Cửu thiên linh giới - Chương 963: Vô Tận Chi Nguyên: Thức Tỉnh Nghi Vấn Về Khởi Điểm và Chung Cục
Ánh tà dương của ngày hôm trước đã lùi về phía tây, nhường chỗ cho bóng đêm bao trùm Thiên Nguyệt Phong. Giờ đây, những vì sao xa xăm như những hạt kim cương lấp lánh trên tấm màn nhung đen thẳm, và ánh trăng bạc vằng vặc chiếu rọi, phủ lên vạn vật một vẻ đẹp hư ảo, tĩnh mịch. Lục Trường Sinh vẫn duy trì tư thế nhập định, ngồi xếp bằng trên một phiến đá lớn đã nhuốm màu thời gian, cạnh bờ vách đá cheo leo. Mái tóc đen dài của hắn khẽ lay động theo làn gió đêm se lạnh, nhưng thân thể hắn lại bất động, như một pho tượng cổ kính hòa mình vào cảnh vật.
Dù đôi mắt vẫn nhắm nghiền, nhưng tâm thần Lục Trường Sinh không còn chỉ đơn thuần là quan sát những dòng chảy vô thường hay sự sinh diệt của tinh hà như những chương trước. Những trải nghiệm ấy, tuy vĩ đại và sâu sắc, đã đọng lại trong tâm thức hắn những vấn đề cơ bản hơn, những nghi vấn về bản chất khởi nguyên của vạn vật. Mùi đá lạnh đặc trưng của Thiên Nguyệt Phong, thấm đẫm sương đêm, len lỏi vào từng hơi thở của hắn, mang theo sự tinh khiết và cảm giác hòa hợp với tự nhiên. Tiếng gió vút qua khe đá, tạo nên những âm thanh trầm bổng như khúc nhạc cổ xưa, cùng tiếng côn trùng đêm rả rích từ đâu đó vọng lại, tất cả đều là những xúc cảm quen thuộc, nhưng giờ đây lại trở thành những tín hiệu vi tế, đánh thức những tầng sâu hơn trong tâm trí. Bầu không khí trên đỉnh núi thanh tịnh đến lạ lùng, linh khí trong lành bao phủ, đặc biệt mạnh mẽ dưới ánh trăng.
Trong trạng thái nhập định sâu thẳm, ý thức Lục Trường Sinh lại một lần nữa du hành vào cõi hư vô, nhưng lần này không phải để quan sát đơn thuần. Hắn đang cố gắng 'chạm' tới bản chất của những 'dòng chảy' vô tận mà hắn đã cảm nhận, những dòng chảy của thời gian, của không gian, của linh khí, của sự tồn vong. Hắn đã thấy chúng cuồn cuộn, biến đổi không ngừng, nhưng chưa bao giờ thực sự truy vấn về điểm khởi đầu và kết thúc của chúng.
Một luồng suy tư mãnh liệt trỗi dậy trong tâm hồn Lục Trường Sinh, như những con sóng ngầm vỗ vào bờ cát trong im lặng. "Dòng chảy... vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo. Tất thảy đều là dòng chảy, nhưng dòng chảy ấy bắt đầu từ đâu, và sẽ đi về đâu?" Hắn tự vấn, tâm thần rộng lớn như vũ trụ, nhưng đồng thời lại cô đọng đến mức chỉ còn lại một điểm thắc mắc nhỏ bé. "Liệu có một điểm khởi nguồn tuyệt đối, một nguyên thủy không thể truy vết, từ đó mọi thứ tuôn chảy? Hay một điểm tận cùng vĩnh viễn, nơi mọi dòng chảy sẽ hội tụ và biến mất? Hoặc tất cả chỉ là một vòng luân hồi bất tận, không có điểm đầu cuối thực sự, chỉ là những chu kỳ nối tiếp nhau mãi mãi?"
Những câu hỏi này không phải là những nghi ngờ xuất phát từ sự yếu kém, mà là những chiêm nghiệm sâu sắc nhất của một đạo tâm đã vững như bàn thạch. Sau khi chứng kiến sự sinh diệt của tinh hà, Lục Trường Sinh đã thấu hiểu rằng sự vô thường không phải là hỗn loạn, mà là một trật tự sâu xa. Nhưng trật tự ấy có một điểm khởi đầu không? Có một điểm kết thúc không? Hay nó tự tồn tại, tự vận hành không cần bất kỳ "khởi điểm" hay "chung cục" nào theo cách hiểu của phàm nhân? Những suy tư này đã thách thức mọi nhận thức cũ của hắn về vũ trụ và Đại Đạo, không phải bằng cách phủ nhận chúng, mà bằng cách mở rộng giới hạn của chúng.
Hắn điều hòa hơi thở, linh khí chậm rãi vận chuyển trong cơ thể, không phải để tăng cường tu vi, mà để duy trì sự cân bằng nội tại, giúp tâm thức hắn có thể chịu đựng được sức nặng của những câu hỏi triết lý vĩ đại này. Đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, nhưng tâm thức lại mở ra vô hạn, cố gắng nắm bắt một chân lý vượt ngoài sự hiểu biết thông thường, một chân lý có thể thách thức mọi nhận thức cũ về vũ trụ và Đại Đạo. Hắn không tìm kiếm câu trả lời ngay lập tức, mà là tìm kiếm sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của những câu hỏi đó, về cách chúng liên kết với Đại Đạo.
Dần dần, ánh bình minh đầu tiên bắt đầu len lỏi qua lớp mây mờ bao phủ Thiên Nguyệt Phong. Những tia nắng yếu ớt đầu tiên mang theo sắc cam hồng, rọi lên khuôn mặt điềm tĩnh của Lục Trường Sinh, khiến làn da ngăm đen của hắn như được phủ một lớp ánh sáng thần thánh. Khí hậu lạnh giá của đêm dần tan đi, nhường chỗ cho sự ấm áp nhẹ nhàng của ban ngày. Mây mù từ từ cuộn mình, bồng bềnh trôi dạt, để lộ ra bầu trời trong xanh vời vợi. Tiếng chim hót líu lo bắt đầu vang vọng từ những rặng tùng cổ thụ, báo hiệu một ngày mới.
Lục Trường Sinh cảm nhận được sự thay đổi tinh tế của môi trường xung quanh. Sự sống lại trỗi dậy sau một đêm dài tĩnh mịch. Nhưng ngay cả sự "sống lại" này cũng chỉ là một phần của dòng chảy vĩ đại. Hắn đã thấy vô số tinh hệ hình thành từ bụi vũ trụ và tan biến trở lại thành hư vô. Vậy thì một ngày mới trên Thiên Nguyệt Phong có gì khác biệt? Sự "sinh" và "diệt" của một ngày liệu có phải là một hình thái vi mô của "khởi điểm" và "chung cục" mà hắn đang tìm kiếm? Tâm hồn hắn không ngừng xoáy sâu vào những câu hỏi đó, như một dòng nước xoáy không ngừng đào khoét lòng sông. Hắn nhận ra rằng, những khái niệm về "khởi đầu" và "kết thúc" mà phàm nhân hay tu sĩ thông thường vẫn dùng để định nghĩa sự tồn tại, có lẽ chỉ là những giới hạn của nhận thức hữu hạn. Vũ trụ mà hắn đã chiêm nghiệm, không ngừng giãn nở và co lại, không ngừng sinh diệt, liệu có tuân theo một "đường thẳng" thời gian có điểm đầu và điểm cuối? Hay nó là một vòng tròn, một chu kỳ vĩnh hằng, nơi "kết thúc" chỉ là một "khởi đầu" mới?
"Nếu không có khởi đầu, thì liệu có tồn tại 'sự sáng tạo'?" Lục Trường Sinh tự hỏi. "Nếu không có kết thúc, thì liệu có tồn tại 'sự hủy diệt'?" Những câu hỏi này không nhằm mục đích phủ nhận sự sáng tạo hay hủy diệt, mà là để thấu hiểu bản chất sâu xa của chúng, đặt chúng vào một ngữ cảnh rộng lớn hơn, vượt lên trên những khái niệm nhị nguyên thường thấy. Con đường của hắn, không phải là con đường tìm kiếm sức mạnh để thay đổi vạn vật, mà là tìm kiếm sự thấu hiểu để hòa hợp với vạn vật. Đạo tâm của hắn, vốn đã kiên cố, giờ đây lại càng được tôi luyện, không phải bằng cách từ chối những nghi vấn, mà bằng cách dũng cảm đối diện và chiêm nghiệm chúng đến tận cùng, chấp nhận sự mơ hồ và vô tận của chân lý. Linh khí trong cơ thể hắn không tăng trưởng đột phá, nhưng tâm cảnh của hắn đã đạt đến một tầng thứ mới, một sự yên bình sâu sắc đến từ việc chấp nhận sự phức tạp, sự vô tận của chân lý. Hắn biết, đạo của hắn không có hồi kết, và những câu hỏi về "khởi điểm" và "chung cục" này sẽ là la bàn dẫn lối cho hắn đến những chiêm nghiệm sâu hơn về bản chất của sự sáng tạo và hủy diệt trong vũ trụ, về vòng luân hồi của linh khí và Đạo. Hắn đã sẵn sàng cho một hành trình khám phá không biên giới, nơi trí tuệ là ánh sáng dẫn đường, và bản tâm là điểm tựa vững chắc.
***
Khi ánh tà dương bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng những đỉnh núi xa xăm, đổ bóng dài lên những vách đá sừng sững của Thiên Nguyệt Phong, Lục Trường Sinh dần thoát khỏi trạng thái nhập định sâu thẳm. Một làn gió lạnh lẽo thổi qua, khẽ cuốn lấy vạt áo đạo bào màu xám tro của hắn, mang theo mùi của đất đá và sương chiều. Hắn từ từ mở đôi mắt đen láy, ánh nhìn xuyên qua không gian vô tận, như thể vẫn còn lưu giữ hình ảnh của những tinh hà xa xôi và những dòng chảy thời gian bất tận mà hắn vừa chiêm ngưỡng. Bầu trời trong xanh của buổi chiều dần nhường chỗ cho màu tím than, rồi sắc đen thẫm, báo hiệu màn đêm sắp về.
Câu hỏi về 'khởi điểm' và 'chung cục' vẫn day dứt trong tâm trí hắn, không phải là một sự phiền muộn, mà là một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát được thấu hiểu. Hắn đã thấy sự sinh và diệt của vô vàn thế giới, chứng kiến những chu kỳ hưng vong của linh khí, nhưng giờ đây, những khái niệm tưởng chừng như rõ ràng ấy lại trở nên mơ hồ trong cái nhìn vĩ mô của vũ trụ. Hắn nhận ra rằng, sự 'sinh' và 'diệt' mà hắn từng cho là những trạng thái đối lập, những điểm bắt đầu và kết thúc cụ thể, giờ đây lại chỉ là những giai đoạn trong một 'dòng chảy' lớn hơn, một vòng luân hồi không ngừng nghỉ, nơi không thể phân định rạch ròi đâu là sự khởi đầu tuyệt đối, đâu là sự kết thúc vĩnh viễn. Liệu sự sống và cái chết chỉ là những nốt nhạc trong một bản giao hưởng vũ trụ bất tận, không có điểm dừng, không có điểm kết?
Nhận thức này khiến tâm hồn hắn rung động, một sự rung động không phải vì sợ hãi hay lo lắng, mà vì sự bao la của chân lý đang hé mở. Nó giống như một cánh cửa mới đã hé mở trước mắt hắn, nhưng đồng thời cũng đẩy hắn vào một vùng đất tri thức chưa từng có, nơi mọi định nghĩa, mọi giới hạn mà hắn từng chấp nhận đều bị thách thức. Những trụ cột tri thức cũ của hắn, dù vững chắc đến đâu, cũng bắt đầu lung lay trước sự vĩ đại và vô tận của Đại Đạo, đòi hỏi hắn phải xây dựng lại toàn bộ nhận thức của mình.
Lục Trường Sinh đứng dậy, động tác nhẹ nhàng, không một tiếng động. Hắn bước chậm rãi đến rìa đỉnh núi, nơi gió núi thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh thấu xương. Hắn ngước nhìn bầu trời đang chuyển màu, từ những vệt cam đỏ của hoàng hôn sang màu tím thẫm, rồi dần dần hé lộ những vì sao đầu tiên. Sự chuyển đổi này, từ ngày sang đêm, từ ánh sáng sang bóng tối, cũng là một dòng chảy, một chu kỳ, không có gì là vĩnh viễn đứng yên. Cảm giác lạnh lẽo của gió núi mơn man trên da thịt, nhưng tâm hồn hắn lại bình yên một cách lạ thường, như đã hòa mình vào sự tĩnh mịch của không gian bao la.
"Nếu không có khởi đầu, không có kết thúc, vậy đâu là ý nghĩa của tồn tại?" Hắn khẽ thì thầm, giọng nói trầm lắng hòa vào tiếng gió. "Bản chất của 'Đạo' mà ta theo đuổi, liệu có phải cũng nằm ngoài những khái niệm đó? Ta đã hiểu sự vô thường, nhưng vô thường có phải là vô tận? Phải chăng 'vô tận' không phải là kéo dài mãi mãi, mà là không có điểm giới hạn, không có bờ bến?"
Câu hỏi này không phải là một lời than vãn, mà là một sự chiêm nghiệm sâu sắc về cốt lõi của sự tồn tại. Nếu vạn vật chỉ là một dòng chảy không đầu không cuối, vậy mục đích của việc tu hành, của việc tìm kiếm Đạo, là gì? Phải chăng, mục đích không phải là đạt đến một điểm dừng nào đó, mà là hòa mình vào dòng chảy ấy, thấu hiểu nó, và trở thành một phần của nó một cách có ý thức? Con đường của hắn, con đường Trường Sinh, không phải là để trường sinh bất tử theo nghĩa đen, mà là để trường tồn trong sự thấu hiểu, để bản tâm bất biến giữa đại thế biến thiên.
Hắn đưa tay ra, như muốn chạm vào hư không, chạm vào thời gian và không gian, để cảm nhận chúng một cách chân thực nhất, không phải bằng giác quan vật lý, mà bằng tâm thức đã được tôi luyện. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của gió núi, sự tĩnh mịch của không gian bao la, và cả sự sống ẩn mình trong từng hạt bụi, từng ngọn cỏ. Tất cả đều là một phần của dòng chảy, của Đại Đạo.
Lục Trường Sinh khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự bao la của những chân lý đang mở ra trước mắt. Sự nhận thức rằng Đạo vượt xa mọi khái niệm hữu hạn củng cố con đường 'vô vi' của hắn, khẳng định rằng hắn không tìm kiếm quyền lực hay sự thống trị, mà là sự thấu hiểu tuyệt đối. Hắn không muốn ép buộc vũ trụ phải tuân theo ý chí của mình, mà muốn thuận theo quy luật của nó, hòa hợp với nó.
Ánh trăng bạc bắt đầu lên cao, chiếu rọi khắp đỉnh Thiên Nguyệt Phong, khiến cảnh vật trở nên huyền ảo hơn bao giờ hết. Hắn nhìn lên bầu trời đầy sao, nơi những vì sao vẫn đang lấp lánh, vẫn đang sinh diệt theo quy luật riêng của chúng. Hắn biết, những câu hỏi về 'khởi điểm' và 'chung cục' này sẽ dẫn Lục Trường Sinh đến việc chiêm nghiệm sâu hơn về bản chất của sự sáng tạo và hủy diệt trong vũ trụ, hoặc về vòng luân hồi của linh khí và Đạo. Việc thách thức 'nhận thức cũ' về thời gian và không gian sẽ mở đường cho hắn khám phá những khả năng thao túng hoặc tương tác với chúng ở mức độ vi mô hơn, như một phần của Đạo của hắn. Sự nhận thức rằng Đạo vượt xa mọi khái niệm hữu hạn củng cố con đường 'vô vi' của Lục Trường Sinh, khẳng định rằng hắn không tìm kiếm quyền lực mà là sự thấu hiểu tuyệt đối.
Con đường phía trước vẫn còn dài, vô tận như chính những dòng chảy mà hắn đang chiêm nghiệm. Sự vô tận của Đạo và vũ trụ, khả năng có những hiểm họa mới trong tương lai xa khi chu kỳ hưng vong của linh khí tiếp diễn, tất cả đều là những điều mà Lục Trường Sinh không thể nắm bắt trọn vẹn trong một sớm một chiều. Nhưng hắn biết, đạo tâm kiên cố cùng sự thấu hiểu về trật tự vĩnh hằng ẩn chứa trong sự sinh diệt sẽ là la bàn dẫn lối cho hắn. Hắn sẽ tiếp tục con đường của mình, không ngừng chiêm nghiệm, không ngừng thấu hiểu. Bởi lẽ, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, một con đường không có hồi kết, chỉ có sự chiêm nghiệm không ngừng nghỉ.
Lục Trường Sinh quay lưng lại với vách đá, bước vào trong hang động nhỏ nơi hắn thường nhập định. Ánh trăng chiếu vào cửa hang, tạo thành một vệt sáng bạc trên nền đất. Hắn ngồi xuống, tiếp tục nhắm mắt. Dù đã thoát khỏi trạng thái nhập định, nhưng tâm trí hắn vẫn đang vận hành, tiếp tục suy tư về những nghi vấn vĩ đại. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình chiêm nghiệm sâu sắc hơn, một hành trình sẽ thay đổi hoàn toàn cách hắn nhìn nhận vũ trụ và vị trí của mình trong đó. Có lẽ, những chân lý về thời gian và không gian mà hắn khao khát sẽ được hé lộ trong những ngày tháng tới, khi tâm cảnh của hắn đủ rộng lớn để dung chứa chúng. Con đường của Lục Trường Sinh vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết, chỉ có sự chiêm nghiệm không ngừng nghỉ.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.