Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 949: Bóng Đổ Vô Biên: Lời Từ Biệt Thầm Lặng Của Đạo Vô Tận

Ánh bình minh đầu tiên rọi chiếu, xé toạc màn sương mỏng còn vương trên đỉnh Linh Thạch Sơn, đánh thức vạn vật sau giấc ngủ sâu. Những tia nắng vàng nhạt len lỏi qua các khe đá, phản chiếu lung linh trên vô vàn khối linh thạch đủ màu sắc, biến ngọn núi thành một bảo tàng kỳ ảo của vũ trụ. Không khí se lạnh đầu ngày mang theo mùi đá, mùi ozon tinh khiết, và một hương vị đặc trưng, ngọt ngào của linh khí dồi dào, tràn ngập từng hơi thở. Dưới chân Lục Trường Sinh, linh mạch hùng vĩ như một mạch máu khổng lồ của Cửu Thiên Linh Giới, đang tuần hoàn không ngừng, mang theo sinh lực mới cho đất trời. Hắn đứng đó, không hề dịch chuyển, như một pho tượng cổ kính hòa mình vào cảnh vật, đôi mắt đen láy nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, vẽ nên một bức tranh rực rỡ của khởi đầu.

Trong tâm trí hắn, những hình ảnh về Vạn Cổ Khai Thiên, sự hình thành vũ trụ từ hỗn độn, sự giao hòa của các yếu tố nguyên thủy vẫn còn rất rõ nét, chân thực như vừa mới trải qua. Mỗi hạt bụi, mỗi tia sáng, mỗi luồng linh khí đều như đang kể lại câu chuyện về khởi nguyên, về bản chất vĩnh hằng của Đạo. Hơi thở của Cửu Thiên Linh Giới đang hồi sinh hòa quyện với những chiêm nghiệm cổ xưa ấy, tạo nên một sự giao thoa kỳ diệu giữa lý thuyết vô tận và thực tiễn đang hiện hữu. Lục Trường Sinh hít thở sâu, cảm nhận sự giao thoa này, một sự dung hợp giữa cổ xưa và hiện đại, giữa lý thuyết và thực tiễn, giữa cái đã tồn tại và cái đang được kiến tạo. Hắn cảm nhận được sự hoạt động mạnh mẽ của linh mạch dưới chân, như một trái tim đang đập, bơm sự sống mới vào khắp vùng đất này. Tiếng gió nhẹ nhàng luồn qua những kẽ đá, mang theo âm thanh vang vọng của linh thạch đang cộng hưởng, tạo nên một bản hòa âm trầm bổng, hùng vĩ nhưng cũng đầy thanh tịnh. Xa xa, tiếng suối linh chảy róc rách như tiếng ca ngợi sự hồi sinh, và đâu đó, những tiếng chim sớm mai lảnh lót như báo hiệu một ngày mới tràn đầy hy vọng.

"Đạo của ta... không phải là để kiến tạo một thế giới theo ý muốn, mà là để trở thành một phần của nó, một luân hồi không ngừng, thuận theo bản nguyên." Lục Trường Sinh thầm nhủ, đôi mắt trầm tư ánh lên vẻ thấu hiểu sâu sắc. Hắn hiểu rằng, sự hiện diện của hắn không phải là để thao túng hay chỉ dẫn, mà là để gieo hạt, để khơi gợi, để vạn vật tự tìm thấy con đường của chính mình. Những chiêm nghiệm về Vạn Cổ Khai Thiên đã khắc sâu vào tâm trí hắn một chân lý: sự cân bằng và phát triển bền vững chỉ đến khi vạn vật tuân theo đạo lý tự nhiên của chúng. Con đường của hắn, "Đạo Vô Cùng Cực", dù cô độc, nhưng lại là con đường chân thực nhất, bởi lẽ nó không ngừng khám phá, không ngừng chiêm nghiệm, không ngừng vượt ra ngoài những giới hạn đã biết. Đó là một hành trình không có đích đến, chỉ có sự tiếp nối và cảm ngộ về vĩnh hằng. Sự cô độc không phải là nỗi buồn, mà là sự tự do tuyệt đối, là khả năng hòa mình vào vũ trụ mà không bị ràng buộc bởi bất kỳ định kiến hay kỳ vọng nào.

Hắn chậm rãi bước đi, không vội vã, mỗi bước chân đều vững chãi và thanh thoát, như hòa mình vào từng nhịp đập của thiên địa. Ánh mắt hắn quét nhìn toàn cảnh Cửu Thiên Linh Giới đang dần bừng tỉnh dưới chân. Những dãy núi trùng điệp dần hiện rõ trong ánh bình minh, những dòng sông uốn lượn như dải lụa bạc, và những cánh rừng xanh thẳm như tấm thảm khổng lồ. Hắn cảm nhận được khí vận của thế giới đang thay đổi, từ sự hỗn loạn của đại kiếp nạn trở về sự yên bình, từ sự chạy đua tốc độ đến sự chú trọng căn cơ. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Câu nói đó vang vọng trong tâm trí hắn, như một lời nhắc nhở về sự kiên định của chính mình. Dù thế giới có thay đổi đến đâu, Đạo của hắn vẫn sẽ là con đường chậm rãi, vững chắc, không bị cuốn trôi bởi bất kỳ xu thế nào. Hắn biết, con đường này sẽ ngày càng trở nên độc nhất, vượt xa sự hiểu biết của đa số tu sĩ, nhưng đó chính là bản chất của "Đạo Vô Cùng Cực". Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

Cánh rừng xanh thẳm ôm lấy Bách Hoa Cốc, như một vòng tay dịu dàng che chở cho vẻ đẹp rực rỡ bên trong. Giờ đây, khi ánh mặt trời đã lên cao, chiếu rọi khắp nơi, Bách Hoa Cốc hiện ra như một bức tranh sống động của sự phồn thịnh và an bình. Hàng ngàn, vạn loài hoa đua nhau khoe sắc, từ những đóa Mẫu Đơn kiêu sa đến những cánh sen thanh khiết, từ những bụi cúc vàng rực rỡ đến những dây thường xuân xanh mướt, tất cả đều tạo nên một thảm thực vật đa sắc, hương thơm ngào ngạt. Linh khí Mộc thuộc tính nồng đậm, hòa quyện với hương hoa, tạo thành một bầu không khí trong lành, dễ chịu, khiến tâm hồn như được gột rửa. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng suối chảy róc rách, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng nhẹ nhàng của thiên nhiên. Những con đường nhỏ lát đá, những cây cầu gỗ cong cong, và cả những ngôi nhà nhỏ ẩn mình giữa hoa lá, tất cả đều toát lên vẻ đẹp thanh bình, thơ mộng.

Lục Trường Sinh ẩn mình trong rìa Bách Hoa Cốc, giữa những tán cây cổ thụ rậm rạp, nơi tầm nhìn không bị che khuất nhưng lại khó bị phát hiện. Hắn không cần dùng thần thức để dò xét, chỉ cần đôi mắt thường cũng đủ để cảm nhận sự sống động tràn đầy nơi đây. Hắn nhìn thấy Mộc Thanh Y, dáng người thanh thoát trong bộ đạo bào xanh ngọc, đang cùng các đệ tử cẩn trọng chăm sóc những luống linh thảo quý hiếm. Nàng không còn vẻ suy tư hay lo âu của một tông chủ đang đối mặt với nguy cơ diệt vong, mà thay vào đó là sự chuyên chú, kiên định và một vẻ an nhiên tự tại. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng ẩn chứa sự thông tuệ, nhưng cũng ánh lên một niềm vui thầm lặng khi nhìn thấy thành quả từ công sức của mình. Các đệ tử của nàng, những gương mặt trẻ trung, tràn đầy sức sống, cũng đang cần mẫn làm việc, từng động tác đều thể hiện sự tôn trọng và yêu quý đối với từng cây linh dược. Họ không chạy theo sự tăng tiến tu vi nhanh chóng, mà chú trọng đến việc bồi đắp căn cơ, hiểu rõ tính chất của từng loài linh thảo, đúng như triết lý "tu hành bền vững" đã được Mộc Thanh Y tiếp thu và truyền bá. Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi.

Không xa đó, Tiêu Hạo đang bận rộn với một thương đoàn tấp nập. Anh ta, với dáng người nhanh nhẹn và khuôn mặt tròn, đôi mắt láu lỉnh, luôn tươi cười niềm nở chào đón các tu sĩ từ khắp nơi đến trao đổi linh dược và vật phẩm. Tiếng ngã giá, tiếng cười nói, tiếng xe ngựa lộc cộc, tất cả tạo nên một không khí náo nhiệt nhưng không hề hỗn loạn. Tiêu Hạo vẫn giữ được sự hoạt bát, dí dỏm của mình, nhưng trong ánh mắt lại có thêm sự trưởng thành và từng trải. Anh ta không còn chỉ là một người buôn bán nhỏ lẻ, mà đã trở thành một đầu mối quan trọng trong việc lưu thông vật phẩm, góp phần vào sự phát triển kinh tế của Cửu Thiên Linh Giới. Những giao dịch của anh ta không chỉ vì lợi nhuận, mà còn vì sự kết nối, sự hợp tác giữa các tông môn, các khu vực. Lục Trường Sinh thấy rõ sự năng động và trung thành của Tiêu Hạo, người bạn cũ đã từng đồng hành cùng hắn qua nhiều thử thách. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Hắn thầm nghĩ, nhưng nhìn Tiêu Hạo, hắn lại thấy một sự đơn thuần, một trái tim thiện lương không đổi.

Và kia, Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm nhưng giờ đây đã thanh thản hơn nhiều, đang đàm đạo với một số trưởng lão của các tông môn khác dưới một mái đình cổ kính. Họ không bàn về việc tranh giành tài nguyên hay đối phó với tà đạo, mà là về việc điều chỉnh các công pháp, cách thức tu luyện sao cho phù hợp với triết lý "căn cơ vững chắc, đạo tâm thanh tịnh". Lời nói của Vạn Pháp Tông Chủ vang vọng, dù không quá lớn, nhưng lại mang một sức nặng của trí tuệ và kinh nghiệm: "Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp." Các trưởng lão khác cũng gật gù đồng tình, trên khuôn mặt họ hiện rõ sự suy tư và quyết tâm. Họ đang cùng nhau kiến tạo một nền tảng tu hành mới, một kỷ nguyên mới, nơi giá trị không còn nằm ở tốc độ mà là ở chiều sâu. Lục Trường Sinh nhìn họ, cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc. Hắn biết, những hạt mầm Đạo của mình đã bén rễ, nảy nở theo những cách riêng, không cần sự hiện diện trực tiếp của hắn. Họ đã tìm thấy con đường của riêng mình, và hắn cũng vậy. Đây là lời từ biệt thầm lặng của hắn, một sự chấp nhận rằng mọi thứ đã vào quỹ đạo, và hắn có thể tiếp tục hành trình vô tận của mình. Hắn lướt qua, không để lại dấu vết, chỉ là một bóng hình thoáng qua giữa rừng hoa, như một cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo một lời chúc phúc thầm lặng.

Khi ánh chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả không gian, Lục Trường Sinh dừng chân ở một ngôi làng nhỏ, An Bình Thôn. Ngôi làng nằm nép mình bên triền núi, bao quanh bởi những cánh đồng lúa xanh mướt và những con sông uốn lượn. Những ngôi nhà tranh vách đất đơn sơ, mái ngói cổ kính, khói bếp lượn lờ bay lên từ ống khói, tạo nên một cảnh tượng bình dị, an yên đến lạ. Không khí trong lành mang theo mùi đất ẩm, mùi rơm rạ, và cả hương thơm dịu nhẹ của những bông hoa dại ven đường. Tiếng gà gáy rải rác, tiếng chó sủa từ xa vọng lại, tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng bên bờ sông, và tiếng nước chảy róc rách của con suối nhỏ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của cuộc sống.

Hắn ngồi xuống dưới gốc cây đa cổ thụ ở đầu làng, nơi từng là nơi hắn thanh tẩy tà khí và phục hồi linh mạch. Giờ đây, cây đa cổ thụ đã xanh tốt trở lại, tán lá rộng lớn che mát cả một khoảng sân. Lục Trường Sinh lặng lẽ ngắm nhìn cảnh vật. Hắn thấy Lão Nông, với khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt tràn đầy sự an yên, đang cần mẫn trên ruộng lúa. Lưng ông còng đi vì năm tháng lao động, nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt nhổ cỏ, vun đất. Ông hát vu vơ một khúc dân ca cổ, tiếng hát mộc mạc, chất phác hòa vào tiếng gió. Những đứa trẻ con, với đôi má hồng hào, ánh mắt trong veo, đang nô đùa bên bờ sông, chúng cười vang, té nước vào nhau, hồn nhiên vô tư lự. Khói bếp vẫn tiếp tục bay lên từ những mái nhà tranh, báo hiệu bữa cơm chiều ấm cúng đang chờ đợi. Cuộc sống nơi đây, bình dị, an yên, không còn nỗi lo sợ về tà khí hay chiến tranh, không còn bị ám ảnh bởi sự suy tàn của linh khí.

Những gương mặt phàm nhân tràn đầy hy vọng, họ không biết về Tàn Pháp Cổ Đạo hay Vạn Cổ Khai Thiên, họ không màng đến những triết lý tu hành cao siêu. Nhưng họ đang sống một cuộc sống bền vững, chậm rãi, hài hòa với thiên nhiên, chính là điều mà Lục Trường Sinh mong muốn. Hắn cảm thấy một sự thanh thản sâu sắc, một cảm giác rằng mục đích của hắn ở Cửu Thiên Linh Giới đã hoàn thành. Hắn đã gieo hạt, và những hạt giống ấy đã nảy mầm, đơm hoa kết trái theo cách riêng của chúng. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Hắn thầm nhủ. Đối với những người dân nơi đây, con đường của họ là chăm chỉ lao động, là sống hòa thuận, là nuôi dưỡng hy vọng. Và đó cũng là một loại tu hành, một loại Đạo chân chính. Họ đã học được cách tự đứng vững, cách xây dựng lại cuộc sống của mình, không còn phụ thuộc vào những "anh hùng cứu thế" độc tôn. Đó chính là sự thay đổi vĩ đại nhất mà hắn đã mang lại.

Ánh hoàng hôn dần tắt, để lại những vệt tím đỏ cuối cùng trên nền trời. Lục Trường Sinh đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi trên đạo bào. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ quay người, nhẹ nhàng rời đi khi màn đêm buông xuống, nuốt chửng những hình ảnh cuối cùng của An Bình Thôn vào bóng tối. Bóng dáng hắn hòa vào màn đêm, không để lại một dấu vết, như một cơn gió vô hình thổi qua. Hắn đã hoàn thành sứ mệnh của mình ở đây, ít nhất là theo cách mà hắn đã định. Cửu Thiên Linh Giới đã hồi sinh, đã tìm thấy con đường mới. Giờ là lúc để hắn tiếp tục con đường của riêng mình, con đường vô tận, vượt ra ngoài mọi giới hạn đã biết.

Sau khi rời khỏi Cửu Thiên Linh Giới, Lục Trường Sinh đứng trên một mảnh vỡ không gian nhỏ, đối mặt với Hư Không Chi Hải vô tận. Không có kiến trúc, không có cảnh sắc quen thuộc, chỉ có sự hỗn loạn và tĩnh mịch đến đáng sợ. Những mảnh vỡ của các thế giới khác trôi nổi trong không gian, có hòn đảo không gian tạm thời mang theo dấu vết của một nền văn minh đã lụi tàn, có những tàn tích kiến trúc cổ xưa bị vỡ vụn, tất cả đều lặng lẽ trôi dạt trong biển sao mịt mùng. Ánh sáng kỳ ảo từ những vì sao xa xăm, từ những dải ngân hà lấp lánh, chiếu rọi lên những mảnh vỡ ấy, tạo nên một khung cảnh siêu thực, huyền ảo nhưng cũng đầy nguy hiểm tiềm tàng. Tiếng gió hú xuyên không gian, tiếng mảnh vỡ va chạm vào nhau, và đôi khi là tiếng xé rách của không gian khi một vết nứt hình thành, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự hỗn loạn, không ngừng nhắc nhở về sự vô thường của vũ trụ. Thỉnh thoảng, một tiếng gầm gừ trầm đục của sinh vật hư không vọng lại từ nơi nào đó xa xôi, báo hiệu sự hiện diện của những hiểm họa chưa biết. Mùi kim loại cháy thoảng qua, hòa cùng mùi ozon lạnh lẽo, một sự kết hợp lạ lùng nhưng lại rất đặc trưng của Hư Không Chi Hải.

Ánh mắt Lục Trường Sinh không còn vẻ trầm tư, mà thay vào đó là sự mong chờ và kiên định. Những chiêm nghiệm về Vạn Cổ Khai Thiên đã cho hắn biết rằng Đạo không có điểm dừng, và vũ trụ còn vô vàn điều để khám phá. Từ những hạt nguyên tử đầu tiên cho đến sự hình thành của các hành tinh, các dải thiên hà, tất cả đều tuân theo một quy luật vô tận, một vòng lặp không ngừng của sinh và diệt, của hình thành và hủy diệt. Hắn không có mục tiêu cụ thể, không có điểm đến rõ ràng, nhưng mỗi bước chân đều là một phần của hành trình "Đạo Vô Cùng Cực" mà hắn đã chọn. Con đường của hắn là vô định, nhưng bản tâm hắn kiên định. Thanh đao bên hông hắn khẽ rung động, như một người bạn đồng hành trung thành trên con đường cô độc, một phần của hắn, đã cùng hắn trải qua bao kiếp nạn, và giờ sẽ cùng hắn khám phá những chân trời mới.

Hắn sải bước vào Hư Không Chi Hải, hòa mình vào sự vô tận của vũ trụ. Bóng dáng gầy gò nhưng kiên định của hắn dần chìm vào ánh sáng kỳ ảo và bóng tối vô biên. Hắn không quay đầu nhìn lại Cửu Thiên Linh Giới, bởi lẽ hắn biết, thế giới ấy đã thay đổi, đã tìm thấy con đường của riêng mình. Hắn đã hoàn thành sứ mệnh của một hạt giống, và giờ là lúc để hắn tiếp tục cuộc hành trình của một nhà chiêm nghiệm. "Đạo... bắt đầu từ Vạn Cổ Khai Thiên, và sẽ không bao giờ kết thúc." Hắn thầm nhủ, lời nói hòa vào tiếng gió hú của hư không, trở thành một phần của sự vĩnh hằng. Bóng dáng hắn dần nhỏ lại, trở thành một chấm nhỏ giữa biển sao mênh mông, rồi cuối cùng biến mất hoàn toàn, để lại phía sau một Cửu Thiên Linh Giới đang kiến tạo tương lai theo đạo của hắn, và phía trước là một hành trình vô tận, vượt qua mọi giới hạn của thời gian và không gian, để khám phá những chân lý sâu xa hơn về vũ trụ, những tầng không gian khác, những bí ẩn của Đạo Vô Cùng Cực. Con đường của Lục Trường Sinh, không có điểm dừng.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free