Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 948: Đạo Vô Tận: Chiêm Nghiệm Giữa Khởi Nguyên và Hồi Sinh

Màn đêm buông xuống, bao phủ U Cốc bằng một tấm màn nhung huyền bí, và rồi từ từ nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của bình minh. Lục Trường Sinh, sau một đêm tĩnh tọa, cảm nhận được sự chuyển mình của vạn vật, một chu kỳ vĩnh hằng không ngừng nghỉ. Những chiêm nghiệm về Vạn Cổ Khai Thiên, về khởi nguyên của Cửu Thiên Linh Giới, vẫn còn vương vấn trong tâm thức, như những dấu ấn khắc sâu vào đạo tâm thanh tịnh của hắn. Hắn không còn ở U Cốc nữa, mà đã dịch chuyển tới một nơi khác, nơi linh khí dồi dào tựa như suối nguồn vô tận, nơi núi đá kết tinh thành linh thạch, cất giấu sức mạnh nguyên sơ của đất trời.

Trên đỉnh cao nhất của Linh Thạch Sơn, nơi những tảng đá vươn mình sừng sững như cột chống trời, Lục Trường Sinh chậm rãi mở mắt. Ánh bình minh đầu tiên, rực rỡ một màu vàng cam ấm áp, xé tan màn sương mù linh khí mỏng manh đang lãng đãng vương trên các khe núi, đổ xuống sườn non, làm bừng sáng cả một vùng đất. Những hạt sương đọng trên phiến đá, trên cành cây khô, lấp lánh như ngàn vạn viên linh châu, phản chiếu ánh sáng diệu kỳ. Không khí buổi sớm trong lành đến lạ, mang theo mùi ozon thanh khiết sau một đêm dài, hòa quyện cùng hương đá ẩm và một chút mùi đặc trưng của linh thạch nguyên thủy. Tiếng gió thổi qua khe đá nghe như một bản giao hưởng bất tận của thiên nhiên, trầm bổng và du dương, thi thoảng xen lẫn tiếng nước chảy róc rách từ những con suối linh trong vắt, tuôn trào từ sâu trong lòng núi.

Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng luồng linh khí tinh khiết, mát lạnh tràn vào buồng phổi, rồi lan tỏa khắp châu thân. Linh khí nơi đây dồi dào và thuần túy, không hề tạp uế, như một dòng suối nguồn không ngừng nghỉ nuôi dưỡng vạn vật. Đây là một dấu hiệu rõ ràng nhất, không thể chối cãi, về sự phục hồi mạnh mẽ của Cửu Thiên Linh Giới, một sự sống động đang trỗi dậy từ trong tro tàn. Trong tâm trí hắn, những hình ảnh về Vạn Cổ Khai Thiên vẫn còn sống động: linh khí nguyên thủy cuồng bạo, dồi dào đến mức hóa lỏng, các yếu tố nguyên sơ giao hòa để kiến tạo nên thế giới. Sự đối lập giữa sự cuồng bạo của thuở sơ khai và sự tinh khiết, bền vững của linh khí hiện tại tạo nên một sự tương phản kỳ diệu, nhưng đồng thời cũng hàm chứa một sự tương đồng sâu sắc.

Hắn nhìn ngắm cảnh vật hùng vĩ trước mắt, đôi mắt đen láy mang một vẻ trầm tư, điềm tĩnh, ẩn chứa nét thâm thúy của thời gian. Những suy nghĩ trong tâm thức hắn tựa như những dòng chảy vô hình, kết nối quá khứ, hiện tại và tương lai. "Đạo... là sự tuần hoàn, không ngừng nghỉ. Từ hư vô đến khởi nguyên, từ suy tàn đến hồi sinh. Linh khí này, dẫu không cuồng bạo như thuở sơ khai, nhưng lại mang một sự sống động, bền vững hơn." Giọng nói của hắn, dù chỉ là độc thoại nội tâm, nhưng lại vang vọng như tiếng chuông cổ, mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn hiểu rằng, sự cuồng bạo thường đi kèm với sự hỗn loạn và không bền vững, còn sự tinh khiết và ổn định mới là nền tảng cho một sự phồn thịnh trường tồn. Cửu Thiên Linh Giới đã trải qua quá nhiều biến cố, quá nhiều sự suy tàn do chạy theo sức mạnh nhất thời, giờ đây, dường như nó đang tìm về với bản nguyên, với những quy luật đã từng kiến tạo nên nó. Đây chính là "Đạo Vô Cùng Cực" mà hắn đã vô thức theo đuổi và truyền bá, một con đường tuy chậm rãi nhưng vững chắc, không bao giờ ngừng lại, luôn hướng về sự cân bằng và hài hòa.

Lục Trường Sinh chậm rãi đứng dậy, động tác thanh thoát như mây trôi nước chảy, không hề có một chút gợn ép buộc hay vội vã. Bộ đạo bào vải thô màu xám của hắn, tuy giản dị, nhưng lại hòa hợp một cách kỳ lạ với khung cảnh hùng vĩ xung quanh. Hắn đưa tay nhẹ nhàng vẫy trong không trung, không phải để thi triển công pháp, mà chỉ đơn thuần là để cảm nhận từng luồng linh khí đang trôi chảy xung quanh mình, như những sợi tơ vô hình dệt nên tấm thảm của sự sống. Mỗi tế bào trong cơ thể hắn dường như đang cộng hưởng với linh khí của thiên địa, hòa mình vào dòng chảy vĩnh hằng của Đạo. Hắn cảm thấy mình không còn là một cá thể độc lập nữa, mà là một phần nhỏ bé, nhưng không thể thiếu, của bức tranh vũ trụ rộng lớn này. Mọi lo toan, mọi phiền muộn đều tan biến, chỉ còn lại sự tĩnh lặng và thanh thản tuyệt đối. Đôi mắt hắn vẫn hướng về phía chân trời, nơi ánh dương đang dần lên cao, báo hiệu một ngày mới, một kỷ nguyên mới đang thực sự bắt đầu.

***

Khi ánh dương đã lên cao, xua tan hoàn toàn lớp sương mù buổi sớm và sưởi ấm khắp các sườn núi, Lục Trường Sinh tìm đến một gộp đá ẩn mình trong một hẻm núi sâu hơn trên Linh Thạch Sơn. Nơi đây, tiếng suối chảy róc rách vọng lại càng rõ, tiếng gió thổi qua khe đá nghe như lời thì thầm của vạn cổ, và sương mù linh khí tuy đã mỏng hơn nhưng vẫn còn lãng đãng bao phủ, tạo nên một bầu không khí huyền ảo, đầy tĩnh mịch. Mùi đá ẩm, rêu phong lan tỏa, hòa quyện với hương linh thạch nguyên bản, tạo nên một cảm giác vừa cổ kính vừa tinh khiết.

Hắn ngồi xuống một phiến đá bằng phẳng, lấy từ trong đạo bào ra cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo đã cũ kỹ. Cuộn da thuộc cổ xưa, với những đường nét hoa văn đã mờ nhạt theo thời gian, không còn rực rỡ linh quang như những bảo vật khác, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh nội tại phi thường, một chân lý vĩnh cửu. Lục Trường Sinh không mở cuộn pháp ra để đọc hay tu luyện, mà chỉ nhẹ nhàng vuốt ve từng đường nét cổ xưa trên đó, như đang chạm vào chính dòng chảy vô tận của thời gian, của lịch sử Cửu Thiên Linh Giới. Mỗi vết hằn, mỗi nếp nhăn trên cuộn da dường như đều kể lại một câu chuyện về sự trường tồn, về những thăng trầm của Đạo.

Hắn chiêm nghiệm về con đường mình đã chọn, một con đường mà thiên hạ tu sĩ đều cho là dị thường, chậm chạp, thậm chí là vô vọng. Một con đường không tìm kiếm sự nhanh chóng trong việc tăng cường tu vi, không mưu cầu sức mạnh tức thì hay sự vĩ đại trong chốc lát, mà chú trọng vào việc bồi đắp căn cơ, dưỡng tâm dưỡng tính, xây dựng một nền tảng vững chắc không thể lay chuyển. Đây chính là bản chất mà hắn đã 'chứng kiến' từ Vạn Cổ Khai Thiên – sự hình thành chậm rãi, kiên cường của vạn vật, sự cân bằng tinh tế giữa sinh và diệt, sự phát triển bền vững không ngừng. Một cây cổ thụ vĩ đại không thể nào mọc lên chỉ trong một đêm, một ngọn núi cao chọc trời không thể nào hình thành chỉ trong một khoảnh khắc. Tất cả đều cần đến sự tích lũy của thời gian, sự tôi luyện của thiên địa, và sự kiên định của bản nguyên.

Khi chiêm nghiệm sâu hơn, Lục Trường Sinh nhận ra một chân lý khác, một khía cạnh cố hữu của con đường hắn đang đi: sự cô độc. Từ thuở sơ khai, khi hắn chỉ là một phàm nhân bị coi thường với linh căn tạp, cho đến nay, khi Đạo của hắn đã được chấp nhận và lan tỏa khắp Cửu Thiên Linh Giới, hắn vẫn luôn là người độc hành. Không ai có thể thực sự hiểu thấu chiều sâu của Tàn Pháp Cổ Đạo, không ai có thể cảm nhận được những triết lý hắn đã chiêm nghiệm từ Vạn Cổ Khai Thiên một cách trọn vẹn như hắn. Sự cô độc này không phải là một gánh nặng, không phải là nỗi buồn hay sự cô lập, mà là một đặc tính tất yếu, một sự phản chiếu của Đạo. Đạo vốn vô ngã, vô thường, mỗi thực thể đều độc lập, tự mình tìm kiếm chân lý, tự mình hòa nhập vào dòng chảy của vũ trụ.

"Vô tận... là sự độc hành. Nhưng độc hành không có nghĩa là cô lập. Ta là một nhánh của Đại Đạo, và Đại Đạo vốn bao trùm tất cả, dù không ai có thể bước đi cùng ta trên chính con đường này, nhưng vạn vật đều là một phần của nó." Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Đây không phải là sự cô độc của kẻ lạc loài, mà là sự tĩnh lặng của người dẫn lối." Đạo của hắn, dẫu khác biệt, nhưng vẫn là một phần của tổng thể vĩ đại, và sự khác biệt đó chính là điểm tạo nên sức mạnh, tạo nên sự đa dạng cho vũ trụ. Giống như một dòng sông, dù chảy theo một con đường riêng, nhưng cuối cùng vẫn hòa vào đại dương bao la.

Lục Trường Sinh khép mắt lại, đặt cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo lên đùi, cảm nhận sự cộng hưởng kỳ lạ giữa tâm hồn mình và vật phẩm cổ xưa. Trong trạng thái nhập định sâu sắc, tâm thần hắn phiêu đãng, kết nối những chiêm nghiệm về sự khởi nguyên của vũ trụ với con đường hiện tại của bản thân. Những hình ảnh về linh khí nguyên thủy hóa lỏng, về sự hình thành của các vì sao, về sự ra đời của các chủng tộc đầu tiên, tất cả đều hòa quyện với những ký ức về hành trình tu hành của chính hắn, về những lần hắn phải đối mặt với cám dỗ của sức mạnh, với sự vội vã của thời đại. Mỗi hơi thở của hắn đều trở nên nhịp nhàng, hòa hợp với hơi thở của thiên địa. Hắn cảm nhận được sự vững chãi của đạo tâm, "đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm", một sự kiên định đã giúp hắn vượt qua mọi sóng gió, mọi nghi ngờ, và giờ đây, nó giúp hắn chấp nhận sự cô độc như một người bạn đồng hành trên con đường vô tận.

***

Khi ánh tà dương bắt đầu nhuộm đỏ một nửa bầu trời, Lục Trường Sinh rời khỏi gộp đá, bước ra khỏi hẻm núi, và đứng trên một vách núi cao, nơi có thể phóng tầm mắt bao quát cả một vùng rộng lớn. Gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo một làn sương mù linh khí lãng đãng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng. Dưới chân hắn, trải dài đến tận chân trời, là Linh Dược Viên Thái Thượng, một cảnh tượng xanh tươi, tràn đầy sức sống.

Mùi hương thơm ngào ngạt của vô số loại linh dược, thảo mộc từ phía dưới kia bay lên, len lỏi vào từng tế bào khứu giác, tạo nên một mùi hương đặc trưng, dễ chịu và thanh khiết. Những cây linh thảo quý hiếm vươn mình khoe sắc, những dòng suối linh trong vắt uốn lượn qua các thung lũng, phản chiếu ánh sáng chiều tà lấp lánh như dát vàng. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng kêu rả rích, tất cả đều hòa quyện thành một bản hòa tấu của sự sống, mang đến một cảm giác bình yên và phồn thịnh. Cảnh tượng này không chỉ là một bức tranh đẹp đẽ, mà còn là một biểu tượng sống động của sự phục hồi, của triết lý tu hành mới đang dần bén rễ và phát triển mạnh mẽ.

Lục Trường Sinh nhìn ngắm Linh Dược Viên Thái Thượng, nơi mà trước đây từng là một vùng đất cằn cỗi, bị t��n phá nặng nề bởi những cuộc chiến tranh và sự suy tàn của linh khí. Giờ đây, nó đã hồi sinh, không chỉ bởi những nỗ lực của các tông môn, mà còn bởi sự thay đổi trong tư duy, trong cách tiếp cận tu hành. Hắn cảm nhận được khí vận của Cửu Thiên Linh Giới đang dần dịch chuyển, từ sự chạy đua tốc độ, sự cạnh tranh khốc liệt để giành giật tài nguyên, đến sự chú trọng căn cơ, sự bồi đắp đạo tâm, và sự hài hòa với thiên địa. Đây chính là "kỷ nguyên mới" mà hắn đã vô tình kiến tạo, một sự hồi sinh dựa trên những quy luật nguyên thủy mà hắn đã "chứng kiến" từ Vạn Cổ Khai Thiên.

Hắn hiểu rằng, vai trò của mình không phải là một người cai trị hay một người dẫn dắt trực tiếp, mà là một hạt giống đã gieo. Hạt giống ấy đã nảy mầm, đã đâm chồi, và giờ đây đang phát triển thành một khu rừng xanh tốt. "Kỷ nguyên mới đã đến... không phải bởi quyền lực hay sự áp đặt, mà bởi sự thức tỉnh của bản nguyên. Vạn vật đều có đạo lý của riêng mình, và khi đạo lý đó được tôn trọng, sự sống sẽ hồi sinh." Hắn thầm nhủ, một nụ cười thấu hiểu và thanh thản nở trên khuôn mặt thanh tú, đôi mắt trầm tư giờ đây ánh lên tia hy vọng và sự bình yên.

Sự chấp nhận rộng rãi 'tu hành bền vững' sẽ đặt ra những thách thức mới trong việc thực sự tái thiết và duy trì một Cửu Thiên Linh Giới cân bằng, cần sự nỗ lực chung của nhiều thế lực. Nhưng Lục Trường Sinh không còn lo lắng về điều đó nữa. Hắn biết, Đạo của hắn đã được gieo, và giờ đây nó sẽ tự mình phát triển, tự mình điều chỉnh để thích nghi với dòng chảy của thời đại. Dù vậy, hắn vẫn cảm thấy một sự cô độc sâu sắc. Con đường của hắn, "Đạo Vô Cùng Cực", sẽ ngày càng trở nên độc nhất, vượt xa sự hiểu biết của đa số tu sĩ, bởi lẽ nó không ngừng khám phá, không ngừng chiêm nghiệm, không ngừng vượt ra ngoài những giới hạn đã biết.

Lục Trường Sinh nhẹ nhàng cất cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo vào trong đạo bào. Hắn quay người, bóng dáng gầy gò nhưng kiên định đổ dài dưới ánh tà dương đang dần tắt. Hắn không nhìn lại Linh Dược Viên Thái Thượng nữa, cũng không còn nhìn về phía những đỉnh núi Linh Thạch Sơn sừng sững. Ánh mắt hắn hướng về phía chân trời xa xăm, nơi màn đêm đang chuẩn bị buông xuống một lần nữa, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh. Hành trình của hắn, như hắn đã cảm nhận từ sâu thẳm đạo tâm, vẫn còn vô tận.

"Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Hắn thầm nhủ, bước đi vững chãi và thanh thoát. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Kỷ nguyên mới của Cửu Thiên Linh Giới đã hình thành, nhưng đối với Lục Trường Sinh, đây chỉ là một chặng đường nhỏ trong hành trình vô tận của Đạo. Hắn vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo, những chân lý sâu xa hơn về vũ trụ, không dừng lại ở sự công nhận của thế giới. Con đường của hắn sẽ không kết thúc ở Cửu Thiên Linh Giới, mà có thể mở rộng ra những vũ trụ, không gian khác, vượt qua mọi giới hạn của thời gian và không gian. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Với mỗi bước đi, hắn lại hòa mình sâu hơn vào dòng chảy của vũ trụ, trở thành một phần của sự vĩnh hằng, một nhà chiêm nghiệm độc hành trên con đường vô tận của Đạo.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free