Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1069:

Không còn ai để khoe mẽ nữa, Vượng Tài không dốc sức chạy nữa mà như một chú chó đánh hơi khắp nơi, rồi phóng uế một bãi giữa đường, định quay lại ngửi thì bị Vân Diệp thúc giục đi tiếp. Người qua lại càng lúc càng đông, Vân Diệp nhớ ba năm trước nơi này còn là chỗ cây cỏ hoang sơ, cớ sao giờ lại đông đúc đến vậy.

Nhà cửa ở đây đều là nhà gạch mộc, chỉ nhà nào c�� chút gạch nung mới được xem là giàu có, so với Vân gia trang thì còn kém xa. Tường viện chỉ cao đến ngực, có thể nhìn thấu bên trong. Đàn ông trong nhà vắng mặt, một phụ nhân trẻ tuổi đang cho con bú ngẩng đầu lên, thấy một vị phủ quân toàn thân khải giáp đang hứng thú nhìn vào bầu ngực của mình. Con ngựa quái dị kia còn không ngừng nhai nhóp nhép, lộ vẻ mặt bỉ ổi. Nàng thẹn thùng khẽ hừ một tiếng, che vạt áo rồi lớn tiếng gọi bà bà.

Một phụ nhân áo xanh cầm chổi ra cửa chửi bới, tiếng Quan Trung thân thuộc làm Vân Diệp thiếu chút nữa rơi lệ. Y đã muốn quay đầu ngựa bỏ đi, từ lâu đã được lĩnh giáo sự lợi hại của phụ nhân Quan Trung.

Có câu "thiếu bất xuất quan, lão bất nhập Xuyên", ý là thiếu niên đừng rời quan ải ra chiến trường, nói không chừng sẽ vùi thây chốn hoang dã; già rồi không nên vào Xuyên, nơi đó đường đi hiểm trở, khi đó khó mà được chôn cất ở quê hương. Quan Trung là nơi chốn nương náu tâm hồn của Vân Diệp, y vô cùng quyến luyến mảnh đất này.

Thời thiếu niên đã rời quan ải tới thảo nguyên tác chiến, xem nhẹ sống chết, nay có thể bình an trở về, tất nhiên phải cảm tạ trời cao đã chiếu cố.

Nhân lúc Vân Diệp đang thương cảm, con Vượng Tài chết tiệt kia ngậm chiếc váy hoa nhà người ta treo trên dây phơi rồi bỏ chạy. Nó nhai vài cái rồi nhổ ra, còn dẫm đạp mấy cái, chẳng ngon lành gì. Một tiểu nương tử mũm mĩm, để tóc khuê nữ, bỗng khóc rống lên đầy đau khổ. Vân Diệp vội ném cho nàng một ngân tệ, rồi dẫn ngay con tai họa Vượng Tài chạy về Vân gia trang.

Lưu Tiến Bảo cùng các gia tướng mãi mới đuổi kịp hầu gia, người và ngựa đều mướt mồ hôi. Vượng Tài tuy không thể bì kịp với Xích Ký, nhưng so với đám người của Lưu Tiến Bảo thì vẫn nhanh hơn rất nhiều.

Cứ thấy đông người là Vượng Tài lại đắc ý, cố ý đá vào con trâu già kéo xe, hoặc đuổi một con chó tới mức không còn đường thoát, đó là thú vui của nó. Thấy vậy, Vân Diệp không còn cưỡi nó nữa, tháo cương, mặc kệ Vượng Tài nghịch ngợm, rồi lên con ngựa dự bị của Lưu Tiến Bảo thong thả về nhà.

Không chỉ Vượng Tài và Vân Diệp thư thái, Lưu Tiến Bảo cũng nước mắt lưng tròng, không biết vợ con ở nhà ra sao rồi. Càng gần nhà, y càng ít nói.

- Mọi người về nhà cả đi, mai đến phủ lĩnh thưởng, mỗi người hai mươi kim tệ, những ai đi Lĩnh Nam đều có phần.

Vân Diệp nhìn thấy tấm biển hiệu quen thuộc, lớn tiếng tuyên bố giải tán đội hình. Lời vừa dứt, bên cạnh không còn một bóng người. Thằng cha Lưu Tiến Bảo chó má kia chạy nhanh nhất, cái tên này coi vợ mình như bảo bối, ra sức quất roi vào mông ngựa, hận không thể bay về đến nhà ngay lập tức.

Đi qua tấm biển hiệu, Vượng Tài còn oai phong hơn cả Vân Diệp. Nó khẽ hí vang một tiếng, liền có một lão gia gia ngồi ở chân tường hỏi bạn mình: "Có nghe thấy Vượng Tài gọi không?" Thấy bạn gật đầu, ông liền kích động đứng lên. Một con ngựa màu mận chín chạy qua, ngậm một miếng rau trên sạp hàng rồi nhổ ra. Chủ quán không biết gì đang định cầm đòn gánh đánh Vượng Tài, liền bị lão gia gia quát: "Ngươi đánh thử cho ta xem, đây là Vân gia trang, chủ nhân thực sự đã về rồi!" Sau đó, ông ôm lấy cổ Vượng Tài khóc nức nở. Hơn ba năm qua Vân gia trang không có chủ, tiếng cười nói trong trang đều ít đi rất nhiều.

- Vương Tam, Vương Tam, ta thấy ngươi đúng là Vương Bát rồi! Còn không mau hâm nóng rượu đi! Quy củ này những người bán rượu trước đều biết, đến lượt ngươi lại chẳng hiểu gì cả. Ba nắm quả khô, một ít hoa quế, nếu ngươi dám bớt xén thì đừng hòng bước chân vào Vân gia trang nữa!

Một thằng bé vừa qua tuổi nhi đồng vội chạy đến dạy đám em trai, em gái cách gãi bụng cho Vượng Tài. Vân Diệp hiểu tính Vượng Tài nên đã nhét đầy tiền vào túi đeo trước cổ nó, nhìn nó dẫn đầu một đám trẻ con ra chợ tìm đồ ngon để ăn.

Lão nhân gia thấy Vân Diệp liền khom lưng vấn an: - Hầu gia có khỏe không ạ? Lão nãi nãi, các phu nhân và tiểu công tử có khỏe không ạ? Vân Diệp xuống ngựa, đỡ lão nhân lên: - Mọi người khỏe cả, Vượng Tài nóng ruột nên đã về trước, Tổ mẫu và các phu nhân đang ở ngay phía sau. - Hầu gia lần này về nhà có đi nữa không? - Biển khơi yên bình, cả nước không có giặc ngoại xâm, ta hẳn là có thể an hưởng vài năm.

Không trả lời cũng không được, cả m���t đám đông đã quây quanh y, đều là các trang hộ của mình, y phải cho họ tin tức chính xác để yên tâm.

- Thế là tốt rồi, thế là tốt rồi, biên cương không có chiến sự là tốt. Hầu gia vì nước chinh chiến không ngừng nghỉ, nên giờ đây có thể thanh nhàn vài năm. Nói xong câu này, ông quay lại hô vang với các trang hộ: - Hầu gia về rồi, không đi nữa!

Vân Diệp mỉm cười đi qua đám đông, nhìn thấy Lão Giang tóc bạc phơ và Lão Trang ngày càng già yếu. Chưa kịp nói gì, Lão Trang đã quỳ xuống: - Khởi bẩm hầu gia, sau khi người đi trong phủ không yên ổn, lão nô tổng cộng bắt được bốn tên giặc Thổ Phồn lẻn vào phủ nửa đêm. Xin hầu gia chỉ thị cách xử lý.

- Chém! Mang đầu chúng đến trước mặt Lộc Đông Tán, nói với ông ta rằng, không lâu nữa hầu gia ta sẽ tới bái phỏng! Lão Giang, Lão Trang cùng lớn tiếng đáp: - Vâng!

Cảnh này do Lão Trang chuyên tâm sắp xếp. Vân gia trang trầm lắng ba năm, nay chủ nhân đã về, cần thông báo cho đám hàng xóm bất lương xung quanh một tiếng, đầu người chính là phương thức tuyên uy tốt nhất.

Họa kích, biểu tượng cho gia chủ đang thống lĩnh quân đội bên ngoài, vẫn cắm trên nóc Vân gia. Kẻ nào dám lén lút lẻn vào sẽ mang tội chết, chặt đầu chỉ là hình phạt nhẹ nhất, đó là thông lệ của Đại Đường để bảo hộ gia đình tướng quân xuất chinh.

Đứng trước cửa là Lý Thạch và Vân cô cô. Vân Diệp khom người bái tạ bọn họ vì thời gian qua đã vất vả quản lý Vân gia. Lý Thạch nhìn Vân Diệp từ đầu đến chân rồi gật đầu đi vào nhà, còn Vân cô cô thì ôm Vân Diệp mà khóc nấc không thành tiếng.

Đỡ vị cô cô phúc hậu, tròn trịa vào nhà, tất cả phó dịch trong sân đã tụ tập đầy đủ, cùng nhau cung nghênh gia chủ về nhà. Vân Diệp nói một tiếng "Thưởng!", rồi liền bước qua trung môn. Các cô cô, thím thím ở lại trong nhà liền khóc rầm rĩ, xen lẫn vào đó là những tiếng than vãn, cáo trạng. Vân Diệp ngồi trên ghế mỉm cười nghe họ than vãn, thực ra toàn là những chuyện vụn vặt trong nhà, giờ nói ra với y chỉ là cách để thổ lộ tình cảm mà thôi.

Hầu gia về rồi, vì y vẫn còn mang quân vụ trên người nên lá cờ soái mang chữ Vân cực lớn được đám Lão Trang kéo lên cao, biểu thị gia chủ đang có mặt trong phủ.

Lá cờ làm Vân gia trang trong chớp mắt sống lại. Các phó dịch ra ngoài mua bán, ai nấy mặt mày hớn hở, niềm kiêu hãnh không sao che giấu được. Những câu chuyện từ miệng Lưu Tiến Bảo truyền ra đã lan khắp trang.

Nào là Hầu gia ở Nam Hải bình định mấy chục quốc gia, nào là khi Liêu Đông nguy cấp, vạn dặm viện trợ, ba ngày hạ được kiên thành mà đại quân phải vây công nửa năm trời; nào là Hầu gia dựa vào ba chiếc thuyền mà quét sạch đám hải tặc hung ác trên biển, vân vân và mây mây. Các lời đồn thổi được thổi phồng lên tận trời, nhưng có điều, hiệu quả cổ vũ lòng người cực tốt.

Người của Vân gia lại lấp đầy phủ đệ. Phủ đệ tĩnh mịch lâu ngày đã khôi phục lại sự huyên náo chó chạy gà bay như ngày trước. Tiểu Nha không thích làm áo cưới, đem chiếc áo cưới sắp thêu xong ném cho thím rồi hăm hở chạy đi chơi. Nãi nãi định mắng, Vân Diệp liền ngăn lại, bảo rằng thời gian nàng được sống vô tư vô lo không còn nhiều nữa, cứ để nàng được vui vẻ vài ngày.

Tiểu Nha chạy ra ngoài chơi nửa ngày rồi mới về nhà, sau đó không rời Vân Diệp nửa bước. Bất kể ca ca đi đâu, nàng cũng theo sát, đến tối đi ngủ mới lưu luyến rời đi trong ánh mắt hăm dọa của Tân Nguyệt.

truyen.free là nơi duy nhất giữ bản quyền cho những dòng chữ được trau chuốt này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free