Cửu thiên linh giới - Chương 934: Tĩnh Luyện Nguyên Thủy: Kiến Tạo Căn Cơ
U Minh Nguyên Thủy Chi Uyên, giờ đây đã không còn là vực sâu tử khí, mà là một cảnh tượng sống động của sự hồi sinh. Linh khí trắng ngọc cuồn cuộn như biển cả, từng làn, từng lớp dập dờn bao phủ lấy không gian rộng lớn. Những mầm xanh linh khí đầu tiên đã đâm chồi, vươn mình mạnh mẽ từ lòng đất nứt nẻ, tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ, lung linh huyền ảo, vẽ nên những nét chấm phá đầu tiên của một bức tranh tiên cảnh. Mùi đất ẩm, hương cỏ non tơ và nhựa sống của vạn vật mới sinh quyện vào nhau, tạo thành một mùi hương thanh khiết, ngọt ngào, xua tan đi hoàn toàn ám khí của tà nguyên từng ngự trị. Không khí trong lành, mát mẻ, như thể cả thế giới vừa được tẩy rửa, và mỗi hơi thở đều mang theo sinh lực dồi dào, thấu tận tâm can. Tuy nhiên, giữa sự hùng vĩ và thanh bình ấy, Lục Trường Sinh vẫn cảm nhận được những luồng năng lượng chưa hoàn toàn hòa hợp, những hạt mầm của sự bất ổn tiềm tàng. Đó là tàn dư của Nguyên Thủy Tà Nguyên, dù đã được chuyển hóa thành năng lượng kiến tạo, nhưng sự cuồng bạo cố hữu của nó vẫn còn ẩn chứa đâu đó, cần được tĩnh luyện đến mức hoàn mỹ nhất. Đây chính là "đòn chí mạng" cuối cùng mà hắn phải đối mặt: không phải là sự hủy diệt, mà là sự hỗn loạn tiềm tàng trong chính nguồn năng lượng kiến tạo khổng lồ, một thử thách về sự tinh tế và khả năng kiến tạo đến tột cùng.
Lục Trường Sinh ngồi tĩnh tọa ở trung tâm, nơi từng là điểm hội tụ của tà nguyên, giờ đây là trái tim của sự sống mới. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai vô tận, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy giờ đây sâu thẳm hơn, ánh lên một sự thấu hiểu vô biên. Hắn hít thở sâu, từng tấc da thịt, từng tế bào như hòa vào linh khí xung quanh, không còn phân biệt ranh giới giữa bản thân và vũ trụ. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển mạnh mẽ trong cơ thể hắn, không phải để đối kháng hay trấn áp, mà để 'thẩm thấu' và 'dẫn dắt' luồng năng lượng nguyên thủy khổng lồ. Hắn cảm nhận được từng vi hạt linh khí, từng sợi năng lượng đang cuộn xoáy trong không gian, có những sợi thuần khiết như tuyết, có những sợi vẫn còn mang theo chút gợn đục, lay động nhẹ như muốn thoát khỏi sự kiểm soát. Đó là những "góc cạnh" chưa được mài giũa, những "đường nét" chưa hoàn mỹ trong bản thể của nguồn năng lượng kiến tạo.
Ở phía vòng ngoài, các thành viên liên minh đứng thành một vòng tròn bất động, duy trì lá chắn năng lượng bao bọc lấy Lục Trường Sinh. Lá chắn này không chỉ là phòng ngự vật lý mà còn là một rào cản tinh thần, giúp hắn hoàn toàn tập trung vào công việc nội tại. Ánh mắt họ đầy căng thẳng dõi theo, cảm nhận được sự cân bằng mong manh đang được duy trì bởi Lục Trường Sinh. Mộc Thanh Y, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng, giờ đây ẩn chứa nỗi lo lắng sâu sắc. Nàng khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, thanh thoát như một tiên tử, nhưng bờ môi mỏng của nàng mím chặt, thể hiện sự căng thẳng không thể che giấu. Nàng thì thầm với Tiêu Hạo, người đứng cạnh bên, vẻ mặt cũng không kém phần nghiêm trọng.
"Trường Sinh đang đối mặt với thử thách lớn nhất… không phải hủy diệt, mà là kiến tạo hoàn hảo," Giọng nàng khẽ run, như sợ làm gián đoạn sự tĩnh lặng thiêng liêng. Nàng hiểu rằng, việc biến tà thành linh đã là một kỳ tích, nhưng việc tinh luyện linh khí nguyên thủy đã được chuyển hóa để nó hoàn toàn ổn định, không còn bất kỳ tiềm ẩn nguy hiểm nào, lại là một cảnh giới khác, đòi hỏi sự tinh vi và thấu triệt Đạo đến mức không tưởng.
Ngũ Hành Lão Tổ, thân hình biến ảo khó lường, giờ đây hiện ra dưới dạng một lão giả tóc bạc phơ, ánh mắt thâm thúy như biển cả. Ông khẽ gật đầu, đồng tình với nhận định của Mộc Thanh Y. "Đúng vậy. Dung hòa Vạn Đạo, tạo ra Căn Nguyên… đó mới là Đạo Vô Cùng Cực." Giọng ông trầm ấm, mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc của bậc tiền bối. "Bất cứ sự kiến tạo nào cũng cần một căn cơ vững chắc, nếu không, dù có hùng vĩ đến mấy, cũng chỉ là cát lâu đài. Lão phu từng thấy không ít thiên tài, vì quá vội vã mà kiến tạo nên những công pháp, thế giới không bền vững, cuối cùng đều tự sụp đổ."
Điêu Khắc Sư, thân hình gầy gò, đôi tay chai sạn siết chặt, ánh mắt tập trung và sâu sắc của ông không rời khỏi Lục Trường Sinh. Ông lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đựng sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Tạo tác vĩ đại nhất không phải là khắc ra hình hài, mà là giữ cho nó bền vững vĩnh cửu. Nếu có một vết nứt nhỏ, một điểm không hoàn mỹ, nó sẽ lan rộng và hủy hoại tất cả. Hắn đang làm điều mà ngay cả những Điêu Khắc Đại Sư của cổ đại cũng phải ngưỡng mộ." Ông hiểu rằng, Lục Trường Sinh không chỉ là một tu sĩ, mà còn là một nghệ nhân của Đạo, đang chạm khắc lên bản nguyên của thế giới.
Tiêu Hạo, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây tràn ngập vẻ căng thẳng. Hắn không nói nhiều, chỉ tập trung duy trì pháp trận phụ trợ, mồ hôi lấm tấm trên trán. Hắn tin tưởng Lục Trường Sinh, nhưng áp lực từ khối năng lượng khổng lồ và sự mong chờ của toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới khiến hắn không thể không căng thẳng. Bách Xích Tiên Nữ, với vẻ đẹp lạnh lùng cao quý, và Vạn Pháp Tông Chủ uy nghiêm, cùng với Vô Danh Tán Tu trầm mặc, đều dốc toàn lực duy trì lá chắn, tạo ra một không gian tĩnh lặng, an toàn tuyệt đối cho Lục Trường Sinh thi triển thần thông. Họ cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng của linh khí nguyên thủy, một sự run rẩy tiềm ẩn, như một con mãnh thú đang ngủ say, dù đã được thuần hóa nhưng vẫn còn mang theo bản năng hoang dã. Áp lực vô hình đè nặng lên mọi người, báo hiệu rằng Lục Trường Sinh đang ở giai đoạn cực kỳ quan trọng, một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến phản phệ kinh thiên động địa. Nhưng họ không nao núng, đạo tâm của họ đã được tôi luyện qua bao thử thách, và niềm tin vào Lục Trường Sinh đã vững như bàn thạch.
Lục Trường Sinh, lúc này, đã hoàn toàn nhập định. Trong nội thể và ý thức của hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo được vận dụng đến cực hạn, không phải là một công pháp cường đại để tranh đấu, mà là một phương thức thấu triệt và điều hòa. Hắn không dùng sức mạnh để trấn áp luồng năng lượng nguyên thủy cuồn cuộn, mà dùng sự 'tĩnh' để cảm nhận từng hạt linh khí, từng sợi năng lượng một cách tinh tế nhất. Trong tâm trí hắn, khối năng lượng nguyên thủy khổng lồ hiện ra như một dòng sông rộng lớn, chảy xiết nhưng vẫn còn mang theo những cuộn xoáy ngầm, những dòng chảy ngược không hoàn toàn hòa hợp. Nhiệm vụ của hắn là làm cho dòng sông ấy trở nên êm đềm, thuần khiết, chảy một cách bền vững và hài hòa.
Hắn như một điêu khắc sư chạm khắc trên khối ngọc thô quý giá nhất. Từng hành động của hắn đều chậm rãi, nhưng cực kỳ chính xác. Hắn tỉ mỉ loại bỏ những góc cạnh sắc nhọn, những đường nét chưa hoàn mỹ. Điều này không phải là loại bỏ vật chất, mà là điều chỉnh tần số dao động, loại bỏ những xung đột vi tế trong bản chất của năng lượng. Mỗi luồng linh khí nguyên thủy được hắn dẫn dắt, uốn nắn, từ từ hòa vào nhau thành một thể thống nhất, hoàn mỹ, không còn một chút gợn sóng hỗn loạn. Hắn thấu hiểu sâu sắc rằng, sự vĩ đại nhất không phải là tạo ra, mà là duy trì sự cân bằng. Đạo của hắn, Đạo Vô Cùng Cực, không chỉ dừng lại ở việc chuyển hóa, mà còn phải kiến tạo một nền tảng bền vững, vĩnh cửu.
Trong dòng tư duy nội tại của Lục Trường Sinh, một triết lý sâu sắc được hình thành và củng cố: *Tĩnh để thấy, bền để giữ. Đạo không ở nơi hùng vĩ, mà ở sự vĩnh cửu của từng hạt bụi. Sự vĩ đại nhất không phải là tạo ra, mà là duy trì sự cân bằng.* Hắn cảm nhận được sự hòa hợp của ngũ hành, sự tương sinh tương khắc trong bản chất của linh khí, và hắn dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để điều hòa chúng, khiến chúng vận hành trơn tru, không còn một chút ma sát hay bất đồng. Từ trong sâu thẳm của khối năng lượng khổng lồ, một vòng xoáy năng lượng thuần khiết bắt đầu xoay tròn, từ từ ngưng tụ lại, trở thành một 'Hạt mầm Nguyên Thủy' ổn định, lấp lánh như một viên ngọc vô giá. Đây chính là căn cơ của sự kiến tạo mới, là trái tim của Thánh Địa Nguyên Thủy tương lai.
Bên ngoài, các thành viên liên minh cảm thấy áp lực dần dịu đi. Sự hỗn loạn tiềm tàng trong không khí hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự bình yên lan tỏa, một cảm giác ấm áp và mát mẻ thấm vào từng tế bào. Tuy nhiên, họ vẫn không dám lơ là, bởi vì họ biết rằng sự tinh tế trong công việc của Lục Trường Sinh vẫn đang tiếp diễn. Tiếng linh khí ngân vang, từ một bản giao hưởng hùng tráng, giờ đây dịu nhẹ lại, như một khúc ru êm đềm của sự sống mới. Mùi hương của đất ẩm và cây cỏ non tơ trở nên đậm đà hơn, thanh khiết hơn bao giờ hết, tựa như đang hít thở không khí của một thế giới vừa được khai sinh.
Lục Trường Sinh điều khiển linh khí trong cơ thể, tạo thành một 'trận pháp' vô hình bao trùm lấy khối năng lượng khổng lồ. Trận pháp này không phải để công kích hay phòng thủ, mà là một mạng lưới tinh thần, từng sợi linh khí được hắn uốn nắn, tinh luyện, từ từ hòa vào nhau thành một thể thống nhất, hoàn mỹ. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc giữa bản thân mình, Tàn Pháp Cổ Đạo, và toàn bộ linh mạch của U Minh Nguyên Thủy Chi Uyên. Đây không còn là việc "chế ngự" hay "thuần hóa", mà là "đồng hóa" và "kiến tạo" lại từ bên trong. Hắn dùng sự kiên nhẫn, sự bền bỉ của mình để "chạm khắc" lên bản nguyên của linh khí, biến nó thành một tác phẩm nghệ thuật sống động, vĩnh cửu.
Đạo tâm của Lục Trường Sinh vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, nhưng hắn không dựa vào sự cứng rắn để ép buộc, mà dựa vào sự mềm dẻo, sự thấu triệt để dẫn dắt. Hắn hiểu rằng, con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, với một ý chí kiên định và một đạo tâm không lay chuyển. Sự hỗn loạn của tà khí, hay sự cuồng bạo của linh khí nguyên thủy, đều có thể được chuyển hóa, nếu có một đạo tâm đủ vững chắc để dung chứa và định hình chúng. Hắn đã trải qua quá trình này hàng ngàn lần trong tâm trí, giờ đây, hắn đang hiện thực hóa nó. Từng chút một, "Hạt mầm Nguyên Thủy" bên trong khối năng lượng ngày càng trở nên rực rỡ, lấp lánh, một điểm sáng nhỏ nhưng mang trong mình tiềm năng vô hạn của sự sống. Đây là một hành trình dài, một khoảnh khắc kéo dài như vĩnh cửu trong tâm trí Lục Trường Sinh, nơi không có khái niệm thời gian, chỉ có sự vận hành của Đạo. Hắn biết, con đường mình chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Cuối cùng, Lục Trường Sinh từ từ mở mắt, một tia sáng thấu triệt lóe lên trong đôi mắt đen láy của hắn, sâu thẳm như vũ trụ nhưng lại trong veo như mặt hồ mùa thu. Quá trình tinh luyện đã hoàn tất. Hắn đứng dậy, động tác nhẹ nhàng như làn gió, toàn thân không vương một hạt bụi, nhưng khí chất đã hoàn toàn khác biệt. Không còn là sự uy áp của một cường giả, mà là sự tĩnh lặng, hài hòa của một người đã thấu triệt đạo lý kiến tạo. U Minh Nguyên Thủy Chi Uyên giờ đây không còn là 'Uyên' mà là một 'Thánh Địa Nguyên Thủy' thực sự.
Khối năng lượng khổng lồ đã hoàn toàn ổn định, tinh khiết, tỏa ra một khí tức hùng vĩ nhưng lại cực kỳ ôn hòa. Những mầm xanh linh khí đã đâm chồi từ lòng đất, giờ đây không chỉ là những chấm xanh non yếu ớt, mà đã tạo thành những thảm thực vật lung linh, huyền ảo, phát ra ánh sáng ngọc bích dịu nhẹ, chiếu rọi khắp không gian. Suối linh chảy róc rách, tạo nên những dòng sông linh khí nhỏ, trong vắt như pha lê, uốn lượn qua những thảm cây xanh, đổ vào những hồ nước tĩnh lặng, phản chiếu bầu trời trong xanh không gợn mây. Không khí tràn ngập hương thơm dịu nhẹ của linh khí nguyên thủy, hòa quyện với mùi đất ẩm và nhựa sống của cây cỏ mới mọc, một hương vị của sự khởi đầu hoàn toàn mới, thanh khiết và tràn đầy sinh lực. Tiếng linh khí ngân vang như bản giao hưởng của sự sống mới, không còn hùng tráng mà là du dương, êm đềm, thấu tận tâm can.
Các cường giả liên minh đứng nhìn, không thể thốt nên lời. Họ cảm nhận được sự thay đổi triệt để, không chỉ ở không gian này mà còn cả sự cộng hưởng với Cửu Thiên Linh Giới bên ngoài, báo hiệu một kỷ nguyên mới. Áp lực trong không khí hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự bình yên tuyệt đối, một cảm giác ấm áp và mát mẻ bao trùm, khiến mỗi người đều cảm thấy nhẹ nhõm và tràn đầy hy vọng.
Mộc Thanh Y, đôi mắt phượng của nàng ngấn lệ, bờ môi run run. Nàng đã nín thở dõi theo Lục Trường Sinh suốt quá trình đầy căng thẳng, và giờ đây, khi mọi thứ kết thúc trong sự hoàn mỹ, một cảm giác nhẹ nhõm tột độ ập đến. Nàng thở phào, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi, và nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. "Nó… nó đã hoàn thành… một khởi đầu mới thật sự! Cửu Thiên Linh Giới có hy vọng rồi!" Giọng nàng thì thầm, nhưng tràn đầy cảm xúc, niềm vui và sự mãn nguyện. Nàng đã tin tưởng tuyệt đối, và niềm tin ấy đã được đền đáp một cách vĩ đại.
Ngũ Hành Lão Tổ, nhìn cảnh tượng trước mắt, không khỏi bật cười lớn, tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp không gian thanh bình. Ông vỗ tay, ánh mắt đầy tán thưởng. "Tuyệt diệu! Tuyệt diệu! Đây chính là Vạn Cổ Khai Thiên mà chúng ta hằng mong ước! Lão phu đã sống qua bao kỷ nguyên, chứng kiến bao lần hưng vong, nhưng chưa bao giờ thấy một cảnh tượng kiến tạo nào vĩ đại và bền vững đến vậy!" Ông cảm nhận được sự thuần khiết và ổn định của linh khí nguyên thủy, một nền tảng vững chắc cho sự phát triển của Đạo trong tương lai.
Điêu Khắc Sư, thân hình gầy gò, đôi tay chai sạn siết chặt, ánh mắt tập trung và sâu sắc của ông giờ đây lấp lánh như những viên ngọc quý. Ông gật đầu chậm rãi, như thể mọi đường nét trên khuôn mặt cũng đang khắc ghi khoảnh khắc này. "Sự hoàn mỹ không nằm ở việc thêm vào, mà là việc loại bỏ những gì không cần thiết, và giữ lại cốt lõi bền vững. Một tác phẩm nghệ thuật của Đạo! Trường Sinh đạo hữu, ngươi đã tạo ra một kiệt tác vĩ đại hơn bất cứ thứ gì ta từng chạm khắc, một kiệt tác sống động, vĩnh cửu." Ông hiểu rằng, vẻ đẹp của Thánh Địa Nguyên Thủy không phải là sự phô trương, mà là sự hài hòa tuyệt đối, sự bền vững vĩnh cửu.
Tiêu Hạo, đôi mắt láu lỉnh của hắn sáng rực, không còn vẻ căng thẳng mà thay vào đó là sự kinh ngạc và thán phục tột độ. Hắn há hốc mồm, chỉ biết lắc đầu liên tục. "Trường Sinh huynh… hắn thật sự đã làm được! U Minh Nguyên Thủy Chi Uyên, nơi từng là nỗi kinh hoàng của Cửu Thiên Linh Giới, giờ đây lại mang dáng vẻ của một tiên cảnh! Thật không thể tin nổi!" Hắn chạy đến gần hơn, hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí thuần khiết tràn vào lồng ngực, khiến toàn thân sảng khoái, tinh thần minh mẫn.
Bách Xích Tiên Nữ, Vạn Pháp Tông Chủ và Vô Danh Tán Tu cũng đều lộ rõ vẻ kinh ngạc và niềm vui sướng. Họ cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ Thánh Địa Nguyên Thủy với toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Một làn sóng linh khí thuần khiết, dịu nhẹ bắt đầu lan tỏa ra bên ngoài, thấm nhuần từng ngọn núi, dòng sông, từng sinh linh trên khắp Tam Giới, Lục Vực, Cửu Châu. Đây không chỉ là sự hồi sinh của một vùng đất, mà là sự tái sinh của cả một thế giới.
Lục Trường Sinh bước ra khỏi trung tâm của Thánh Địa Nguyên Thủy. Hắn nhìn quanh, cảm nhận sự sống đang trỗi dậy, những thảm cỏ xanh mướt dưới chân, những dòng suối linh trong vắt chảy qua. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn, không phải là nụ cười của sự kiêu ngạo, mà là nụ cười của sự thấu hiểu và biết ơn. Hắn biết, nếu không có sự đồng tâm, không có lá chắn tinh thần vững chắc của họ, hắn đã không thể hoàn thành nhiệm vụ này. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Nhưng giờ đây, những tâm hồn này đã hòa làm một vì một mục đích chung, kiến tạo nên một kỷ nguyên mới.
Liên minh tiến đến, ánh mắt đầy kính phục và ngưỡng mộ, đón chào người kiến tạo. Thánh Địa Nguyên Thủy, U Minh Nguyên Thủy Chi Uyên đã chuyển hóa, sẽ trở thành một nguồn cung cấp linh khí và cơ duyên quan trọng cho Cửu Thiên Linh Giới, đặc biệt cho những ai tu hành theo Đạo Vô Cùng Cực, là nơi tụ hội của linh khí nguyên thủy. Sự thấu hiểu sâu sắc của Lục Trường Sinh về 'kiến tạo' và 'cân bằng' sẽ là chìa khóa để hắn đối phó với những thách thức lớn hơn trong việc phục hồi toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới, và có thể dẫn đến một đột phá lớn trong tu vi của hắn. Các phương pháp 'tĩnh luyện' và 'kiến tạo bền vững' mà Lục Trường Sinh áp dụng sẽ trở thành khuôn mẫu cho các tông môn chính đạo noi theo, định hình lại triết lý tu hành của kỷ nguyên mới, từ bỏ sự chạy theo tốc độ mà chú trọng căn cơ.
Thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo. Tương lai của Cửu Thiên Linh Giới mở ra với nhiều khả năng mới. Cuộc chiến vĩ đại nhất đã kết thúc, nhưng hành trình kiến tạo mới chỉ bắt đầu, và Lục Trường Sinh, cùng với những đồng minh kiên định, sẽ là những người tiên phong trên con đường vĩ đại ấy.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.