Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1017:

Hi Mạt Đế Á giữ Lý Thái lại, đỡ hắn ngồi xuống giường, ngửa đầu lên và dùng hai tay xoa thái dương hỏi:

"Thế này có dễ chịu không?"

"Mặc kệ ta đi, đây là tâm bệnh không thuốc chữa rồi, cùng lắm thì ta không lên thuyền nữa! Ta hỏi nàng, Huy nhi và Tiểu Tước sao lại khóc? Chuyện này không thể bỏ qua được. Ta cứ thấy Vân Diệp nói vớ vẩn, cái gì mà hài tử sinh ra không tranh dinh dưỡng của mẹ nó. Nhìn hai đứa xem, Huy nhi thì càng ngày càng cường tráng, còn Tiểu Tước lại cứ ốm yếu dần, khiến ta buồn muốn chết."

Hi Mạt Đế Á che miệng cười:

"Đó là do Huy nhi lớn nhanh hơn Tiểu Tước nhi thôi mà. Tôn tiên sinh đã khám rồi, nói Tiểu Tước sinh ra non yếu, nhưng cũng là hài tử đủ tháng, sẽ bình an lớn lên."

"Nhưng bọn chúng đang khóc."

"Là do Tiểu Tước tè dầm đấy, nó khóc khiến ca ca cũng dậy theo, nên hai đứa cùng nhau khóc. Chàng nằm nghiêng sang một bên để thiếp cho Tiểu Tước bú."

Lý Thái nằm nghiêng sang bên, nhìn Tiểu Tước đang bú say sưa, bèn nắm lấy tay con để động viên con bé.

"Bú nhiều vào, bú thật nhiều vào cho ta! Mẹ con to lắm, đủ sữa cho hai anh em con bú đấy."

Vừa nói vừa nuốt ực một miếng thật to.

Hi Mạt Đế Á xấu hổ đẩy đầu Lý Thái quay đi, nhưng hắn cứ quay lại, không chớp mắt nhìn Tiểu Tước bú sữa. Hi Mạt Đế Á cũng không che nữa, mặc kệ hắn muốn nhìn gì thì nhìn.

"Lúc nhỏ ta cũng tham lam như vậy, Hi Mạt Đế Á. Mẫu hậu ta đã nuôi nấng bảy anh chị em ta chỉ bằng sữa của người, chứ không nhờ vú nuôi. Vậy mà lần này ta đi ba năm không về phụng dưỡng mẫu hậu, thật là bất hiếu. Chúng ta vì tránh phụ hoàng và đại ca tranh giành mà tới Lĩnh Nam, lại quên mất mẫu hậu đang cô đơn, để người một mình ở Trường An chịu dày vò, đáng ra ta phải dũng cảm hơn một chút."

"Chàng cũng muốn một chút à?"

Hi Mạt Đế Á đặt Tiểu Tước xuống nôi, quay đầu lại hỏi với vẻ thương cảm.

"Không."

Lý Thái dứt khoát, nhưng có chút xấu hổ.

Hi Mạt Đế Á "à" lên một tiếng rồi vào phòng trong tiếp tục cho Lý Huy bú. Lý Thái ở ngoài đến gần nôi đẩy nhẹ, lúc này đầu hắn cũng đã đỡ đau.

Một hồi lâu sau, Hi Mạt Đế Á mới ra, đặt một chén nhỏ lên đầu giường, rồi ôm Tiểu Tước ra ngoài phơi nắng. Vân Diệp từng nói, hài tử yếu ớt cần phải được phơi nắng nhiều mới tốt.

Lý Thái vào phòng thấy Lý Huy mập mạp đang ngủ say, còn nhũ nương đang ngồi trên ghế trông chừng, nên hắn rón rén đi ra. Hắn nghển cổ nhìn ra ngoài, rồi mới quay vào xem chén chất lỏng màu sữa.

Vểnh tai nghe ngóng bốn phía không có động tĩnh gì, hắn chấm ngón tay mút một chút chất lỏng đó. Vị hơi ngọt mà lại rất quen, hình như hắn đã nếm ở đâu đó rồi.

Nghi vấn này vừa xuất hiện, hắn đã mỉm cười. Đương nhiên là đã uống qua rồi, mùi vị này đã khắc sâu tận xương tủy thì sao có thể quên được. Hắn bưng chén uống hết, lấy tay quệt khóe miệng rồi vội vã ra khỏi khoang thuyền.

Mùi vị còn vương trong cổ làm tinh thần hắn tỉnh táo. Hắn bỏ dải băng đang buộc trên đầu đi, cảm giác đau đớn đã biến mất.

"Đầu của ngươi hết đau rồi ư?"

Vân Diệp vừa từ chiếc Công Chúa chạy sang thăm hắn.

"Không, hết rồi! Giờ gật đầu cũng không còn cảm giác đau nữa. Tâm bệnh cần có tâm dược, vừa rồi còn đau dữ dội, giờ chẳng còn cảm thấy gì."

Lý Thái thoải mái đắc ý nói với Vân Diệp.

"Nước dừa hiệu nghiệm vậy sao? Thiếp làm cho chàng chén nữa nhé."

Hi Mạt Đế Á mừng rỡ, đặt Tiểu Tước vào tay Lý Thái rồi định đi.

"Vừa rồi là nước dừa?"

Giọng của Lý Thái có chút lạc hẳn đi.

"Thế chàng nghĩ là gì?"

Hi Mạt Đế Á mặt chợt đỏ bừng, ôm hài tử từ tay Lý Thái rồi vội vã đi vào khoang thuyền.

Lý Thái xấu hổ quay đầu định diệt khẩu thì đã thấy Vân Diệp theo dây thừng vội vàng lẩn về chiếc Công Chúa kia. Y cười sặc sụa mà chẳng sợ rớt xuống biển làm mồi cho cá.

Từ hôm đó, Lý Thái thấy tất cả mọi người đều nhìn hắn với ánh mắt lạ lùng. Thị nữ bưng một chén canh hạnh nhân đến, nói Hà phu nhân vừa nấu xong để vương gia hạ sốt. Lý Thái không thèm nghĩ ngợi đã ném xuống biển, may mà hắn còn lý trí, chứ không thì thị nữ lúc này cũng đang mò cá mất rồi. Bưng canh thì cứ im lặng mà bưng là được rồi, còn hô to lên làm gì chứ? Rõ ràng trong lòng đang cười khoái trá, còn giả bộ đoan trang, thật là bực mình.

"Điện hạ, lão phu đặc biệt đến bắt mạch cho ngài."

Tôn Tư Mạc bắt mạch cổ tay Lý Thái, nhắm mắt trầm tư rồi hỏi nhỏ:

"Điện hạ ngoài hơi nóng tính một chút thì không có việc gì cả. Chẳng lẽ s��a thật sự có thể chữa được tâm tật sao? Điện hạ xin đừng giấu diếm, đây là đại sự tạo phúc cho vạn dân, thỉnh Điện hạ mô tả sự biến hóa sau khi uống sữa, lão đạo cần ghi lại để sau này còn tra cứu."

"Ta không uống sữa, ta uống nước dừa."

Lý Thái nổi giận rống lên rồi trốn biệt vào trong phòng. Ác danh "cuồng ma uống sữa" thật khiến hắn đau đầu. Tên Vân Diệp mồm rộng chắc đã nói cho Tân Nguyệt, rồi Tân Nguyệt nói cho Na Nhật Mộ. Trời ạ, Na Nhật Mộ mà biết thì cả hạm đội này cũng sẽ biết, bảo nàng ta giữ bí mật khác nào bắt chó trồng chuối, nhất là khi ở trên thuyền.

Bởi vì trên chiếc Công Chúa, từ thủy thủ đến tướng quân đều là người nhà của cô ta. Thuyền trưởng là Đông Ngư, thủy thủ trưởng là Nhân Hùng, còn người đang học làm thuyền trưởng là Cẩu Tử.

Thủy thủ trên thuyền, ngoài việc chính còn có rất nhiều tài lẻ. Người điều khiển vũ khí là gia tướng, người tìm thủy đạo là đệ tử của phu quân. Đầu bếp mập mạp trên bờ có thể làm điểm tâm tinh xảo, còn dưới thuyền cũng có thể làm ra món ngon cho nhiều người. Tòa cự hạm này chính là một Vân phủ thu nhỏ, chỉ thiếu mỗi cái biển hiệu mà thôi.

Lúc này trời về chiều, cảnh mặt trời lặn trên biển là đẹp nhất, rực rỡ mà an yên. Đám nha hoàn dựa vào mép thuyền lén nhìn đám thủy thủ cởi trần. Tiểu Nha giả chết nằm thẳng cẳng trên ghế, Tân Nguyệt thì đang tận tình giảng giải lễ nghi hoàng gia bên cạnh, không biết Tiểu Nha có nghe lọt tai được gì hay không. Đông, Nam, Tây, Bắc thì đang quây quần bên lão nãi nãi bàn về phu quân tương lai.

Vân Mộ dẫn chó lớn chạy tới chạy lui, thích nhất trò ném khối gỗ sặc sỡ từ thuyền xuống biển, rồi mau chóng cầm sa lậu và mộc khối chạy tới đuôi thuyền để tính toán. Đây là thứ giúp tính toán tốc độ hải lưu, là do Địch Nhân Kiệt không thể chịu nổi tính tò mò hỏi đến cùng của Vân Mộ nên đã đưa cho nàng để đổi lấy sự yên tĩnh.

Vượng Tài đứng lì trước cửa sổ uy hiếp đầu bếp, nó chỉ chịu đi khi được cho rau cải. Và nó luôn thắng, vừa tản bộ trên boong vừa nhai cải bép bép. Móng sắt của nó làm khoang thuyền vừa được đánh bóng hỏng hết, khiến mã phu khổ sở theo sau giải quyết hậu quả.

Vân Diệp vẽ rùa càng ngày càng thuần thục, giờ cho dù bịt mắt cũng vẽ rất sống động. Vừa đặt bút xuống, Tân Nguyệt với vẻ mặt nịnh nọt đã tới bên hắn nói:

"Ây da, phu quân vẽ rùa thật quá giống! Con nhỏ đang bò trên con lớn, trông thật đẹp làm sao, tình phụ tử toát ra từ bức họa này, thật là một bức tranh tốt hiếm thấy. Để thiếp đóng khung treo trong thư phòng cho thêm chút nhã khí."

"Bớt nịnh đi, rõ ràng là mẫu tử sao lại thành phụ tử. Không biết thì đừng nói, kẻo lại bị chê cười."

Vân Diệp cười rót trà uống, chuẩn bị đi nghỉ.

Tân Nguyệt dựa vào người trượng phu, nháy mắt hỏi nhỏ:

"Lý Thái thật sự uống sữa của Hi Mạt Đế Á sao? Việc này nhất định chàng biết. Hôm đó chàng vội về từ chiếc Thanh Tước mà cười đến không thở nổi, thiếp hỏi chàng cười cái gì mà chàng không chịu nói. Nếu không có Tôn tiên sinh đến tiểu thuyền bắt mạch cho nãi nãi, chúng thiếp cũng đã không biết. Chàng nói cho thiếp biết một chút đi."

Vân Diệp không n��i gì, tiếp tục uống trà. Loại chuyện này không thể nói khắp nơi, tự mình biết là đủ rồi. Chỉ cần y không nói, nhóm Tân Nguyệt có biết từ chỗ khác thì Lý Thái cũng không thể trách y.

"Thật ra chàng năm xưa cũng từng uống, sau đó còn giận dỗi."

Nội dung biên tập này được truyen.free dày công thực hiện, kính mong quý độc giả đón nhận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free