Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 103:

Bốn lão tiên sinh của thư viện dường như rất hứng thú, hành lễ cẩn thận, dù có ghế nhưng họ vẫn chọn quỳ trên thảm, hai tay đặt trên đùi, khi nói chuyện thân thể bất động, hệt như những người Nhật Bản.

Y thực sự không chịu nổi, liền cáo lỗi nói cần đi sắp xếp việc ăn uống, chỗ nghỉ, đi lại cho các vị rồi lui ra, phân phó quản gia Tiền Thông, với vẻ mặt đầy ao ��ớc, vào hầu hạ, còn bản thân thì tới túc xá nằm nghỉ cho đỡ đau nhức.

Vân Diệp ngủ được một canh giờ, quản gia mới tới đánh thức y để tham gia yến hội, còn tươi cười vì vừa rồi được lợi không ít.

Chẳng rõ hắn được giáo dục thế nào, lại dám xem thường chủ nhân không học vấn, không nghề nghiệp, liên tục ca ngợi danh gia Thục Trung quả đúng là danh bất hư truyền, cùng Lý Cương tiên sinh, Ngọc Sơn tiên sinh, Nguyên Chương tiên sinh, Ly Thạch tiên sinh tranh biện khí thế ngất trời tại thư đình, tại đó còn có không ít học sinh trợ uy cho tiên sinh của mình.

Dương Thụ tiên sinh của Thục Trung cũng không chịu kém cạnh, mang bộ Luận Ngữ ra giảng giải như nước chảy mây trôi, danh ngôn của bậc danh gia quả thật khiến các học trò lớn của lão xúc động...

Từ xưa đến nay, người Trung Quốc luôn chú trọng danh chính ngôn thuận, Dương tiên sinh cảm thấy văn phong Thục Trung đại thịnh, đương nhiên muốn dẫn một đoàn người tới các thành thị lớn để phô trương một chút, nói giảm nói tránh thì là "du học".

Tiện thể để thế nhân biết Thục Trung không hổ danh là vùng đất vật hoa thiên bảo, nơi nhân tài xuất hiện lớp lớp.

Nhưng bán dưa cũng phải cho người ta biết dưa của mình ngon thế nào, như vậy mới có người mua. Ngươi vứt một đống chỏng chơ không ngó ngàng gì đến, thì ai biết ngươi bán? Có khi người ta còn tưởng ngươi đang phơi nắng chứ.

Có điều thành tích của Dương tiên sinh chẳng mấy khả quan, ở Trường An bị rất nhiều cự gia tộc liên thủ chèn ép. Ngươi vừa nói một đệ tử của ngươi là bậc kinh luân xuất chúng hiếm có, lập tức liền có một người tự xưng là người chăn ngựa của Thôi gia nhảy ra tranh luận cùng đệ tử ngươi. Người này rõ ràng các ngón tay đều chai sần vì cầm bút, còn không biết xấu hổ tự nhận mình là kẻ thô lỗ, thế mà lại trích dẫn kinh điển như nước chảy mây trôi, mở miệng ra là thuộc làu làu mấy bản kinh thư, khiến cho đệ tử Thục Trung cứng họng.

Dương tiên sinh phán đoán rằng người này không có tu dưỡng trên ba trăm năm thì không thể nào có học thức như vậy được.

Đành vậy, ở thành Trường An, ngoài việc để lại chút thể diện cho t�� tiên Dương tiên sinh, còn các đệ tử thì không bại bởi người chăn ngựa thì cũng bại bởi quản gia. Nhưng bực nhất là lão gia hỏa tự nhận là hàng xóm Lư gia, mặt rỗ, miệng dài ngoẵng, văn thơ nói thao thao bất tuyệt hơn một canh giờ mà vẫn chưa có ý định ngừng. Thỉnh thoảng có người lên thỉnh giáo, lão gia hỏa này lại liên tu bất tận, giảng dạy tại chỗ, căn bản không coi tài tuấn Thục Trung ra gì.

Dương tiên sinh cười khổ một tiếng, ngửa cổ nốc một ngụm rượu lớn.

Đây là cách uống rượu của người Thục Trung sao? Một ngụm hết nửa cân? Vân Diệp rất mong chờ phản ứng tiếp theo của lão tiên sinh.

Ngọc Sơn tiên sinh không kịp ngăn cản, chỉ nghe một tràng ho khan xé lòng từ cổ họng lão tiên sinh truyền ra. Ngọc Sơn tiên sinh vội vàng vỗ lưng lão Dương, mãi mới khiến lão bớt đi, không ngờ lão tiên sinh vừa dứt ho liền nói:

- Hảo tửu!

Điều này quả thực nằm ngoài dự liệu của Vân Diệp, chỉ một câu này đã chứng minh đây là một lão tướng dày dặn kinh nghiệm chốn tửu trường.

- Lư Tử An khinh người quá đáng!

Tất cả đột nhiên im lặng một cách lạ thường. Lão tiên sinh thường ngày ít nói, tính tình nguyên tắc, nhưng lại là lão sư tốt nhất, chúng đệ tử thư viện vô cùng kính trọng Nguyên Chương tiên sinh. Lão tiên sinh không bao giờ khinh xuất, một khi đã cất lời thì tuyệt đối nói đúng trọng điểm.

Lý Cương suy tư một lát liền giận tím mặt:

- Lão già mặt dày đó nhất định là Lư Thọ, Lư Tử An! Một bậc đại tông sư mà lại vứt bỏ thể diện như vậy, lão phu lấy làm xấu hổ khi kết bạn với ngươi.

- Nói như vậy, người chăn ngựa, quản gia kia e rằng nếu không phải danh túc thì cũng là bậc đại nho.

Ly Thạch tiên sinh vẻ mặt thản nhiên.

Dương Thụ ngạc nhiên một lúc lâu, bỗng phá lên cười lớn:

- Ha ha, đệ tử Thục Trung ta thua không oan! Diên Lăng, trước mặt mọi người ngươi có thể tranh biện [Cam Thạch Tinh Kinh] với bậc đại tông sư dịch học suốt nửa canh giờ thì không cần cảm thấy xấu hổ. Lão phu lấy làm vinh dự vì ngươi. Thật đáng nể một Sơn Đông thế gia, thật đáng nể một Lư Thọ Lư Tử An!

Diên Lăng là một trung niên với diện mạo nho nhã, một mình m��t người tự ngồi rót rượu.

Đôi mắt Vân Diệp sáng bừng. Cao nhân thiên văn học đây rồi, không chiêu mộ về thư viện chẳng phải phí của trời sao? Người mà Vân hầu ta đã để mắt tới, làm gì có chuyện không có được chứ?

Lý Thái ngồi bên cạnh nhìn Vân Diệp.

- Diệp ca nhi để mắt đến người này sao? Có cần ta giúp đỡ không?

Vân Diệp gật đầu như gà mổ thóc:

- Ta không chỉ để mắt tới một người, mà là tất cả. Ta đều muốn chiêu mộ. Nếu ngươi giúp ta đưa bọn họ về thư viện, ta sẽ tự mình xuống bếp làm đồ nướng đãi ngươi, muốn gì cũng được, tùy ngươi chọn.

Lý Thái thận trọng gật đầu, bưng ly rượu lên đặt trước mặt Dương Thụ. Trong ly của hắn chỉ là rượu nho, vì Vân Diệp không cho phép hắn uống rượu mạnh.

- Tiểu vương Lý Thái ra mắt Dương sư.

Thấy Dương Thụ hơi ngạc nhiên, Lý Cương cười ha ha nói:

- Dương tiên sinh, vị này chính là Tứ hoàng tử của Bệ hạ, tên Thái, năm ngoái đã được phong vương.

Dương Thụ vội vàng đứng dậy hành đại lễ tham kiến vương gia. Lý Thái liền thể hiện phong thái nho nhã một cách thuần thục, hoàn toàn không có vẻ chật vật như Vân Diệp, thân thể béo lùn chắc nịch, chắp tay mà không ngờ cũng có vài phần nho nhã.

Hoàng đế luôn luôn thích Tứ hoàng tử thông minh này, từ nhỏ đã mời các bậc học giả uyên thâm khai sáng cho hắn. Hắn cũng không phụ sự mong đợi của mọi người, bách gia chư tử đều có đọc qua. Lý Nhị trong một lần cao hứng đã phong hắn làm Việt vương, đồng thời thụ phong làm Dương Châu đại đô đốc, đốc Tô Hàng, Tuyên Đông, Mục Nam... tổng cộng mười sáu châu. Cần phải nhớ là Lý Khác mới chỉ được phong có tám châu mà thôi.

- Dương sư từ xa tới, Thái thân ở thư viện, không thể tẩy trần cho tiên sinh, mong tiên sinh chớ trách.

- Việt vương điện hạ quá lời rồi. Dương Thụ không phải từ thiên lý mà đến, nhưng tại Trường An lại phải đầu rơi máu chảy, thật sự không còn mặt mũi nào để được quý nhân coi trọng.

- Nghe lão sư của ta nói, tiên sinh lần này thất bại không phải vì học vấn, tu dưỡng không đủ, mà bởi vì bị người ta tập trung công kích, sao lại không bại được chứ? Biết hổ thẹn rồi lấy đó làm động lực vươn lên là được, không cần để trong lòng.

Biểu hiện của Lý Thái hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Vân Diệp. Thường ngày hắn luôn trưng ra bộ mặt ngây thơ chất phác, chưa từng thấy hắn lấy thân phận Việt vương điện hạ để gặp gỡ người khác. Mẹ kiếp, lời này nói thật hào khí, ngẫm lại thì y thật sự không có được bản lĩnh này.

- Lão phu năm nay đã tuổi hoa giáp, lần này xuất Xuyên có lẽ là lần cuối cùng trong đời. Thục Trung hiểm trở, lão phu rất sợ chết trên đường, thi cốt không về được với tổ địa, cho nên vội vã tới rồi vội vã về. Chỉ là thương cảm cho những nhân tài Thục Trung của ta, có chí không được hiện, có tài không được triển, sợ rằng phải theo lão phu mà thành cỏ mục nát rồi.

Lão Dương Thụ nói chuyện thê lương mà uyển chuyển.

Không phải định chiêu mộ nhân tài Thục Trung sao? Lão tìm ta đi. Thư viện của ta đang lo chỉ có năm lão sư, không cách nào mở rộng, những nhân tài này mà ta không lấy thì mới là chuyện lạ. Vân Diệp nín cười, cố làm ra vẻ bí hiểm.

Bản văn này đã đ��ợc biên tập cẩn thận và thuộc bản quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free