(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1078:
Vân Diệp và Vô Thiệt ngơ ngác nhìn nhau. Nếu việc thay da đổi mặt có thể kế thừa trí tuệ của người khác, thì giới quý tộc đã mãi mãi nắm quyền thống trị rồi. Chỉ cần lột da của người thông minh, khoác lên kẻ quý tộc ngu dốt, thế là kẻ ngu biến thành tài trí, chẳng phải quyền lực sẽ vững như bàn thạch sao?
Luận điệu này giống hệt kiểu Hàn Triệt cho rằng chỉ cần huy���t thống thuần khiết là con người sẽ trở nên thông minh. Xem ra Bạch Ngọc Kinh cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì, nhưng điều này không thể nói với Lưu Phương, đành giấu kín trong lòng. Lỡ dại trở thành truyền nhân của Bạch Ngọc Kinh, giờ chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt vậy.
- Không ngờ sự truyền thừa của Bạch Ngọc Kinh các ngươi lại kỳ quái đến vậy. Lão phu trước kia tò mò không biết vì sao ngươi lại hiểu biết nhiều thứ như thế, giờ thì đã rõ. Rốt cuộc ngươi đã đeo bao nhiêu tấm mặt nạ da người rồi?
Lưu Phương cười hăng hắc săm soi gương mặt Vân Diệp. Vô Thiệt thì ném hộp sang một bên, trực tiếp giang tay vò vặn mặt y, rồi nói với Lưu Phương:
- Lão phu không lấy làm lạ về trí tuệ của hai thầy trò họ, chỉ lấy làm lạ là hai người xuất chúng như thế đi khắp nam bắc mà không ai hay biết, không có chút truyền thuyết nào liên quan. Chẳng dễ dàng gì để làm được điều đó, trừ khi lúc ấy các ngươi đeo mặt nạ. Như vậy mọi chuyện mới hợp lý được. Mau đưa một tấm cho lão phu xem!
Bất kể Vân Diệp chống cự thế nào cũng không thoát khỏi đôi tay của Vô Thiệt. Tới khi ông ta vò đến nơi Vân Diệp đỏ bừng mặt mới dừng tay, nhìn kỹ vài lượt rồi nói:
- Cái da mặt này là đồ thật.
Vân Diệp thở dốc một hồi, sờ lên gương mặt đau điếng:
- Xưa nay ta chưa bao giờ mang mặt nạ người khác, toàn dựa vào cái mặt này mà kiếm ăn. Chuyện Bạch Ngọc Kinh thì liên quan gì đến ta chứ? Ta cũng chẳng thấy sư phụ mang bao giờ.
Lưu Phương cười hăng hắc:
- Sao ngươi biết sư phụ ngươi không mang? Chẳng phải sư phụ ngươi đã dặn sau khi ông ấy chết phải thiêu hủy thân thể sao? Nói không chừng đó chính là hủy thi diệt chứng, cao minh thay! Quả là làm được đến mức đi lại không để lại dấu vết nào.
Vân Diệp cứng họng. Trước kia bịa ra chuyện đốt xác, ai ngờ vòng vèo thế nào lại thành ra như thế này. Thấy hai lão già gương mặt đắc ý, tự cho là đúng, y đành đánh trống lảng:
- Hai vị cao hứng chuyện gì chứ? Mới làm rõ được một ngọc bài, còn Độc Giác Quỷ và Ứng Long thì giải thích thế nào? Hai vị đều muốn trường sinh, phá giải được sớm ngày nào thì chẳng phải sớm ngày đó được trường sinh sao? Sao lại cứ truy cứu ta? Quá khứ của ta là tài sản quý giá nhất, ta sẽ không nói với ai hết.
Trong lúc nói chuyện, Lưu Phương đã vẽ xong Ứng Long và Quỷ Vương. Ông trải chúng ra mặt đất cho Vân Diệp và Vô Thiệt chọn, mỗi người một bức, bức còn lại thì ông cất vào lòng. Vô Thiệt tâm tình khoan khoái ôm hộp gấm rời hoa viên về phòng. Được người khác tín nhiệm luôn khiến người ta vui vẻ, đặc biệt là Vô Thiệt.
- Kiếp trước nàng là hồ ly tinh.
Khi Na Mộ Nhật quấn lấy người Vân Diệp để cáo trạng về Vân Mộ, Vân Diệp trang nghiêm nói với nàng:
- Sao chàng biết chứ, thiếp chính là một con hồ ly tinh, chuyên môn mê hoặc chàng đấy.
Nói xong, nàng còn thổi hơi vào tai Vân Diệp.
Linh Đang là người da mặt mỏng nhất. Thấy Na Mộ Nhật gần lộ yếm ngực, ôm lấy nửa thân trên của trượng phu, nàng đỏ bừng mặt, vội vàng thu dọn bát đĩa trên bàn định rời đi. Nhưng còn chưa ra tới cửa đã thấy Tân Nguyệt hấp tấp từ ngoài đi vào, gương mặt bừng bừng, biết ngay có chuyện xảy ra. Thế là nàng liền nán lại, muốn nghe xem rốt cuộc là chuyện gì.
Tân Nguyệt giận tới mức không thèm để ý tới hành vi lẳng lơ của Na Mộ Nhật, liền nói ngay:
- Phu quân, đất ở khúc sông nhà thiếp bị thiếu mất ba mươi mẫu rồi. Năm ngoái bị lũ nhấn chìm, thiếp thân trở về muốn chỉnh lý lại, nhưng hôm nay lại xảy ra chuyện không đâu. Không ngờ quan trên không cho phép, nói là bãi sông không được trồng cấy, cùng lắm chỉ cho ươm mầm.
- Thiếp thân tính toán qua, nhà ta ít nhất đã tổn thất tám mươi mẫu đất. Tám mươi mẫu này trước kia đều tính vào đất phong, rõ ràng là muốn ức hiếp người ta!
Vân Diệp thấy Tân Nguyệt thở hổn hển, liền buông Na Mộ Nhật ra, rót cho nàng một chén trà:
- Quan phủ làm vậy không sai đâu. Những năm qua, các con sông quanh Trường An không có con nào yên ổn. Trong đó, gây hại lớn nhất chính là những chiếc cối xay và các bãi sông. Một bên lợi nhuận kếch sù, một bên đất đai màu mỡ, chẳng ai muốn buông tay, cứ thế làm lòng sông ngày càng bị thu hẹp. Khi mưa lớn, nước không thể lưu thông, dẫn đến tràn bờ, khiến bao nhiêu người chết. Nàng theo nãi nãi học niệm Phật cơ mà, từ bi một chút, đừng làm hại con sông nữa. Nhà ta thiếu đi mấy chục mẫu đất cũng không chết đói được đâu.
"Rầm!" một tiếng, khiến Vân Diệp, đang định quay người tiếp tục quấn quýt với Na Mộ Nhật, phải giật mình. Y quay đầu lại, thấy Tân Nguyệt mày dựng ngược, đập bàn rầm rầm, cắn răng nói:
- Chuyện này khác! Đất là đất của nhà ta, thiếu một tấc cũng không thể được! Năm nay bị người ta thu mất vài mẫu, năm sau lại thu vài mẫu nữa, chỉ vài năm thôi là đã mất đi rất nhiều rồi, tương lai tới Thọ Nhi thì còn được bao nhiêu nữa đây?
- Phu quân là người chú trọng đạo lý lẽ phải, nhưng đám tham quan kia đang dần dần xâm chiếm đất đai của dân chúng. Chàng hôm nay không đoái hoài, mai chúng sẽ nói nương rẫy nhà chúng ta có vấn đề gì đó. Không thể chiều theo cái thói này của chúng!
Tân Nguyệt nổi giận, Na Mộ Nhật và Linh Đang co rúm như chim cút, nép mình sau lưng phu quân không dám ho he nửa lời. Các nàng hoàn toàn không có chút uy nghi nào của đương gia chủ mẫu.
Vân Diệp ấn Tân Nguyệt ngồi xuống ghế:
- Giờ ta cầu xin cả Trường An nói ta là kẻ hèn nhát mà còn không được đây này. Nàng xem, ngay cả triều hội ta cũng không đi, chỉ muốn rụt đầu vào mai rùa, không muốn cho ai thấy. Phu nhân, nàng không hiểu đâu, thực ra bị người ta ức hiếp là một chuyện tốt. Nếu như vài năm nữa, cái đường đường hầu phủ này chỉ còn lại Vân gia trang mới là tuyệt nhất. Tới khi đó, nhà ta sẽ có thể công hầu đời đời rồi.
Tân Nguyệt nghi hoặc nhìn trượng phu, không hiểu vì sao hèn nhát lại có thể truyền lại công hầu đời đời, nhưng xuất phát từ lòng tin đối với trượng phu, nàng nói nhỏ:
- Vậy thiếp giả vờ không biết, thế được chưa?
- Không được! Nhà ta bị ủy khuất thì phải kêu to lên. Ta đi kêu thì mất mặt, nàng đi thì được. Gia đình bá hộ ở Trù huyện thuộc vùng thượng nguồn nhất định cũng gặp chuyện tương tự. Nàng xem họ làm cách nào?
Vân Diệp nắm tay Tân Nguyệt, chỉ cách cho nàng.
- Phu nhân của nhà bá hộ đang ngồi bên bờ sông khóc đấy, ý chàng là thiếp cũng phải đi khóc sao?
Tân Nguyệt dường như đã hiểu ra:
- Khóc đi. Nàng là cáo mệnh phu nhân, bị một tên tiểu lại nhỏ bé ức hiếp, chỉ biết ngồi bên bờ sông mà khóc, làm thế mới đúng. Lát nữa ăn nhiều một chút, ngủ một giấc thật ngon, mai đủ sức rồi thì ra bờ sông mà khóc. Người xem càng đông thì càng tốt, đoán chừng sẽ có không ít phu nhân khóc cùng nàng đấy.
Tân Nguyệt cắn răng:
- Vậy thì khóc! Mai Na Mộ Nhật, Linh Đang cũng phải đi khóc cùng!
Vân Diệp sáng sớm thức dậy liền dẫn đám con cái đi học. Đợi khi hạt sương trên cây bị ánh mặt trời sấy khô, y mới cùng năm đứa con đi hái lê. Năm nay hoa quả được mùa, lê trĩu cành, quả hướng về phía mặt trời thì vỏ đỏ au, còn mặt khuất bóng vẫn xanh mướt.
Cây lê mọc mười mấy năm trở nên rất cao lớn. Vân Diệp đứng trên thang tam giác, Vân Thọ đem từng quả lê phụ thân hái xuống bỏ vào sọt, Vân Mộ ngửa mặt giữ thang cho phụ thân, còn ba đứa trẻ còn lại thì ngồi bên sọt đếm quả.
Vượng Tại cũng ở bên sọt, nó không thích ăn lê, đơn giản là vì thích ở cạnh Vân Diệp.
Cuộc sống như thế này mới là điều Vân Diệp thích nhất. Đứng trên thang, y có thể nhìn thấy nãi nãi nằm dưới mái hiên sưởi nắng, nhìn thấy Tiểu Nha và Lý Hữu nô đùa, hình như vừa rồi Tiểu Nha bị Lý Hữu hôn một cái. Các cô cô, thím thím muôn đời không đổi, vẫn ngồi chơi mạt chược. Chú chó Vượng Tài nằm giữa sân, vẫn bộ dạng chẳng coi ai ra gì.
Thật tuyệt vời! Mọi người đều đang ở trong tầm mắt của y. Các bà nương đã ra bờ sông khóc, mang theo rất nhiều thức ăn, xem ra định khóc cả ngày. Chẳng biết huyện lệnh huyện Lam Điền có chịu nổi không đây?
Bản chuyển ngữ này là tài sản tinh thần của truyen.free, mang đến những dòng chữ sống động.