Cửu thiên linh giới - Chương 886: Tiếng Vọng Nguyên Thủy: Hạt Mầm Vọng Đạo Khắp Tam Giới
Ánh chiều tà dần buông xuống, nhuộm hồng cả một góc chân trời, Lục Trường Sinh khẽ quay người, bước chân nhẹ tựa mây, hòa mình vào màn sương lam bảng lảng. Hắn không ngoảnh đầu nhìn lại An Bình Thôn, nơi những hạt mầm Đạo đã bén rễ và đang nảy nở, bởi hắn biết rằng, sự sống đã được gieo, và sự trưởng thành cần có thời gian. Con đường của một kẻ gieo mầm không phải là ngắm nhìn thành quả tức thì, mà là tin tưởng vào quy luật tự nhiên, vào sự bền vững của vạn vật. Hắn rời đi trong im lặng, không vương vấn, không lưu luyến, tựa như một làn gió thoảng qua, mang theo hương vị của sự bình yên và một triết lý mới mẻ, để lại phía sau một thôn làng đang hồi sinh, những tâm hồn được khai sáng, và những hạt mầm hy vọng đang nảy nở, tựa như vô số những vì tinh tú nhỏ bé vừa được thắp sáng trong đêm trường Vạn Cổ Khai Thiên.
Hành trình của hắn đưa hắn đến một nơi gọi là U Cốc, một địa danh ít ai biết đến, nằm sâu trong lòng một dãy núi cổ xưa, nơi linh khí nguyên thủy vẫn còn vương vấn, nhưng cũng bị tà khí ăn mòn nghiêm trọng. Nơi đây, linh khí không quá dồi dào, nhưng lại mang một vẻ nguyên sơ, thuần khiết, tựa như hơi thở đầu tiên của thiên địa. U Cốc đúng như tên gọi, quanh năm mây mù bao phủ, vách đá dựng đứng, rêu phong bám đầy, tạo nên một bức tranh thủy mặc u tịch, trầm lắng. Tiếng suối chảy róc rách từ khe đá, hòa cùng tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán lá cây cổ thụ, và tiếng gió thổi nhẹ qua những tán cây già cỗi, tạo nên một bản giao hưởng hoang sơ, nhưng lại vô cùng yên bình. Mùi đất ẩm và cây cỏ tươi mát len lỏi trong không khí, mang theo chút hương hoa dại phảng phất, khiến tâm hồn người lữ khách cảm thấy thư thái lạ thường.
Lục Trường Sinh chọn một góc khuất, nơi một cây cổ thụ khổng lồ đã mục ruỗng gần hết, thân cây phủ đầy tà khí đen kịt, tựa như một vết thương lở loét trên mình mẹ thiên nhiên. Hắn ngồi xuống, khoanh chân, lưng tựa vào một tảng đá phủ rêu, nhắm hờ đôi mắt đen láy. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn điềm tĩnh, không chút gợn sóng, nhưng sâu thẳm trong đó là sự tập trung cao độ và một ý chí kiên định. Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, từng chút một dẫn dắt linh khí nguyên thủy tinh khiết từ những mạch ngầm sâu dưới lòng đất, từ những khe đá nhỏ, len lỏi qua từng thớ đất, từng phiến lá, đến bao bọc lấy cây cổ thụ đang hấp hối.
Ánh sáng xanh nhạt huyền ảo từ Tàn Pháp Cổ Đạo bao phủ lấy thân cây, tựa như một tấm chăn ấm áp, từ từ xua tan đi màn sương đen của tà khí. Quá trình này diễn ra vô cùng chậm rãi, không hề có sự bùng nổ linh khí kinh thiên động địa, không có những luồng sáng chói lọi, chỉ có sự kiên định, bền bỉ của dòng chảy năng lượng. Mỗi một vòng luân chuyển của Tàn Pháp Cổ Đạo đều mang theo sự sống, tựa như một người mẹ kiên nhẫn vỗ về đứa con đang bệnh. Tà khí đen kịt, vốn dĩ đã ăn sâu vào cốt tủy của cây, từ từ bị đẩy lùi, nhường chỗ cho sự thanh khiết. Những vết nứt trên thân cây bắt đầu khép lại, những cành cây khô héo dần đâm chồi nảy lộc. Không phải là sự biến hóa thần kỳ trong chốc lát, mà là một sự hồi sinh chậm rãi, vững chắc, từ căn nguyên.
Lục Trường Sinh cảm nhận từng nhịp đập của sự sống đang trỗi dậy trong cây cổ thụ, từng dòng linh khí tinh khiết đang chảy trong mạch gỗ khô cằn. Hắn không vội vã, không cưỡng cầu. Hắn hiểu rằng, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, và mỗi sinh linh đều có con đường hồi sinh của riêng mình. "Mỗi tấc đất, mỗi sinh linh, đều cần được hồi sinh từ căn nguyên. Không thể cưỡng cầu, chỉ có thể dẫn dắt," hắn thầm nhủ. Giọng nói trong tâm trí hắn trầm lắng, mang theo một chút suy tư, một chút chiêm nghiệm. Hắn không chỉ thanh tẩy tà khí cho cây, mà còn đang bồi đắp đạo tâm của chính mình, thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của sự cân bằng và phục hồi trong kỷ nguyên Vạn Cổ Khai Thiên này. Hắn biết rằng, con đường này đầy cô độc, nhưng hắn không hối hận. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn là người gieo mầm, người dẫn dắt, chứ không phải là kẻ thống trị hay anh hùng. Nhiệm vụ của hắn là khơi dậy sự sống, chứ không phải là tạo ra sự sống. Sự sống vốn đã tồn tại, chỉ là nó đang bị che lấp bởi tà khí và sự hỗn loạn. Hắn cảm nhận được một luồng "khí vận chú ý" mơ hồ, tựa như những ánh mắt vô hình đang dõi theo hắn từ xa, nhưng hắn không để tâm. Hắn chỉ tập trung vào công việc của mình, vào việc dẫn dắt linh khí, vào sự hồi sinh của cây cổ thụ, tựa như một người nông dân cần mẫn chăm sóc mảnh ruộng của mình, không bận tâm đến những lời đồn đại hay sự chú ý của thế gian. Hắn biết rằng, những hạt mầm của Đạo mà hắn gieo, dù là nhỏ bé, cuối cùng cũng sẽ mang lại sự thay đổi cho Cửu Thiên Linh Giới.
***
Cách đó hàng vạn dặm, sâu thẳm trong Linh Thú Cốc, một vùng đất hoang dã và nguyên thủy bậc nhất Cửu Thiên Linh Giới, nơi linh khí tự nhiên dồi dào đến mức ngưng tụ thành sương mù dày đặc quanh năm, ẩn chứa vô vàn chủng tộc linh thú cổ đại. Khí hậu nơi đây ẩm ướt và nặng nề, đôi khi có những trận mưa phùn lất phất, càng làm tăng thêm vẻ huyền bí và nguy hiểm của vùng đất này. Âm thanh của Linh Thú Cốc là một bản hòa tấu bất tận của tự nhiên: tiếng gầm rú uy nghiêm của những linh thú khổng lồ, tiếng chim chóc hót líu lo, tiếng nước chảy ào ạt từ những thác nước hùng vĩ, tiếng côn trùng rả rích trong đêm, và đôi khi là tiếng bước chân rón rén của những kẻ thám hiểm liều lĩnh. Mùi đất ẩm, mùi cây cỏ dại, và mùi hoang dã đặc trưng của các loài thú hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian nguyên sơ, đầy sức sống.
Trong một hang động cổ kính, được chạm khắc tự nhiên sâu trong lòng núi, Linh Thú Trưởng Lão đang nhắm mắt dưỡng thần. Nó là một con hạc trắng khổng lồ, có tuổi thọ không biết bao nhiêu vạn năm, đôi cánh như mây phủ, đôi mắt tinh anh chất chứa sự khôn ngoan của cả một kỷ nguyên. Dù vẻ ngoài uy nghiêm, nhưng đôi mắt của nó lại hiền từ, phản chiếu sự hòa hợp với thiên nhiên. Nó không phải là một chiến binh, mà là một kẻ gìn giữ, một người quan sát thầm lặng.
Đột nhiên, đôi mắt tinh anh của Linh Thú Trưởng Lão khẽ mở, một ánh sáng huyền diệu lóe lên trong đáy mắt. Nó cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ, không phải sự bùng nổ linh khí dữ dội, cũng không phải tà khí hỗn loạn, mà là một dòng chảy thanh tịnh, cân bằng đang dần được thiết lập lại ở một vùng đất xa xăm. Dòng chảy này vô cùng yếu ớt, nhưng lại bền bỉ và kiên định, tựa như một dòng suối trong vắt len lỏi qua đất đai khô cằn, mang theo sự sống hồi sinh. Nó nhớ về những lời đồn đại mơ hồ bắt đầu lan truyền trong giới linh thú gần đây, về một 'người phàm' mang lại sự sống cho một thôn làng nhỏ bé bị tà khí ăn mòn. Ban đầu, nó chỉ coi đó là những câu chuyện hoang đường, bởi lẽ trong kỷ nguyên Vạn Cổ Khai Thiên đầy biến động này, sức mạnh và tốc độ tu luyện mới là thước đo cho sự tồn tại. Nhưng giờ đây, cảm nhận này...
Linh Thú Trưởng Lão khẽ khàng thì thầm bằng thần niệm, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong hang động, tựa như tiếng gió lùa qua khe núi. "Dị tượng... không phải là cường thịnh, mà là bền vững. Đạo này, thật đáng để quan sát." Nó không thể lý giải hoàn toàn, nhưng bản năng cổ xưa mách bảo nó rằng, đây là một điều gì đó mới mẻ, một sự thay đổi tiềm ẩn có thể ảnh hưởng đến cả Cửu Thiên Linh Giới. Nó đã chứng kiến quá nhiều sự hưng vong, quá nhiều kẻ vĩ đại trỗi dậy rồi lại lụi tàn trong cuộc đua sức mạnh. Nhưng con đường này, sự bền vững này, lại mang một vẻ đẹp khác, một sự ổn định mà vạn vật đang khao khát.
Linh Thú Trưởng Lão không hành động vội vã. Nó vươn đôi cánh trắng muốt, một luồng linh khí tinh thuần từ cơ thể nó nhẹ nhàng tỏa ra, lan tỏa khắp hang động, rồi xuyên qua những mạch ngầm, những tán cây cổ thụ, gửi đi một thông điệp vô hình đến các linh thú trẻ hơn, đến những kẻ mang nhiệm vụ tuần tra và thám thính. Thông điệp không phải là mệnh lệnh, mà là một sự gợi mở, một sự chỉ dẫn nhẹ nhàng, ra hiệu chúng chú ý đến những biến động xa xăm, đến những "hạt mầm" đang được gieo rắc, không phải bằng vũ lực, mà bằng sự kiên nhẫn và triết lý. Nó muốn chúng quan sát, muốn chúng học hỏi, muốn chúng hiểu rằng, đôi khi, sức mạnh lớn nhất lại nằm ở sự bền bỉ và hài hòa, chứ không phải ở sự bùng nổ và hủy diệt. Nó tin rằng, con đường của người phàm kia, dù chậm chạp, nhưng có thể là con đường duy nhất để Cửu Thiên Linh Giới tìm lại sự cân bằng vốn có. "Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm," nó thầm nghĩ, và từ sâu thẳm trong ký ức cổ xưa của nó, một hình ảnh mơ hồ về một thời đại xa xưa, nơi vạn vật tu hành theo một con đường khác, chậm rãi nhưng vững chắc, hiện lên.
***
Trên một tòa đài cao chót vót của Cửu Trọng Thiên Cung, nơi những cung điện được xây dựng từ ngọc thạch, vàng ròng và các vật liệu quý hiếm phát sáng, với kiến trúc tinh xảo, tráng lệ đến mức khiến phàm nhân phải quỳ lạy. Các cột trụ chạm rồng phượng uy nghi, mái cong dát vàng lấp lánh, và những vườn thượng uyển tràn ngập linh thảo cổ thụ, tỏa hương thơm ngát. Nơi đây, linh khí nồng đậm đến mức hóa thành sương mù trắng xóa, che phủ cả không gian, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, uy nghi và xa cách. Tiếng nhạc tiên du dương, tựa như tiếng suối reo từ thiên ngoại, hòa cùng tiếng gió thổi nhẹ qua những hành lang được chạm trổ tinh xảo, tạo nên một khung cảnh thần thánh, siêu phàm. Hương hoa tiên thanh khiết, trầm hương thượng phẩm từ các lư hương và mùi ngọc thạch hòa quyện vào nhau, khiến người ta cảm thấy như đang lạc vào một cõi mộng.
Tiên Quân Dao Quang đang tĩnh tọa trên một chiếc bồ đoàn bằng ngọc quý. Nàng là một trong những tồn tại cổ xưa nhất của Tiên đạo sơ khai, chứng kiến sự hưng vong của Tiên đạo từ những ngày đầu tiên của Vạn Cổ Khai Thiên. Dáng người nàng cao ráo, thanh thoát, toát lên vẻ siêu phàm thoát tục, tựa như một bức tượng ngọc bích sống động. Khuôn mặt nàng đẹp như tiên giáng trần, không nhiễm bụi trần, nhưng đôi mắt lại vô cùng thâm thúy, tĩnh lặng như biển cả sâu thẳm, chứa đựng sự uy nghiêm và xa cách. Mái tóc bạc óng ánh, được búi cao, cài một chiếc trâm ngọc bích đơn giản nhưng tinh xảo. Nàng thường mặc tiên bào màu trắng bạc, điểm xuyết những sợi chỉ vàng lấp lánh, không một vết dơ, không một nếp nhăn. Khí tức của nàng khiến người khác không dám nhìn thẳng, tựa như đang đối diện với một vị thần.
Nàng cũng cảm nhận được những dao động bất thường từ Hạ Giới – một dòng chảy chậm rãi, kiên định đang thanh tẩy những tà khí nguyên thủy. Thông tin về một thôn làng nhỏ bé được hồi sinh một cách kỳ lạ, bền vững, và một "phàm nhân" đang gieo rắc một triết lý tu hành "chậm mà chắc" đã đến tai nàng thông qua những thị vệ tiên tộc. Tuy nhiên, trong mắt Tiên Quân Dao Quang, phương pháp này quá chậm chạp, không hiệu quả, thậm chí là lãng phí thời gian và linh khí quý báu. Tiên đạo cổ xưa mà nàng theo đuổi luôn chú trọng vào sự bùng nổ linh khí, vào tốc độ tu luyện thần tốc, vào việc tích lũy sức mạnh để chống lại đại thế và các tai ương. Con đường của Lục Trường Sinh, với nàng, tựa như một con rùa bò giữa cuộc chạy đua của những mãnh thú.
Tiên Quân Dao Quang khẽ mở đôi mắt, ánh sáng bạc lướt qua trong đáy mắt nàng. Giọng nói của nàng trong trẻo, du dương, nhưng lại mang theo sự uy nghiêm khó cưỡng và sự lạnh nhạt đến vô cảm. "Chậm chạp như vậy, làm sao chống lại đại thế? Con đường tiểu đạo này, khó thành đại khí." Nàng phán xét một cách dứt khoát, không chút do dự. Với nàng, trong thời đại biến động này, tốc độ và sức mạnh là yếu tố sống còn. Một đạo pháp không thể mang lại sự đột phá nhanh chóng, không thể giúp tu sĩ đạt đến cảnh giới cao trong thời gian ngắn, thì không đáng để bận tâm. Nàng coi đó là một sự lãng phí tài nguyên và không đáng để Tiên đạo phải chú ý.
Nàng phẩy tay áo, một luồng ánh sáng bạc lóe lên, tựa như gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ, xóa đi hình ảnh dao động linh khí từ Hạ Giới trong tâm trí nàng. Nàng không muốn lãng phí thêm thời gian để suy nghĩ về một "con đường tiểu đạo" không có tương lai. Tiên Quân Dao Quang quay trở lại trạng thái tĩnh tọa, hòa mình vào biển linh khí nồng đậm của Cửu Trọng Thiên Cung, tiếp tục tu luyện theo con đường mạnh mẽ và nhanh chóng mà nàng tin là chân lý duy nhất. Trong suy nghĩ của nàng, chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới có thể bảo vệ được Tiên đạo và vạn vật khỏi những tai ương sắp tới. Những "hạt mầm" của Đạo mà Lục Trường Sinh gieo, trong mắt nàng, chỉ là những bông hoa nhỏ bé, yếu ớt, không thể chống chọi được với phong ba bão táp của đại thế.
***
Trong khi Lục Trường Sinh vẫn ung dung tự tại, tiếp tục hành trình gieo mầm của mình ở U Cốc, không màng đến sự chú ý từ bên ngoài, thì những hạt mầm Đạo mà hắn đã gieo ở An Bình Thôn đang dần lan tỏa. Tin tức về một vùng đất hồi sinh kỳ diệu, về một phương pháp tu hành "chậm mà chắc" bắt đầu len lỏi qua các khe núi, vượt qua các dòng sông, đến tai các sinh linh, từ những linh thú cổ đại ẩn mình cho đến các thế lực tu hành sơ khai. Đây chính là những lời đồn đại đầu tiên, những tiếng vọng nguyên thủy báo hiệu rằng Lục Trường Sinh sẽ không còn là một tán tu vô danh mãi được. Dẫu hắn không mưu cầu, nhưng triết lý của hắn, sự tồn tại của hắn, đã bắt đầu trở thành tâm điểm của sự chú ý từ nhiều phía, cả những thiện chí và cả những hoài nghi.
Sự hoài nghi của Tiên Quân Dao Quang, đại diện cho những thế lực bảo thủ và cố chấp với lối tu luyện nhanh chóng, mạnh mẽ, chỉ là khởi đầu. Lục Trường Sinh sẽ phải đối mặt với áp lực để chứng minh giá trị con đường của mình trước những quan niệm đã ăn sâu, những thành kiến đã tồn tại từ Vạn Cổ Khai Thiên. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Lục Trường Sinh vẫn giữ vững đạo tâm của mình, tin tưởng vào con đường hắn đã chọn. Hắn cảm nhận được "khí vận chú ý" đang dần tụ lại xung quanh hắn, một cảm giác mơ hồ về những cuộc gặp gỡ định mệnh hoặc những sự kiện lớn hơn sẽ diễn ra, nơi hắn sẽ phải trực tiếp đối mặt với những ảnh hưởng mà mình tạo ra, với những hạt mầm Đạo mà hắn đã gieo. Thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo, và tương lai của Cửu Thiên Linh Giới đang mở ra với nhiều khả năng mới, được định hình bởi những hạt mầm tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại ẩn chứa sức sống bền vững vô cùng.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.