(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1070:
Sáng sớm, Vân Diệp vừa mở mắt đã thấy Tiểu Nha chống cằm ngồi bên đầu giường nhìn mình không chớp mắt. Trong lòng, chàng biết nàng không nỡ rời xa gia đình, nhưng con gái lớn rồi phải gả chồng, đó là lẽ tự nhiên chẳng cần giải thích.
– Không thích Lý Hữu à? Nếu muội thực sự không thích thì ca ca nghĩ cách, chúng ta không gả nữa.
Tiểu Nha lắc đầu: – Thích hay không cũng th�� cả mà thôi. Không gả cho Lý Hữu thì phải gả cho người khác. Muội không xinh đẹp như Tiểu Vũ, không thông minh bằng Tiểu Vũ, tương lai muốn sống tốt phải gả cho một phu quân tốt. Lý Hữu thực ra cũng không quá tệ, đối xử với muội cũng tốt. Hắn có hơi xấu miệng một chút, nhưng muội nghĩ mình có thể uốn nắn được. Muội chỉ không nỡ rời xa nhà, không nỡ rời ca ca và nãi nãi.
Vân Diệp ngồi dậy, vuốt chóp mũi Tiểu Nha. – Mới tí tuổi đầu mà đã lắm tâm tư thế! Chuẩn bị áo cưới cho thật tốt vào, đến ngày đó ca ca sẽ cõng muội ra cửa.
– Đại ca là người may mắn, ai cũng nói vậy. Nhất Nương tỷ tỷ được ca ca cõng đi, nay đã là thiếu phu nhân quản gia nổi danh khắp Trường An. Bùi lão gia còn phải nể lời Nhất Nương tỷ tỷ, cả nhà trên dưới đều hòa thuận. Nhất Nương tỷ tỷ đã đưa hai tiểu thúc tử, một người vào thư viện, một người tới Quốc tử giám. Bùi lão phu nhân mất sớm, mọi người đều nói đó là công dạy bảo của Nhất Nương tỷ tỷ.
– Nhuận Nương tỷ tỷ tính tình có hơi kém một chút, nhưng trong đám tiểu bối của Tần gia, Nhị tỷ phu lại là người có cuộc sống thoải mái nhất. Dựa vào thế lực của nhà vợ, chỉ vài năm mà từ một giáo úy nhỏ nhoi đã trở thành lục sự tham quân. Ai cũng bảo chàng là một thanh niên tài tuấn hiếm có.
– Tỷ tỷ của muội thì khỏi phải nói rồi, Đơn Ưng cưng chiều nàng ấy đến tận trời. Giờ đến lượt muội, tất nhiên cũng sẽ sống tốt, muội chẳng có gì phải lo cả. Lý Hữu tuy bất tài, nhưng thân phận tôn quý. Ca ca nói xem, nếu muội làm vương phi, có phải cũng cần suốt ngày giữ vẻ mặt nghiêm nghị như các nương nương không?
Tiểu cô nương đang mơ mộng về cuộc sống tương lai, nhưng vì chưa nhìn rõ con đường phía trước nên lòng còn bất an, muốn dựa vào người thân cận nhất để tìm thấy sự an ủi và sức mạnh.
– Hừ, Lý Hữu đối xử với muội tốt thì không nói làm gì. Nhưng nếu hắn dám làm nửa chuyện có lỗi với muội, ca ca sẽ đánh gãy chân hắn! Con gái nhà Vân gia không dễ để ai ức hiếp đâu!
Tiểu Nha thích nhất nghe ca ca mạnh miệng như vậy. Nàng biết rõ hiện giờ ca ca không thể tùy tiện đánh gãy chân một thân vương, nhưng nàng vẫn cứ thích nghe, nghe mãi không chán.
Hai huynh muội nô đùa trong sân một hồi. Tiểu Nha áp sát vào người ca ca, nhìn chàng dùng cành liễu đánh răng. Nàng thắc mắc: – Nhà mình có bàn chải mà, sao ca ca lại dùng cành liễu làm gì cho hại miệng?
Vân Diệp nhìn quanh, thấy không có ai liền nói nhỏ: – Nhớ kỹ nhé, sau này đừng dùng bàn chải nữa. Toàn là lông lợn đấy. Mấy người trong xưởng lấy lông lợn nhúng qua nước sôi để khử mỡ rồi mới gắn vào cán. Khi muội đánh răng, chẳng lẽ không cảm thấy có vị da lợn cháy sao? Ghê tởm chết đi được! Tẩu tử của muội đã phát hiện ra rồi, nhưng không cho nói.
Tiểu Nha nôn khan mấy cái rồi đấm thùm thụp lên lưng ca ca. Tính nàng vốn qua loa, chưa bao giờ chú ý đến chuyện nhỏ nhặt, cho dù có vị kỳ quái một chút cũng không để tâm. Rõ ràng ca ca nói thế là cố ý muốn làm nàng buồn nôn.
Nãi nãi đến gọi Tiểu Nha đi học lễ nghi. Thấy Tiểu Nha vẫn còn nghịch ngợm như trước, bà liền cảnh cáo: – Xuống ngay! Con gái lớn sắp gả chồng rồi mà còn nằm trên lưng ca ca như thế, để người ngoài nhìn thấy sẽ chê cười cho! Chẳng có chút quy củ nào cả! Con nhà danh giá phải có phong thái của người danh giá, sau này không được phép như thế nữa!
Vân Diệp nhổ nước súc miệng, nói với nãi nãi: – Tiểu Nha chỉ còn mấy ngày này được vui vẻ nữa thôi, nãi nãi cứ để muội ấy nghịch đi. Sau này, dù có muốn nghịch ngợm cũng chẳng được nữa đâu.
Chỉ một câu nói ấy khiến nãi nãi mắt đỏ hoe. Thấy Tiểu Nha rưng rưng nước mắt chực rơi, bà thở dài rồi bỏ đi. Đúng là tôn nhi nói đúng, Tiểu Nha một khi gả vào hoàng gia, phải tuân thủ quy củ của hoàng tộc, và sau này sẽ phải sống ở nơi xa xôi, tận Tề Châu Sơn Đông.
Vượng Tài vừa vào nội viện, thấy Tiểu Nha liền xoay người bỏ chạy. Bị Tiểu Nha tóm lấy tai, đòi cưỡi, nhưng làm sao nó chịu cho nàng cưỡi được? Nó lập tức ngã lăn ra đất giả chết, bất kể Tiểu Nha có làm gì cũng không động đậy, mắt nhắm tịt lại.
Thẩm thẩm Cẩm Chỉ đến bảo Tiểu Nha xem phối màu áo cưới, rồi thảo luận hoa mẫu đơn trên vạt áo nên thêu to thế nào mới thích hợp. Nhờ vậy, cuối cùng bà mới kéo được Tiểu Nha đi.
Tiểu Nha vừa rời đi, vẻ mặt Vân Diệp lập tức thay đổi. Tên Âm Hoằng Trí khốn kiếp đúng là đồ chó không sửa được tính ăn phân! Hắn không ngờ lại dám giới thiệu thê cữu của mình cho Lý Hữu làm điển quân Tề vương phủ. Cả những loại hiệp khách đầu đường xó chợ như Tàm Quân Mô, Lương Mãnh Bưu cũng được hắn đưa vào đó!
Mới ba năm mình không ở nhà mà đã như vậy! Nghe nói hiện giờ Lý Hữu suốt ngày tiệc tùng vô độ, trưởng sử Tề vương phủ Tiết Đại Đình khuyên can mãi không có kết quả, đành dâng tấu xin hoàng đế cho từ quan. Bởi ông ta nhận thấy, đi theo Tề vương tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt.
Về thư phòng, trên bàn đã có thiếp mời từ Tề vương phủ, mong Vân Diệp đến dự tiệc. Chàng vốn không định đi, nhưng giờ xem ra, không thể không đi rồi.
Ở nhà giải quyết quân vụ cho đến buổi chiều, Lưu Tiến Bảo nhắc rằng đã đến lúc hầu gia phải tới Tề vương phủ. Vân Diệp bèn thay y phục, dẫn Cẩu Tử và Nhân Hùng đi. Vừa ra cửa, chàng đã thấy Tiểu Miêu mặc trang phục nha hoàn xuất hiện.
Vô Thi���t đã đưa Tiểu Miêu đi mấy vạn dặm đường. Cẩu Tử lén nói với Vân Diệp rằng trong phòng của Vô Thiệt toàn là kim ngân tài bảo, nhiều đến mức không có chỗ đặt chân. Tất cả đều là sản vật do hai sư đồ họ hành hiệp trượng nghĩa mà có được. Còn về chuyện giết người thì Cẩu Tử không nói, Vân Diệp cũng không hỏi. Vô Thiệt vốn định dùng máu tươi để rửa ngọn lửa trong người. Vân Diệp không hiểu, bèn trở về hỏi riêng Ly Thạch. Ly Thạch chỉ nói vỏn vẹn hai chữ: "Huyết lộ".
Vô Thiệt ra tay giết người, vậy Tiểu Miêu nhất định là đồng lõa, điều này khỏi phải nói. Tiểu cô nương này đáng lẽ đang ở cái tuổi đến thấy giết thỏ cũng phải rơi lệ, vậy mà bị Vô Thiệt lôi đi Quảng Châu làm đao phủ nửa năm, xem ra đã được chân truyền rồi. Cứ theo lão quái vật như Vô Thiệt thì sớm muộn gì cũng biến thành kẻ biến thái. Vân Diệp bỗng nhận ra, nhà mình dường như không thể "sản xuất" ra được một người bình thường nào cả.
– Lưu Phương gia gia nói hầu gia đã nổi sát khí. Ông ấy còn dặn dò, người như ngài tốt nhất không nên tự tay giết người. Tiểu Miêu nợ ân tình của hầu gia, chi bằng hãy để Tiểu Miêu có cơ hội này báo đáp, sau khi báo ân xong, Tiểu Miêu sẽ không còn vướng víu gì nữa, có thể lưu lạc chân trời góc biển để rèn luyện kỹ nghệ.
Tất cả tình báo mà Vân gia thu thập được đều được chuyển tới Lưu Phương, nên mọi tâm tư của Vân Diệp đều không giấu được lão già này. Tuy nhiên, Tiểu Miêu đột nhiên đứng ra đề nghị muốn thay mình giết đám gian tà bên cạnh Lý Hữu, điều này vẫn khiến chàng hết sức kinh ngạc.
– Tuổi muội còn nhỏ, đừng tham dự vào chuyện giết người. Ngoan ngoãn về nhà thêu hoa đi, theo sư phụ luyện thêm vài năm nữa. Vả lại, ta chưa bao giờ muốn muội phải báo đáp ân tình gì cả. Ta đường đường là một hầu gia, muốn giết người thì cần gì phải đi tìm sát thủ? Làm như thế là phá hỏng quy củ rồi!
Nói xong, Vân Diệp lên xe đi thẳng tới Tề vương phủ. Trong lòng thầm nghĩ, đám tiểu cô nương bây giờ rốt cuộc là làm sao thế nhỉ? Tiểu Vũ thì không sao nắm bắt được, Tiểu Nha tựa hồ chẳng bận tâm đến chuyện gì, giờ l���i thêm một tiểu cô nương đòi đi giết người. Không biết chúng còn sống tử tế nổi không nữa. Con gái và con trai của mình tuyệt đối không thể để bị ảnh hưởng xấu!
Vân Diệp vừa đi, Tiểu Miêu liền vác một cái bọc nhỏ, theo cửa phụ rời khỏi Vân gia. Lưu Phương và Vô Thiệt đứng ở cửa tiễn nàng.
– Công phu của con đã cao hơn tên sư huynh chẳng ra gì kia của con rồi. Năm xưa hắn không chịu được khổ, không chịu được mệt mỏi, hơn nữa, thời điểm tốt nhất để luyện võ cũng đã qua. Con thì khác, người được ta truyền y bát chính là con. Con đừng nghe Vân Diệp nói lung tung, hãy lấy mấy cái đầu kia rồi tự đi xông pha thiên hạ, không có việc gì thì đừng có về!
Vô Thiệt lạnh băng nói:
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ riêng của truyen.free, không được phép sao chép hay phát tán dưới mọi hình thức.