(Đã dịch) Biệt Khán Liễu Ngã Đầu Hàng (Đừng xem ta đầu hàng) - Chương 32: Đừng xem
Khi Trì Ý ôm vali đi vào ký túc xá nữ sinh, cô bị cô quản lý ký túc xá và mấy nữ sinh khác nhìn chằm chằm.
Dù sao trong trường, cũng có không ít người biết Tiêu Chỉ Hàn.
Khi lên đến tầng năm, sắp rẽ đến phòng ký túc xá của mình, Trì Ý dừng bước, không chút nghĩ ngợi bước nhanh đến bên cửa sổ cầu thang.
Cô cúi người đặt vali xuống đất, nhẹ nhàng kéo cửa sổ kính ra rồi chồm người nhìn xuống.
Nhìn từ tầng năm xuống, mọi thứ đều có chút mơ hồ. Đặc biệt là nhìn người, chỉ có thể thấy hình dáng lờ mờ, nhỏ xíu như hạt mè.
Trừ khi là quan sát ở khoảng cách gần.
Có lẽ khi cô vừa lên lầu thì Tiêu Chỉ Hàn đã sắp ra đến cổng trường.
Trì Ý vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần để nhìn bóng lưng của Tiêu Chỉ Hàn, ai dè vừa ngẩng đầu lên, cô đã đối diện với đôi mắt của Tiêu Chỉ Hàn đang đứng bên dưới ngẩng đầu nhìn lên.
Cả hai người đều sững sờ trong giây lát.
Hình như hành động của cô có chút ngoài dự liệu, trong mắt Tiêu Chỉ Hàn thoáng qua một tia kinh ngạc.
Thế nhưng rất nhanh sau đó, tia kinh ngạc đó nhanh chóng bị niềm vui không hề che giấu che lấp, ngay cả khóe môi anh cũng cong lên một nụ cười rõ ràng.
Khi Trì Ý và anh nhìn nhau vài giây, anh đã giơ điện thoại trong tay lên trước lúc cô kịp thu mắt lại, ý bảo lát nữa sẽ liên lạc qua điện thoại.
Nhìn thoáng qua bệ cửa sổ đã không còn ai đứng, Tiêu Chỉ Hàn đút hai tay vào túi, quay người rời đi.
Trì Ý vừa đi tới cửa phòng ký túc xá, còn chưa kịp lấy chìa khóa ra mở thì cửa đã bị người bên trong kéo ra, lộ ra khuôn mặt của Hứa Hi Nhĩ.
Thấy Trì Ý, Hứa Hi Nhĩ sững sờ hai giây rồi mới phản ứng lại, giải thích: "Bọn mình vừa mới nói sao cậu về muộn thế, định đi lớp tìm cậu đây này."
Nói xong, cô đẩy cửa cho Trì Ý vào, ánh mắt liếc xuống, không chút bất ngờ liền thấy chiếc vali Trì Ý đang ôm trong lòng.
"Trì Ý, cậu ôm cái gì thế?"
Vừa vào cửa, Trần Vận đã không thể chờ đợi mà hỏi: "Vừa nãy cậu không về, chắc là đi mua đồ bên ngoài hả? Bên trong là cái gì vậy...?"
Cô cẩn thận nhìn thoáng qua vali, thắc mắc mở miệng: "Nhưng nhìn không giống cậu tự mua chút nào, cứ như là quà tặng ấy."
Một chiếc hộp giấy hình vuông lớn, bên ngoài là hoa văn rực rỡ, phía trên thắt một chiếc nơ con bướm bằng ruy băng màu xanh da trời, trông như một món quà được chuẩn bị tỉ mỉ.
Trì Ý cúi đầu nhìn lướt qua chiếc vali, không biết thế nào lại thuận miệng bịa đại một lý do để qua loa: "Mấy hôm trước mình mua đồ ăn vặt trên mạng, chắc là mua hơi nhiều nên chủ quán gói lại cho mình đẹp mắt chút."
Lý do này nghe có vẻ hợp lý.
Hiện tại không ít chủ quán không chỉ bán hàng mà còn có dịch vụ gói quà.
Trì Ý nói xong, đặt vali lên bàn, nghĩ một lát rồi động tay mở ra.
Hứa Hi Nhĩ đứng một bên, không biết sao lại cảm thấy động tác mở vali của Trì Ý có chút trịnh trọng.
Cô rũ mắt, nhìn chằm chằm vào dải ruy băng thắt nơ, rồi từ từ tháo ra.
Trong vali chất đầy đủ loại đồ ăn vặt lớn nhỏ, không ít món còn có bao bì tiếng nước ngoài.
Trì Ý chỉ nhìn thoáng qua, rồi quay sang Hứa Hi Nhĩ và Trần Vận: "Mình mua hơi nhiều, hai cậu xem thích gì thì cứ lấy nhé."
Trần Vận bình thường rất thích ăn vặt, bản thân cô cũng thường mua, nghe Trì Ý nói vậy, lập tức xáp lại, lật tìm hai gói rồi không nhịn được kêu lên.
"Trì Ý, mình đúng là không nhìn lầm cậu, cậu đích thị là phú bà rồi, đến đồ ăn vặt cũng là đồ nhập khẩu nước ngoài," Cô dừng lại, nói tiếp: "Có phải là cái cửa hàng Bluebox tầng năm chuyên bán đồ ăn vặt ngoại nhập không? Đồ trong đó đắt kinh khủng, trước đây mình mua một thanh sô cô la Nga mà tốn gần hai tháng tiền ăn."
Cô nói nghe có vẻ khoa trương, Trì Ý cười lấy ra mấy gói đồ ăn vặt đủ loại, từng chút một nhét vào tay Trần Vận: "Vậy thì cậu cứ ăn thêm chút đi, vừa hay giúp cậu tiết kiệm tiền ăn."
Khi đã chia đồ ăn vặt cho Hứa Hi Nhĩ và Trần Vận xong, Trì Ý định thu dọn thì lại có chút khó xử.
Ngoài lần đầu tiên chuyển trường để trao đổi, cô và Đường Tư Kỳ đã lâu không nói chuyện.
Vì những thiện cảm ban đầu, hơn nữa cũng không động chạm đến giới hạn của cô, Trì Ý không muốn làm mọi chuyện trở nên khó coi. Cũng không thể nói Hứa Hi Nhĩ và Trần Vận đều có đồ ăn vặt mà lại đối xử khác biệt với Đường Tư Kỳ được.
Gần đây cô thường xuyên đi sớm về muộn, về ký túc xá cũng chỉ lấy đồ rồi đi ngay. Trì Ý vài lần gặp Đường Tư Kỳ đi sang ký túc xá khác, còn thấy cô ta tụ tập với người khác hút thuốc phì phèo.
Cứ như thể, một cô gái ngoan ngoãn trước kia bỗng nhiên phá bỏ mọi ràng buộc hư vô tồn tại, bắt đầu phóng túng bản tính của mình.
Mỗi người đều có lựa chọn và phán đoán riêng về con đường đời của mình, không ai có quyền can thiệp. Là thiên đường hay địa ngục, là ngọt ngào hay cay đắng, đều phải tự mình gánh chịu kết quả của những lựa chọn ban đầu, và tự mình trải nghiệm để nhận thức.
Chẳng qua trong lòng Trì Ý vẫn ít nhiều có chút tiếc nuối.
Chưa đợi Trì Ý cầm đồ ăn vặt đi đến chỗ Đường Tư Kỳ, Trần Vận đã mở miệng: "Tư Kỳ hôm nay lại không về, cậu không cần đưa cho cô ấy đâu."
Khi Trần Vận nói câu này, cô đã không nhịn được mang theo sắc thái cảm xúc cá nhân. Cô ngừng lại, nói tiếp: "Lần trước Hi Nhĩ đặt đồ trên bàn cô ấy, cô ấy không hỏi han gì mà trực tiếp ném vào thùng rác."
Trì Ý nghe xong sững sờ, không ngờ lại có chuyện này.
Nghe Trần Vận nhắc lại, Hứa Hi Nhĩ vẫn còn chút buồn bã.
Bất kỳ ai khi món đồ do ba mình đưa cho, đem chia sẻ với bạn cùng phòng, lại bị chính người bạn cùng phòng mà trước đó mình cho là khá hòa thuận ném thẳng vào thùng rác trước mặt, thì tâm trạng cũng chẳng thể nào tốt đẹp hơn được.
"Hơn nữa, cô ấy hình như đang yêu đúng không?" Trần Vận bóc vỏ sô cô la, "Với một nam sinh lớp 14, bình thường cũng chơi rất thân với Tiêu Chỉ Hàn và bọn họ. Bây giờ cậu ta dẫn cô ấy vào cái vòng luẩn quẩn kia, hai cậu có thấy cô ấy thay đổi cả người không? Hút thuốc uống rượu thuê phòng, chẳng thiếu thứ gì cả."
Bất chợt nghe thấy tên Tiêu Chỉ Hàn, Trì Ý có chút khó xử.
"Mình không biết cô ấy lại ngốc đến thế, không chiếm được chính chủ thì dựa vào huynh đệ của cậu ta để tiếp cận, có ích gì chứ? Đừng nói trước cậu ta có thể quan tâm bạn gái của huynh đệ cậu ta hay không, mấu chốt nhất là người ta có thích cô ấy không?"
Ý tứ của những lời này đã rất rõ ràng.
Trì Ý không ngờ Trần Vận, người luôn tỏ ra tùy tiện và vô tư, lại có cái nhìn rõ ràng đến vậy.
"Hư vinh và sự ganh đua so sánh thật sự rất dễ hại chết một người," Trần Vận tiếp tục nói, thái độ tỉnh táo, ngữ khí lạnh lùng đã có chút không giống cô thường ngày, "Nếu cô ấy cứ như vậy mà không thay đổi, mình sẽ đề nghị chủ nhiệm lớp đổi ký túc xá. Dù sao mình cũng không muốn có một ngày mình phát hiện ra một đứa bé được sinh ra trong nhà vệ sinh phòng ký túc xá cấp ba của mình."
Thật ra những tin tức như vậy đã quá quen thuộc trên mạng, nhưng dù là không phải người trong cuộc, bản thân Trần Vận cũng không thể chấp nhận được.
Học sinh cấp ba yêu đương không có vấn đề, nhưng tự mình không tự trọng đến mức gây ra chuyện sống chết thì lại là vấn đề rất lớn.
Gia giáo nghiêm khắc từ nhỏ đến lớn của cô tuyệt đối không cho phép loại chuyện này xảy ra với bản thân, nhưng lại không thể tưởng tượng được trong sân trường mình đang học, trong ký túc xá mình sinh hoạt hằng ngày bỗng xuất hiện một đứa trẻ không phải con chính thất, thậm chí là một đứa trẻ không được bất kỳ ai mong đợi. Như vậy đối với tất cả mọi người mà nói đều quá tàn nhẫn.
Ở chung lâu như vậy, Trì Ý cũng phần nào hiểu Trần Vận.
Tam quan của cô ấy đang độ chín chắn, có chút khiến Trì Ý phải cảm thán, nhưng cũng chính vì tam quan hợp nhau nên ở chung mới đặc biệt thoải mái.
Nam Thành cấp 3 bị cắt điện nước vào lúc 12 giờ. Trì Ý sắp xếp đồ đạc xong xuôi, kịp lên giường trước 12 giờ.
Đến khi lấy điện thoại ra, cô mới phát hiện Wechat có người nhắn tin liên tục hơn 100 tin.
Mở ra xem, tất cả đều đến từ Tiêu Chỉ Hàn.
Người này, quả thực có độc.
Tiêu Chỉ Hàn: "Đến ký túc xá chưa?"
"Đồ ăn vặt đừng chia cho người khác, đó là anh mua riêng cho em, nếu các cô ấy muốn ăn thì mua lại."
"Tắm rửa chưa, lên giường đi, thấy tin nhắn thì trả lời anh một câu."
"Em có phải không biết anh là ai không, lần trước không có ghi chú."
"Trì Ý, em mất liên lạc với thế giới hay là mất liên lạc với mỗi mình anh?"
......
Trì Ý nằm trên giường, cầm điện thoại, kiên nhẫn lướt xuống từng tin một.
Khi cô đang xem tin nhắn, phía trên vẫn còn liên tục hiện thông báo tin nhắn mới.
Khi lướt đến cuối cùng, thấy tin nhắn cuối cùng Tiêu Chỉ Hàn gửi cách đây năm giây, Trì Ý sững sờ, rồi nhanh chóng đỏ mặt.
"Bảo bối em vừa mới vì anh hôn mà tức giận hay là xấu hổ không dám trả lời tin nhắn anh?"
Trong đầu cô nhanh chóng hiện lên cảnh tượng ở cửa ký túc xá.
Khi cô hoàn toàn không phòng bị mà bị Tiêu Chỉ Hàn trực tiếp tỏ tình, sững sờ vài giây rồi vô thức nói ra cân nhắc một chút, Tiêu Chỉ Hàn đã ôm lấy mặt cô, lập tức hôn lên trán cô một cái.
Trán anh tựa vào trán cô, nhìn chằm chằm vào mắt cô nói: "Vậy là định r��i nhé, em về phải suy nghĩ thật kỹ."
Trì Ý hoàn hồn lại, không kiểm soát được mà có chút ý nghĩ muốn gửi một biểu cảm "Gọi ai bảo bối đâu, anh là bảo bối của ai" đi.
Chẳng qua là sau khi mở kho biểu cảm, cô nghĩ nghĩ, rồi gửi một bức ảnh hoa cúc mới nở.
Tin nhắn của Tiêu Chỉ Hàn trả lời rất nhanh, như thể anh đang chờ tin nhắn của cô vậy: "Em gửi cho anh bức ảnh hoa cúc có ý gì?"
Trì Ý vừa định trả lời, Tiêu Chỉ Hàn đã lại gửi một tin nhắn đến: "Em có ý đồ gì với hoa cúc của anh sao? (mắt yêu mến)"
Điện thoại của Trì Ý suýt nữa rơi khỏi tay, đập vào mặt.
Cô đặc biệt tỉnh táo đứng dậy, hai tay nhanh chóng gõ chữ trên màn hình: "Ý em muốn biểu đạt là, lúc nãy em ở trên lầu nhìn anh, anh cười giống như một đóa hoa cúc, ngoài ra."
Trì Ý gửi một biểu cảm đi qua.
Bảo Bảo có ăng-ten màu vàng kéo kéo dọc đường, nhìn thấy một đóa hoa cúc nở rộ, mở to mắt đen láy, quay đầu nhìn xung quanh, hỏi câu "Hoa cúc của ai mất" trong biểu cảm.
"Của anh." Trì Ý nói.
"Em muốn có ý đồ gì thì cứ nói thẳng, không cần phải quanh co với anh."
Tiêu Chỉ Hàn giống như người trong phim truyền hình cứ bịt tai ồn ào "Tôi không nghe tôi không nghe", trực tiếp làm như không thấy lời Trì Ý nói, cố chấp tin vào suy nghĩ của mình.
Trì Ý mặc kệ anh, gửi biểu cảm "Anh khỏe ghê ha..." qua, chỉ một câu đơn giản "Em muốn đi ngủ" rồi ngắt mạng internet đặt điện thoại bên gối.
Năm phút sau.
Trì Ý mắt mở trừng trừng nhìn bức rèm đen trên đầu, trở mình.
Có lẽ động tĩnh trở mình của cô hơi lớn, hoặc có lẽ đêm nay ai cũng không ngủ được, Trần Vận ho khan một tiếng, rồi Hứa Hi Nhĩ thò đầu ra: "Mọi người không ngủ à?"
Trì Ý ừ một tiếng: "Không ngủ được."
"Mình cũng vậy," Hứa Hi Nhĩ nói.
"Không sao," Trần Vận pha trò, "Kiểu này có người dỗ ngủ, mình với Trì Ý chỉ có thể báo đoàn sưởi ấm thôi."
Một lát sau, cô đột nhiên mở miệng: "Bá Chiêu, ừm, là bạn trai mình đấy, cậu ấy vừa hát ru mình ngủ, hai cậu có muốn nghe thử không?"
Trần Vận hào hứng nói vài tiếng tốt tốt, Trì Ý đối với chuyện này thì không có ý kiến gì.
Hứa Hi Nhĩ ấn nút phát.
Vài giây im lặng sau, giọng nam nhẹ nhàng, chậm rãi và dịu dàng vang lên.
Hình như còn có tiếng đàn ghi-ta.
Một đoạn qua đi, Hứa Hi Nhĩ không thể chờ đợi mà hỏi: "Hai cậu thấy sao?"
Khi thích một người, không chỉ muốn mình thích mà còn hy vọng những người xung quanh mình cũng có thể thích.
Cứ như thể, càng nhiều người thích thì mới càng xứng đôi với người đó.
"Rất hay đó," Trần Vận không chút keo kiệt lời khen ngợi, "Không ngờ bây giờ học bá đều đa tài đa nghệ, vừa hát vừa đàn ghi-ta, giỏi thật."
Trì Ý phụ họa ừ một tiếng, đột nhiên mở miệng: "Hi Nhĩ, yêu đương cảm giác thế nào?"
Không ngờ Trì Ý lại hỏi một câu như vậy, Hứa Hi Nhĩ sững sờ một hai phút sau, cười đáp: "Rất tốt nha."
"Làm gì cũng có người cùng, được người ta nhớ đến, nhưng lại có cảm giác không giống với người nhà..."
Nói là yêu đương, nhưng Trì Ý không cảm thấy việc Hứa Hi Nhĩ yêu đương có gì khác biệt so với lúc chưa yêu.
Hứa Bá Chiêu học cấp ba, thường xuyên không rảnh, hai người rõ ràng ở cùng một trường nhưng lại cứ như yêu xa vậy, thỉnh thoảng vào những ngày nghỉ thì lãng mạn một chút, tặng quà, hoặc về ký túc xá gọi video trò chuyện vài phút.
Trong mắt Trì Ý, Hứa Hi Nhĩ không giống như rất hứng thú với mối tình này, mà thiên về sự dựa dẫm vào đối phương nhiều hơn. Chẳng qua, bản thân cô ấy hình như vẫn chưa nhận ra điểm này.
Còn cô thì chỉ là, khi nghĩ đến Tiêu Chỉ Hàn, tiện thể muốn hỏi cảm giác yêu đương thế nào.
Hai người đều cùng lớp, lại là bạn cùng bàn, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, yêu đương thì có gì khác biệt đâu.
Trì Ý không rõ.
Sáng hôm sau.
Tiêu Chỉ Hàn vừa đến lớp, thấy Trì Ý, người quanh năm chăm chỉ làm bài tập, lại đang gục xuống bàn ngủ.
Nghĩ có lẽ tối qua cô ngủ muộn, Tiêu Chỉ Hàn, người luôn có hành động lớn như muốn cho cả thiên hạ biết, lần đầu tiên nhẹ nhàng kéo ghế rồi từ từ ngồi xuống.
Xung quanh đều là tiếng đọc sách lanh lảnh, nhưng chỗ anh thì không có tiếng động gì. Tiêu Chỉ Hàn đã ngồi một lát, đột nhiên nhận ra điều không đúng.
Người ngủ thì hơi thở phải đều đặn có quy luật, nhưng Trì Ý...
Trì Ý quay người gục xuống bàn, mắt mở trừng trừng quay mặt vào tường.
Cô cũng không hiểu tại sao ngay lúc nhìn thấy Tiêu Chỉ Hàn lên lầu từ cửa sổ, cô lại không chút nghĩ ngợi mà gục xuống bàn. Nhưng đó dường như là hành vi tự nhiên.
Cô cảm thấy nội tâm mình dường như chưa đủ mạnh mẽ để đối diện với Tiêu Chỉ Hàn như thường lệ.
Nhận thấy anh ngồi xuống, cơ thể Trì Ý lập tức cứng đờ. Vài giây sau mới hồi phục lại.
Một lát sau, không nghe thấy động tĩnh gì, tiếng đọc sách xung quanh cũng nhỏ hơn một chút, Trì Ý nghĩ ngợi, vừa định ngẩng đầu thì trên đỉnh đầu đột nhiên đổ bóng đen.
Sau đó, cô trực tiếp đối diện với đôi mắt cười của Tiêu Chỉ Hàn.
"Thì ra em đang giả vờ ngủ à..."
Anh đứng dậy, từ phía sau cô nghiêng người đè xuống, cúi đầu sát mặt cô nói.
"Không có," Chờ anh lùi lại, Trì Ý thẳng người mở miệng phủ nhận, nghĩa chính ngôn từ: "Em chỉ gục xuống bàn chợp mắt một lát."
"Ngủ không nhắm mắt, em là Quan Vũ à?" Tiêu Chỉ Hàn nói tiếp.
"...Không nhìn ra ngài còn biết Quan Vũ đấy?"
Tiêu Chỉ Hàn trong vô hình lại bị Trì Ý khinh thường một chút, không nói gì.
Cả ngày thứ sáu, có lẽ để cho Trì Ý thêm không gian suy nghĩ, Tiêu Chỉ Hàn luôn giữ quy củ, thỉnh thoảng còn giả vờ như vô ý mà chạm vào tay Trì Ý.
Anh thực sự đã nắm chắc kiểu tính cách "người khác đối tốt với cô ấy thì cô ấy sẽ đối tốt lại với người khác" của Trì Ý, cẩn thận thăm dò để chiếm chút lợi nhỏ mà không chạm đến giới hạn của cô.
Đợi đến chiều tan học, Tiêu Chỉ Hàn đứng dậy trước khi rời đi, quay đầu nói với Trì Ý một câu: "Rất Trì cuối tuần."
"Cái gì cuối tuần không dưới xung quanh?" Phương Vũ Thành vô ý nghe được câu này, vẻ mặt nghi ngờ hỏi.
Tiêu Chỉ Hàn và Trì Ý cả hai đều không mở miệng giải thích. Nhưng Trì Ý biết, đây là Tiêu Chỉ Hàn đang đưa ra tối hậu thư cho cô.
Tuần sau là thời hạn anh có thể chờ đợi câu trả lời.
Ở chung lâu như vậy đến nay, cô ít khi tiếp xúc với sự mạnh mẽ của Tiêu Chỉ Hàn. Bỗng nhiên thấy anh như vậy, trong lòng không nhịn được nổi lên ý trêu chọc.
Cô mấp máy môi vừa định mở miệng, Tiêu Chỉ Hàn đột nhiên nhìn cô một cái, như thể đã đoán được cô định nói gì, mở miệng nói: "Em bây giờ mà nói ra, anh sẽ hôn em ngay tại đây."
"Anh biến thái à?" Trì Ý không chút nghĩ ngợi đỏ mặt phản bác: "Anh biết hành vi như anh tên là gì không, không khéo là phải đi tù để giáo dục đấy."
"Chỉ biến thái với em thôi," Tiêu Chỉ Hàn nhướng mày nhìn cô, cười như không cười, "Anh vào tù thì cũng phải nghe được câu trả lời mình muốn trước đã."
"Ọe..."
Một bên Phương Vũ Thành không chịu nổi nữa, làm bộ muốn nôn.
"Mấy người khốn kiếp, công khai tán tỉnh thì cũng nhìn xem xung quanh có độc thân nhân sĩ không chứ, có tin tôi báo cáo mấy người với hội yêu chó không, một phát tóm cả hai người vào đó luôn."
"Vậy anh còn tự nhiên biết rõ đến thế." Trì Ý chỉ trả lời một câu, cúi đầu giải quyết bài tập của mình.
Cô không phải là đang khoa trương hành vi báo cáo của anh ta, mà là anh ta tự nhận mình là chó.
Chó độc thân và chó, vẫn có khác nhau rất lớn.
"Tại sao," Phương Vũ Thành tủi thân, "Trì Ý cậu đối xử phân biệt quá vậy? Hàn Ca như thế cậu không nói gì mà lại nói mình, mình là một con chó độc thân thì dễ dàng lắm sao."
"Có lẽ là vì cậu là một con chó độc thân, còn tôi là bạn trai tương lai của cô ấy." Trì Ý chưa mở miệng, Tiêu Chỉ Hàn đã nói trước, nói xong mắt còn chăm chú nhìn Trì Ý.
Phương Vũ Thành rất đau lòng, anh ta không biết hai người này đã lén lút "cua được" nhau từ lúc nào.
Chỉ là không chú ý một cái, đã lỡ nói ra lời trong lòng.
"Cái gì gọi là lén lút?" Tiêu Chỉ Hàn không vui nhíu mày, "Tôi còn cần lén lút với cậu sao? Hơn nữa," Anh dùng lời Trì Ý nói trước đó, "Người văn minh nói lời văn minh, cái gì gọi là 'cua được', cái này gọi là 'tâm đầu ý hợp', không có văn hóa thật đáng sợ."
Phương Vũ Thành vô duyên vô cớ lại bị khinh thường một trận, lè nhè mở miệng: "Không giống trước kia nữa rồi, người văn minh đang yêu không ai cãi lại nổi."
Trì Ý suốt quá trình lười phản ứng với hai kẻ dở hơi này, chờ bọn họ náo đủ rồi thì tự mình rời đi.
Hai ngày cuối tuần trôi qua rất nhanh.
Lễ kéo cờ của cấp 3 Nam Thành được chia làm năm đợt, tuần này vừa vặn đến lượt đợt hai.
Khi người kéo cờ từ từ kéo lá cờ đỏ lên, bên dưới đội hình học sinh chỉnh tề cùng nhau hát quốc ca xong, Trần Kim Thủy đứng trên bục, tổng kết giai đoạn đầu của đại hội thể dục thể thao và văn nghệ, tiện thể đưa ra những triển vọng sau này.
Nói trôi chảy nhanh nhẹn bảy tám phút, thầy cầm micro ho một tiếng: "Xét thấy Tiêu Chỉ Hàn và Trì Ý của lớp 12/20 có hành vi không chính đáng trong đêm văn nghệ, cũng đã tự kiểm điểm vài ngày, bây giờ mời Tiêu Chỉ Hàn và Trì Ý lên bục làm bản kiểm điểm."
Lời này vừa ra, phía dưới xôn xao.
Tuy nói màn biểu diễn của Tiêu Chỉ Hàn và Trì Ý quả thực có chút vượt quá giới hạn, việc kiểm điểm có lẽ là đúng, nhưng làm bản kiểm điểm trước mặt cả khối trên bục chủ tịch đoàn thì cái này cũng quá nghiêm khắc rồi.
Hơn nữa Trì Ý, còn là học sinh đứng đầu của khối bọn họ. Học sinh giỏi rõ ràng đã không còn ưu thế trước mặt giáo viên, đây là đã gây ra bao nhiêu chuyện vậy.
Tiêu Chỉ Hàn lên bục, Trần Kim Thủy rất hài lòng.
Người quanh năm không mặc đồng phục nay đột nhiên mặc đồng phục, còn giành lên bục kiểm điểm trước Trì Ý, có thể thấy được sự coi trọng việc kiểm điểm, sự tự kiểm điểm sâu sắc của bản thân.
Thế nhưng...
Trần Kim Thủy nhìn Tiêu Chỉ Hàn hai tay trống trơn, nhíu mày hỏi: "Giấy kiểm điểm của em quên mang hay sao vậy?"
"Thưa thầy," Tiêu Chỉ Hàn vẻ mặt chân thành, "Em đã tự kiểm điểm rất sâu sắc, đều ghi nhớ trong lòng rồi, không cần phải viết ra giấy ạ."
Khi Trần Kim Thủy an tâm đứng sang một bên, Tiêu Chỉ Hàn cầm micro bước lên phía trước một chút, trong hàng ngũ học sinh đứng thẳng tắp bên dưới, anh chính xác tìm thấy Trì Ý.
Ánh mắt giao nhau giữa không trung, niềm vui trong mắt anh không hề che giấu.
"Chào mọi người," Tiêu Chỉ Hàn giơ micro mở miệng nói, "Tôi là Tiêu Chỉ Hàn lớp 12/20."
Nói xong câu đó, anh dừng lại. Trần Kim Thủy đứng một bên có chút gấp gáp thúc giục: "Em nói nhanh đi, đừng ngại ngùng, nói hết những gì em đã tự kiểm điểm mấy ngày nay ra."
Trần Kim Thủy cũng bị sự yên phận gần đây của Tiêu Chỉ Hàn lừa.
Đừng nói anh ta có thật sự làm kiểm điểm hay không, chỉ riêng việc Tiêu Chỉ Hàn sẽ ngại ngùng thôi đã là chuyện không thể nào.
"Đây là thầy nói đấy nhé." Đối với Trần Kim Thủy, Tiêu Chỉ Hàn đột nhiên nói một câu như vậy.
Trần Kim Thủy có cảm giác không lành, nhưng anh ta căn bản không đợi mình hoàn hồn tiến lên ngăn cản, Tiêu Chỉ Hàn đã mở miệng.
"Hôm nay tôi đứng trên bục, chủ yếu là để nói về màn biểu diễn của tôi và Trì Ý trong đêm văn nghệ. Ở đây tôi chỉ muốn nói," Anh đưa tay chỉ vào Trần Kim Thủy đang đứng cạnh mình, "Tôi thật sự đặc biệt cảm ơn đồng chí Trần lão sư, lúc đầu tôi còn cười nhạo mắt thầy không tốt, điểm này tôi cũng cần phải tự kiểm điểm bản thân rất kỹ, mắt thầy thật sự quá tinh tường, ánh mắt cũng thật là quá sắc bén."
Bên dưới hàng loạt học sinh đang ngơ ngác lập tức cười ồ lên, không ít người còn hò reo.
Cả khối ai mà không biết Trần Kim Thủy bị lão thị, ai ngờ Tiêu Chỉ Hàn lại dám nhắc đến chuyện này trước mặt mọi người, còn khen mắt thầy tốt.
Cũng không biết là khen thật hay là châm chọc.
Trần Kim Thủy tươi cười hớn hở đứng tại chỗ.
Tuy không biết việc Tiêu Chỉ Hàn nhắc đến mắt thầy tốt hay không có liên quan gì đến bản kiểm điểm của anh, nhưng dù sao cũng là lời khen mình, ai mà không muốn nghe lời dễ nghe đâu, vì vậy thầy cứ đứng đó mặc Tiêu Chỉ Hàn cầm micro phát biểu.
"Lúc xuống bục tôi và Trì Ý đang nói chuyện, Trần lão sư của chúng tôi một bước dài đã xông đến. Theo thầy ấy, tôi và Trì Ý đã lợi dụng lúc xuống bục để hôn trộm trong góc, còn lén lút yêu đương giấu giếm thầy cô và phụ huynh. Cho nên mới có hôm nay tôi đứng trên bục hội nghị kiểm điểm." Tiêu Chỉ Hàn miêu tả lại cảnh tượng hôm đó.
"Đối với việc này, để quán triệt và chứng thực lời Trần lão sư đã nói, biến những điều giả dối thành sự thật, và cũng cảm ơn thầy đã cho tôi cơ hội này để tôi có thể đứng đây nói chuyện, sau này tôi nhất định sẽ cố gắng thật tốt..."
Trần Kim Thủy cười ha hả lắng nghe.
Cố gắng thật tốt làm gì, còn có thể là gì nữa. Nhất định là học tập rồi!
Thầy còn có chút không thể chờ đợi mà muốn tiến lên cướp lời thay Tiêu Chỉ Hàn.
Tiêu Chỉ Hàn dừng lại, ánh mắt thẳng tắp chăm chú nhìn vào Trì Ý, "Tôi nhất định sẽ cố gắng thật tốt mà theo đuổi Trì Ý, tranh thủ sớm ngày biến cô ấy thành bạn gái của tôi, để Trần lão sư có thể thực sự nhìn rõ và hiểu thế nào là hôn môi."
Anh nói xong, còn đặc biệt "đểu" mà quay đầu nhìn về phía Trần Kim Thủy đang mắt chữ O mồm chữ A bên cạnh, ngay cả "thầy" cũng không gọi, "Hàn Ca online dạy thầy hôn môi, không thu phí."
Phía dưới lập tức bùng nổ, tiếng hò reo nối tiếp tiếng hò reo.
"Hàn gia giỏi quá!"
"Ngọa tào..."
"Tuyệt vời ông mặt trời!"
Trần Kim Thủy cùng một đám lãnh đạo nhà trường và giáo viên mới kịp phản ứng, định lao đến giành micro của Tiêu Chỉ Hàn.
Nói loại lời này trước mặt thầy trò cả khối, hoàn toàn là hành vi khiêu khích, còn nói gì là tự kiểm điểm sâu sắc.
Cái này, chẳng cần quan tâm đến việc Trì Ý, nhân vật chính tiếp theo, có lên bục kiểm điểm hay không nữa, chỉ sợ cô ấy cũng sẽ nói ra điều gì kinh thiên động địa. Hiện tại việc khẩn cấp nhất vẫn là cái "quả bom" Tiêu Chỉ Hàn không thể kiểm soát này.
Tiêu Chỉ Hàn thấy lời đã nói xong, không chút phản kháng mà để người khác cầm micro đi.
Trì Ý đứng bên dưới, nhìn anh, trong lòng không biết sao, có chút bất đắc dĩ, nhưng cũng có một sự rung động không khó nhận ra.
Cô coi như đã hiểu Tiêu Chỉ Hàn vừa nãy tại sao lại phải giành lên bục kiểm điểm trước cô.
Dù là để nói những lời như vậy, hay là để thu hút sự chú ý của những người khác khiến cô tránh được việc phải kiểm điểm trước mặt cả khối, tất cả dường như đều xoay quanh cô.
Mặc dù hành động như vậy có thể khiến hai người họ trở thành đề tài bàn tán của toàn trường, nhưng khi đối diện với đôi mắt lấp lánh ánh sáng của anh, Trì Ý phát hiện mình lại không hề tức giận một chút nào.
Đó là ánh sáng chỉ dành cho cô, trong ánh mắt anh.
Lễ kéo cờ kết thúc một cách qua loa vì màn hài kịch ồn ào của mọi người.
Đội hình các lớp giải tán, Trì Ý theo Hứa Hi Nhĩ và những người khác hòa vào đám đông, di chuyển về phía tòa nhà học.
"Wow Trì Ý," vừa thoát ra khỏi đám đông, Trần Vận đã không nhịn được mở miệng, "Mình đã bảo Tiêu Chỉ Hàn thích cậu mà, cậu còn không tin."
Trần Vận đưa tay đập vai Trì Ý: "Nói đi, hai cậu tốt với nhau từ lúc nào thế? Nếu không thì Tiêu Chỉ Hàn cũng không giống như kẻ không có đầu óc mà vô thức tuyên bố chủ quyền trên bục hội nghị đâu."
"Tuyên bố chủ quyền?" Trì Ý hỏi lại không hiểu.
Tiêu Chỉ Hàn trên bục hình như cũng không nói gì thêm về việc tuyên bố chủ quyền mà...
"Người Tiêu Chỉ Hàn còn nói muốn biến cậu thành bạn gái, còn muốn hôn cậu trước mặt Trần Kim Thủy nữa kìa," Trần Vận nói xong kêu lên một tiếng, "Má ơi, cái này không khỏi cũng quá kích thích đi chứ? Ngay trước mặt Trần Kim Thủy, thì chẳng phải sẽ bị thầy ấy vác dao ra chém sao."
"Nhưng mà có Tiêu Chỉ Hàn ở đây, cậu ấy chắc chắn sẽ không để cậu chịu một chút tổn thương nào đâu."
Trì Ý còn chưa nói gì, bên cạnh đã có vài giọng nói chanh chua truyền đến.
"Mấy người khác cũng không nhìn xem mình trông như thế nào, một cọng hành mà cứ tưởng mình là cây tỏi?"
"Chẳng qua là công cụ để phản kháng khiêu khích Trần Kim Thủy, thật sự cho rằng Tiêu Chỉ Hàn thích cô ta à..."
"Mấy người nói gì đó!"
Trần Vận lập tức nghe không chịu nổi, cô và Trì Ý rất hợp nhau, tự nhiên không muốn có người nào đó chửi rủa, vũ nhục bạn mình như vậy.
"Cảm thấy là ai thì là ai đi, con rùa cứ thích thò đầu ra xem chỗ ngồi của mình."
Trì Ý ngẩng mắt nhìn sang, đều là người quen.
Có mấy nữ sinh ngày hôm đó Thái Dịch Hân dẫn đầu tìm cô, còn có hai ba người không biết nhưng nhìn khá quen mặt.
Cuối cùng, là một trong những người bạn cùng phòng của cô, Đường Tư Kỳ.
Vừa nãy tiếng động quá ồn ào, cô không biết Đường Tư Kỳ có nói chuyện hay không, nhưng khi Trì Ý ngẩng mắt nhìn qua, một trong số các nữ sinh không nhịn được liếc cô: "Cũng không nhìn xem mình trông như thế nào, nếu không phải lẳng lơ quyến rũ Tiêu Chỉ Hàn, Tiêu Chỉ Hàn có thể thích loại người này sao?"
"Trông như thế nào, cậu nói rõ đi," Trần Vận tiến lên một bước, "Tôi nói đại tỷ, như cậu đây, xách giày cho Trì Ý của chúng tôi còn không xứng thì lấy đâu ra mặt mũi mà nói những lời này?"
"Con khốn ba tám kia mày là cái thứ gì, tao với nó nói chuyện mà cần mày ra mặt mở miệng thay à?"
"Tôi thấy cậu như một con ngốc vậy, còn mặt mũi chửi người ba tám, cậu không phải là chửi mình vào ngày Quốc tế Phụ nữ mùng 8 tháng 3 đấy sao? À," Trần Vận khoa trương kêu lên một tiếng, "Chẳng lẽ cậu từ Thái Lan biến tính trở về nên không ăn mừng ngày 8 tháng 3? Cá nhân cậu yêu, thì ngay cả cơ hội lau chân cho Trì Ý của chúng tôi cũng không có đâu."
Sức chiến đấu của Trần Vận quả thực không phải dạng vừa, nhưng Trì Ý đây là lần đầu tiên được chứng kiến.
Thấy sắp có đánh nhau, Trì Ý tiến lên một bước chặn trước mặt Trần Vận, đưa tay nắm chặt cổ tay nữ sinh kia, không mang theo một tia tình cảm mà nhìn cô ta.
"Xin cô làm rõ, tôi không muốn nói chuyện với sinh vật sủa bậy không có nghĩa là cô có thể đứng trước mặt nói những lời khó nghe giống nước miếng đó với tôi. Còn nữa, dù tôi với Tiêu Chỉ Hàn ai quyến rũ ai, thì đó cũng không phải là lý do để cô có thể nhúng tay vào. Nếu tôi còn nghe thấy cô ở bên ngoài lung tung bịa chuyện về tôi và cậu ấy, cậu ấy không động thủ đánh cô thì tôi sẽ đánh cô trước."
Trì Ý nói xong, không thèm nhìn đám người kia thêm một cái, kéo Trần Vận và Hứa Hi Nhĩ rời đi.
Trần Vận cũng là lần đầu tiên thấy Trì Ý mắng người, lại còn là mắng người hoàn toàn không thô tục, khiến cô ấy có chút sùng bái.
Đối với việc này, Trì Ý quả thực dở khóc dở cười, nhưng vừa về đến phòng học lại không thấy Tiêu Chỉ Hàn. Nghe người ta nói Tiêu Chỉ Hàn từ khi xuống bục chủ tịch đoàn đã bị giáo viên chủ nhiệm giáo dục, bây giờ còn phải đến phòng khối để tiến hành giáo dục sâu sắc hơn.
Trì Ý cũng không chần chừ, đặt cuốn sổ từ vựng của mình xuống, đi về phía phòng khối.
Phòng khối tầng bốn.
Tiêu Chỉ Hàn lười nhác đứng đó, nghe mấy giáo viên, đặc biệt là Trần Kim Thủy, nói chuyện câu được câu không. Chờ họ nói xong, anh mới thong thả mở miệng.
"Tôi nói thầy cô, thầy cô không phải là quan tâm quá sớm sao? Tôi đây còn chưa theo đuổi được người ta mà? Đã vội vàng nói với tôi về tác hại của việc yêu sớm, vậy thì cũng phải đợi tôi theo đuổi được người ta rồi nói chứ."
"Em xem thái độ của em kìa," Trần Kim Thủy tức đến nỗi ngón tay chỉ vào anh cũng hơi run, "Tôi cho em lên bục làm kiểm điểm, em xem em nói toàn những gì đâu đâu, công nhiên khiêu khích quy định nhà trường và giáo viên, em còn có xem nhà trường, xem giáo viên ra gì không?"
"Tôi không phải là có xem nhà trường, xem giáo viên ra gì sao? Tôi mới sớm thông báo cho thầy cô một tiếng, để khỏi đến lúc biết rõ mà thầy cô lại không hiểu chuyện, quấy rầy tôi và Trì Ý."
Thầy cô nghe xem đây là lời nói gì.
Đàm phán đối tượng yêu sớm của mình với giáo viên, còn công nhiên uy hiếp giáo viên, vậy còn là học sinh tốt sao?
Trần Kim Thủy vừa định mở miệng nói tiếp, cửa ban công bị người ta gõ hai cái một cách lịch sự, không đợi giáo viên bên trong mở lời, người đó đã đi vào.
Trì Ý rất tự nhiên đi đến bên cạnh Tiêu Chỉ Hàn, nhìn về phía chủ lực "khai hỏa" Tiêu Chỉ Hàn là Trần Kim Thủy: "Thưa thầy, sắp đến giờ học rồi, em đến tìm bạn Tiêu Chỉ Hàn về lớp học ạ."
Nhìn vẻ mặt tỉnh táo của Trì Ý, Trần Kim Thủy có chút muốn nói "Học cái gì mà học, em thấy cậu ấy giống bộ dạng sợ đi học sao, bây giờ công tác tư tưởng quan trọng hơn"冲动 (bốc đồng/xúc động).
Nhưng thầy rốt cuộc nhớ thành tích của Trì Ý, còn có theo lời Tiêu Chỉ Hàn nói, anh ta đơn phương thích và không liên quan gì đến Trì Ý, vì vậy thái độ cũng thân thiện như bình thường: "Thôi, em về lớp học trước đi, đến giờ Tiêu Chỉ Hàn tự nhiên sẽ về lớp học."
Trần Kim Thủy nói xong, Trì Ý lại không đi, ngẩng mắt thẳng tắp nhìn về phía Trần Kim Thủy: "Công tác tư tưởng không phải là hướng về phía em làm sao? Dù sao chuyện này người đưa ra quyết định chủ yếu là em chứ không phải Tiêu Chỉ Hàn. Nếu em không đồng ý, hành vi của bạn Tiêu Chỉ Hàn chỉ có thể coi là tình yêu đơn phương cầu mà không được của thiếu niên tuổi dậy thì, đánh mấy trận bóng rổ chơi mấy ván game rồi cũng sẽ qua. Nhưng nếu em đã đồng ý, đây chẳng phải mới là hành vi yêu sớm đúng nghĩa sao?"
Trì Ý nói chuyện không chút khách khí: "Hơn nữa bạn Tiêu Chỉ Hàn rõ ràng không phải tính cách dễ dàng khuyên nhủ như vậy, thầy làm công tác tư tưởng với cậu ấy chẳng khác nào đàn gảy tai trâu, chỉ phí thời gian. Nhưng em có thể ở đây, trước mặt bạn Tiêu Chỉ Hàn mà cam đoan với thầy," Trì Ý ngừng lại, "Trong thời điểm không thích hợp, em tạm thời sẽ không đồng ý lời theo đuổi của bạn Tiêu Chỉ Hàn."
Trì Ý hầu như không để Trần Kim Thủy có cơ hội mở miệng, cô gật đầu: "Vậy thưa thầy, em xin phép dẫn bạn Tiêu Chỉ Hàn về lớp ạ."
Cô nói xong, nắm cổ tay Tiêu Chỉ Hàn, kéo anh ra khỏi phòng khối.
Một lúc lâu sau, Trần Kim Thủy mới phản ứng lại.
Không sai, thầy muốn giáo dục Tiêu Chỉ Hàn, sao Trì Ý vừa đến một cái, cả người anh ta đã bị cô ấy dẫn đi rồi.
Còn nữa, cái gì gọi là "trong thời điểm không thích hợp", "tạm thời sẽ không", chẳng lẽ là có manh mối rồi sao!
Vừa nghĩ đến có manh mối, Trần Kim Thủy ngồi không yên, lập tức muốn đuổi theo ra ngoài, nhưng điện thoại lại đột nhiên reo.
"Hiệu trưởng, vâng vâng... Em bây giờ lập tức đến cổng trường tiếp đón lãnh đạo sở giáo dục."
Vừa ra khỏi phòng khối, Tiêu Chỉ Hàn liếc nhìn mái tóc đuôi ngựa đung đưa của Trì Ý và bàn tay cô đang nắm tay mình, ánh mắt có chút phức tạp: "Em vừa nãy nói là thật sao?"
"Cái gì thật hay giả?" Những lời Trì Ý vừa nói hoàn toàn là để qua loa với Trần Kim Thủy, bản thân cô cũng không nghe kỹ mình đã nói những gì, làm sao còn nhớ rõ.
"Sẽ không ở cùng với anh."
Trì Ý nói là "tạm thời sẽ không", nhưng nghe vào tai Tiêu Chỉ Hàn lại là ý tứ chắc chắn sẽ không, coi như là Trì Ý đáp lại anh.
"Giả dối." Nghe giọng anh rõ ràng có thể biện ra sự thất vọng, không chút nghĩ ngợi, cô mở miệng phủ nhận.
Vừa dứt lời, cô mới ý thức được mình có chút vội vàng phủ nhận cùng ý nghĩa mà những lời đó mang lại, nhất thời cả người đột nhiên cũng có chút không dám nhìn Tiêu Chỉ Hàn.
Tiêu Chỉ Hàn đứng phía sau, nhìn vành tai trắng nõn ửng hồng của Trì Ý, không nhịn được cong môi cười.
Anh rút cổ tay mình ra khỏi tay Trì Ý, một giây trước khi cô kịp rụt tay lại, anh từ phía sau mở bàn tay cô ra, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Bước chân Trì Ý hơi khựng lại, nhưng cô không quay đầu lại rút tay về, cứ để Tiêu Chỉ Hàn nắm.
Cho đến khi vào lớp, Trì Ý mới rụt tay lại.
Phương Vũ Thành nhìn Tiêu Chỉ Hàn đang có tâm trạng rõ ràng rất tốt phía sau, có chút mơ hồ.
"Hàn ca ngài đây là bị Kim Thủy giáo huấn choáng váng hay sao?"
Từ buổi sáng hôm đó khi Tiêu Chỉ Hàn làm một màn như vậy trên bục hội nghị, Phương Vũ Thành đã cùng không ít người trong khối tham gia vào việc đổi cách xưng hô. Anh ta đây là lần đầu tiên thấy người bị giáo viên chủ nhiệm giáo huấn mà còn có thể cười tươi như một đóa hoa cúc đến vậy.
Tiêu Chỉ Hàn tâm trạng tốt, không tức giận với Phương Vũ Thành, nhưng cũng lười phản ứng anh ta.
Mắt liếc nhìn Trì Ý đang cúi đầu đọc sách, không nhịn được khẽ ngân nga một bài hát.
Buổi chiều hôm đó, trong giờ tự học, Trì Ý vừa làm xong bài tập củng cố kiến thức, Tiêu Chỉ Hàn thấy cô đang hoạt động các đốt ngón tay, không nhịn được liền xáp lại.
"Trì Ý, em xem em học hành mệt mỏi như vậy, anh nói, anh kể chuyện cho em nghe nhé."
Tiêu Chỉ Hàn nói là nói vậy, nhưng cũng không đợi Trì Ý đồng ý hay từ chối, cầm điện thoại lên, lập tức đọc.
"Ai ai ở cấp 3 Nam Thành đều biết, Tiêu Chỉ Hàn lớp 12/20 vừa cao vừa đẹp trai, nữ sinh thích cậu ta chắc có thể quấn quanh sân vận động ba vòng, thế nhưng cậu ta lại vô cùng lạnh nhạt với nữ sinh, không ít nữ sinh còn tưởng rằng cậu ta có vấn đề về phương diện đó."
Đọc đến đây, Tiêu Chỉ Hàn có chút tức giận.
Dở hơi à, vấn đề phương diện nào chứ.
Bịa đặt lung tung thật đấy.
Trì Ý vẻ mặt không hiểu, dùng ánh mắt nhìn kẻ dở hơi mà nhìn anh: "Cho nên anh kể chuyện là đang tự khen mình một cách không biết xấu hổ à?"
Tiêu Chỉ Hàn không trả lời, tiếp tục lầm bầm: "Cho đến khi có người tận mắt thấy cậu ta đem học sinh mới chuyển trường của lớp họ là Trì Ý ép vào tường mà hôn."
Trì Ý:?
Cái gì vậy.
Từ sau buổi sáng hôm đó, trên Post Bar xuất hiện không ít bài viết về Tiêu Chỉ Hàn và Trì Ý, thậm chí còn có cả những đoạn phim ngắn ngẫu hứng và những câu chuyện nhỏ về hai người.
Tiêu Chỉ Hàn vừa đọc chính là một trong số đó.
Có lẽ cảm thấy quá đỗi lúng túng, đặc biệt là vẻ mặt "em cứ lặng lẽ nhìn anh giả bộ" của Trì Ý, dù da mặt Tiêu Chỉ Hàn có dày đến mấy cũng không đọc nổi nữa. Anh ném điện thoại lên bàn, quay đầu nhìn về phía Trì Ý, tự mình nói: "Tối đó anh nói mơ thấy em, nhiều lần rồi."
Anh không hề xấu hổ mà mở miệng: "Nhưng cảnh tượng đó còn hương diễm hơn thế này chút, em có biết là dạng gì không?"
Trì Ý đối diện với ánh mắt anh, căn bản không rơi vào cái bẫy của anh, cô ứng khẩu nói: "Trì Ý khí thế lớn sống tốt, Tiêu Chỉ Hàn thân yếu mềm, sau đó Tiêu Chỉ Hàn bị Trì Ý một phát đánh chết, cảm ơn đã lắng nghe, hết chuyện."
Khóe miệng Tiêu Chỉ Hàn co giật.
Vài giây sau, anh hoàn hồn lại, phía dưới giữ chặt tay Trì Ý, nghiêng người sát mặt cô.
Ngữ khí bất đắc dĩ, dường như còn ẩn chứa sự cưng chiều như có như không.
"Vui vẻ là được rồi."
"Dù sao sau này anh cũng là của em, em muốn chơi thế nào thì chơi."
Bản chuyển ngữ này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.