Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 964: Vượt Ngoài Hữu Hạn: Thấu Hiểu Bản Chất Bất Biến Trong Dòng Chảy Vô Thường

Đêm dần buông sâu trên đỉnh Thiên Nguyệt Phong, màn đêm buông xuống đặc quánh, nuốt chửng mọi sắc màu còn sót lại của hoàng hôn, chỉ còn lại một màu đen thăm thẳm được điểm xuyết bởi hàng vạn tinh tú lấp lánh như bụi vàng. Gió núi rít qua các khe đá, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi hương của đá phiến cổ xưa, của sương đêm và của những loài thảo mộc ẩn mình. Không gian nơi đây thanh tịnh đến lạ lùng, mỗi tiếng côn trùng rỉ rả, mỗi tiếng chim đêm vút qua đều trở nên rõ ràng và vang vọng, như thể vũ trụ đang thì thầm những bí mật ngàn đời vào tai kẻ lắng nghe. Linh khí nơi đỉnh phong này, vốn dĩ đã dồi dào, nay dưới ánh trăng bạc lại càng trở nên thuần khiết, lấp lánh, bao phủ lấy từng tấc đất, từng ngọn cây.

Lục Trường Sinh ngồi tĩnh tọa trên một phiến đá lớn nhô ra khỏi vách núi, ánh trăng bạc nhuộm trắng bóng hình hắn, khiến hắn trông như một pho tượng tạc từ băng ngọc, một phần không thể tách rời của cảnh vật hùng vĩ xung quanh. Dáng người hắn hơi gầy, nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai khó lường, chiếc đạo bào vải thô màu xám đơn giản không hề phô trương, nhưng lại hòa hợp một cách kỳ lạ với sự tịch mịch của đêm. Đôi mắt đen láy của hắn khép hờ, nhưng tâm thức lại mở rộng vô biên, vượt thoát khỏi giới hạn của thân xác phàm trần, vượt khỏi không gian vật lý hữu hạn của Thiên Nguyệt Phong. Hắn không còn cảm thấy sự lạnh lẽo của gió núi, không còn nghe thấy tiếng côn trùng đêm, tất cả giác quan vật lý dường như đã chìm sâu vào một cõi tĩnh lặng tuyệt đối.

Tâm hồn hắn đang trôi nổi trong một biển vô tận của suy tưởng. Những câu hỏi về "khởi điểm" và "chung cục" của vũ trụ, về bản chất của thời gian và không gian mà hắn đã chiêm nghiệm trong những ngày qua, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được sự vô biên của vũ trụ, nơi những khái niệm về "khởi điểm" và "chung cục" dần trở nên vô nghĩa, như những con sóng nhỏ nhoi giữa đại dương bao la. Chúng chỉ là những dấu mốc, những cột mốc mà tâm trí hữu hạn của loài người cố gắng đặt ra để định hình, để lý giải một thứ vốn dĩ không thể định hình, không thể lý giải.

"Khởi điểm và chung cục... chỉ là những khái niệm được tạo ra bởi tâm trí hữu hạn," một tiếng thì thầm nội tâm vang vọng trong không gian vô hình của tâm thức hắn, giọng nói trầm lắng, mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Vũ trụ này, Đạo này, chưa từng có bắt đầu, cũng chẳng có kết thúc. Chỉ có dòng chảy vĩnh hằng của biến đổi."

Hắn nhắm mắt, hít thở sâu, mỗi hơi thở như kéo dài vô tận, mang theo linh khí của trời đất hòa vào huyết mạch, nhưng không phải để tăng cường tu vi, mà để làm dịu đi những xao động cuối cùng trong tâm hồn. Toàn thân hắn như hòa vào không gian, không còn cảm giác về ranh giới cá nhân. Hắn là gió, là đá, là trăng, là sao. Hắn là một phần của tất cả, và tất cả là một phần của hắn. Sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm lấy hắn, không phải sự tĩnh lặng của cái chết, mà là sự tĩnh lặng của sự sống đang vận hành trong chiều sâu nhất của nó.

Từng đợt gió lạnh lướt qua da thịt hắn, nhưng hắn không cảm thấy lạnh. Tâm hồn hắn đã vượt xa những cảm giác vật lý tầm thường. Hắn hồi tưởng lại những gì đã trải qua. Từ một phàm nhân xuất thân từ sơn thôn hẻo lánh, hắn đã bước đi trên con đường tu hành này, không vì sức mạnh, không vì danh vọng, mà vì một sự khao khát thấu hiểu bản chất của vạn vật, bản chất của Đạo. Hắn đã chứng kiến biết bao cảnh sinh diệt của linh khí, biết bao chu kỳ hưng vong của các đạo thống. Hắn đã thấy những tông môn hùng mạnh sụp đổ, những cường giả lẫy lừng hóa thành cát bụi. Và trong tất cả những biến đổi đó, luôn có một điều gì đó bất biến, một quy luật vĩnh hằng vận hành phía sau.

"Nếu ta cố gắng nắm bắt một điểm, ta sẽ bỏ lỡ toàn bộ dòng chảy. Nếu ta cố gắng định nghĩa, ta sẽ giới hạn sự vô hạn." Lục Trường Sinh nghĩ thầm, ý niệm này giờ đây đã ăn sâu vào tâm khảm hắn. Việc tìm kiếm một "khởi điểm" hay một "chung cục" chỉ là sự cố chấp của một tâm trí chưa thể buông bỏ. Vũ trụ không có khởi đầu, bởi vì nó luôn là; vũ trụ không có kết thúc, bởi vì nó luôn biến đổi. Cái gọi là khởi đầu và kết thúc chỉ là những phân đoạn được con người đặt ra để dễ bề nắm bắt, nhưng bản chất của Đạo thì không hề bị ràng buộc bởi những phân đoạn đó.

Hắn cảm nhận được những dòng chảy linh khí cuộn xoáy trong không gian, những tinh tú xa xôi đang sinh ra và lụi tàn, những thiên hà đang giãn nở và co lại. Tất cả đều là một phần của "dòng chảy vĩnh hằng của biến đổi". Không có gì là đứng yên, không có gì là tồn tại độc lập. Tất cả đều liên kết, đan xen vào nhau trong một mạng lưới phức tạp và vĩ đại. Hắn không còn cố gắng phân tích, không còn cố gắng giải thích bằng lý trí. Hắn chỉ đơn thuần cảm nhận, để tâm hồn mình hòa tan vào dòng chảy ấy, để bản thân trở thành một phần của nó, không còn giới hạn, không còn phân biệt.

Đạo tâm của Lục Trường Sinh vốn đã vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, nhưng giờ đây nó lại càng trở nên sâu thẳm và bao la hơn. Hắn không còn nhìn Đạo như một mục tiêu cần đạt đến, mà là một hành trình vô tận cần phải trải nghiệm. Hắn không còn nhìn vũ trụ như một đối tượng để quan sát, mà là một thực thể sống động để hòa hợp. Những chân lý về sự vô thường mà hắn đã thấu hiểu trước đây, giờ đây lại được mở rộng thêm một tầng nghĩa mới: sự vô thường không chỉ là sự biến đổi liên tục, mà còn là sự vận hành không ngừng của một bản chất bất biến ẩn sau tất cả. Con đường của hắn, con đường Trường Sinh, không phải là để trường sinh bất tử theo nghĩa đen, mà là để trường tồn trong sự thấu hiểu, để bản tâm bất biến giữa đại thế biến thiên.

Tiếng gió hú trên đỉnh núi dường như đã trở nên êm dịu hơn, tiếng côn trùng đêm cũng như đang hòa tấu một khúc nhạc thanh bình. Ánh trăng vẫn đổ dài trên nền đá, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, nơi ranh giới giữa thực và hư dường như đã tan biến. Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, thân thể bất động, nhưng tâm hồn hắn đã du hành đến những cõi giới xa xăm, nơi những chân lý vĩ đại nhất của vũ trụ đang chờ đợi được hé lộ. Hắn đang chuẩn bị cho một chuyến đi xa hơn nữa, một chuyến đi vào chính sâu thẳm của sự tồn tại, để tìm kiếm cái "bất biến" trong cái "biến đổi" không ngừng, để thấu hiểu bản chất thực sự của Đạo.

Trong tâm thức sâu thẳm, Lục Trường Sinh cảm thấy mình đang trôi dạt. Không phải là sự trôi dạt của thân xác, mà là sự phiêu diêu của linh hồn, vượt qua những giới hạn của không gian và thời gian. Hắn đã "du hành" đến một phiên bản trừu tượng của Hư Không Chi Hải, không phải bằng thần thông hay bí pháp, mà bằng một trạng thái tâm cảnh đạt đến cực hạn của sự mở rộng. Nơi này, không có bầu trời hay mặt đất, không có đông tây nam bắc, chỉ là một vùng không gian hỗn loạn vô tận, nằm giữa các cấp độ Tam Giới và giữa các Vực, nơi các quy tắc vật lý dường như bị bẻ cong và xé nát.

Hư Không Chi Hải trong tâm thức hắn không có âm thanh hữu hình, nhưng lại tràn ngập một thứ "tiếng động" vô hình: tiếng gió hú xuyên không gian, tiếng mảnh vỡ của những thế giới đã bị hủy diệt va chạm vào nhau, tiếng xé rách của không gian đang bị giãn nở và co lại, và đôi khi, là tiếng gầm gừ trầm đục của những sinh vật hư không ẩn mình trong bóng tối vô tận. Không có mùi hương rõ ràng, chỉ đôi lúc hắn cảm nhận được một thứ "mùi" kỳ lạ như kim loại bị đốt cháy, hoặc thứ mùi ozon nồng nặc của những dòng năng lượng khổng lồ va chạm. Bầu không khí nơi đây là hư vô, hỗn loạn, tĩnh mịch đến đáng sợ nhưng lại tiềm ẩn vô vàn hiểm nguy mà tâm thức hắn có thể cảm nhận được. Ánh sáng thì kỳ ảo, từ những đốm sáng lấp lánh như bụi sao xa xăm cho đến bóng tối tuyệt đối nuốt chửng mọi thứ. Không có nhiệt độ cố định, mọi thứ có thể thay đổi đột ngột từ lạnh lẽo thấu xương đến nóng bỏng như dung nham.

Lục Trường Sinh không còn là một cá thể quan sát tách biệt nữa; hắn đã trở thành một phần của sự hỗn loạn đó. Tâm thức hắn mở rộng đến mức tối đa, không còn cố gắng giữ lại bản ngã, mà để bản thân hòa tan vào dòng chảy vĩ đại của vũ trụ. Hắn cảm nhận được hàng tỷ tỷ dòng năng lượng đang cuộn xoáy, từ những dòng linh khí thuần túy nhất cho đến những luồng năng lượng hỗn tạp của hư vô. Các chiều không gian chồng chéo lên nhau, tạo thành những mạng lưới phức tạp mà ở đó, khái niệm "trước" và "sau", "trong" và "ngoài" trở nên vô nghĩa. Các dòng thời gian giao thoa, uốn lượn, đôi khi chảy ngược, đôi khi đột ngột ngừng lại, khiến cho mọi khái niệm về quá khứ, hiện tại và tương lai đều tan biến.

Hắn không chống cự, không cố gắng sắp xếp trật tự cho sự hỗn loạn này. Ngược lại, hắn để bản thân trôi nổi, không mục đích, không phương hướng, hoàn toàn hòa tan vào sự vĩ đại và hỗn loạn của vũ trụ. Giờ đây, hắn không còn bận tâm đến "khởi điểm" hay "chung cục", bởi vì trong dòng chảy này, tất cả đều là một. Một thế giới sinh ra, một thế giới diệt đi, nhưng dòng năng lượng của nó không mất đi, mà chỉ biến đổi, hòa vào dòng chảy lớn hơn. Một vì sao lụi tàn, một thiên hà sụp đổ, nhưng vật chất và năng lượng của nó lại là khởi nguyên cho những sự sống mới ở một nơi khác, vào một thời điểm khác.

"Đây là dòng chảy. Không có điểm neo, không có nơi dừng chân. Bản chất của tồn tại không phải là một thực thể, mà là một quá trình," hắn nhận ra. Dòng chảy ấy không có điểm bắt đầu, bởi vì nó đã luôn tồn tại. Dòng chảy ấy không có điểm kết thúc, bởi vì nó sẽ luôn biến đổi. Mọi sự vật, hiện tượng trong vũ trụ đều là một phần của quá trình này, không có gì là cố định, không có gì là vĩnh viễn theo nghĩa đen. Ngay cả những thứ mà phàm nhân hay tu sĩ coi là vĩnh hằng, như núi non, biển cả, hay thậm chí là linh khí, cũng đều trải qua các chu kỳ biến đổi, sinh diệt.

Tâm thức Lục Trường Sinh từ từ mở rộng, cảm nhận sự kết nối sâu sắc với mọi thứ xung quanh trong Hư Không Chi Hải. Hắn không còn phân biệt "ta" và "không ta", "chủ thể" và "khách thể". Hắn là những dòng năng lượng cuộn xoáy, hắn là những mảnh vỡ không gian, hắn là sự tĩnh lặng của hư vô, và hắn cũng là tiếng gầm gừ của những sinh vật vô hình. Hắn như một hạt bụi nhỏ bé trong vũ trụ bao la, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm thấy mình chứa đựng cả vũ trụ trong tâm hồn. Sự đối lập này không còn gây ra mâu thuẫn, mà lại tạo nên một sự hài hòa kỳ lạ, một sự thấu hiểu về tính nhất thể của vạn vật.

Cảm giác buông bỏ hoàn toàn bản ngã, hòa mình vào dòng chảy ấy mang lại cho Lục Trường Sinh một sự nhẹ nhõm vô cùng. Gánh nặng của việc tìm kiếm, của việc giải đáp những câu hỏi lớn bấy lâu nay dường như đã tan biến. Hắn không còn cần phải tìm kiếm một lời giải đáp cụ thể, bởi vì chính sự hòa hợp này đã là lời giải đáp. Chính sự thấu hiểu về "dòng chảy vĩnh hằng" này đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm hồn hắn. Hắn không cần phải ép buộc vũ trụ tuân theo ý chí mình, không cần phải thống trị hay kiểm soát. Hắn chỉ cần thuận theo, hòa hợp, và cảm nhận.

Những dòng năng lượng, những mảnh vỡ không gian, những luồng thời gian hỗn loạn trong Hư Không Chi Hải vẫn tiếp tục vận hành, không ngừng nghỉ, không mục đích, không ý chí. Nhưng trong sự hỗn loạn ấy, Lục Trường Sinh lại cảm nhận được một trật tự sâu sắc hơn, một quy luật bất biến ẩn giấu đằng sau tất cả. Giống như một dòng sông, dù chảy xiết, dù uốn lượn bao nhiêu, vẫn luôn tuân theo quy luật của trọng lực và địa hình. Vũ trụ cũng vậy, dù biến đổi khôn lường, vẫn luôn vận hành theo một "Đạo" bất biến.

Sự thấu hiểu này không phải là một loại thần thông có thể dùng để chiến đấu, cũng không phải là một cảnh giới tu vi có thể đo đếm. Nó là một sự giác ngộ sâu sắc về bản chất của sự tồn tại, một sự thay đổi trong cách nhìn nhận vũ trụ và vị trí của mình trong đó. Hắn đã vượt qua giới hạn của nhận thức cá nhân, vượt qua những khái niệm hữu hạn về khởi điểm và chung cục, để hòa mình vào dòng chảy vĩ đại của vũ trụ và tìm kiếm bản chất bất biến trong sự biến đổi. Đây là một bước tiến lớn trên con đường Trường Sinh, con đường mà hắn đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe núi, chạm nhẹ vào đỉnh Thiên Nguyệt Phong, sương đêm dần tan, nhường chỗ cho một buổi sáng tinh khôi và trong lành. Cả không gian bừng tỉnh, tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng gió rì rào như một bản hòa ca chào đón ngày mới. Khí lạnh của đêm khuya đã được thay thế bằng sự ấm áp dịu dàng của ánh dương, mang theo sức sống và năng lượng mới tràn ngập khắp nơi.

Lục Trường Sinh từ từ thoát khỏi trạng thái nhập định sâu lắng. Đôi mắt đen láy của hắn từ từ mở ra, không còn vẻ hoài nghi hay kiếm tìm như trước, mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng sâu sắc, thanh tịnh đến khó tả. Ánh sáng trong mắt hắn không phải là sự sắc bén của một cường giả, mà là sự minh triết của một người đã thấu hiểu được những bí ẩn sâu xa. Khóe môi hắn khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ, một nụ cười không biểu lộ niềm vui hay nỗi buồn, mà là sự an nhiên tự tại, sự hòa hợp với vạn vật.

Hắn không tìm thấy "khởi điểm" hay "chung cục" mà hắn từng nghĩ phải tồn tại. Nhưng hắn đã tìm thấy một thứ còn vĩ đại hơn: "bản chất bất biến" ẩn chứa trong mọi sự biến đổi, trong chính dòng chảy vô tận của vũ trụ. Đó là sự hiện diện của Đạo, không cần phải nắm bắt, không cần phải định nghĩa, chỉ cần thấu hiểu và hòa hợp. Đạo không nằm ở một điểm dừng, mà ở sự vận hành không ngừng. Bản chất của nó không thay đổi, dù vạn vật có sinh diệt bao nhiêu lần đi nữa.

Lục Trường Sinh đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng, cảm giác như những gánh nặng vô hình đã trút bỏ hoàn toàn khỏi tâm hồn. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, những tia nắng vàng rực rỡ xua tan đi màn đêm còn sót lại. Cảm giác bình yên lan tỏa trong tâm hồn hắn, cùng với một sự quyết tâm mới mẻ. Hắn không còn cố gắng giải đáp những câu hỏi lớn bằng lý trí hữu hạn của mình, mà bằng sự cảm nhận toàn diện, bằng cách hòa mình vào dòng chảy của vũ trụ.

"Để thấu hiểu Đạo, ta không cần phải vượt qua nó, mà phải trở thành nó," hắn nghĩ thầm, ánh mắt dõi theo vầng thái dương rực rỡ. "Không phải để kiểm soát, mà để cộng hưởng."

Sự thấu hiểu về "bản chất bất biến trong sự biến đổi" này sẽ là nền tảng vững chắc cho Lục Trường Sinh khi hắn đối mặt với những thách thức lớn hơn trong tương lai, nơi mọi thứ dường như đang sụp đổ hoặc thay đổi không ngừng. Nó sẽ giúp hắn giữ vững đạo tâm, không bị cuốn trôi bởi những biến cố của đại thế. Việc "hòa mình vào dòng chảy vĩ đại của vũ trụ" cho thấy tiềm năng Lục Trường Sinh sẽ có khả năng tương tác hoặc cảm nhận các quy luật vũ trụ ở mức độ sâu sắc hơn, có thể liên quan đến việc chiêm nghiệm cụ thể về thời gian và không gian trong tương lai, như những gì hắn đã trải nghiệm trong Hư Không Chi Hải. Sự nhận thức rằng Đạo là một "quá trình" chứ không phải "thực thể" hay "đích đến" củng cố chủ đề open ending của con đường tu hành của hắn, khẳng định rằng con đường Trường Sinh là vô tận.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành, mát lạnh của buổi sớm mai tràn vào lồng ngực. Mùi hương của đất đá, của cây cỏ, của sương đọng lại đêm qua hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương tinh khiết và quen thuộc. Hắn cảm thấy mình đã trở về, nhưng không phải trở về với con người cũ, mà là một con người mới, với một tâm hồn rộng lớn hơn, một nhận thức sâu sắc hơn.

Con đường phía trước vẫn còn dài, vô tận như chính những dòng chảy mà hắn đang chiêm nghiệm. Sự vô tận của Đạo và vũ trụ, khả năng có những hiểm họa mới trong tương lai xa khi chu kỳ hưng vong của linh khí tiếp diễn, tất cả đều là những điều mà Lục Trường Sinh không thể nắm bắt trọn vẹn trong một sớm một chiều. Nhưng hắn biết, đạo tâm kiên cố cùng sự thấu hiểu về trật tự vĩnh hằng ẩn chứa trong sự sinh diệt sẽ là la bàn dẫn lối cho hắn. Hắn sẽ tiếp tục con đường của mình, không ngừng chiêm nghiệm, không ngừng thấu hiểu. Bởi lẽ, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, một con đường không có hồi kết, chỉ có sự chiêm nghiệm không ngừng nghỉ.

Lục Trường Sinh quay lưng lại với cảnh bình minh rực rỡ, bước vào trong hang động nhỏ nơi hắn thường nhập định. Ánh nắng ban mai đã chiếu rọi vào cửa hang, tạo thành một vệt sáng vàng óng trên nền đất. Hắn ngồi xuống, tiếp tục nhắm mắt, không phải để nhập định sâu, mà là để tiếp tục suy tư, để tâm hồn mình tiếp tục trôi nổi trong dòng chảy của những chân lý vừa được hé lộ. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình chiêm nghiệm sâu sắc hơn, một hành trình sẽ thay đổi hoàn toàn cách hắn nhìn nhận vũ trụ và vị trí của mình trong đó. Những chân lý về thời gian và không gian mà hắn khao khát sẽ được hé lộ dần, khi tâm cảnh của hắn đủ rộng lớn để dung chứa chúng. Con đường của Lục Trường Sinh vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết, chỉ có sự chiêm nghiệm không ngừng nghỉ, vĩnh viễn hòa mình vào Đạo.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free