Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 944: Lời Thì Thầm Của Nguyên Thủy: Kiến Tạo Kỷ Nguyên Cân Bằng

**CHƯƠNG 944: LỜI THÌ THẦM CỦA NGUYÊN THỦY: KIẾN TẠO KỶ NGUYÊN CÂN BẰNG**

Hắn cất bước, từng bước chân chậm rãi, vững vàng trên mỏm đá cheo leo, không để lại dấu vết. Bóng dáng hắn hòa vào ánh bình minh, như một phần không thể tách rời của thiên địa. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh, một hành trình vô tận của sự chiêm nghiệm và thấu hiểu, vẫn đang tiếp diễn, và Đạo của hắn, cũng chưa hề kết thúc.

Ánh bình minh vẫn đang chiếu rọi khắp Thiên Nguyệt Phong, nhuộm vàng vạn vật, khi Lục Trường Sinh khẽ di chuyển, rời khỏi mỏm đá đã ôm ấp hắn suốt đêm trường. Hắn không vội vã, không hối thúc, mỗi bước chân tựa như một dấu ấn của sự dung hòa, một nhịp điệu của đất trời. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai phi thường, được tôi luyện qua vô số năm tháng tu hành và chiêm nghiệm. Chiếc đạo bào vải thô màu xám, đơn giản đến mức gần như vô vị, giờ đây lại mang một vẻ thanh thoát lạ thường dưới ánh nắng đầu ngày, như một phần của chính ngọn núi, của chính không gian bao la này. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa của hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng đôi mắt đen láy giờ đây không còn vẻ mơ màng của người vừa du hành qua vạn cổ, mà trở nên trong suốt, thâm sâu, phản chiếu cả ánh sáng lẫn bóng tối của vũ trụ. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí tức thanh khiết tràn vào phổi, mang theo hương vị của đá núi lạnh lẽo, của sương đêm còn vương vấn và của không khí trong lành tinh khiết sau một đêm dài tịch mịch. Tiếng gió vẫn vút qua đỉnh núi, mang theo những lời thì thầm của ngàn năm, của vạn cổ, mà chỉ có tâm hồn đồng điệu mới có thể lắng nghe.

Dù đã trở về thực tại, tâm trí Lục Trường Sinh vẫn còn vang vọng những lời thì thầm của Vạn Cổ Khai Thiên. Hắn cảm nhận sâu sắc sự tự điều hòa, sự kiến tạo chậm rãi của vũ trụ, nơi vạn vật hòa hợp trong một chu kỳ vĩnh cửu không ngừng nghỉ. Trong tiềm thức, những hình ảnh về dòng linh khí nguyên thủy hóa lỏng, về sự hình thành của các yếu tố bản nguyên, về quá trình mà Cửu Thiên Linh Giới đã được định hình một cách tự nhiên, không hề có sự cưỡng ép hay tranh đoạt, cứ thế hiện lên rõ ràng. Vạn vật khởi nguyên, không tranh không đoạt, tự sinh tự diệt, tự điều hòa. Đó là một quy luật đơn giản nhưng vĩ đại, một chân lý đã bị lãng quên trong dòng chảy của thời gian và sự tham lam của nhân thế. Đạo của ta, vốn dĩ đã là Đạo của thiên địa, chỉ là người đời quên mất... Hắn thầm nhủ, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, không phải là nụ cười của sự đắc ý, mà là của sự thấu hiểu, của một tâm hồn đã tìm thấy sự cộng hưởng với bản chất của vũ trụ. Hắn so sánh với sự hỗn loạn, sự cạn kiệt tài nguyên hiện tại, những vết sẹo mà bàn tay con người đã vô tình hay cố ý khắc lên mặt đất này, và thấu hiểu rằng 'tu hành bền vững' không phải là một phương pháp mới mẻ, mà chính là sự trở về với Đạo nguyên thủy, với những nguyên lý đã tồn tại từ thuở hồng hoang.

Lục Trường Sinh đứng lại bên một mỏm đá lớn, khẽ đưa tay chạm vào bề mặt lởm chởm, lạnh lẽo của nó. Hắn không cần dùng linh lực, chỉ bằng cảm quan tinh tế của một đạo giả đã hòa mình vào thiên địa, hắn có thể cảm nhận được mạch đập chậm rãi của ngọn núi, dòng linh khí âm thầm chảy trong lòng đất. Hắn khẽ nhắm mắt, bàn tay khẽ nắm lại rồi buông ra, như ôm trọn cả linh khí và đất trời, như muốn hòa tan bản thân vào trong từng hạt bụi, từng luồng gió. Sự cô độc trên con đường tu hành của hắn giờ đây không còn là gánh nặng, mà là một sự lựa chọn sáng suốt, một sự tách biệt cần thiết để có thể nhìn thấu vạn vật. Hắn biết rằng, những gì hắn đã chiêm nghiệm, đã thấu hiểu, sẽ không chỉ là của riêng hắn. Những hạt mầm đã được gieo, và chúng sẽ nảy nở, tựa như Đạo đã từng nảy nở từ hư vô trong buổi đầu Vạn Cổ Khai Thiên. Tiếng côn trùng đêm đã tắt hẳn, nhường chỗ cho tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, vang vọng khắp không gian thanh tịnh. Những giọt sương đêm còn đọng trên lá cây, lấp lánh như những viên ngọc dưới ánh nắng, phản chiếu một thế giới đang dần thức tỉnh, một thế giới đang bắt đầu tìm lại sự cân bằng vốn có của nó. Lục Trường Sinh chậm rãi mở mắt, ánh nhìn thâm sâu của hắn quét qua cảnh vật. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng mỗi bước chân của hắn, mỗi hơi thở của hắn, đều là một sự khẳng định cho Đạo, cho quy luật vĩnh hằng của vũ trụ. Thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo.

***

Từ Thiên Nguyệt Phong, không gian dường như giãn nở, mang theo những làn sóng suy tư của Lục Trường Sinh lan tỏa khắp Cửu Thiên Linh Giới, dù hắn không hề dùng thần thông hay linh lực để cố ý truyền đi. Đó là sự cộng hưởng của Đạo, của những nguyên lý đã bắt đầu bén rễ sâu sắc trong lòng người. Một trong những nơi cảm nhận rõ rệt nhất sự thay đổi đó chính là Linh Dược Viên Thái Thượng của Thanh Vân Môn. Nơi đây, ánh sáng ban ngày đã chiếu rọi, xuyên qua những tán lá xanh um của vô số linh thảo, tạo nên những đốm sáng lung linh trên mặt đất ẩm ướt. Mùi hương của vô số linh dược, từ thanh khiết của Bạch Ngọc Thảo đến nồng nàn của Bích Tâm Hoa, quyện vào nhau tạo thành một thứ hương vị đặc trưng, dễ chịu, lan tỏa khắp khu vườn được bố trí ngăn nắp. Khu vườn được chia thành nhiều khu vực nhỏ, mỗi khu vực được bao bọc bởi những pháp trận tinh xảo, vừa để bảo vệ linh dược khỏi sâu bệnh, vừa để duy trì một môi trường linh khí lý tưởng. Những nhà kính bằng pháp trận trong suốt, hệ thống tưới tiêu linh lực tự động, và các nhà kho bảo quản hiện đại đều toát lên vẻ kỳ vĩ của một tông môn lớn. Tiếng gió thổi qua lá cây xào xạc, tiếng côn trùng kêu vo ve, tiếng nước chảy róc rách từ các suối linh nhỏ và tiếng chim hót líu lo, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình. Linh khí nơi đây nồng đậm và tinh khiết, mang theo mùi hương của các loại thảo dược, khiến tâm hồn con người trở nên nhẹ nhõm, thư thái.

Trưởng Lão Dược Phường, với khuôn mặt phúc hậu và bộ râu dài bạc phơ được chải chuốt gọn gàng, mặc trên mình bộ đạo bào màu xanh lục sạch sẽ, đang cúi mình bên một luống Thiên Linh Chi. Đôi mắt tinh anh của ông tỉ mỉ quan sát từng chiếc lá, từng nụ hoa, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Khác với trước đây, việc thu hoạch linh dược không còn là càn quét một cách vội vã để đạt sản lượng tối đa, mà là chọn lọc, chờ đợi chu kỳ sinh trưởng tự nhiên của từng loại. Ông dùng một con dao nhỏ bằng ngọc, khẽ khàng cắt đi những chiếc lá đã đủ độ chín, những củ đã tích tụ đủ dược tính, để lại phần gốc và những bộ phận non cho cây tiếp tục phát triển. Mỗi động tác đều cẩn trọng, chuyên tâm, như thể ông đang chăm sóc một sinh linh quý giá chứ không phải là một vật phẩm có thể thay thế.

Trưởng Lão Thanh Hư, với vẻ uy nghiêm nhưng hiện tại có chút ưu tư, đứng cạnh, quan sát với vẻ trầm tư. Râu tóc ông đã bạc phơ, khuôn mặt hằn lên dấu vết của tháng năm và những lo toan của tông môn. Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ dõi theo từng cử động của Trưởng Lão Dược Phường, và cảm nhận sự khác biệt rõ rệt trong linh khí của Linh Dược Viên. "Đa tạ Trưởng Lão Thanh Hư đã tin tưởng," Trưởng Lão Dược Phường khẽ nói, giọng trầm ấm, không ngẩng đầu lên khỏi luống Thiên Linh Chi. "Phương pháp 'tu dưỡng' này tuy chậm, nhưng linh dược mọc lại nhanh hơn, dược tính tinh khiết hơn nhiều. Có lẽ, chúng ta đã quá vội vàng trong nhiều năm qua." Ông dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve một chiếc lá, như để cảm ơn sự ban tặng của thiên nhiên.

Trưởng Lão Thanh Hư gật đầu, ánh mắt phức tạp, vừa có sự ngạc nhiên, vừa có sự hối hận và cả một chút hy vọng. "Quy luật tự nhiên... xưa nay vẫn vậy, chỉ là chúng ta bị dục vọng che mờ," ông khẽ thở dài, giọng nói mang chút chua xót. Ông nhớ lại những năm tháng trước đây, khi các tông môn, bao gồm cả Thanh Vân Môn, chỉ chú trọng đến việc khai thác, bóc lột tài nguyên một cách không ngừng nghỉ. Các Linh Dược Viên bị vắt kiệt, các Linh Thạch Khoáng Mạch bị đào xới tan hoang, chỉ vì muốn nhanh chóng tăng cường thực lực, tranh giành lợi ích. Giờ đây, khi nhìn thấy sự phục hồi chậm rãi nhưng vững chắc của Linh Dược Viên này, ông mới thấm thía lời của Lục Trường Sinh về 'tu hành bền vững'. Dù phương pháp này chậm hơn, nhưng chất lượng linh dược lại tăng lên rõ rệt, và linh khí của vườn không hề suy giảm mà còn có phần dồi dào hơn. Những đóa linh hoa nở rộ hơn, tỏa hương ngào ngạt, thu hút những đàn bướm linh lung linh bay lượn, tạo nên một khung cảnh huyền ảo.

Trưởng Lão Thanh Hư nhớ lại cuộc thảo luận về 'tu hành bền vững' mà ông đã vô tình nghe được. Ban đầu, ông đã hoài nghi, cho rằng đó chỉ là một lý thuyết viển vông của một kẻ tu sĩ dị biệt. Nhưng sau khi chứng kiến sự thất bại của các đệ tử nội môn theo lối tu luyện cũ, và sự tiến bộ ổn định của các tu sĩ theo 'Đạo Vô Cùng Cực', ông buộc phải suy nghĩ lại. "Trường Sinh... đạo của hắn, thật sự thâm sâu," ông thầm nhủ, lòng dâng lên một sự kính trọng không nhỏ. Ông cúi xuống, nhặt một chiếc lá Thiên Linh Chi đã rụng, đưa lên mũi ngửi. Hương thơm thanh khiết, dược tính dồi dào, không hề có tạp chất. Đây là minh chứng rõ ràng nhất cho hiệu quả của phương pháp mới. Việc các tông môn bắt đầu áp dụng 'tu hành bền vững' vào thực tế sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn, có thể là Tiên Môn hoặc các Cổ Tộc, dẫn đến sự hợp tác hoặc cạnh tranh mới. Nhưng ít nhất, ngay tại Thanh Vân Môn này, một sự thay đổi tích cực đã bắt đầu.

***

Trong khi Linh Dược Viên Thái Thượng đắm chìm trong hương thơm và sự thanh tịnh, thì ở một nơi khác, cách Thanh Vân Môn hàng ngàn dặm về phía biên giới phía Tây, không khí lại mang một vẻ hoàn toàn khác. Tại Linh Thạch Khoáng Mạch Hắc Nham, một trong những mạch khoáng lớn nhất vùng, tiếng búa đập chan chát vào vách đá vang vọng khắp các đường hầm, tạo nên một âm thanh khô khốc, nặng nề. Tiếng cuốc xẻng cào xới đất đá khô cằn, và tiếng xe đẩy chở linh thạch chạy rầm rập trên đường ray bằng gỗ, tạo nên một bản giao hư��ng ồn ào, bụi bặm đặc trưng của một khu mỏ. Mùi đất đá, kim loại và mồ hôi của hàng trăm Linh Thạch Khoáng Công quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của lao động nặng nhọc. Ánh sáng le lói từ những ngọn đuốc treo dọc các đường hầm và pháp trận chiếu sáng mờ nhạt, chỉ đủ để soi rõ những khuôn mặt lấm lem bụi bẩn của những người thợ mỏ. Không khí nơi đây ngột ngạt, linh khí có phần hỗn tạp, nhưng vẫn mang một vẻ nhộn nhịp, hối hả.

Một Linh Thạch Khoáng Công tên Thạch Đầu, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt lấm lem bụi bẩn, mái tóc búi cao gọn gàng để tránh vướng víu, tay cầm một chiếc búa đá to lớn, đang miệt mài đập vào một vách đá. Từng nhát búa của hắn đều mạnh mẽ, dứt khoát, nhưng không còn là sự càn quét bừa bãi như trước. Giờ đây, các khoáng công không còn đào xới tùy tiện theo ý mình, mà theo chỉ dẫn của những pháp trận nhỏ được khắc trên vách đá. Những pháp trận này, tuy đơn giản nhưng lại vô cùng hiệu quả, có thể cảm ứng được mạch linh thạch đã 'chín', đã đủ độ kết tinh, chỉ thị cho khoáng công khai thác đúng chỗ, đúng lượng. Những phần chưa hình thành hoàn chỉnh thì được để lại, cho phép linh mạch có thời gian tự phục hồi.

Thạch Đầu dừng tay, lau mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay, thở phì phò. Hắn nhìn viên linh thạch vừa được tách ra khỏi vách đá, màu sắc trong trẻo, linh khí dồi dào hơn hẳn những viên hắn khai thác trước đây. "Tuy mỗi ngày kiếm được ít hơn trước, nhưng mạch này không bị khô cạn. Chúng ta không phải di chuyển liên tục nữa. Thật là kỳ lạ," hắn lẩm bẩm, giọng khàn khàn vì bụi bặm và tiếng ồn. Hắn nhớ lại những năm tháng trước đây, khi các khoáng công phải di chuyển từ mạch này sang mạch khác liên tục, bởi vì chỉ sau vài tháng khai thác cật lực, một mạch linh thạch có thể bị cạn kiệt hoàn toàn. Nhiều người đã bỏ mạng trong những lần tìm kiếm mạch khoáng mới ở những vùng đất hoang vu, nguy hiểm.

Một Linh Thạch Khoáng Công khác, tên Thiết Cân, dáng người cũng vạm vỡ không kém, đang dùng chiếc xe đẩy chất đầy linh thạch đi ngang qua, nghe thấy lời Thạch Đầu, liền cười khà khà. "Là 'tu hành bền vững' mà Lục Trường Sinh nói đó. Không chỉ tu người, mà còn tu cả đất trời!" Thiết Cân nói, giọng có chút hào hứng. Hắn đã từng hoài nghi về phương pháp mới này. Ai lại muốn kiếm ít tiền hơn cơ chứ? Nhưng sau vài tháng áp dụng, hắn nhận ra rằng công việc của họ ổn định hơn rất nhiều. Không còn cảnh phải chạy đôn chạy đáo tìm mạch mới, không còn những trận chiến giành giật khu mỏ với các thế lực khác. Mạch khoáng Hắc Nham, tưởng chừng đã sắp cạn kiệt, giờ đây lại có dấu hiệu phục hồi, linh khí dồi dào trở lại một cách kỳ diệu.

Ban đầu, một số khoáng công đã có vẻ không hài lòng vì sản lượng tức thời giảm, đồng nghĩa với thu nhập hàng ngày của họ cũng giảm đi chút ít. Tuy nhiên, khi họ thấy linh mạch không bị cạn kiệt, thậm chí còn có dấu hiệu hồi sinh, và vẫn cung cấp linh thạch ổn định, đều đặn mỗi ngày, họ dần chấp nhận. Hơn nữa, chất lượng linh thạch khai thác được lại tốt hơn, tinh khiết hơn, đôi khi còn có giá trị hơn cả số lượng lớn linh thạch tạp chất trước đây. Sự thay đổi trong quản lý tài nguyên này đã dẫn đến sự phục hồi linh mạch và môi trường tự nhiên nhanh hơn dự kiến, tạo nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi con người và thiên địa có thể cùng tồn tại, cùng phát triển. Tiếng búa đập, tiếng cuốc xẻng vẫn vang lên, nhưng không còn mang theo sự tuyệt vọng của việc bóc lột cạn kiệt, mà là sự kiên trì, bền bỉ của những con người đang học cách hòa hợp với quy luật tự nhiên, học cách 'tu dưỡng' cả đất trời.

***

Khi ánh dương dần lặn về phía Tây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời rộng lớn, Lục Trường Sinh đã rời khỏi đỉnh Thiên Nguyệt Phong từ lâu, ẩn mình trong một U Cốc thanh tịnh, cách đó hàng ngàn dặm. Nơi đây, ánh hoàng hôn dịu mát buông xuống, phủ một màu vàng cam lên những ngọn cây cổ thụ và những vách đá rêu phong. Tiếng suối chảy róc rách qua những tảng đá phủ đầy rêu xanh, hòa cùng tiếng chim hót líu lo gọi đàn, tạo nên một bản nhạc thiên nhiên êm đềm, tĩnh lặng. Không khí trong lành, mang theo hương thơm của đất ẩm và những đóa hoa dại nở muộn, khiến tâm hồn con người trở nên thanh thản lạ thường. Cả U Cốc chìm trong một bầu không khí yên tĩnh, thanh tịnh, linh khí trong lành, tinh khiết, không hề bị ô nhiễm bởi bụi trần hay tạp niệm. Dù không có những pháp trận hùng vĩ hay kiến trúc nguy nga, U Cốc vẫn toát lên một vẻ đẹp nguyên sơ, huyền ảo, tựa như một góc nhỏ của Cửu Thiên Linh Giới chưa từng bị bàn tay con người chạm tới.

Lục Trường Sinh ngồi trên một tảng đá phẳng lì cạnh dòng suối, dáng người thanh thoát, đôi mắt khẽ nhắm lại. Hắn không can thiệp trực tiếp vào những thay đổi đang diễn ra khắp nơi, nhưng tâm nhãn của hắn, được mở rộng sau chiêm nghiệm Vạn Cổ Khai Thiên, có thể nhìn thấu những làn sóng khí vận đang dịch chuyển, những hạt mầm 'Đạo Vô Cùng Cực' mà hắn đã gieo giờ đây không chỉ nảy mầm trong tâm hồn con người mà còn bắt đầu định hình lại cách thế giới tương tác với chính mình. Hắn cảm nhận được sự phục hồi của linh mạch ở các khoáng mỏ, sự dồi dào trở lại của linh khí trong các dược viên, và cả sự thay đổi trong tư duy của những tu sĩ, những phàm nhân đang ngày đêm lao động. Không còn là cuộc chạy đua vô tận để tích lũy sức mạnh và tài nguyên bằng mọi giá, mà là sự tìm kiếm một con đường bền vững, hài hòa hơn.

Một cảm giác bình yên và chắc chắn lan tỏa trong lòng hắn. Con đường vô tận này, hắn không còn đơn độc, vì Đạo đã bắt đầu trở thành một phần của thế giới, của vạn vật. 'Vạn Cổ Khai Thiên... quy luật nguyên thủy... thế giới đang tìm lại chính mình. Ta chỉ là người khơi gợi, còn con đường, là của tất cả chúng sinh.' Lục Trường Sinh thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng, mang theo sự thấu hiểu sâu sắc và niềm tin bất diệt. Hắn không cần được tôn vinh, không cần được ca tụng là anh hùng cứu thế. Vai trò của hắn là một người dẫn đường, một người khơi gợi lại những chân lý đã bị lãng quên, để chúng tự nảy mầm và phát triển trong lòng vạn vật.

Hắn khẽ mở mắt, nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao đầu tiên đã bắt đầu lấp lánh trong màn đêm đang buông xuống. Những ánh sáng nhỏ bé đó, tựa như những hạt mầm Đạo đang bừng nở khắp Cửu Thiên Linh Giới. Sự thấu hiểu sâu sắc về Đạo nguyên thủy sẽ là nền tảng vững chắc giúp Lục Trường Sinh đối mặt với những thử thách lớn hơn trong tương lai, không chỉ bằng sức mạnh mà bằng triết lý, bằng sự minh triết của mình. Cửu Thiên Linh Giới sẽ tiếp tục trải qua những biến đổi sâu sắc hơn khi những nguyên lý nguyên thủy này được tái khám phá và áp dụng, mở ra một kỷ nguyên thực sự mới, bền vững hơn, nhưng cũng đầy cam go. Lục Trường Sinh biết, con đường tu hành của hắn vẫn còn rất dài, không có điểm dừng. Nhưng giờ đây, hắn không còn cảm thấy mịt mờ hay cô độc. Hắn là một phần của Đạo, và Đạo là một phần của hắn, hòa quyện vào vạn vật, vĩnh cửu và vô cùng. Hắn chậm rãi đứng dậy, bóng dáng hắn hòa vào màn đêm, tựa như một ẩn sĩ đã tìm thấy sự bình yên trong chính bản ngã của mình, và trong quy luật vĩnh hằng của vũ trụ.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free