Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1035:

Khi Tân Nguyệt và Na Mộ Nhật cãi vã, Vân Diệp không hề lên tiếng, cũng chẳng thể nói lời nào. Còn chuyện tối qua thế nào thì chỉ mình y hiểu rõ, chẳng qua là thần kinh suy sụp, miệng nói năng lung tung, chính y cũng chẳng biết mình đã nói gì. Đơn thuần chỉ là những lời mê sảng vô nghĩa, đó là cách tâm trí y tự phản kháng lại áp lực.

Giờ thì khỏe rồi, đầu óc đã hoạt động bình thường trở lại. Mục đích lớn nhất chuyến đi này của Lý Nhị là xem xét kết quả khai phát Lưỡng Hồ, còn chiếc Đại Đế chỉ là một món đồ chơi không hơn không kém đối với ông ta.

Miễn thuế ba năm, dân chúng hẳn đã tích lũy được vô số của cải. Lý Nhị đang đợi hệ thống tình báo mới nhất tới; chỉ khi nắm được những thông tin sâu sắc, không chỉ dừng lại ở vẻ bề ngoài, ông ta mới quyết định có nên thị sát Nhạc Châu hay không. Nhạc Châu là hạng mục kiến thiết lớn nhất từ khi đăng cơ, sự thành bại của nó mang ý nghĩa chỉ đạo vô cùng lớn. Ông ta phải xác định thứ mình nhìn thấy là thật. Đó là tính cách của những bậc đại nhân vật: luôn nuôi hy vọng lớn nhất nhưng cũng sẵn sàng ứng phó với tình huống xấu nhất.

Lão Khương, quản gia của Vân gia ở Nhạc Châu, đã tới đón từ xa. Việc gia chủ dừng chân ở Xích Bích đã khiến Lão Khương vô cùng căng thẳng. Ông ta dẫn theo quản gia của các nhà Trình, Ngưu, Tần, nóng lòng muốn biết liệu gia chủ có điều gì không hài lòng về hoạt động kinh doanh ở Nhạc Châu hay không.

Vân Diệp đặt sổ sách xuống: “Không có chỗ nào không ổn cả. Ông đã là người trong nhà nhiều năm, ta vẫn tin tưởng ông. Quan trọng nhất là bệ hạ chưa lên đường thì không ai có thể nhúc nhích. Phải đợi khi bệ hạ nắm được tình hình sơ bộ về Nhạc Châu, chúng ta mới tiếp tục tiến hành.”

“Dù có sai sót cũng không liên quan tới nhà ta. Ta đã từ chức thứ sử Nhạc Châu ba năm rồi, sai sót gì đều do đám Quan Đình Lung gánh chịu, không liên quan gì tới nhà ta. Hiện tại, điều Vân gia cần là tồn tại một cách kín đáo, không ai để ý.”

“Các vị đến đúng lúc lắm, nếu không ta cũng đã phải phái người đi thông báo rồi. Lập tức về nhà, gỡ bỏ hết gia huy ở các cửa hiệu của mấy nhà chúng ta. Nếu đóng cửa được thì đóng cửa. Trong thời gian bệ hạ tuần thị Nhạc Châu, chúng ta sẽ không làm ăn gì cả. Bị bệ hạ nhìn thấy sẽ không hay đâu.”

Mấy vị quản gia ngơ ngác nhìn nhau. Lão Khương chắp tay nói: “Bẩm hầu gia, bỏ gia huy đi không khó, lão nô về sẽ làm ngay. Nhưng đóng cửa thì khó, cửa hiệu của nhà chúng ta rất nhiều. Một phần ba số cửa hiệu trên đường Vũ Hoa là của năm nhà chúng ta, chuyên bán các món đồ quý hiếm từ khắp bốn phương. Nếu đóng cửa hết thì cả con đường sẽ vắng tanh không một bóng người.”

Vân Diệp hít sâu một hơi để giữ bình tĩnh. Đường Vũ Hoa ở đâu thì y quá rõ, chính là con đường phân chia nội thành và ngoại thành thành hai thế giới riêng biệt. Nội thành là nơi các hào môn quyền quý cư ngụ, hành cung của hoàng đế cũng nằm dưới Độc Long Sơn. Phía đông đường Vũ Hoa là Nhạc Dương lâu, phía tây là bến thuyền tấp nập. Trụ sở của thứ sử Nhạc Châu cũng ở đường Vũ Hoa. Qua một con phố là quân doanh Thường Nhạc Sơn, liền kề quân doanh là kho phủ Nhạc Châu, tuyệt đối là khu vực tinh hoa nhất của Nhạc Châu.

Mình vội vã rời Nhạc Châu, không để ý đến những chuyện nhỏ nhặt này. Sổ sách cũng do Tân Nguyệt thẩm hạch, đối với nàng, chỉ cần có lợi nhuận lớn là được, còn những chuyện khác đã có trượng phu lo liệu. Không ngờ, bọn họ lại chiếm tới một phần ba đoạn đường dài ba dặm này.

Sao có thể đóng cửa được? Lý Nhị nhìn thấy con đường tiêu điều vắng vẻ mà không nghi ngờ gì mới là lạ. Huống hồ bây giờ đã có người thu thập tình báo cho Lý Nhị, ông ta không thể nào không biết. Điều duy nhất y mong mỏi lúc này là các cửa hiệu của năm nhà không phải là lớn nhất trên đường Vũ Hoa.

“Thương gia lớn nhất trên con đường này là nhà nào? Đừng có nói là mấy nhà chúng ta.”

Vân Diệp ôm một tia hy vọng hỏi: “Không phải ạ. Nhà chúng ta tuy có tên tuổi, nhưng tuyệt đối không phải là lớn nhất. Điều lạ là đám lão nô dò hỏi thế nào cũng không biết chủ hiệu Hằng Thuận là ai. Hai lần tranh chấp, nhà chúng ta không những không thắng mà còn chịu chút thiệt hại nhỏ. Còn hiệu Thái Hòa thì lão nô phát hiện hình như có liên quan tới Ngụy vương. Hai cửa hiệu này mới là lớn nhất. Còn lại hiệu Hòa Phong của Trường Tôn gia, Đông Thăng của Hà Gian vương… đều không hề kém cạnh so với Vân Phong của nhà chúng ta.”

Vân Diệp lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Không phải lớn nhất là tốt rồi. Quả nhiên, thế lực của Trường Tôn thị đã vươn xa, dùng Hằng Thuận để kiếm tiền.

“Vậy thì cứ làm như thế này. Các ngươi về gỡ bỏ gia huy đi, cố gắng giảm bớt giá cả để con phố mua bán thêm tấp nập. Nếu không tránh được nữa, thì hãy kiếm lấy cái tiếng là ‘lợi dân’. Sau này đừng chọc vào hiệu Hằng Thuận, chúng ta không chọc vào nổi đâu. Nếu mấy ngày tới các ngươi có thể biến các nhà khác thành thương hộ bất lương được thì tốt nhất. Nhớ kỹ phải nộp thuế, nếu chưa nộp thì về nộp đi. Nhà ta là thương hộ tốt, không thể để người ta dị nghị, rèm pha sau lưng.”

“Bẩm hầu gia, người yên tâm. Nhà ta làm ăn xưa nay rất công bằng, sòng phẳng, hàng thật, đối đãi khách hàng tử tế. Dù là ăn mày trước cửa cũng chưa bao giờ đuổi đi, toàn cho họ ăn no rồi mới bảo đi nơi khác.”

“Ăn mày? Trong thành Nhạc Châu có ăn mày ư? Khi ta đi đã lập hộ tịch cho tất cả mọi người, ai cũng có vài mẫu ruộng để nuôi sống bản thân mà. Huống hồ Nhạc Châu chưa bao giờ thiếu lương thực.”

Ngay cả Trường An cũng có ăn mày, nhưng khi đó Vân Diệp hùng tâm tráng chí ngùn ngụt, muốn xây dựng một thành phố mới. Ăn mày là biểu tượng của sự u ám, khi y hỏi đến việc này, Tiền Thăng và Hàn Thành thề không hề có sai sót, Thôi Diễm cũng đảm bảo không có góc khuất nào. Vậy thì ăn mày từ đâu mà ra? Vân Diệp đã nổi giận.

“Bẩm hầu gia, chuyện này không thể trách Hàn biệt giá và Tiền tư mã. Những kẻ ăn mày đó chính là đám thủy tặc. Sau khi Nhạc Châu xây xong, một bộ phận bị đưa đến vùng man hoang làm lao dịch. Một số kẻ tàn tật không thể lao động được, lại bị bách tính căm ghét, dâng vạn dân thư yêu cầu thứ sử đại nhân không cho chúng nhập hộ tịch. Các công xưởng không dám nhận, thương gia không dám thuê, chúng đành phải dựa vào việc ăn xin để kiếm sống. Mỗi năm đều có một số chết đói. Ngưu lão gia lòng tốt đã sai Lão Lưu cứu tế, mấy nhà chúng ta cũng ra tay giúp đỡ. Đã ba năm rồi, ngày nào chúng cũng đến các hiệu cơm ăn xin, cực kỳ đáng ghét.”

Nếu là lựa chọn của toàn thể người Nhạc Châu thì Vân Diệp không nói gì. Đám thủy tặc này hoành hành bao năm, không ít người đã gặp tai họa vì chúng. Vân Diệp hỏi: “Các trang hộ của nhà ta chuyển từ Trường An tới sao rồi? Ta chỉ xem sổ sách, không thể nhìn rõ được. Họ là nền tảng của nhà ta, không thể có bất kỳ sai sót nào. Mấy nhà các ngươi cũng thế.”

Bốn vị quản gia kia cùng bật cười. Lão Khương đẩy Lão Lưu, rồi để ông ta lên tiếng: “Bẩm hầu gia, những người từ nhà chúng ta đến Nhạc Châu, ai nấy đều là những gia đình khá giả. Người Nhạc Châu khá chất phác, chỉ quen trồng trọt, không muốn vào thành làm ăn buôn bán. Những người nhà chúng ta thì khác, toàn là những người theo thương đội đi khắp nam bắc. Cơ hội tốt như vậy ở Nhạc Châu sao có thể không nắm bắt? Dân bản xứ Nhạc Châu đã bán hết đất đai trong thành mà hầu gia bồi thường, rồi ra sống ở những ngôi nhà đất trong thôn ngoài thành, để lại cơ hội kiếm tiền béo bở cho nhà chúng ta.”

“Hiện hầu gia tới ngõ Đồng Thiết chẳng khác gì đến phường Chiêu Quốc ở Trường An. Lão nô hiện giờ quen mỗi sáng đến ngõ Đồng Thiết ăn một bát mỳ.”

“Người nhà chúng ta có được mọi người chiếu cố thì chẳng phải lo lắng gì rồi. Nhưng người khác thì sao? Ta nói những người không liên quan tới nhà chúng ta đó. Họ đã đưa vợ con đến Nhạc Châu, nếu không có cuộc sống tốt đẹp thì thật có lỗi với họ lắm.”

“Bẩm hầu gia cứ yên tâm, người từ Trường An tới đều có tay nghề vững. Họ đến đây là để mở công xưởng. Do nhân công ở Trường An quá đắt đỏ, lại thêm thời gian mở chợ ngắn, nên mới chuyển tới đây. Quan phủ không cho mở xưởng trong thành, nên bọn họ tụ tập bên hồ. Quan phủ đã cấp một mảnh đất thành lập khu công nghiệp giống ở Trường An. Mảnh đất đó là của Hà gia, nghe nói Hà gia đã thương lượng thành công việc sáp nhập các xưởng lại thành một công phường lớn. Như thế, các sản phẩm làm ra sẽ đẹp hơn, tốt hơn, có điều giá cả lại bị Hà gia bất lương đẩy lên hai thành.”

Vân Diệp cười. Trong mắt mấy vị quản gia này, trừ người nhà mình ra thì người khác kiếm được tiền toàn là tiền bất lương. Mọi thứ an bài tốt là được rồi, còn việc làm ăn quá lớn trong thành Nhạc Châu thì đã có Trường Tôn thị và Lý Thái gánh vác. Đoán chừng Lý Nhị cũng chẳng còn mặt mũi nào mà hỏi tới. Nếu muốn nổi giận thì cứ việc bỏ vợ, nhốt con vào nhà giam đi.

Bản biên tập này là tâm huyết của truyen.free, xin quý độc giả vui lòng tôn trọng bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free