Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 943: Chiêm Nghiệm Nguyên Khí: Mầm Đạo Vạn Cổ

Lục Trường Sinh đứng trên đỉnh Thiên Nguyệt Phong, ánh trăng bạc nhuộm trắng vạt đạo bào vải thô màu xanh đậm của hắn. Bóng dáng cô độc, khắc sâu vào màn đêm, tựa như một bức họa thủy mặc của tạo hóa. Tiếng gió rít gào, những thanh âm rợn người của côn trùng đêm, và tiếng chim kêu lẻ loi dần tan biến trong tâm thức hắn. Hắn đã cảm nhận được những luồng khí vận đối lập, những dòng chảy mạnh mẽ của thời đại đang giao thoa, nhưng sâu thẳm trong nội tâm, một sự bình thản vẫn ngự trị. Lục Trường Sinh biết, hành trình khám phá và chiêm nghiệm về Đạo của hắn không bao giờ có điểm dừng, và giờ đây, hắn lại sắp bước vào một tầng cảnh giới sâu hơn của sự chiêm nghiệm ấy.

Hắn nhẹ nhàng xoay người, ngồi xuống mỏm đá nhô ra, hai chân xếp bằng, hai tay đặt nhẹ trên đầu gối, lòng bàn tay ngửa lên. Đôi mắt đen láy, sâu thẳm như vực thẳm vũ trụ, từ từ khép lại. Hơi thở của hắn trở nên đều đặn, chậm rãi, gần như không thể nhận ra, hòa cùng nhịp điệu của đất trời. Linh khí thuần khiết trên Thiên Nguyệt Phong, vốn đã dồi dào, nay lại như bị một lực vô hình nào đó dẫn dắt, hội tụ về phía hắn, tạo thành một vầng sáng mờ ảo, nhàn nhạt bao quanh thân thể. Cái lạnh buốt xương của đêm khuya không còn chạm tới hắn, bởi thân thể và đạo tâm của hắn đã sớm đạt đến cảnh giới hòa hợp với tự nhiên, trở thành một phần của ngọn núi, của gió, của ánh trăng.

Tâm trí Lục Trường Sinh dần tách rời khỏi thân xác hữu hình, không còn bị giới hạn bởi ngũ quan, không còn bị ràng buộc bởi thời gian và không gian. Hắn trở thành một điểm tĩnh, một hạt cát nhỏ bé nhưng không thể thiếu trong dòng chảy vô tận của Đạo. Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối ấy, một độc thoại nội tâm cất lên, không bằng ngôn ngữ mà bằng những rung động của ý thức. *“Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Thời gian trôi đi, thiên địa biến đổi, nhưng Đạo lý thì vĩnh hằng. Sự vô thường là bản chất của sinh diệt, nhưng trong sự vô thường ấy, liệu có một chân lý nào trường tồn? Chân lý ấy, liệu có thể tìm thấy trong sự tĩnh lặng này chăng?”*

Hắn dần chìm sâu hơn vào cảnh giới vô ngã, vô niệm. Tiếng gió rít bên tai biến thành một khúc nhạc du dương, êm ái, như tiếng thở của vũ trụ. Mùi đá lạnh, sương đêm và không khí trong lành tràn ngập, mang theo một cảm giác thanh khiết đến tận cùng, thanh tẩy mọi tạp niệm. Toàn thân hắn, dẫu ngồi bất động, lại như đang chuyển động, đang hòa tan, đang trở về với hư vô. Từng thớ thịt, từng kinh mạch, từng linh căn, đều trở nên trong suốt, phản chiếu ánh trăng bạc và linh khí xung quanh. Một cảm giác nhẹ bẫng, thanh thoát tràn ngập, như thể hắn không còn trọng lượng, không còn tồn tại trên cõi hồng trần. Tâm của hắn, vững như bàn thạch, từng bước tiến vào vùng không gian vô tận, nơi mà mọi khái niệm về "có" và "không", "thật" và "giả" đều trở nên lu mờ. Con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, không phải vì sự kiên định mù quáng, mà vì niềm tin sâu sắc rằng chân lý nằm ở sự tĩnh tại, ở bản nguyên của vạn vật. Hắn đang tìm kiếm điều đó, không phải bằng cách chiến đấu hay tranh giành, mà bằng cách lắng nghe, bằng cách cảm nhận, bằng cách hòa mình. Sự chiêm nghiệm này, không chỉ là một phương pháp tu luyện, mà là bản thân con đường Đạo của hắn.

Chỉ trong khoảnh khắc, mà lại như trải qua vô vàn kỷ nguyên, ý thức của Lục Trường Sinh bỗng chốc thoát ly khỏi thân thể vật chất, vượt qua giới hạn của không gian và thời gian. Hắn không còn là một tu sĩ ngồi trên Thiên Nguyệt Phong, mà trở thành một điểm ý thức duy nhất, trôi nổi trong một không gian vô tận, mênh mông, không bờ không bến. Đây chính là Hư Không Chi Hải, nơi mà vạn vật chưa thành hình, nơi mà thời gian chưa có khái niệm, nơi mà chỉ có những luồng năng lượng nguyên thủy hỗn độn và dòng chảy của nguyên khí vô định. Không có âm thanh vật lý, nhưng lại có một thứ "âm thanh" khác, một tiếng vút xuyên không gian vô hình, là tiếng của sự hình thành, của sự phân tách. Mùi ozon nhẹ thoảng qua, tinh khiết đến mức khiến mọi tạp chất đều phải tự tan biến, như một dấu hiệu của sự khởi nguyên.

Lục Trường Sinh "thấy" mình trôi nổi giữa vô vàn những luồng khí hỗn loạn, cuộn xoáy không ngừng. Đó là những luồng Âm và Dương nguyên thủy, chưa phân định rõ ràng, nhưng đã mang trong mình tiềm năng của sự sống và cái chết, của ánh sáng và bóng tối. Hắn không có mắt, nhưng lại nhìn thấy rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn "quan sát" bằng toàn bộ ý thức, không có hành động vật lý, tâm thần hoàn toàn hòa mình vào dòng chảy của vũ trụ. Rồi, tựa như một tiếng nổ vô hình, một điểm sáng nhỏ bé bỗng xuất hiện, rồi dần khuếch tán, phân tách. Âm và Dương dần tách rời, tạo nên hai thái cực rõ rệt, một bên là ánh sáng rực rỡ, một bên là bóng tối sâu thẳm, nhưng chúng vẫn liên kết, tương hỗ, không thể tách rời.

Tiếp theo, từ sự giao thoa và va chạm của Âm Dương, Ngũ Hành nguyên thủy bắt đầu hình thành. Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, không phải là những thực thể vật chất, mà là những nguyên lý căn bản, những gam màu đầu tiên của vũ trụ. Hắn cảm nhận được sự chuyển hóa của chúng, từ trạng thái khí sang lỏng, rồi cô đặc lại thành những hạt bụi li ti, mang trong mình sinh cơ vô hạn. Linh khí nguyên thủy dồi dào đến mức hóa lỏng, chảy cuộn như những dòng sông ngân hà, tạo nên những dải màu sắc kỳ ảo, lung linh trong không gian vô tận. Sự hình thành này diễn ra không hề vội vã, không hề cưỡng cầu, mà lại vô cùng chậm rãi, vững chắc, từng bước một, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh không gì sánh nổi, một sự bền vững vĩnh cửu.

Lục Trường Sinh bỗng nhiên thấu hiểu sâu sắc. Sự hình thành của Cửu Thiên Linh Giới, của vạn vật trong vũ trụ, không phải là một quá trình cấp tốc, mà là một sự kiến tạo tỉ mỉ, kiên nhẫn, dựa trên những nguyên lý cân bằng và hài hòa. Đây chính là bản chất của Đạo, một bản chất không cần phải vội vã, không cần phải tranh giành, mà chỉ cần thuận theo tự nhiên, thuận theo quy luật vận hành của chính nó. *“Đạo không cần ta kiến tạo, Đạo vốn đã tồn tại. Tàn Pháp của ta, chỉ là sự phản ánh nguyên thủy ấy.”* Hắn thầm suy nghĩ, ý thức hòa mình vào dòng chảy của nguyên khí. Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn tu luyện, không tăng cường tu vi nhanh chóng, mà giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, chính là một sự mô phỏng của quá trình kiến tạo vũ trụ này. Nó không vội vàng, không đòi hỏi sức mạnh tức thời, mà tập trung vào sự bền vững, vào căn cơ, vào sự hòa hợp với quy luật tự nhiên.

Trong Hư Không Chi Hải, Lục Trường Sinh cảm nhận rõ ràng rằng mỗi hạt bụi, mỗi luồng linh khí, mỗi sự phân tách của Âm Dương, đều là một bài học về sự kiên nhẫn, về sự trường tồn. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Quy luật này không chỉ áp dụng cho một cá nhân, mà cho cả một thế giới, cho cả một vũ trụ. Những gì hắn đang cố gắng gieo trồng ở Cửu Thiên Linh Giới, những nguyên lý về "tu hành bền vững", về việc củng cố đạo tâm và căn cơ, không phải là một phương pháp mới mẻ, mà là sự trở về với cội nguồn, với chân lý đã tồn tại từ thuở Vạn Cổ Khai Thiên. Cảm giác vô trọng lực, hòa mình vào vũ trụ, khiến hắn càng thêm tin tưởng vào con đường của mình, một con đường mà tưởng chừng cô độc, nhưng lại kết nối với vạn vật, với Đạo nguyên thủy. Tiếng vút xuyên không gian dần trở nên rõ ràng hơn, như một tiếng chuông cổ xưa vang vọng từ thẳm sâu vô tận, đánh thức những ký ức, những chân lý bị lãng quên.

Từ viễn cảnh Vạn Cổ Khai Thiên, ý thức của Lục Trường Sinh không đột ngột trở về hiện tại, mà như một dòng chảy linh hoạt, luân chuyển giữa quá khứ vô tận và hiện tại hữu hạn, kết nối hai thời điểm ấy bằng một sợi dây vô hình của chân lý. Hắn vẫn ở trong Hư Không Chi Hải, vẫn cảm nhận sự hình thành của vạn vật, nhưng đồng thời, một luồng ánh sáng khác, mờ ảo hơn, bắt đầu hiện ra. Đó là Cửu Thiên Linh Giới ở hiện tại, không phải là một hình ảnh cụ thể, mà là một cảm giác, một sự rung động của linh khí, của khí vận con người. Hắn cảm nhận được sự kết nối rõ ràng giữa cái nguyên thủy, cái vĩnh cửu mà hắn vừa chiêm nghiệm, với những gì đang diễn ra trong thế giới tu hành.

Những "hạt mầm đạo lý" của hắn – những nguyên lý về sự bền vững, kiên nhẫn, không ham hư danh, không chạy theo tốc độ, mà tập trung vào căn cơ và đạo tâm – vốn là âm hưởng của quy luật nguyên thủy mà hắn vừa chiêm nghiệm, đang thực sự bén rễ sâu sắc. Hắn "thấy" không chỉ là những lớp học "Tu Hành Bền Vững" được khai giảng trong các học viện và tông môn, mà là một sự thay đổi tinh tế hơn, sâu sắc hơn. Đó là sự thay đổi trong tâm hồn của những người tu hành. Họ không còn chỉ nhìn vào sức mạnh tức thời, vào cảnh giới cao siêu, mà bắt đầu chiêm nghiệm về ý nghĩa thực sự của tu hành, về sự trường tồn của Đạo.

Hắn cảm nhận được những làn sóng năng lượng tinh thần trong trẻo, mạnh mẽ, mang theo sinh cơ và sức sống, đang lan tỏa khắp Cửu Thiên Linh Giới. Những làn sóng ấy không chỉ xuất phát từ những nơi đang áp dụng triết lý của hắn, mà còn từ những cá nhân, những phàm nhân, những tu sĩ cấp thấp, những người đã vô tình hoặc hữu ý tiếp xúc với tư tưởng của hắn. Một làn sóng tinh thần mới đang lan tỏa, thanh lọc tà khí và khôi phục linh mạch không chỉ bằng sức mạnh vật chất hay công pháp thâm sâu, mà bằng chính đạo tâm kiên cố, bằng sự giác ngộ về bản chất của Đạo.

Lục Trường Sinh thấu hiểu: *“Đạo của ta, không phải là Đạo mới, mà là Đạo nguyên thủy. Nó vốn đã ở đó, chờ đợi được thức tỉnh.”* Đây không phải là sự tự phụ, mà là một sự chấp nhận chân lý. Hắn chỉ là người đã tìm thấy con đường trở về với bản nguyên, và chia sẻ nó. Sự thấu hiểu này làm tan biến mọi hoài nghi cuối cùng trong lòng hắn. Trước đây, hắn có thể đã từng tự hỏi liệu con đường chậm rãi, vững chắc của mình có đủ sức để thay đổi một thế giới đang hỗn loạn, một thế giới chạy theo sức mạnh và tốc độ hay không. Nhưng giờ đây, hắn biết rằng, đó không phải là một "sự thay đổi" mà là một "sự trở về", một sự phục hưng của những nguyên tắc đã bị lãng quên.

Ý thức của Lục Trường Sinh như một dòng chảy, luân chuyển giữa quá khứ và hiện tại, hòa quyện với những nguyên lý căn bản của vũ trụ. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa Tàn Pháp Cổ Đạo của mình và bản chất của vũ trụ. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là một công pháp, nó là một chiếc chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến sự hiểu biết sâu sắc về cội nguồn của vạn vật. Tiếng chuông cổ xưa vọng lại từ Hư Không Chi Hải dần lắng xuống, thay vào đó là tiếng rì rào của linh khí trong Cửu Thiên Linh Giới, những âm thanh của sự sống đang hồi sinh, của những tâm hồn đang tìm thấy lại con đường. Sự tĩnh lặng của Hư Không Chi Hải dần được thay thế bằng sự nhộn nhịp, nhưng không hỗn loạn, của một thế giới đang tự điều chỉnh, đang tự thanh lọc.

Cảm giác thanh lọc từ linh khí tinh khiết, từ sự thấu hiểu sâu sắc, tràn ngập mọi ngóc ngách trong ý thức Lục Trường Sinh. Hắn không còn cảm thấy sự cô độc trên con đường đã chọn, bởi vì hắn nhận ra rằng hắn đang đi theo một quy luật vũ trụ, một điều vốn đã tồn tại và sẽ tồn tại mãi mãi. Hắn không phải là người tạo ra Đạo, mà là người dẫn lối để Đạo được tìm thấy lại, được nhận ra lại trong lòng người. Ánh sáng của Vạn Cổ Khai Thiên dần phai nhạt, nhường chỗ cho một ánh sáng khác, ấm áp hơn, quen thuộc hơn, đó là ánh sáng của bình minh đang lên trên Cửu Thiên Linh Giới.

Trên đỉnh Thiên Nguyệt Phong, ánh bình minh đầu tiên của một ngày mới rạng rỡ bắt đầu chiếu rọi. Những tia nắng vàng ươm đầu tiên xuyên qua màn sương đêm còn vương lại, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên vách đá dựng đứng. Sương đêm tan dần, để lộ ra những giọt nước đọng trên lá cây, lấp lánh như những viên ngọc. Tiếng côn trùng đêm đã tắt, nhường chỗ cho tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, vang vọng khắp không gian thanh tịnh. Không khí trở nên trong lành và mát mẻ, mang theo thoang thoảng hương hoa dại nở muộn.

Lục Trường Sinh, vẫn ngồi bất động trên mỏm đá, thân thể được bao phủ bởi vầng sáng mờ ảo của linh khí, từ từ thoát khỏi trạng thái nhập định sâu sắc. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí tức thanh khiết tràn vào phổi, đánh thức từng tế bào trong cơ thể. Ánh bình minh chiếu rọi khuôn mặt hắn, xóa tan vẻ trầm tư sâu sắc của đêm qua và thay thế bằng một sự bình an, kiên định chưa từng có. Đôi mắt đen láy của hắn từ từ mở ra, không còn vẻ mông lung của người vừa du hành qua vạn cổ, mà trở nên trong suốt, sáng rõ, phản chiếu ánh bình minh rực rỡ.

Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, nhuộm vàng vạn vật. Lục Trường Sinh hiểu rằng con đường của mình không phải là một sự lựa chọn nhất thời, một phương pháp tu hành tạm bợ, mà là sự trở về với bản chất nguyên thủy của Đạo. Hắn cảm nhận rõ ràng sự thay đổi tích cực đang diễn ra trong Cửu Thiên Linh Giới, không còn chút hoài nghi nào về tác động của mình. Những hạt mầm Đạo lý đã bén rễ, và chúng đang nảy mầm, đâm chồi, vươn mình đón ánh sáng. Sự chấp nhận mà hắn tìm thấy không đến từ những lời tán dương của thế gian, mà đến từ chính bản chất của vũ trụ, từ sự cộng hưởng với quy luật vĩnh hằng.

Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Lục Trường Sinh, một nụ cười không phô trương, không kiêu ngạo, mà chất chứa sự thấu hiểu sâu sắc và niềm tin bất diệt. Hắn thở dài một hơi nhẹ nhõm, tự nhủ với chính mình, không bằng lời nói mà bằng những rung động của đạo tâm: *“Con đường vô tận, nhưng Đạo luôn hiện hữu. Ta chỉ là người dẫn lối để nó lại được tìm thấy.”* Sự thấu hiểu sâu sắc về nguyên lý vũ trụ này sẽ là nền tảng vững chắc giúp Lục Trường Sinh đối mặt với những thử thách lớn hơn trong tương lai, có thể liên quan đến việc bảo vệ sự cân bằng nguyên thủy của Cửu Thiên Linh Giới khỏi những thế lực phá hoại, những kẻ vẫn còn cố chấp với lối tu luyện sai lầm hoặc bị tà niệm xâm chiếm.

Lục Trường Sinh chậm rãi đứng dậy, động tác vẫn nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi. Đạo bào của hắn khẽ bay trong làn gió sớm mai. 'Đạo Vô Cùng Cực' không chỉ là một triết lý tu hành mà còn là một quy luật nền tảng của vũ trụ, gợi ý về vai trò tối quan trọng của hắn trong việc duy trì trật tự thiên địa. Cửu Thiên Linh Giới sẽ tiếp tục trải qua những biến đổi sâu sắc hơn khi những nguyên lý nguyên thủy này được tái khám phá và áp dụng, mở ra một kỷ nguyên thực sự mới, bền vững hơn, nhưng cũng đầy cam go. Ánh mắt hắn nhìn về phía xa, nơi những dãy núi trùng điệp còn ẩn hiện trong màn sương, nơi những dòng sông chảy xiết, nơi những thành trì đang thức giấc. Thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo. Tương lai của Cửu Thiên Linh Giới mở ra với nhiều khả năng mới.

Hắn cất bước, từng bước chân chậm rãi, vững vàng trên mỏm đá cheo leo, không để lại dấu vết. Bóng dáng hắn hòa vào ánh bình minh, như một phần không thể tách rời của thiên địa. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh, một hành trình vô tận của sự chiêm nghiệm và thấu hiểu, vẫn đang tiếp diễn, và Đạo của hắn, cũng chưa hề kết thúc.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free