(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1073:
Vân Diệp trở về nhà, được Na Mộ Nhật hầu hạ bữa cơm. Nói là hầu hạ, nhưng thực ra Vân Diệp tự tay gắp thức ăn, còn Na Mộ Nhật thi thoảng lại dùng tay bốc thịt đưa cho y. Cái thói xấu này nàng ta cả đời không sửa được, dù Hoạn Nương đã nhắc nhở không biết bao nhiêu lần.
Tiểu Nha vô cùng phẫn nộ, bởi ca ca tới nhà Lý Hữu mà không được ăn uống gì, khiến nàng cảm thấy mất mặt. Nàng định mở lời trách móc thì Vân Diệp đã đưa cho nàng một cái túi nhỏ.
Tiểu Nha mở túi, thấy bên trong là một sợi dây thừng cũ kỹ, trông có vẻ quen mắt. Nàng nghi hoặc nhìn ca ca, không hiểu sao y lại đưa thứ này cho mình.
– Lý Hữu bảo đây là tính mạng của hắn. Hắn giao mạng mình cho muội giữ, và sau này sẽ ở lì trong nhà không ra ngoài nữa. Mọi chuyện của Tề vương phủ đều do muội đứng ra giải quyết. Nếu muội làm tốt, hắn sẽ được ăn thịt uống rượu; còn nếu không, hắn sẽ cùng muội ăn rau húp cháo.
Nói xong những lời này về tâm tư của Lý Hữu, Vân Diệp mặc kệ Tiểu Nha, tiếp tục dùng bữa. Lúc này, Tiểu Nha mới sực nhớ sợi dây thừng này vốn luôn đeo trên cổ Lý Hữu. Trước kia, mỗi khi nàng muốn xem, hắn đều không cho. Thậm chí có lần nàng đánh hắn chảy máu mũi, tên khốn kiếp đó cũng chẳng thèm lau, mà vội vàng kiểm tra sợi dây trước tiên.
– Rốt cuộc là muội gả cho hắn, hay hắn gả cho muội? Trước kia muội đánh hắn tơi bời như thế cũng không cho muội xem, giờ sao lại dễ dàng giao cả mạng sống cho muội?
Tiểu Nha không hề ngốc, chỉ là từ bé được Vân Diệp chiều chuộng quá mức, nên nàng thoải mái làm theo ý thích mà chẳng cần suy nghĩ nhiều. Thêm vào đó, tính cách quá hoạt bát khiến chân tay nàng hành động trước cả khi đầu óc kịp đưa ra phán đoán.
– Tên đó đáng thương lắm. Sau khi hắn nhận ra mình sống thê thảm như một cái xác không hồn, ca ca đành phải nói dối là muội vẫn một lòng một dạ chờ hắn cưới, thế là hắn sống lại ngay.
Tiểu Nha nhăn mũi:
– Là muội không còn cách nào khác mới phải cưới hắn thôi. Khắp thiên hạ đều biết ý chỉ của hoàng đế không thể làm trái, chứ không thì ma nào thèm gả cho hắn! Thôi thì nói thế cũng được, coi như cứu hắn một mạng, danh dự của muội có thiệt thòi một chút cũng chẳng sao, dù gì thì muội cũng là vị hôn thê của hắn rồi.
Vân Diệp gắp một miếng thịt bò lớn nhét vào miệng Tiểu Nha. Y sớm đã đoán được kết quả này. Thực ra, Tiểu Nha mới là người con gái giữ đạo làm người nhất trong nhà họ Vân. Người ngoài chỉ thấy Tiểu Nha ngang ngược, vô lý, nhưng Vân Diệp hiểu nàng thà để mình chịu thiệt thòi chứ không muốn khiến người khác khó xử. Chỉ cần Lý Hữu thật lòng đối xử với nàng, tên này cả đời sẽ sống vô cùng thư thái.
Sáng hôm sau, trời vừa rạng, Lý Hữu đã có mặt ở Vân gia. Hắn không mặc vương phục, cũng không cưỡi ngựa, mà khoác bộ thanh sam, nách kẹp một quyển sách, đi xe ngựa cùng thị vệ tới.
Thỉnh an nãi nãi xong, hắn lại đến bái kiến Vân Diệp đang tản bộ trong hoa viên. Bỏ lại thị vệ phía sau, Lý Hữu xuyên qua cổng vòm, tiến thẳng đến tú lâu của Tiểu Nha. Vừa tới nơi, hắn tức thì giật mình, bởi Tiểu Nha đang chồng cây chuối, tay nắm lan can tầng hai, người đu đưa trông như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào. Đây là một trong những yêu cầu của Thiên Ma Cơ: muốn múa tốt thì đôi chân phải khỏe, nhưng nữ nhi luyện chân to sẽ mất đi vẻ duyên dáng. Vì vậy, để cổ tay Tiểu Nha khỏe mạnh và tăng độ mềm dẻo, nàng phải luyện tập bằng cách chồng cây chuối để rèn luyện đôi tay và giữ thăng bằng.
Lý Hữu vội vã chạy lên lầu hai, hốt hoảng bế Tiểu Nha xuống. Hắn vừa định mở lời khuyên nhủ thì Tiểu Nha đã trừng mắt nói: – Phí công rồi, giờ phải làm lại từ đầu.
– Vừa rồi nàng luyện công sao?
Lý Hữu lúc này mới bừng tỉnh. Hắn cùng Tiểu Nha tựa vào lan can ngồi xuống, định bụng xin lỗi thì chợt nhìn thấy trên chiếc cổ trắng nõn của nàng đeo đúng sợi dây thừng của mình. Lòng hắn bỗng kích động khôn tả, chẳng biết nói gì. Hóa ra Vân hầu không lừa hắn, Tiểu Nha thực sự thích hắn!
– Sợi dây thừng này vốn dĩ là vật quý của ngươi, sao lại đưa cho ta?
Tiểu Nha nghĩ mình phải hỏi cho ra lẽ, không thể để tên này tùy tiện kiếm cớ lừa gạt mình.
– Ta chẳng giữ nổi mạng mình, đành phải giao cho nàng giữ thôi. Tiểu Nha, từ nay về sau nàng mới chính là chủ nhân của Tề vương phủ. Nàng làm gì ta cũng tán thành, dù có tạo phản ta cũng theo nàng.
Tiểu Nha đấm vào đầu Lý Hữu một cái:
– Để cha ngươi trói hai chúng ta lôi ra chợ Tây chặt đầu à?
Lý Hữu phì cười:
– Thế cũng tốt chứ sao. Ít nhất trên đường xuống suối vàng, ta sẽ không cô đơn. Ngoại công ta giết thúc thúc ta, lại còn phá mộ gia gia ta, ta sinh ra đã mang tội. Người ta nói, "làm nhiều sai nhiều, không làm không sai". Nhưng Tề vương phủ còn nhiều miệng ăn đang trông chờ, chắc chắn phải nhờ vào nàng rồi?
Tiểu Nha bất đắc dĩ thở dài:
– Vốn tưởng sẽ được làm một vị vương phi phong quang, ai ngờ lại thành ra thế này. Ít ra ta còn có ca ca thương yêu. Mẫu phi ngươi ở thâm cung cũng chẳng giúp gì được ngươi, thật đáng thương. Thôi thì hai kẻ thần chê quỷ ghét chúng ta cứ kết bạn mà sống, nhất định phải sống cho ra sống! Ngươi thì không thể làm việc, ta thì chẳng sao (ngươi cũng biết đấy, ta không thông minh lắm). Thế nên ngươi phải ở sau lưng đưa chủ ý, ta sẽ ra mặt làm. Chỉ cần không tạo phản, ta không tin ai dám làm gì chúng ta!
Lý Hữu cười hì hì:
– Nhất định rồi! Ta đã học tập ở thư viện năm năm, lâu hơn bất kỳ ai khác. Dù không thể so sánh với đám yêu nghiệt kia, nhưng Lý Hữu ta cũng không phải hạng tầm thường đâu. Chúng ta cứ mặc kệ triều chính, vùi đầu vào kiếm tiền, không tin là không có một cuộc sống tốt đẹp!
Nếu người khác nói Lý Hữu đáng thương, chắc chắn hắn sẽ tức giận. Nhưng khi Tiểu Nha nói ra, nó lại khơi dậy hùng tâm tráng chí trong lòng hắn.
Quả thật, đây là một kết cục tất yếu.
Tại diễn võ trường của Vân gia, binh khí trên giá đã hơi rỉ sét. Đây là nơi dành cho gia chủ, nhưng Vân Diệp một năm chẳng mấy khi đụng đến vũ khí. Có chăng, y chỉ đem chúng ra lau chùi. Trong nhà một võ tướng mà vũ khí lại rỉ sét thì thật mất mặt. Theo thông lệ, vũ khí của gia chủ không ai được phép chạm vào, bởi vậy, Vân Diệp mặc áo vải thô, cần mẫn dùng đá mài để đánh bay vết rỉ sét. Vừa mài xong một thanh đao, y định uống ngụm trà thì ngẩng đầu lên, phát hiện Nghiêm Tùng đang ngây người nhìn mình, phía sau là Lão Tiền với vẻ mặt đầy lo âu.
Vân Diệp chắp tay nói:
– Nghiêm huynh đến hàn xá có việc gì sao?
Nghiêm Tùng đáp lễ, nói:
– Vân hầu có thể nâng một con sư tử đá nặng năm trăm cân lên, đặt nóc nhà, rồi tính toán chuẩn xác thời điểm có người đi qua để đẩy nó rơi xuống, đè bẹp người đó được không?
Vân Diệp suy nghĩ một lát rồi đáp:
– Chuyện này nếu lợi dụng một số công cụ thì có thể dễ dàng làm được. Nhưng để đúng lúc dùng sư tử đá giết chết người qua đường thì khó lắm, thường khi muốn giết người, người ta thích dùng nỏ hơn.
Nghiêm Tùng gật đầu:
– Ta cũng nghĩ vậy. Hôm nay nhìn thấy binh khí trong phủ ngài rỉ sét càng khiến ta thêm tin tưởng. Nhưng này, con sư tử đá của Vân gia lại tự chạy từ phường Hưng Hóa sang phường Vĩnh An, giữa ban ngày ban mặt đè chết người. Bệ hạ muốn ta tới hỏi, làm sao hầu gia ngài lại làm được chuyện này?
– Vớ vẩn! Sư tử đá nhà ta làm sao có thể tự chạy được? Lại còn chạy tận tới phường Vĩnh An, cách nhau tới ba cái phường lận!
– Thực ra, không chỉ có sư tử đá của Vân gia tự chạy đi đè chết người đâu. Yêu đao của Trường Tôn Vô Kỵ cũng tự chạy tới Yên Lai Lâu, dùng một chiêu mà xẻ người ta làm đôi. Chưa hết, Lý Bằng Trình, con trai của Lý Đại Lượng, vừa mới về kinh thành. Hắn cùng người ta đi tửu lâu uống rượu, không cẩn thận ngã xuống cầu thang. Hắn thì không sao, nhưng người bị hắn đè lên thì nát bấy, ruột cũng phòi ra từ hậu môn. Rồi chiếc xe ngựa của lão thất phu Ngụy Trưng đang chạy bỗng dưng bánh xe rời ra, lăn từ trên dốc xuống đè nát đầu một người. Huyện Trường An không dám xử lý, bèn báo lên Hình bộ. Cuối cùng, Hình bộ lại giao vụ việc cho Bệ hạ. Bốn vị các ngài tước vị quá cao, trừ Bệ hạ ra thì không ai dám chất vấn. Bởi vậy, Bệ hạ đã ph��i ta tới hỏi xem chuyện này rốt cuộc là thế nào. Người đã điểm mặt gọi tên rằng việc này chắc chắn có liên quan đến ngài đấy!
Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.