Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 935: Thánh Địa Khai Nguyên: Chứng Đạo Vô Vi

Thánh Địa Nguyên Thủy, U Minh Nguyên Thủy Chi Uyên đã chuyển hóa, sẽ trở thành một nguồn cung cấp linh khí và cơ duyên quan trọng cho Cửu Thiên Linh Giới, đặc biệt cho những ai tu hành theo Đạo Vô Cùng Cực, là nơi tụ hội của linh khí nguyên thủy. Sự thấu hiểu sâu sắc của Lục Trường Sinh về 'kiến tạo' và 'cân bằng' sẽ là chìa khóa để hắn đối phó với những thách thức lớn hơn trong việc phục hồi toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới, và có thể dẫn đến một đột phá lớn trong tu vi của hắn. Các phương pháp 'tĩnh luyện' và 'kiến tạo bền vững' mà Lục Trường Sinh áp dụng sẽ trở thành khuôn mẫu cho các tông môn chính đạo noi theo, định hình lại triết lý tu hành của kỷ nguyên mới, từ bỏ sự chạy theo tốc độ mà chú trọng căn cơ.

Thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo. Tương lai của Cửu Thiên Linh Giới mở ra với nhiều khả năng mới. Cuộc chiến vĩ đại nhất đã kết thúc, nhưng hành trình kiến tạo mới chỉ bắt đầu, và Lục Trường Sinh, cùng với những đồng minh kiên định, sẽ là những người tiên phong trên con đường vĩ đại ấy.

***

**CHƯƠNG 935: Thánh Địa Khai Nguyên: Chứng Đạo Vô Vi**

Khi tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua tầng không gian vừa được kiến tạo, Thánh Địa Nguyên Thủy hiện ra như một bức họa diễm lệ của tạo hóa. Nơi đây, từng là vực sâu của tà khí nguyên thủy, giờ đây tràn ngập một luồng sinh cơ mãnh liệt, thuần khiết đến mức khó tin. Sương mù linh khí ngũ sắc dày đặc cuộn trào, bốc lên từ lòng đất, lơ lửng giữa không trung như những dải lụa tiên cảnh, mỗi làn sương mang theo một hương thơm dịu mát của cỏ cây và khoáng vật, đánh thức mọi giác quan. Không gian tĩnh lặng, nhưng không phải là sự tĩnh lặng của cái chết, mà là sự tĩnh lặng của một khởi nguyên, nơi vạn vật đang thai nghén và trỗi dậy. Thỉnh thoảng, một hạt mưa linh dịch nhỏ li ti rơi xuống, không gây ra tiếng động, chỉ nhẹ nhàng thấm vào lòng đất, tưới tắm cho những mầm sống đầu tiên.

Giữa trung tâm của Thánh Địa, Lục Trường Sinh vẫn ngồi thiền định. Dáng người hơi gầy của hắn ẩn trong bộ đạo bào vải thô màu xám, tĩnh tại như một pho tượng cổ kính, hoàn toàn hòa mình vào cảnh vật xung quanh. Hắn không động đậy, không có bất kỳ biểu hiện tu vi nào phô trương, chỉ có sự bình thản tuyệt đối toát ra từ đôi mắt nhắm nghiền và hơi thở đều đặn. Tâm trí hắn không còn phân biệt giữa bản thân và Thánh Địa, mọi biến chuyển của linh khí, sự nảy mầm của sự sống, đều như dòng máu chảy trong huyết quản hắn. Hắn đang lắng nghe Đạo, lắng nghe tiếng vọng của sự kiến tạo, của cân bằng vĩnh cửu. Sự thấu hiểu về tà khí và linh khí không phải là hai thái cực đối lập mà là những trạng thái khác nhau của cùng một bản nguyên vũ trụ, giờ đây đã ăn sâu vào cốt tủy hắn. Hắn cảm nhận được sự hồi sinh của từng hạt bụi, từng giọt nước, biết rằng đây chính là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi mà sự sinh tồn không còn dựa trên sự hủy diệt, mà là sự chuyển hóa và kiến tạo. Con đường của hắn, con đường 'Vô Cùng Cực', đã tìm thấy minh chứng hùng hồn nhất.

Cách đó không xa, liên minh đứng chứng kiến cảnh tượng kỳ diệu này, mỗi người một vẻ, nhưng đều chung một sự kinh ngạc và sùng kính.

Mộc Thanh Y, dáng người thanh thoát trong bộ đạo bào xanh ngọc, đôi mắt phượng nàng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, nhìn chằm chằm vào trung tâm Thánh Địa. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói mang theo sự ngưỡng mộ không giấu giếm: “Đây… đây chính là sự khởi nguyên của vạn vật… Nơi từng là tận cùng của hủy diệt, nay lại là điểm bắt đầu của mọi sinh cơ. Thật khó tin, Trường Sinh đã làm được điều không ai dám mơ tới.” Nàng cảm nhận được sự thuần khiết của linh khí đang tràn vào cơ thể, tẩy rửa tâm hồn, khiến nàng thấu hiểu sâu sắc hơn về Đạo mà Lục Trường Sinh đang theo đuổi. Tâm trí nàng tràn ngập những suy nghĩ về sự kiên định của hắn, về những năm tháng cô độc mà hắn đã phải trải qua để đạt được cảnh giới này, và về niềm tin không lay chuyển của hắn vào con đường mình đã chọn.

Ngũ Hành Lão Tổ, thân hình tráng niên giờ đây toát ra vẻ uyên bác hơn bao giờ hết, râu tóc bạc phơ khẽ lay động trong làn gió linh khí. Ông vuốt chòm râu dài, ánh mắt lấp lánh sự tinh anh, giọng nói trầm ấm mà đầy cảm thán, vang vọng như tiếng chuông cổ: “Hóa mục nát thành kỳ diệu, chuyển hóa tà khí thành sinh cơ… Đạo của Trường Sinh tiểu hữu quả nhiên vô cùng tận. Lão phu đã sống qua vô số kỷ nguyên, chứng kiến vô vàn biến cố, nhưng chưa từng thấy ai có thể dùng ‘vô vi’ để tạo nên một kỳ tích vĩ đại đến nhường này. Đây không chỉ là sự tái tạo một vùng đất, mà là sự tái định nghĩa về Đạo của cả Cửu Thiên Linh Giới. Một nền tảng vững chắc cho sự phát triển của Đạo trong tương lai, một khởi đầu cho Vạn Cổ Khai Thiên!” Ông cảm thấy như mình đang được chứng kiến một trang sử mới đang được viết nên, và ông là một phần của nó.

Điêu Khắc Sư, thân hình gầy gò, đôi tay chai sạn siết chặt, ánh mắt tập trung và sâu sắc của ông giờ đây lấp lánh như những viên ngọc quý, không rời khỏi cảnh tượng trước mắt. Ông gật đầu chậm rãi, mỗi cái gật đầu như một nét chạm khắc đầy suy tư: “Một tác phẩm nghệ thuật vĩ đại nhất… sự kiến tạo của thiên địa, hoàn mỹ đến từng chi tiết. Sự sống đâm chồi, linh khí cuộn chảy, tất cả đều theo một trật tự tự nhiên, không chút cưỡng ép. Trường Sinh đạo hữu, ngươi đã tạo ra một kiệt tác vĩ đại hơn bất cứ thứ gì ta từng chạm khắc, một kiệt tác sống động, vĩnh cửu.” Ông hiểu rằng, vẻ đẹp của Thánh Địa Nguyên Thủy không phải là sự phô trương, mà là sự hài hòa tuyệt đối, sự bền vững vĩnh cửu. Ông cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn ghi lại khoảnh khắc này, nhưng ông biết, không có công cụ nào, không có kỹ thuật nào có thể tái hiện được vẻ đẹp nguyên sơ, sống động này.

Tiêu Hạo, đôi mắt láu lỉnh của hắn sáng rực, không còn vẻ căng thẳng mà thay vào đó là sự kinh ngạc và thán phục tột độ. Hắn há hốc mồm, chỉ biết lắc đầu liên tục, thỉnh thoảng lại hít một hơi thật sâu để cảm nhận luồng linh khí nguyên thủy thuần khiết đang tràn vào lồng ngực. “Oa, Trường Sinh huynh… hắn thật sự đã làm được! U Minh Nguyên Thủy Chi Uyên, nơi từng là nỗi kinh hoàng của Cửu Thiên Linh Giới, giờ đây lại mang dáng vẻ của một tiên cảnh! Thật không thể tin nổi!” Hắn chạy đến gần hơn, hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí thuần khiết tràn vào lồng ngực, khiến toàn thân sảng khoái, tinh thần minh mẫn. “Linh khí dồi dào thế này, chắc chắn sẽ sinh ra vô số linh dược quý hiếm! Chắc chắn! Phải tìm cách thu thập mới được!” Dù vẫn mang trong mình bản tính thực dụng, nhưng sự kinh ngạc chân thật của hắn không hề suy giảm.

Bách Xích Tiên Nữ, Vạn Pháp Tông Chủ và Vô Danh Tán Tu cũng đều lộ rõ vẻ kinh ngạc và niềm vui sướng. Họ cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ Thánh Địa Nguyên Thủy với toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Một làn sóng linh khí thuần khiết, dịu nhẹ bắt đầu lan tỏa ra bên ngoài, thấm nhuần từng ngọn núi, dòng sông, từng sinh linh trên khắp Tam Giới, Lục Vực, Cửu Châu. Đây không chỉ là sự hồi sinh của một vùng đất, mà là sự tái sinh của cả một thế giới. Lục Trường Sinh vẫn tiếp tục thiền định, đạo tâm vững như bàn thạch, không mảy may xao động trước những lời tán dương hay sự kinh ngạc của những người xung quanh. Hắn chỉ đơn thuần cảm nhận, thấu hiểu, và hòa mình vào dòng chảy của sự kiến tạo. Liên minh quan sát, thỉnh thoảng có người thử hấp thu linh khí xung quanh, cảm nhận sự thuần khiết tuyệt đối, một cảm giác mà họ chưa từng trải qua kể từ khi linh khí Cửu Thiên Linh Giới bắt đầu suy yếu.

Khi mặt trời dần dịch chuyển về phía tây, ánh chiều tà xuyên qua tầng sương mù linh khí ngũ sắc, nhuộm vàng cả một khoảng không gian. Những mầm sống mới, nhỏ bé nhưng tràn đầy sức sống, lung linh dưới ánh nắng cuối ngày. Không còn là sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn, mà là những làn sương mỏng manh hơn, lơ lửng như những tinh linh. Các thành viên liên minh bắt đầu tản ra, khảo sát vùng rìa của Thánh Địa Nguyên Thủy, muốn tận mắt chứng kiến sự chuyển biến kỳ diệu này. Họ nhận thấy linh khí thuần khiết không chỉ tập trung ở trung tâm, mà đang lan tỏa ra xung quanh một cách nhẹ nhàng, nhưng kiên định. Từng tấc đất từng bị tà khí nguyên thủy ăn mòn, trở nên cằn cỗi và khô héo, giờ đây đang dần hồi sinh. Những dấu vết của tà khí còn sót lại, những vết nứt đen kịt trên đá, những gốc cây khô mục nát, đều dần được thanh tẩy, trở lại màu sắc tự nhiên của đất đá và gỗ. Cỏ cây xanh tốt bắt đầu mọc lên, những bông hoa dại nhỏ bé với màu sắc rực rỡ, hương thơm tinh khiết, bung nở giữa những vách đá, dọc theo những con suối mới hình thành.

Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm và đôi mắt sáng, chậm rãi bước đi, tay vuốt ve một cành cây non vừa đâm chồi. Ông cảm nhận sự sống mãnh liệt đang luân chuyển trong thân cây, một sự sống không hề hỗn tạp hay cưỡng ép, mà là sự vươn lên tự nhiên từ bản nguyên thuần khiết. Ông trầm ngâm, ánh mắt xa xăm như nhìn thấu tương lai: “Thánh Địa này… không chỉ là nơi phục hồi linh khí, mà là một nguồn cội của Đạo. Sức ảnh hưởng của nó sẽ lan tỏa khắp Cửu Thiên Linh Giới, không chỉ là về vật chất mà còn về triết lý. Nó sẽ thay đổi nhận thức của các tông môn về cách tu hành, về cách đối diện với thiên địa.” Ông bắt đầu hình dung về một kỷ nguyên mới, nơi các tông môn không còn tranh giành tài nguyên một cách mù quáng, mà tập trung vào việc kiến tạo, bảo tồn và phát triển bền vững.

Bách Xích Tiên Nữ, vẻ đẹp lạnh lùng, cao quý của nàng giờ đây pha lẫn chút suy tư. Nàng đứng trên một mỏm đá, nhìn xuống vùng đất đang hồi sinh, tay khẽ chạm vào chuôi kiếm cổ bên hông. Giọng nói của nàng vẫn mang chút thanh lãnh, nhưng ẩn chứa sự thán phục sâu sắc: “Qu�� nhiên là Đạo Vô Cùng Cực. Không cưỡng ép, không tiêu diệt, chỉ là chuyển hóa và kiến tạo. Lục Trường Sinh đã cho chúng ta thấy một con đường mới, một con đường mà chúng ta đã lãng quên từ lâu. Con đường này, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.” Nàng nhớ lại những lời Lục Trường Sinh đã nói về sự cân bằng, về việc tà khí cũng là một phần của Đạo, và giờ đây, những lời ấy đã trở thành hiện thực sống động trước mắt nàng. Nàng nhận thức rõ tầm quan trọng của sự kiện này, nó không chỉ là kết thúc của một cuộc chiến, mà là sự khai mở một chân lý.

Mộc Thanh Y, vẫn nhìn về phía Lục Trường Sinh đang nhập định, đôi môi mỏng khẽ mím lại. Nàng hiểu rằng, điều đang diễn ra không phải là một chiến thắng bằng sức mạnh, mà là một chiến thắng của Đạo Lý, của sự kiên định vào một con đường khác biệt. “Không phải là chiến thắng của sức mạnh, mà là chiến thắng của Đạo Lý… của sự hài hòa và thuận theo tự nhiên.” Nàng cảm thấy một sự kết nối sâu sắc hơn nữa với Lục Trường Sinh, không chỉ là đồng hành trên con đường tu hành, mà còn là người thấu hiểu triết lý sống của hắn. Nàng tin tưởng vào hắn, vào con đường hắn đã chọn, và nàng biết rằng mình sẽ luôn ở bên hắn, chứng kiến và cùng hắn gieo mầm cho kỷ nguyên mới.

Các thành viên liên minh khác cũng bắt đầu thực hiện những thử nghiệm nhỏ. Một số tu sĩ y đạo thử nghiệm trồng linh thảo trên vùng đất mới được thanh tẩy, và kinh ngạc nhận thấy chúng phát triển nhanh chóng một cách bất thường, mạnh mẽ hơn hẳn so với linh thảo trồng trên đất thường. Khí chất của những linh thảo này cũng thuần khiết hơn, không hề nhiễm tạp chất. Tiêu Hạo đã vội vàng đào một vài củ linh dược, kiểm tra chất lượng, rồi reo lên đầy phấn khích: “Tuyệt vời! Tuyệt vời! Linh dược ở đây có chất lượng cao gấp mấy lần so với bên ngoài! Thánh Địa này đích thị là kho báu của Cửu Thiên Linh Giới!” Hắn không còn vẻ thực dụng hoàn toàn, mà pha lẫn một sự ngưỡng mộ chân thành dành cho Lục Trường Sinh.

Vô Danh Tán Tu, vốn là người ít nói, giờ đây ánh mắt lạnh lùng của hắn cũng ánh lên vẻ kinh ngạc. Hắn cảm nhận được sự hồi sinh của linh khí đang thấm vào từng thớ thịt, từng kinh mạch của mình, khiến tu vi của hắn cũng có chút tinh tiến. Hắn biết, con đường mà Lục Trường Sinh đã mở ra, không chỉ là cứu thế, mà còn là cứu rỗi cho những tu sĩ nhỏ bé như hắn, những người đã từng lạc lối trong cuộc đua tranh giành sức mạnh. Sự thay đổi không khí, mùi hương cỏ cây tươi mát, và cảm giác bình yên lan tỏa khắp nơi đã khiến mọi người đều cảm thấy một nguồn hy vọng mới, một sự yên bình đã mất đi từ lâu.

Khi những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn nhuộm đỏ cả một vùng trời, Lục Trường Sinh chậm rãi mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn trong trẻo như nhìn thấu vạn vật, không còn vẻ mệt mỏi sau quá trình kiến tạo vĩ đại, mà tràn đầy sự thấu hiểu sâu sắc và an nhiên tự tại. Hắn đứng dậy, dáng người hòa làm một với Thánh Địa, không còn là một cá thể độc lập mà như một phần hữu cơ của sự kiến tạo vĩ đại này. Khí tức của hắn không hề phô trương, nhưng lại mang một sự kiên cố và vững chãi tựa bàn thạch, khiến những ai đứng gần đều cảm thấy một sự bình yên lạ thường. Liên minh tụ tập lại quanh hắn, ánh mắt đầy sự tôn kính và ngưỡng mộ, chờ đợi lời chỉ dẫn của người kiến tạo. Mọi người đều biết, giờ đây, hắn không chỉ là một tu sĩ, mà là một đạo sư, một người dẫn đường cho kỷ nguyên mới.

Lục Trường Sinh nhìn quanh một lượt, ánh mắt lướt qua từng gương mặt quen thuộc, từ sự kiên định của Mộc Thanh Y, sự uyên bác của Ngũ Hành Lão Tổ, sự say mê của Điêu Khắc Sư, đến sự năng động của Tiêu Hạo và sự trang nghiêm của Vạn Pháp Tông Chủ cùng Bách Xích Tiên Nữ. Hắn mỉm cười nhẹ, nụ cười bình thản nhưng ẩn chứa vô vàn triết lý. Giọng hắn trầm ấm, bình thản nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Thánh Địa: “Tà khí không thể tiêu diệt, chỉ có thể chuyển hóa. Giống như nước, có thể hủy diệt vạn vật trong cơn lũ, cũng có thể nuôi dưỡng vạn vật trong dòng chảy hiền hòa. Vấn đề không nằm ở bản chất của tà khí hay linh khí, mà nằm ở cách chúng ta vận dụng Đạo, cách chúng ta đối đãi với vạn vật.” Hắn ngừng một chút, để những lời của mình thấm sâu vào tâm trí mọi người. Hắn thấu hiểu rằng, việc thay đổi nhận thức là một hành trình dài và gian nan, nhưng hắn đã sẵn sàng.

Vạn Pháp Tông Chủ, sau khi suy ngẫm, cất tiếng hỏi, giọng nói uy nghiêm nhưng đầy sự khiêm tốn: “Vậy thì, Trường Sinh đạo hữu, chúng ta nên làm gì tiếp theo? Làm sao để triết lý này, con đường này, lan tỏa khắp Cửu Thiên Linh Giới? Liệu có cần một cuộc đại chiến tư tưởng, hay một sự thay đổi cưỡng bức?” Ông biết rằng, các thế lực bảo thủ trong Cửu Thiên Linh Giới sẽ không dễ dàng chấp nhận một triết lý 'vô vi' như vậy.

Lục Trường Sinh lắc đầu nhẹ, ánh mắt nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây ngũ sắc đang tan dần trong ánh hoàng hôn. “Đạo không cần cưỡng cầu, Đạo không cần cưỡng bức. Chúng ta chỉ cần gieo mầm. Thánh Địa này sẽ là hạt giống. Những gì chúng ta làm ở đây, những gì chúng ta kiến tạo, sẽ là minh chứng hùng hồn nhất. Khi nhân tâm chuyển động, khi thiên hạ tự mình cảm nhận được sự tốt đẹp của Đạo, thì Đạo sẽ tự nhiên lan tỏa, không cần chúng ta phải ra sức tuyên truyền hay ép buộc.” Hắn tin rằng, sức mạnh của sự thật và sự tốt đẹp sẽ tự nó thuyết phục lòng người. Đây là con đường 'vô vi nhi trị' mà hắn đã theo đuổi, một con đường chậm rãi nhưng bền vững.

Mộc Thanh Y bước đến gần hơn, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh. Nàng hiểu rõ ý nghĩa sâu xa trong lời nói của hắn, và nàng sẵn sàng gánh vác trách nhiệm ấy. “Chúng ta sẽ là những người gieo mầm đó, Trường Sinh. Chúng ta sẽ cùng ngươi chứng minh cho thiên hạ thấy, rằng có một con đường khác, một con đường bền vững và hài hòa hơn.”

Lục Trường Sinh gật đầu, môi khẽ cong lên một nụ cười ấm áp. Hắn bắt đầu chỉ dẫn nhẹ nhàng về việc thiết lập các điểm truyền dẫn linh khí từ Thánh Địa ra bên ngoài, không phải là những pháp trận hút linh khí ồ ạt, mà là những kênh dẫn tự nhiên, để linh khí thuần khiết dần dần thấm nhuần vào các linh mạch của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn cũng chỉ ra cách thức để các tông môn có thể áp dụng 'Đạo Vô Cùng Cực' vào việc thanh tẩy linh mạch bị ô nhiễm, không phải bằng sức mạnh cưỡng ép hay những thần thông hủy diệt, mà bằng sự kiên nhẫn, sự thuận theo tự nhiên, để linh khí nguyên thủy tự nó thanh lọc và tái tạo. Liên minh lắng nghe chăm chú, ghi nhớ từng lời, từng ý tứ sâu sắc của Lục Trường Sinh. Họ biết rằng, đây là một hành trình dài, một thách thức lớn hơn cả cuộc chiến vừa qua, bởi vì nó liên quan đến sự thay đổi nhận thức và tư duy của cả một thế giới.

Trong khoảnh khắc đó, Lục Trường Sinh cảm thấy một sự tĩnh lặng sâu thẳm trong tâm hồn. Mặc dù có những đồng minh kiên định bên cạnh, nhưng con đường lĩnh ngộ Đạo, con đường 'vô vi' mà hắn đã chọn, vẫn mang một sự cô độc nhất định. Hắn biết, phía trước vẫn còn vô vàn điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo, về sự cân bằng giữa kiến tạo và hủy diệt, giữa tĩnh và động. Thánh Địa Nguyên Thủy sẽ là một trung tâm quan trọng cho sự phục hồi và là nguồn cảm hứng cho triết lý 'tu hành bền vững' trên toàn Cửu Thiên Linh Giới. Tuy nhiên, triết lý 'vô vi nhi trị' của hắn chắc chắn sẽ gặp phải sự hoài nghi và phản đối từ những thế lực bảo thủ, những kẻ vẫn cố chấp với quan niệm cũ về sức mạnh và quyền bá. Nhưng Lục Trường Sinh không nao núng, hắn tin tưởng vào sức mạnh của thời gian và sự thật. Hắn sẽ tiếp tục hành trình chiêm nghiệm và hoàn thiện Đạo của mình thông qua việc hướng dẫn và chứng kiến sự thay đổi của thế giới. Các thành viên liên minh sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc truyền bá và áp dụng Đạo Vô Cùng Cực vào việc phục hồi Cửu Thiên Linh Giới, trở thành những sứ giả của kỷ nguyên mới.

Hoàng hôn đã tắt hẳn, để lại một bầu trời đêm đầy sao lấp lánh trên Thánh Địa Nguyên Thủy. Mây ngũ sắc vẫn lơ lửng, phản chiếu ánh sao, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo. Mùi hương cỏ cây tươi mát, âm thanh êm dịu của suối chảy, và cảm giác bình yên lan tỏa khắp không gian, báo hiệu một khởi đầu mới. Thế giới đã được tái sinh, nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc, và đạo của Lục Trường Sinh cũng chưa hề kết thúc.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free