắn được thử thách và phát triển.

Hắn biết, con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của hắn, con đường của sự thanh tẩy và chuyển hóa, có lẽ vừa mới thực sự bắt đầu.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ những đỉnh núi phía xa, Lục Trường Sinh cuối cùng cũng đặt chân đến một vùng đất hoang tàn, u ám. Nơi đây được biết đến với cái tên U Minh Cổ Địa, một cái tên đã nói lên tất cả sự khắc nghiệt và chết chóc của nó. Không khí lạnh lẽo và ẩm ướt bao trùm, mang theo mùi tử khí nồng nặc, mùi lưu huỳnh khét lẹt và mùi ẩm mốc của đất đá mục nát. Sương mù đen kịt cuồn cuộn bò trên mặt đất, che khuất tầm nhìn, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, ma quái. Ánh sáng duy nhất có thể xuyên qua màn sương là những vệt đỏ máu hoặc xanh lục ma quái, phát ra từ những khe nứt trên mặt đất hoặc từ những thân cây khô héo mục nát, tạo nên một cảnh tượng ghê rợn.

Cây cối nơi đây đã chết khô từ lâu, cành lá trơ trụi vươn lên trời như những cánh tay xương xẩu của tử thần. Mặt đất nứt nẻ thành từng mảng lớn, để lộ ra những tầng đất sâu đen kịt, đôi khi còn thấy cả những mạch nước ngầm đục ngầu, sủi bọt khí độc. Những tảng đá lởm chởm khắp nơi, mang màu sắc kỳ dị, đen thui hoặc xanh xám, như bị ăn mòn bởi một thứ năng lượng nào đó. Không có tiếng chim hót, không có tiếng côn trùng kêu, chỉ có tiếng gió hú ghê rợn luồn qua những thân cây chết, tạo nên những âm thanh rên rỉ, ai oán, như hàng vạn linh hồn đang than khóc.

Lục Trường Sinh đứng lặng, cảm nhận sự hỗn loạn của nguyên khí nơi đây. Đây không phải là tà khí của ma tu, thứ tà khí mang theo ý chí tà ác của sinh linh. Đây là "tà khí nguyên thủy," sự hỗn loạn thuần túy của nguyên khí天地元气, sự mất cân bằng trầm trọng của Đạo trong lòng đất trời. Nó còn nguyên thủy và khó nhằn hơn nhiều, bởi nó là một phần của quy luật tự nhiên đang bị lệch lạc, chứ không phải là sự xâm nhập của một thế lực ngoại lai. Nó nặng nề, đầy áp lực vô hình, như một bàn tay khổng lồ đang bóp nghẹt mọi sự sống.

Từ xa, hắn nghe thấy tiếng kêu than yếu ớt, những tiếng rên rỉ của sự tuyệt vọng. Xuyên qua màn sương đen kịt, Lục Trường Sinh nhìn thấy những sinh linh sơ khai, những phàm nhân hoặc sinh vật yếu ớt, đang cố gắng sinh tồn một cách tuyệt vọng. Họ gầy gò, quần áo rách rưới, ánh mắt trống rỗng, tràn ngập sự sợ hãi và bất lực trước sự khắc nghiệt của môi trường. Họ co ro bên những đống lửa lập lòe, cố gắng tìm kiếm chút hơi ấm giữa cái lạnh thấu xương.

"Nơi đây đã bị bỏ rơi... linh khí hóa độc... không còn hy vọng..." Một tiếng thì thầm yếu ớt vang lên từ một Thôn Dân Tị Nạn đang ôm chặt lấy đứa con nhỏ của mình, nước mắt đã khô cạn trên đôi má gầy guộc. Giọng nói của họ không còn đủ sức để mang theo sự oán hận hay giận dữ, chỉ còn lại sự buông xuôi, chấp nhận số phận.

Lục Trường Sinh thở dài một tiếng, tiếng thở dài hòa vào tiếng gió hú lạnh lẽo. Vẻ mặt hắn trầm tư, đôi mắt đen láy quét qua khung cảnh hoang tàn và những ánh mắt tuyệt vọng. Hắn cảm nhận được nỗi đau, sự mất mát và sự bất lực đang bao trùm nơi đây. Khối đá đã được thanh tẩy trong Bách Hoa Cốc, giờ đây dường như quá nhỏ bé so với quy mô của sự hỗn loạn này. Liệu Đạo của hắn, Đạo chậm rãi và vững chắc, có thể làm gì trước một vùng đất rộng lớn đã bị tà khí nguyên thủy xâm thực nặng nề đến vậy? Đây là một thử thách lớn, không chỉ cho năng lực của hắn, mà còn cho niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn.

Tuy nhiên, sự nghi ngờ chỉ thoáng qua. Ánh mắt hắn dần trở nên kiên định, vững vàng như bàn thạch. Đạo tâm của Lục Trường Sinh, trải qua bao chiêm nghiệm và thử thách, đã không còn dễ dàng dao động. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, phát ra một luồng linh khí thanh thuần, ôn hòa, như một làn gió mát lành thổi tan đi một phần nhỏ sương mù đen kịt xung quanh hắn. Luồng linh khí ấy không mạnh mẽ, không hùng tráng, nhưng lại mang theo một sự kiên cường, một trật tự bất biến, cố gắng trấn áp sự hỗn loạn đang cuồn cuộn bao trùm U Minh Cổ Địa.

Vùng đất hoang tàn này, với sự hỗn loạn của nguyên khí và nỗi tuyệt vọng của sinh linh, sẽ là thử thách đầu tiên và quy mô lớn cho khả năng "thanh tẩy nguyên thủy" của Lục Trường Sinh. Nó sẽ là tiền đề cho việc hắn phục hồi các linh mạch bị tổn hại nặng nề hơn nữa sau này trong thời kỳ "Vạn Cổ Khai Thiên." Sự tuyệt vọng của các sinh linh sơ khai nơi đây không chỉ là gánh nặng, mà còn là động lực để Lục Trường Sinh không chỉ thanh tẩy đất đai mà còn gieo mầm hy vọng, truyền bá triết lý "tu hành bền vững" và sự kiên cường giữa cảnh hoang tàn. Quá trình hắn đối phó với "tà khí nguyên thủy" nơi đây sẽ giúp hắn hiểu sâu hơn về bản chất của linh khí và sự cân bằng trong Cửu Thiên Linh Giới, từ đó hoàn thiện triết lý cá nhân của mình. Con đường của hắn, con đường của Đạo, vẫn còn dài, nhưng mỗi bước đi, mỗi thử thách đều là một nét chạm khắc sâu sắc vào đạo tâm, khiến nó ngày càng vững chắc, vạn pháp bất xâm.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free