Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 885: Kỳ Tích Nguyên Thủy: Đạo Tâm Bền Vững Khai Sáng

Sương sớm còn vương trên những cành cây khẳng khiu, bao phủ An Bình Thôn trong một màn ảo mờ hư ảo, tựa như bức tranh thủy mặc vừa được điểm tô. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, xé tan sự tĩnh mịch của bình minh, báo hiệu một ngày mới đang hé mở. Lục Trường Sinh, với dáng người thanh thoát, khoác trên mình bộ đạo bào vải thô màu xanh đậm, lặng lẽ xuất hiện trên một gò đất cao phía đông thôn làng. Hắn không vội vàng bước vào, mà chỉ đứng đó, đôi mắt đen láy trầm tư dõi nhìn xuống toàn cảnh thôn xóm đang dần bừng tỉnh. Khuôn mặt hắn thanh tú, đường nét hài hòa, ẩn chứa vẻ điềm tĩnh thường trực, không chút biểu lộ cảm xúc rõ rệt, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt lại phản chiếu một sự hài lòng nhẹ nhàng, tựa như một dòng suối ngầm tĩnh lặng chảy qua thung lũng.

Khác hẳn với vẻ hoang tàn, u ám và nặng nề tà khí của những ngày trước, An Bình Thôn giờ đây khoác lên mình một diện mạo hoàn toàn mới. Nơi đây không còn là bức tranh xám xịt của sự tuyệt vọng, mà đã hóa thành một bức tranh tươi sáng, rạng rỡ của sự sống. Những mái nhà tranh vách đất đơn sơ, tựa như những chiếc nấm mọc sau mưa, vẫn còn vương chút hơi ẩm của sương đêm, nhưng xung quanh chúng, những luống rau xanh non mơn mởn đã vươn mình, lấp đầy khoảng trống từng bị cỏ dại khô cằn chiếm giữ. Không khí không còn lạnh lẽo, nặng nề mà thay vào đó là sự trong lành, mát dịu, mang theo hương thơm dịu nhẹ của đất ẩm trộn lẫn với mùi cỏ cây đang đâm chồi nảy lộc. Mùi khói bếp, tuy vẫn còn yếu ớt, giờ đây lại mang một vẻ ấm áp, thân thuộc, gợi nhớ về những bữa cơm gia đình đạm bạc nhưng đầy tình nghĩa.

Dòng suối nhỏ, từng là một vệt khô cằn, giờ đây đã chảy lại, tiếng nước róc rách trong veo, như một khúc ca vui tươi của thiên nhiên, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ. Nước suối trong vắt, phản chiếu ánh nắng ban mai lấp lánh như dát bạc, những viên đá cuội dưới đáy hiện rõ mồn một. Bên bờ suối, những bông hoa dại nhỏ bé, với đủ sắc màu trắng, vàng, tím, đang hé nở, rung rinh trong làn gió nhẹ, tô điểm cho cảnh vật thêm phần sống động. Đất đai quanh thôn cũng không còn vẻ khô cằn, nứt nẻ mà đã trở nên tơi xốp, màu mỡ hơn, hứa hẹn một mùa màng bội thu.

Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự vận chuyển của linh khí trong cơ thể, và sâu hơn, là sự giao hòa của linh khí thiên địa đã được thanh tẩy. Hắn cảm thấy Tàn Pháp Cổ Đạo trong mình vận chuyển một cách thuận lợi hơn, tựa như dòng chảy của một con sông lớn đã được khơi thông, mang theo sức sống mới lan tỏa khắp châu thân. Hắn không hề sử dụng thần thông mạnh mẽ, không dùng phép thuật diệu kỳ, mà chỉ đơn thuần là giúp linh mạch đất đai tìm lại "căn cơ" của nó, loại bỏ tà khí nguyên thủy đang làm ô nhiễm và kìm hãm sự sống. Sự sống, khi được bồi đắp đúng cách, sẽ tự tìm đường mà vươn lên, tự thân phát triển và hồi phục. Đó chính là Đạo mà hắn đã chiêm nghiệm bấy lâu.

Từ nơi Lục Trường Sinh đứng, hắn có thể thấy rõ những đứa trẻ trong thôn đang nô đùa bên bờ suối. Chúng không còn vẻ xanh xao, ốm yếu mà đã hồng hào, khỏe mạnh hơn. Tiếng cười trong trẻo, hồn nhiên của chúng vang vọng khắp thôn làng, tựa như những chuỗi ngọc trai rơi trên phiến đá, xua tan đi mọi u ám còn sót lại. Trong số đó, Tiểu Hoa nổi bật với mái tóc tết bím gọn gàng và bộ quần áo vá víu nhưng sạch sẽ. Cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò và ngưỡng mộ, đang chỉ trỏ vào một cái cây non vừa được trồng gần bờ suối, nó đã xanh tốt hơn hẳn so với vài ngày trước.

"Trường Sinh ca ca, huynh lại về rồi!" Tiểu Hoa, với thính giác nhạy bén của một đứa trẻ lớn lên giữa thiên nhiên, bất chợt quay đầu, phát hiện ra bóng dáng quen thuộc của Lục Trường Sinh trên gò đất cao. Cô bé reo lên vui sướng, tiếng nói trong trẻo như tiếng chim sơn ca, rồi không chờ đợi, liền chạy lon ton về phía hắn, đôi chân nhỏ bé thoăn thoắt vượt qua những bụi cỏ non. "Huynh xem này, cây này cao lớn quá rồi! Nó còn ra cả lá mới nữa!" Cô bé vừa nói vừa chỉ tay về phía cái cây, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào, tựa như chính cô bé đã chăm sóc cho nó vậy.

Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, làm dịu đi vẻ trầm tư thường thấy trên khuôn mặt hắn. Hắn khẽ cúi xuống, xoa đầu Tiểu Hoa, cảm nhận sự mềm mại của mái tóc cô bé. "Đúng vậy, Tiểu Hoa. Cây này đã lớn hơn rất nhiều rồi." Giọng hắn trầm ấm, từ tốn, mang theo một sự an yên khó tả. "Nó lớn nhanh là vì được chăm sóc tốt, và vì mảnh đất này đã được hồi sinh, tìm lại được sức sống vốn có của nó." Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời đều hàm chứa một ý nghĩa sâu xa, tựa như những giọt sương mai đọng lại trên lá, tuy nhỏ bé nhưng ẩn chứa cả sinh khí của trời đất. Ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt ngây thơ của lũ trẻ, những đôi mắt tràn đầy hy vọng và tò mò đang nhìn hắn. Hắn biết, đây chính là những mầm non đầu tiên của một kỷ nguyên mới, nơi Đạo của hắn sẽ được gieo trồng và phát triển.

Tiểu Hoa kéo tay Lục Trường Sinh, đôi mắt to tròn nhìn hắn đầy vẻ ngưỡng mộ. "Trường Sinh ca ca, có phải huynh là tiên nhân không? Huynh đã biến An Bình Thôn trở nên đẹp như bây giờ, không còn tà khí nữa!" Lời nói ngây thơ của cô bé khiến Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, nhưng trong lòng lại cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa. Hắn không phải tiên nhân, cũng không mưu cầu danh xưng ấy. Hắn chỉ là một tu sĩ, đang trên con đường chiêm nghiệm Đạo của riêng mình. "Ta chỉ là một người tu hành thôi, Tiểu Hoa. Ta không biến đổi gì cả, ta chỉ giúp mảnh đất này tìm lại bản nguyên của nó. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo. Khi tà khí được thanh tẩy, linh khí sẽ tự tìm về, và sự sống sẽ tự hồi sinh." Lục Trường Sinh nhẹ nhàng giải thích, dù biết rằng những lời này có lẽ quá sức hiểu biết của một đứa trẻ. Nhưng hắn tin rằng, những hạt giống của triết lý, dẫu nhỏ bé, khi được gieo vào tâm hồn trong sáng, sẽ có ngày đâm chồi nảy lộc. Hắn nhìn xa xăm về phía thôn làng, nơi những người dân đã bắt đầu ra đồng, tiếng cuốc chim lạch cạch xen lẫn tiếng nói chuyện râm ran. Một sự thay đổi không chỉ ở cảnh vật, mà còn ở niềm tin trong lòng người, đang dần hiện hữu. Đây chính là minh chứng hùng hồn nhất cho Đạo của hắn, một Đạo không cần phô trương thần thông, mà chỉ cần sự kiên trì, thấu hiểu và thuận theo tự nhiên.

***

Khi mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng ấm áp khắp An Bình Thôn, Lão Trưởng Thôn, với khuôn mặt phúc hậu và chòm râu bạc phơ, đã tập hợp dân làng dưới gốc cây cổ thụ lớn nhất thôn. Cây cổ thụ này, giờ đây đã xanh tươi trở lại, tán lá rộng lớn che mát cả một khoảng sân, tựa như một người khổng lồ hiền lành đang dang tay che chở cho con dân. Tiếng chim hót líu lo trên cành, hòa cùng tiếng gió rì rào, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mùi hương của đất ẩm và hoa dại lan tỏa trong không khí, quyện với mùi khói bếp còn vương vấn, tạo nên một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng.

Lão Trưởng Thôn, lưng hơi còng nhưng giọng nói vẫn còn vang dội, đứng giữa vòng tròn những người dân. Ánh mắt ông lướt qua từng gương mặt, từ những Già Làng tóc bạc trắng, ánh mắt thấu đáo, đến những Thôn Dân Trẻ với khuôn mặt khỏe mạnh, đầy vẻ tò mò và khao khát, và cả những Lão Nông khắc khổ, tay vẫn còn vương đất. Ông đặc biệt nhấn mạnh sự hiện diện của Lục Trường Sinh, người mà ông vẫn gọi là "Tiên trưởng" hoặc "Vị tu sĩ kỳ lạ", dù hắn luôn khiêm tốn từ chối những danh xưng ấy.

"Hỡi những người con của An Bình Thôn!" Lão Trưởng Thôn bắt đầu, giọng nói trầm ấm, trang trọng. "Ta đã sống cả đời, trải qua bao mùa mưa nắng, chứng kiến bao sự biến đổi của đất trời. Từ khi ta còn là một đứa trẻ cho đến nay, chưa từng có một sự kiện nào kỳ diệu như những gì chúng ta đang chứng kiến trong vài ngày qua." Ông ngừng lại, ánh mắt tràn đầy sự kính phục và biết ơn, nhìn về phía Lục Trường Sinh đang đứng khiêm tốn ở rìa đám đông, dáng người thanh tú, đôi mắt điềm tĩnh dõi nhìn mọi người.

"Các ngươi còn nhớ chứ?" Lão Trưởng Thôn tiếp lời, "Mấy ngày trước, An Bình Thôn của chúng ta chìm trong tà khí, đất đai khô cằn, cây cối héo úa, nước suối cạn kiệt, bệnh tật hoành hành. Niềm hy vọng của chúng ta, tựa như ngọn đèn dầu trước gió, gần như đã tắt hẳn." Một tiếng thở dài đồng loạt vang lên từ đám đông, gợi nhớ lại những tháng ngày đen tối. "Thế nhưng, các ngươi hãy nhìn xem! Hãy nhìn xung quanh chúng ta lúc này! Cây cối xanh tươi trở lại, ruộng đồng phì nhiêu, con suối nhỏ chảy róc rách trong veo. Những bông hoa dại nhỏ bé, tưởng chừng đã biến mất, nay lại hé nở rực rỡ. Không khí trong lành, bệnh tật cũng thuyên giảm. Ngay cả những đứa trẻ của chúng ta, chúng cũng trở nên khỏe mạnh, vui tươi hơn bao giờ hết!"

Ông giơ tay chỉ vào Tiểu Hoa và những đứa trẻ đang chơi đùa gần đó, tiếng cười của chúng vang vọng, tựa như một minh chứng sống động cho lời ông nói. "Đây không phải là một phép màu thoáng qua, hay một ảo ảnh nhất thời do tà khí tạo ra. Đây là sự hồi sinh thực sự! Ta đã quan sát kỹ lưỡng. Nước vẫn trong, đất vẫn tốt, cây trái vẫn sum suê. Những thay đổi này không chỉ xuất hiện nhất thời mà còn bền vững, tựa như mạch sống của thôn làng đã được khơi thông, được ban tặng một sinh khí mới." Lão Trưởng Thôn nói, ánh mắt lấp lánh niềm tin.

Một Lão Nông, với khuôn mặt khắc khổ và đôi tay chai sạn vì quanh năm gắn bó với đất đai, khẽ gật đầu, giọng nói chất phác nhưng đầy sự xác tín: "Lão Trưởng Thôn nói đúng lắm. Vụ mùa này, chúng ta gieo hạt, cây mọc nhanh hơn, xanh tốt hơn hẳn những năm trước. Đất đai cũng màu mỡ hơn nhiều, không còn cứng như đá nữa. Cứ chăm chỉ thì trời không phụ, câu nói ấy nay lại càng đúng hơn." Ông nắm chặt chiếc cuốc gỗ trong tay, ánh mắt lấp lánh sự kinh ngạc xen lẫn hy vọng.

Những Thôn Dân Trẻ, ban đầu còn có chút hoài nghi, giờ đây cũng đã hoàn toàn bị thuyết phục. "Chẳng lẽ, tiên nhân đã làm gì mà kỳ diệu vậy, Trưởng Thôn?" Một Thôn Dân Trẻ cất tiếng hỏi, giọng điệu đầy vẻ khao khát học hỏi, ánh mắt sáng lên, không còn vẻ chán nản, chua chát như mấy ngày trước. "Điều này... vượt xa mọi tưởng tượng của chúng ta!" Một người khác phụ họa, đôi mắt nhìn Lục Trường Sinh với vẻ kính phục tột độ.

Lão Trưởng Thôn mỉm cười, ánh mắt trìu mến nhìn Lục Trường Sinh, rồi quay lại với dân làng. "Chúng ta may mắn được vị tu sĩ này ghé qua. Hắn không dùng pháp thuật hoa mỹ, không phô trương thần thông, mà chỉ dùng một thứ mà ta gọi là 'Đạo'. Hắn đã giúp mảnh đất này, giúp linh mạch của chúng ta, tìm lại 'căn cơ' của nó, giúp nó tự thanh tẩy và hồi sinh." Ông dừng lại một chút, như để mọi người có thời gian suy ngẫm. "Đây không chỉ là kỳ tích của đất đai, mà còn là kỳ tích của niềm hy vọng, của sự sống. Chúng ta phải biết ơn vị tu sĩ này, và quan trọng hơn, chúng ta phải học hỏi từ hắn, học cách trân trọng và bồi đắp cho 'căn cơ' của chính mình, của thôn làng chúng ta."

Trong lời nói của Lão Trưởng Thôn, không chỉ có sự biết ơn mà còn có một sự suy tư sâu sắc về ý nghĩa của những gì đã xảy ra. Ông không chỉ nhìn thấy sự thay đổi bề ngoài, mà còn cảm nhận được sự chuyển biến trong tâm hồn của mỗi người dân, từ sự tuyệt vọng sang niềm hy vọng, từ sự buông xuôi sang tinh thần phấn đấu. Những lời ông nói, tuy giản dị nhưng lại chạm đến tận đáy lòng mỗi người, gieo vào đó những hạt mầm của sự chiêm nghiệm về Đạo, về sự sống, về lẽ tồn tại. Lục Trường Sinh, đứng lặng lẽ, không chen vào lời nói của Lão Trưởng Thôn, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn điềm tĩnh nhưng sâu thẳm ẩn chứa một sự đồng tình thầm lặng. Hắn biết, Lão Trưởng Thôn đã hiểu được một phần căn bản của Đạo mà hắn đang theo đuổi.

***

Khi lời của Lão Trưởng Thôn vừa dứt, một khoảng lặng bao trùm An Bình Thôn. Dân làng, từ những Già Làng kinh nghiệm đến những Thôn Dân Trẻ tràn đầy nhiệt huyết, đều hướng ánh mắt về phía Lục Trường Sinh, tựa như đang chờ đợi một lời giải đáp, một sự khai sáng. Nắng cuối buổi sáng đã trở nên ấm áp hơn, rọi thẳng xuống gốc cây cổ thụ, làm nổi bật dáng vẻ thanh thoát của Lục Trường Sinh. Hắn không tránh né, cũng không vội vàng, mà nhẹ nhàng tiến lên một bước, đối diện với những ánh mắt tràn đầy sự kính phục, tò mò và khao khát. Không khí bỗng trở nên trang trọng hơn, tựa như một buổi giảng Đạo giữa thinh không. Tiếng chim hót cũng dường như dịu lại, nhường chỗ cho giọng nói trầm ấm, từ tốn của hắn.

"Các ngươi thấy đấy," Lục Trường Sinh bắt đầu, giọng nói không quá lớn, nhưng lại có sức lay động lòng người, tựa như tiếng suối chảy khe khẽ nhưng thấm sâu vào lòng đất. Hắn không nói về phép thuật hay thần thông, mà dùng những ví dụ đơn giản, gần gũi với cuộc sống lao động hàng ngày của họ. "Một cái cây muốn lớn phải có rễ sâu. Rễ có vững, cây mới đứng hiên ngang trước gió bão, tán lá mới sum suê, cho quả ngọt. Nếu rễ yếu ớt, cây sẽ dễ dàng đổ ngã, dẫu có được tưới tắm bao nhiêu nước, bón bao nhiêu phân đi chăng nữa." Hắn đưa mắt nhìn xung quanh, từ gốc cây cổ thụ xanh tốt đến những luống rau non mơn mởn. "Cũng như một ngôi nhà muốn vững vàng qua năm tháng, không bị mưa nắng bào mòn, không bị giông bão phá hủy, thì phải có nền móng chắc chắn. Nếu nền móng lung lay, nhà sẽ sụp đổ, dẫu có tường cao cửa rộng, ngói lợp vàng son."

Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thẩm thấu vào tâm trí những người dân chất phác. "Và một dòng sông muốn chảy êm đềm, không gây lũ lụt, không làm xói mòn đất đai, thì phải có bờ đắp vững vàng, dòng chảy phải thuận theo địa thế tự nhiên. Nếu bờ đắp yếu ớt, nếu dòng chảy bị ép buộc, thì tai ương sẽ khó tránh khỏi." Lục Trường Sinh nói, ánh mắt thấu đáo nhìn sâu vào từng người. "Những điều ấy, các ngươi đều hiểu rõ hơn ai hết, bởi vì đó chính là cuộc sống của các ngươi, là những kinh nghiệm xương máu mà các ngươi đã đúc kết qua bao đời."

"Đúng vậy, tiên nhân nói chí phải." Lão Nông khẽ gật gù, vuốt râu, ánh mắt đã hiểu ra đôi điều.

Lục Trường Sinh tiếp tục, giọng điệu càng trở nên sâu sắc và triết lý hơn. "Tà khí hủy hoại mọi thứ không phải vì nó có sức mạnh tuyệt đối, mà bởi vì nó làm mất đi 'căn cơ' của vạn vật, làm hỗn loạn 'đạo' tự nhiên. Giống như một cái cây bị sâu bệnh ăn mòn rễ, một ngôi nhà bị mối mọt đục khoét nền. Bản chất của sự sống bị tổn hại, thì làm sao có thể phát triển bền vững được?" Hắn nhìn vào những gương mặt chăm chú lắng nghe. "Việc ta làm chỉ là giúp vùng đất này tìm lại 'căn cơ' của nó, để linh khí tự nhiên có thể quay về trạng thái cân bằng, để sự sống có thể tự thân phục hồi và phát triển hài hòa. Giống như một người bệnh, không thể vội vàng dùng thuốc mạnh, thuốc độc để trị dứt điểm trong chốc lát. Phải từ từ bồi bổ, tĩnh tâm dưỡng khí, loại bỏ độc tố một cách nhẹ nhàng, để cơ thể tự phục hồi, để tinh thần tự vững vàng."

Một Thôn Dân Trẻ, với ánh mắt khao khát học hỏi, không kìm được sự tò mò, cất tiếng hỏi: "Vậy 'căn cơ' và 'đạo tâm' là gì, thưa tiên nhân? Chúng ta, những phàm nhân này, có thể tu luyện được 'căn cơ' và 'đạo tâm' không?"

Lục Trường Sinh mỉm cười, nụ cười ẩn chứa đầy sự thâm thúy. "Căn cơ là nền tảng, là bản chất của vạn vật. Đối với một cái cây, rễ là căn cơ. Đối với một ngôi nhà, nền móng là căn cơ. Đối với một con người, sức khỏe, trí tuệ, và phẩm hạnh chính là căn cơ. Đạo tâm là sự kiên định vào con đường đúng đắn, không bị ngoại cảnh lay động, không bị dục vọng che mờ. Khi các ngươi chăm sóc ruộng đồng, hãy đặt cả tâm huyết vào, hiểu được đất, hiểu được cây, biết lúc nào cần tưới, lúc nào cần bón, không vội vàng, không bỏ bê. Đó chính là 'căn cơ' của việc canh tác và 'đạo tâm' của người nông dân. Khi các ngươi xây dựng nhà cửa, hãy chọn lựa vật liệu tốt, tính toán cẩn thận từng viên gạch, từng thanh gỗ, không gian dối, không làm qua loa. Đó chính là 'căn cơ' của việc xây dựng và 'đạo tâm' của người thợ mộc."

Hắn tiếp tục, ánh mắt lướt qua Tiểu Hoa và những đứa trẻ đang ngồi nghe một cách chăm chú. "Ngay cả khi các ngươi dạy dỗ con cái, hãy chỉ bảo chúng từ những điều nhỏ nhặt nhất, từ cách kính trọng người lớn, cách giúp đỡ lẫn nhau, cách lao động chân chính. Dạy chúng cách tự lập, cách đối mặt với khó khăn, không chạy theo những điều phù phiếm, không vì lợi nhỏ mà quên đi đạo lý lớn. Đó chính là 'căn cơ' của một gia đình, một cộng đồng vững mạnh, và 'đạo tâm' của bậc làm cha làm mẹ."

Lão Trưởng Thôn gật gù, ánh mắt thấu đáo nhìn Lục Trường Sinh. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Lời tiên nhân nói, quả thực đã giúp chúng ta khai sáng. Chúng ta cứ ngỡ tu hành là những điều cao siêu, xa vời, nào ngờ nó lại nằm ngay trong cuộc sống hàng ngày, trong từng việc làm nhỏ bé của chúng ta."

"Đúng vậy." Lục Trường Sinh khẳng định. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, nhưng bản tâm bất biến. Con đường tu hành, không chỉ dành cho những người có linh căn, có thiên phú. Con đường tu hành là con đường tìm về bản nguyên, con đường bồi đắp căn cơ, con đường giữ vững đạo tâm. Khi các ngươi làm bất cứ việc gì với một cái tâm chân thành, với sự kiên trì bền bỉ, với sự hiểu biết sâu sắc về bản chất của nó, đó chính là đang tu hành. Và khi đó, các ngươi sẽ thấy, mọi thứ sẽ tự nhiên tốt đẹp, tự nhiên phát triển bền vững." Hắn không ngừng lại, để những lời này thấm sâu vào lòng người. "Sự vội vàng, sự chạy theo sức mạnh bề ngoài, sự bỏ quên căn cơ, đó mới chính là mầm mống của tai ương, là nguồn gốc của tà khí. Hãy nhớ, Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Khi tâm các ngươi vững vàng, thiên địa cũng sẽ thuận theo."

Những người dân An Bình Thôn lắng nghe, có người gật gù liên tục, có người nhắm mắt suy tư, có người lại mở to mắt, nhìn Lục Trường Sinh với vẻ kinh ngạc và vỡ lẽ. Những lời giảng giải của hắn không hề có hào quang chói lọi, không có uy áp kinh người, nhưng lại mang một sức nặng của chân lý, một sự thanh tịnh và sâu sắc, tựa như dòng nước mát lành thấm vào từng mạch đất khô cằn, nuôi dưỡng những hạt mầm hy vọng mới. Họ không chỉ nghe bằng tai, mà còn cảm nhận bằng cả trái tim và khối óc, bởi vì những điều hắn nói, dù là triết lý cao siêu của Đạo, lại được diễn giải bằng những điều gần gũi nhất, là hơi thở của cuộc sống của họ.

***

Khi nắng chiều đã ngả vàng, trải một tấm thảm lụa óng ánh khắp An Bình Thôn, những lời giảng của Lục Trường Sinh vẫn còn vang vọng trong tâm trí mỗi người dân. Không khí trong thôn không còn sự căng thẳng hay tò mò gay gắt, mà thay vào đó là một sự trầm tĩnh, một niềm phấn chấn nhẹ nhàng. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của cỏ cây và mùi khói bếp ấm áp, tạo nên một bức tranh thanh bình đến lạ lùng.

Dân làng không chỉ biết ơn Lục Trường Sinh, mà họ còn bắt đầu suy ngẫm sâu sắc về những lời hắn nói, và quan trọng hơn, họ bắt đầu áp dụng những triết lý ấy vào cuộc sống hàng ngày. Những người nông dân ra đồng với một tinh thần khác hẳn. Họ không còn chỉ lo cày bừa gieo hạt một cách vội vã, mà dành thời gian quan sát mảnh đất của mình kỹ lưỡng hơn, cảm nhận từng hạt đất, từng mầm cây. Họ chăm sóc ruộng đồng cẩn thận hơn, bón phân đúng lúc, tưới nước vừa đủ, không vội vàng thúc ép, cũng không bỏ bê. Họ hiểu rằng, sự kiên nhẫn và sự thấu hiểu chính là "căn cơ" của một mùa màng bội thu, và "đạo tâm" của người nông dân chính là sự hòa hợp với thiên nhiên, không cưỡng cầu.

Những người thợ mộc, thợ nề bắt đầu xây dựng nhà cửa vững chãi hơn. Họ chọn lựa vật liệu kỹ lưỡng, tính toán tỉ mỉ từng chi tiết, không bỏ qua những công đoạn nhỏ nhất, dù biết rằng điều đó sẽ tốn nhiều thời gian và công sức hơn. Họ hiểu rằng, một ngôi nhà kiên cố không chỉ là nơi che mưa che nắng, mà còn là nền tảng cho sự bình yên của cả gia đình, là "căn cơ" của một mái ấm.

Xa xa, dưới gốc cây cổ thụ, Lão Trưởng Thôn đang kiên nhẫn chỉ bảo cho Tiểu Hoa và nhóm trẻ con cách trồng những cây con mới. Ông không chỉ dạy chúng cách đào đất, đặt cây, mà còn giảng giải về ý nghĩa của việc chăm sóc, của sự kiên trì. "Hãy chăm sóc cái cây này thật tốt, đừng vội vàng. Căn cơ vững chắc, nó sẽ lớn mạnh." Lão Trưởng Thôn nói với Tiểu Hoa, giọng ông hiền từ nhưng đầy sự nghiêm túc. Cô bé, với đôi mắt to tròn, chăm chú lắng nghe, rồi tỉ mỉ dùng đôi tay nhỏ bé vun đất quanh gốc cây, tựa như đang gieo một hạt mầm của niềm tin và hy vọng.

Lục Trường Sinh đứng từ xa, nép mình dưới một tảng đá lớn, ánh mắt điềm tĩnh quan sát mọi hoạt động của thôn làng. Khuôn mặt hắn vẫn thanh tú, ít biểu lộ cảm xúc, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt lại hiện lên một tia sáng của sự hài lòng và thỏa mãn. Hắn cảm nhận được những hạt mầm đầu tiên của triết lý "tu hành bền vững" đã được gieo vào mảnh đất sơ khai này, không chỉ trong đất đai, mà còn trong tâm hồn của những sinh linh chất phác. Đó không phải là một sự biến đổi đột ngột, mà là một sự chuyển hóa chậm rãi, bền vững, tựa như dòng nước ngầm thấm sâu vào lòng đất, nuôi dưỡng sự sống từ bên trong.

Hắn khẽ thở dài một hơi, không phải vì mệt mỏi, mà vì một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. "Một hạt giống được gieo, một đạo lý được minh chứng. Con đường vô cùng cực, ta vẫn sẽ bước tiếp." Lục Trường Sinh thầm nhủ. Hắn biết rằng hành trình của mình vẫn còn dài, và An Bình Thôn chỉ là một chấm nhỏ trên bản đồ rộng lớn của Cửu Thiên Linh Giới. Nhưng chính từ những chấm nhỏ này, những hạt mầm của Đạo này, sẽ dần lan tỏa, dần định hình lại một thế giới đang hỗn loạn. Sự thành công bền vững của An Bình Thôn sẽ trở thành một "minh chứng sống" cho triết lý của hắn, thu hút sự chú ý của các sinh linh hoặc thế lực khác trong tương lai, dù hắn không mưu cầu điều đó.

Việc gieo mầm triết lý "căn cơ và đạo tâm" vào những sinh linh sơ khai trong "Vạn Cổ Khai Thiên" này là nền tảng cho sự thay đổi cục diện tu hành sau này. Hắn không cần phải là một anh hùng cứu thế vĩ đại, chỉ cần là người gieo mầm, người dẫn dắt, để vạn vật tự mình tìm thấy con đường trở về bản nguyên, tìm thấy sự cân bằng vốn có. Lục Trường Sinh sẽ tiếp tục hành trình đến những vùng đất khác, nơi hắn sẽ đối mặt với các dạng tà khí nguyên thủy phức tạp hơn và những thách thức lớn hơn trong việc truyền bá triết lý của mình.

Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Hắn không phải là kẻ muốn thay đổi thế giới bằng sức mạnh, mà là người muốn cảm hóa thế giới bằng Đạo. Lục Trường Sinh không ở lại thêm. Hắn khẽ quay người, hòa vào ánh chiều tà, để lại phía sau một thôn làng đang hồi sinh, những tâm hồn đang được khai sáng, và những hạt mầm hy vọng đang nảy nở. Con đường của Đạo, vẫn còn dài, và hắn vẫn sẽ bước đi, ung dung tự tại, trên con đường vô cùng tận của sự chiêm nghiệm và bồi đắp. Thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo. Tương lai của Cửu Thiên Linh Giới mở ra với nhiều khả năng mới.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free