Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 950: Đạo Vô Tận: Khởi Nguyên Vĩnh Hằng và Kỷ Nguyên Tân Sinh

Lục Trường Sinh sải bước vào Hư Không Chi Hải, hòa mình vào sự vô tận của vũ trụ. Bóng dáng gầy gò nhưng kiên định của hắn dần chìm vào ánh sáng kỳ ảo và bóng tối vô biên. Hắn không quay đầu nhìn lại Cửu Thiên Linh Giới, bởi lẽ hắn biết, thế giới ấy đã thay đổi, đã tìm thấy con đường của riêng mình. Hắn đã hoàn thành sứ mệnh của một hạt giống, và giờ là lúc để hắn tiếp tục cuộc hành trình của một nhà chiêm nghiệm. "Đạo... bắt đầu từ Vạn Cổ Khai Thiên, và sẽ không bao giờ kết thúc." Hắn thầm nhủ, lời nói hòa vào tiếng gió hú của hư không, trở thành một phần của sự vĩnh hằng. Bóng dáng hắn dần nhỏ lại, trở thành một chấm nhỏ giữa biển sao mênh mông, rồi cuối cùng biến mất hoàn toàn, để lại phía sau một Cửu Thiên Linh Giới đang kiến tạo tương lai theo đạo của hắn, và phía trước là một hành trình vô tận, vượt qua mọi giới hạn của thời gian và không gian, để khám phá những chân lý sâu xa hơn về vũ trụ, những tầng không gian khác, những bí ẩn của Đạo Vô Cùng Cực. Con đường của Lục Trường Sinh, không có điểm dừng.

Hắn, Lục Trường Sinh, thân ảnh cô độc, trôi nổi giữa Hư Không Chi Hải vô tận, nơi sự hỗn loạn và tĩnh mịch cùng tồn tại, nhưng cũng là nơi khởi nguồn của vạn vật. Xung quanh hắn, không có nền đất vững chắc, không có bầu trời xanh ngọc hay tầng mây bồng bềnh như Cửu Thiên Linh Giới mà hắn vừa rời bỏ. Chỉ có một biển cả tối tăm, thẳm sâu, điểm xuyết bởi vô vàn tinh tú xa xăm, những dải ngân hà lấp lánh như lụa là vắt ngang, và vô số mảnh vỡ của những thế giới đã tàn, những nền văn minh đã lụi tàn. Những mảnh vỡ ấy, lớn có, nhỏ có, từ những hòn đảo không gian tạm thời mang theo dấu vết của cây cỏ hóa đá, đến những tàn tích kiến trúc cổ xưa với những đường nét điêu khắc tinh xảo đã bị thời gian và hư vô bào mòn, tất cả đều lặng lẽ trôi dạt, va chạm vào nhau trong sự im lặng đáng sợ.

Tiếng gió hú xuyên không gian, một thứ âm thanh không phải từ không khí mà từ sự ma sát của các luồng năng lượng nguyên thủy, vọng lại như tiếng thở dài của vũ trụ. Thỉnh thoảng, một mảnh vỡ không gian khổng lồ va chạm vào một tàn tích thiên thể khác, tạo nên tiếng nổ trầm đục, dữ dội, làm rung chuyển cả một vùng hư không. Lại có những lúc, một vết nứt bỗng nhiên xuất hiện, xé toạc tấm màn không gian, để lộ ra những luồng sáng chói lòa hoặc những hố đen thăm thẳm, nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Xen lẫn trong bản giao hưởng của sự hỗn loạn ấy, là tiếng gầm gừ trầm đục, đầy uy hiếp của những sinh vật hư không ẩn mình trong bóng tối vô biên, một lời nhắc nhở không ngừng về những hiểm họa tiềm tàng mà con người chưa từng biết đến. Mùi kim loại cháy thoảng qua, hòa cùng mùi ozon lạnh lẽo, một sự kết hợp lạ lùng nhưng lại rất đặc trưng của Hư Không Chi Hải, thấm vào từng giác quan của Lục Trường Sinh.

Hắn không hề nao núng. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy vẫn giữ vẻ trầm tư, điềm tĩnh quen thuộc. Hắn khoanh chân ngồi giữa hư vô, đạo bào vải thô màu xám của hắn không hề lay động trước những luồng năng lượng cuộn xoáy. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển chậm rãi, nhưng mạnh mẽ, như một dòng sông ngầm chảy xiết, không ngừng hấp thụ và chuyển hóa sự hỗn loạn của hư không. Những luồng linh khí hỗn tạp, những mảnh vỡ của pháp tắc đã tan rã, những dòng năng lượng nguyên thủy hung hãn, tất cả đều bị Tàn Pháp Cổ Đạo thuần hóa, biến thành một dòng chảy thanh tịnh, bảo vệ hắn khỏi sự ăn mòn của hư vô. Cảm giác lạnh lẽo, hư vô của không gian bao trùm lấy hắn, nhưng nội tại của hắn lại ấm áp, vững chãi, như một ngọn hải đăng giữa biển khơi giông bão.

Tâm trí Lục Trường Sinh, lúc này như một tấm gương vô nhiễm, phản chiếu toàn bộ quang cảnh hùng vĩ và đáng sợ của Hư Không Chi Hải. Hắn ghi nhận từng biến động nhỏ nhất, từng tia sáng lóe lên từ những thiên thạch vụn, từng bóng tối ẩn hiện sau những dải ngân hà. Hắn không phân biệt tốt xấu, đúng sai, chỉ đơn thuần quan sát, thấu hiểu. Mỗi mảnh vỡ trôi dạt, mỗi tiếng nổ vọng lại, mỗi luồng năng lượng cuộn xoáy đều là một bài học, một gợi ý về bản chất của 'vô cùng cực', về khởi nguyên của vạn vật.

"Hư Không Chi Hải..." Hắn thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng, vang vọng trong không gian vô tận của chính hắn. "Không chỉ là khoảng trống, mà là nơi sinh ra vạn vật, là bản chất của Vô Cùng Cực." Hắn đã từng chiêm nghiệm về Vạn Cổ Khai Thiên, về khởi nguyên của Cửu Thiên Linh Giới. Nhưng giờ đây, trong sự mênh mông của Hư Không Chi Hải, hắn nhận ra rằng khái niệm "khởi nguyên" không chỉ dừng lại ở một sự kiện duy nhất. "Vạn Cổ Khai Thiên... chỉ là một khởi đầu trong vô số khởi nguyên."

Ý niệm này, tuy chỉ là một câu thầm nhủ, lại mang theo sức nặng của hàng vạn năm tu hành và chiêm nghiệm. Hắn cảm nhận được sự vô tận của vũ trụ, nơi có vô vàn những 'Vạn Cổ Khai Thiên' khác đã xảy ra, đang xảy ra và sẽ xảy ra. Mỗi khoảnh khắc sinh diệt, mỗi chu kỳ hình thành và hủy diệt đều là một khởi nguyên mới, một sự tái sinh. Con đường của hắn, 'Đạo Vô Cùng Cực', chính là sự thấu hiểu và hòa mình vào dòng chảy vĩnh hằng ấy.

Hắn chìm sâu vào trạng thái thiền định, cảm nhận sự kết nối giữa Tàn Pháp Cổ Đạo của mình và các quy luật vũ trụ sơ khai. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là một công pháp, mà đã trở thành một phần của bản chất hắn, một sợi dây liên kết vô hình giữa hắn và cái khởi nguyên vĩnh hằng. Nó không chỉ giúp hắn mạnh lên, mà còn giúp hắn thấu hiểu, giúp hắn giữ vững bản tâm giữa sự hỗn loạn. 'Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm.' Câu nói ấy không còn là một mục tiêu, mà đã trở thành hiện thực, một phần không thể tách rời của Lục Trường Sinh. Hắn không cần phải chống lại hư vô, mà chỉ cần hòa mình vào đó, để rồi thấu triệt bản chất của nó.

Trong trạng thái ấy, thời gian dường như không còn tồn tại. Hắn không biết mình đã ngồi bao lâu, chỉ biết rằng mỗi khoảnh khắc đều là một sự chiêm nghiệm sâu sắc, một bước tiến trên con đường vô tận. Sự cô độc của Hư Không Chi Hải không làm hắn thấy lẻ loi, mà ngược lại, nó củng cố thêm sự tự tại của hắn. Bởi lẽ, trong sự vô tận, mọi thứ đều là một, và hắn, với Đạo của mình, cũng là một phần không thể thiếu của sự vĩnh hằng ấy. Hắn đã hoàn toàn chấp nhận sự cô độc như một phần tất yếu của chân lý, một sự phản chiếu của sự độc lập nguyên thủy trong Vạn Cổ Khai Thiên.

Những luồng năng lượng hỗn loạn, những mảnh vỡ của pháp tắc trôi dạt qua hắn như những cơn gió vô hình, nhưng không thể lay chuyển bản tâm kiên cố của hắn. Hắn như một khối đá ngàn năm, đứng vững giữa dòng chảy thời gian và không gian, không bị bào mòn, không bị hủy diệt. Thay vào đó, hắn hấp thu, hắn chuyển hóa, hắn trở nên mạnh mẽ và thấu triệt hơn. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Hắn đã chọn con đường này, con đường Vô Cùng Cực, và dẫu vạn kiếp, hắn cũng sẽ không hối hận.

***

Trong sâu thẳm tâm thức của Lục Trường Sinh, giữa Hư Không Chi Hải mênh mông, một dòng chảy thời gian cuộn xiết hiện lên, không phải là dòng chảy vật lý mà là một dòng chảy của ý niệm, của sự chiêm nghiệm. Hắn không dịch chuyển, nhưng tầm nhìn của hắn lại vượt qua mọi giới hạn, xuyên qua lớp không gian và thời gian, trở về Cửu Thiên Linh Giới, nhưng không phải là Cửu Thiên Linh Giới của hiện tại, mà là của một tương lai xa xôi, một tương lai rực rỡ và bền vững.

Trong tầm nhìn ấy, hắn thấy một Cửu Thiên Linh Giới đã từng tan hoang sau đại chiến, nhưng giờ đây đã hồi sinh một cách kỳ diệu. Những linh mạch đã khô cạn, từng bị tà khí xâm thực, nay lại tràn đầy linh khí thuần khiết, cuồn cuộn chảy khắp các vùng đất. Tà khí đã bị thanh tẩy, không còn những vùng đất chết chóc, mà thay vào đó là sự sống xanh tươi, tràn đầy nhựa sống. Những ngọn núi trọc lóc đã phủ đầy cây cối cổ thụ, những dòng sông đã từng cạn kiệt nay lại cuồn cuộn nước chảy, mang theo linh khí tưới tắm vạn vật.

Hắn thấy Bách Hoa Cốc, một khung cảnh mà hắn đã từng chiêm ngưỡng, giờ đây còn rực rỡ hơn bội phần. Hàng vạn loài hoa linh diệu đua nhau khoe sắc, hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp không gian, thanh bình đến lạ. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo, và tiếng cười nói trong trẻo của các đệ tử Bách Hoa Cốc hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc an lành. Linh Thạch Sơn, nơi hắn đã từng tu luyện và chiêm nghiệm, nay thuần khiết hơn bao giờ hết, mỗi phiến đá đều lấp lánh linh quang, tràn đầy sức sống.

Tầm mắt hắn lướt qua An Bình Thôn, nơi những người dân vẫn sống cuộc sống đơn giản, chân chất. Họ không còn sợ hãi những biến động của đại thế, mà thay vào đó là sự tự tin, sự chăm chỉ trong lao động và sự hòa thuận trong cộng đồng. Những cánh đồng lúa linh diệu bội thu, những mái nhà tranh tuy đơn sơ nhưng ấm cúng, và tiếng trẻ thơ nô đùa vô tư lự, tất cả tạo nên một bức tranh thịnh vượng không khoa trương, không hào nhoáng. Đó là một loại thịnh vượng đến từ sự cân bằng, sự đủ đầy, chứ không phải sự tranh giành.

Hắn cũng thấy những tông môn lớn, như Thái Huyền Tông, không còn chạy theo tốc độ tu luyện hay sức mạnh tuyệt đối. Thay vào đó, họ chú trọng vào việc củng cố căn cơ, tu dưỡng đạo tâm. Các bài giảng không chỉ về công pháp cao thâm, mà còn về triết lý sống, về sự hài hòa với thiên địa. Tiếng pháp khí ngân vang không còn là để thị uy, mà là để tịnh hóa tâm hồn, để hòa hợp với linh khí đất trời.

Trong dòng chảy của tương lai ấy, những hình ảnh về Mộc Thanh Y, Tiêu Hạo, Vạn Pháp Tông Chủ hiện lên. Không phải là những cá nhân cụ thể, mà là những biểu tượng sống động cho một kỷ nguyên mới. Mộc Thanh Y, với Đạo của mình, tiếp tục lan tỏa sự chữa lành và hài hòa, không chỉ cho thiên địa mà còn cho cả tâm hồn con người. Tiêu Hạo, người đã từng chạy theo sức mạnh, giờ đây lại là người kiên định nhất trong việc củng cố căn cơ, vun đắp đạo tâm cho thế hệ trẻ, dẫn dắt họ đi trên con đường bền vững. Vạn Pháp Tông Chủ, với sự minh triết của mình, đã dẫn dắt các tông môn lớn về một con đường tu hành bền vững, không còn những cuộc tranh đấu vô nghĩa, mà hướng tới sự cộng sinh, phát triển chung.

Họ, và vô số những con người khác, đã trở thành những người kiến tạo nên một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên mà linh khí dồi dào và ổn định, nơi con người và vạn vật sống trong sự hòa hợp với thiên địa. Bầu không khí tràn đầy hy vọng, không còn sự lo lắng, mà là sự an nhiên tự tại, một trạng thái mà Lục Trường Sinh đã dày công vun đắp. Đó không phải là một sự thay đổi do một cá nhân vĩ đại nào đó áp đặt, mà là sự chuyển biến từ nội tại, từ nhận thức của mỗi sinh linh, mỗi tông môn, mỗi thế lực.

Lục Trường Sinh thấu hiểu rằng, đây chính là thành quả của "Đạo Vô Cùng Cực" mà hắn đã gieo mầm. "Đạo của ta... không phải để thay đổi thế giới bằng vũ lực, mà là để thức tỉnh bản chất chân thiện vốn có trong vạn vật." Hắn chưa bao giờ mong muốn xưng bá, chưa bao giờ khao khát được công nhận. Hắn chỉ đơn thuần sống theo Đạo của mình, và chính sự kiên định ấy đã trở thành một dòng chảy ngầm, dần dần thay đổi toàn bộ cục diện của Cửu Thiên Linh Giới, định hình lại triết lý tu hành của toàn bộ thế giới.

"Hạt mầm đã bén rễ, tự nhiên sẽ đâm chồi." Hắn thầm nhủ. Hắn không cần phải ở lại để chứng kiến, để hưởng thụ. Sự lan tỏa của Đạo không cần sự hiện diện của người gieo mầm. Nó là quy luật tự nhiên, là sự thức tỉnh của bản tâm. Ngay từ Vạn Cổ Khai Thiên, cái 'Đạo' mà hắn đã chiêm nghiệm, cái quy luật của sự cân bằng, của sự bền vững, đã là một phần của dòng chảy vũ trụ. Hắn chỉ là người đã tìm thấy và minh chứng cho nó trong một kỷ nguyên cụ thể, tại một thế giới cụ thể.

Với một tâm thái bình thản tuyệt đối, không kiêu ngạo vì những thành quả, cũng không luyến tiếc rời xa Cửu Thiên Linh Giới đang hồi sinh. Hắn quan sát, thấu hiểu, và chấp nhận tầm ảnh hưởng vượt thời gian của mình. Hắn như một hạt mưa rơi xuống sa mạc, không thể ở lại tưới tắm mãi mãi, nhưng đã mang theo mầm sống, và mầm sống ấy tự nó sẽ vươn lên, biến sa mạc thành ốc đảo.

Tầm nhìn về Cửu Thiên Linh Giới tương lai dần nhạt nhòa, như một giấc mộng đẹp tan biến trong sương sớm. Nhưng sự thấu triệt mà nó mang lại thì vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí Lục Trường Sinh. Hắn đã thấy rằng con đường của hắn không chỉ là của riêng hắn, mà đã hòa vào dòng chảy của vạn vật, trở thành một phần của quy luật vận hành vũ trụ. Nó không có điểm dừng, và cũng không có giới hạn về không gian hay thời gian. Cửu Thiên Linh Giới đã tìm thấy con đường của mình, và hắn, cũng vậy.

***

Khi tầm nhìn về Cửu Thiên Linh Giới tương lai dần tan biến, Lục Trường Sinh lại trở về với thực tại của Hư Không Chi Hải, nhưng lúc này, thế giới xung quanh hắn dường như đã thay đổi. Hắn không còn ở vùng rìa, nơi các mảnh vỡ thế giới trôi dạt, mà đã tiến sâu hơn, vào nơi giao thoa giữa những vùng không gian đã biết và những chiều không gian hoàn toàn mới, chưa từng được khám phá. Đây là một vùng không gian mà ngay cả những Tiên Vương mạnh nhất cũng khó lòng đặt chân tới, nơi mà các khái niệm về thời gian và không gian trở nên mơ hồ, biến đổi liên tục.

Tại đây, các luồng năng lượng nguyên thủy trở nên mạnh mẽ và phức tạp hơn gấp bội. Chúng không còn đơn thuần là sự hỗn loạn vô định, mà bắt đầu mang theo những quy luật, những cấu trúc kỳ lạ, tựa như những dải ngân hà nguyên thủy đang hình thành, hay những hố đen siêu lớn đang nuốt chửng và tái tạo vật chất. Ánh sáng và bóng tối đan xen, không còn theo quy luật ngày đêm, mà là sự luân phiên của những quầng sáng rực rỡ từ những vì sao mới sinh, và những vùng tối thăm thẳm, nuốt chửng mọi ánh sáng, tạo nên những cảnh tượng siêu thực, hùng vĩ nhưng cũng đầy bí ẩn và khó lường.

Tiếng gió hú không còn là tiếng gào thét của sự hỗn loạn, mà đã trở thành tiếng ngân nga trầm hùng của các quy luật vũ trụ, một bản giao hưởng của sự sáng tạo và hủy diệt, vang vọng từ những cõi vô cùng xa xôi. Thỉnh thoảng, hắn còn nghe thấy những tiếng vọng từ những khởi nguyên xa xăm, những âm thanh mà con người chưa từng biết đến, như tiếng thở đầu tiên của vũ trụ, hay tiếng đập của một trái tim vũ trụ khổng lồ nào đó, khiến tâm hồn hắn rung động. Mùi hương của không gian cũng thay đổi, không còn mùi kim loại cháy, mà là một mùi hương của sự tinh khiết tuyệt đối, của hư vô và sáng tạo, khiến tâm hồn hắn trở nên thanh tịnh hơn bao giờ hết, như được gột rửa khỏi mọi bụi trần. Bầu không khí tráng lệ, uy nghi, nhưng cũng đầy vô định, mời gọi sự khám phá không ngừng.

Với tâm thái hoàn toàn giác ngộ sau những chiêm nghiệm sâu sắc, Lục Trường Sinh lúc này không còn là một cá thể đơn thuần, mà như một phần của chính Đạo. Sự cô độc không còn là gánh nặng, mà là bản chất của sự độc lập tuyệt đối, sự tự tại vô biên. Hắn hiểu rằng, để đạt đến chân lý tối thượng, con đường phải là cô độc, bởi lẽ Đạo của mỗi người là độc nhất, và sự hòa nhập tuyệt đối vào vũ trụ đòi hỏi sự buông bỏ mọi ràng buộc, mọi chấp niệm. 'Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán.' Nhưng tâm hắn giờ đây đã minh bạch, sáng tỏ, hòa vào Đạo, không còn vướng mắc.

Hắn cảm nhận một lực hút mạnh mẽ từ sâu thẳm Hư Không Chi Hải, một lời mời gọi không lời, nhưng rõ ràng, đến những chân lý còn cao cả hơn, những khởi nguyên vĩnh hằng hơn cả những gì hắn đã chiêm nghiệm về Vạn Cổ Khai Thiên. Vạn Cổ Khai Thiên, trong mắt hắn lúc này, chỉ là một khởi đầu trong vô vàn khởi đầu. Có lẽ còn có những vũ trụ khác, những tầng không gian khác, những quy luật khác, mà hắn chưa từng biết đến, đang chờ đợi được khám phá.

Không một chút do dự, không một chút luyến tiếc, hắn quyết định tiếp tục hành trình. "Đạo Vô Cùng Cực... chính là sự tiếp nối vô tận. Không có cuối cùng, chỉ có khởi đầu mới." Lời nói nội tâm của hắn vang vọng, khẳng định sự kiên định không lay chuyển, sự chấp nhận tuyệt đối con đường mà hắn đã chọn. Con đường của hắn là vô tận, không có điểm dừng, không có mục đích cuối cùng ngoài việc không ngừng khám phá và hòa mình vào Đạo, vào sự vận hành vĩnh hằng của vũ trụ.

Hắn đứng dậy, hoặc đơn thuần là ý thức của hắn di chuyển, không có bất kỳ chuyển động vật lý rõ rệt nào trong không gian vô định ấy. Thanh đao bên hông hắn khẽ rung động, phát ra một tiếng ngân khe khẽ, như một lời chào tạm biệt với những gì đã qua, và một lời hứa đồng hành trên chặng đường vô tận sắp tới. Làn da ngăm đen của hắn, đôi mắt trầm tư của hắn, và bộ đạo bào giản dị của hắn, tất cả đều toát lên vẻ thanh thản, tự tại, không chút vướng bận.

Hắn hướng sâu hơn vào vùng hư vô nguyên thủy, nơi những dải ngân hà nguyên thủy uốn lượn như những con rồng khổng lồ, nơi những luồng năng lượng hình thành nên các thế giới mới. Bóng dáng gầy gò của hắn dần tan biến vào ánh sáng kỳ ảo và bóng tối vô biên của Hư Không Chi Hải, không phải là sự mất đi, mà là sự hòa mình hoàn toàn. Hắn không biến mất, mà hòa mình vào đó, trở thành một phần của sự vô tận, của chính Đạo, một nguyên lý vĩnh hằng của vũ trụ.

Hắn đã hoàn thành sứ mệnh của một hạt giống ở Cửu Thiên Linh Giới, gieo mầm một triết lý bền vững, để lại một kỷ nguyên mới đang hình thành, nơi vạn linh đã học được cách tự đứng vững. Nhưng con đường của hắn thì chưa bao giờ kết thúc. Nó vượt qua mọi giới hạn của thời gian và không gian, để khám phá những chân lý sâu xa hơn về vũ trụ, những tầng không gian khác, những bí ẩn của Đạo Vô Cùng Cực. Con đường của Lục Trường Sinh, không có điểm dừng, và sẽ tiếp tục mãi mãi, như một dòng chảy không ngừng của sự tồn tại.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free