Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1081:

Trường Tôn thị nắm tay Âm phi, vỗ nhẹ an ủi:

– Muội thật có phúc, Vân Nha gả cho Hữu Nhi đúng là đôi trời sinh. Hữu Nhi vốn tính tình trầm lặng, gặp chuyện gì cũng nín nhịn; còn Vân Nha thì cá tính mạnh mẽ, đánh Cao Dương không phải lần đầu tiên nữa rồi. Tuy nhiên, cũng chẳng trách Vân Nha được, là Cao Dương vô lý với Hữu Nhi trước, nên cho hắn một bài học cũng không tệ. Tỷ muội chúng ta lâu ngày không gặp, phải tâm sự một phen cho thỏa lòng.

Âm phi, tỏ lòng cảm kích hoàng đế và hoàng hậu, lấy từ trong giỏ ra một đĩa nhộng đặt lên bàn, lại rót rượu mời Lý Nhị nếm thử.

– Nghe Hữu Nhi nói đây là nhộng của loài ong sát thủ sống trong thư viện, cực kỳ quý hiếm, rang mỡ lên ăn ngon vô cùng. Là Vân Nha trộm từ thư phòng của Vân Diệp đấy ạ, người thường có muốn cũng chẳng có được đâu.

Lý Nhị vốn đang nhíu mày, nghe Âm phi nói vậy liền thấy hứng thú. Thứ Vân Diệp cất giữ hẳn nhiên là đồ ngon, tuyệt đối không kém được. Ăn thử một con, thấy Âm phi nói quả không sai, liền bảo hoàng hậu cũng nếm thử.

Trường Tôn thị ăn mấy miếng, gật đầu tán thưởng, rồi bỗng sực nhớ tới chuyện gì, nói:

– Bệ hạ, Mê Lâm đã trở thành cấm địa nổi danh Trường An. Nhiều năm qua không một người ngoài nào có thể vào được, nghe nói đó là trọng địa của thư viện. Ngay cả hoàng gia cũng chỉ biết một phần về Mê Lâm, hay là chúng ta phái người đi khảo sát một phen?

– Mê Trận và Mê Lâm trẫm đều đã đi qua rồi. Đúng là phòng bị nghiêm ngặt, nhưng không phải dựa vào nhân lực mà là cơ quan và độc vật. Hoàng gia không cần quá bận tâm, cá nhân không thể làm gì được Mê Trận hay Mê Lâm. Nhưng nếu trẫm muốn phá hủy hai nơi hiểm địa đó thì cũng chỉ là một cái búng tay thôi, hoàng hậu đừng lo.

– Đoàn Hồng nói hắn đã nhìn thấy nữ cao thủ giết người kia, không ngờ lại là một nữ tử thanh y. Hắn còn nói nếu nữ tử đó muốn giết hắn, hắn dứt khoát không thể sống sót trở về. Hắn mong trẫm đừng truy cứu chuyện này nữa. Nữ tử kia đã tuyên bố sự tồn tại của mình ở kinh thành, giờ mục đích đã đạt được, nàng ta đã rời đi rồi.

– Trẫm ngẫm nghĩ mãi thấy chuyện này không hề bình thường, luôn cảm thấy phải liên quan đến Vân Diệp. Nếu trẫm muốn giúp Lý Hữu, việc đầu tiên phải làm là giết đám xu nịnh kia. Vân Diệp không phải người làm việc nửa chừng, bốn người đó sớm muộn gì cũng chết trong tay y, chẳng qua có người ra tay giúp y mà thôi.

– Thư viện có rất nhiều kỳ nhân dị sĩ, những lực lượng này vốn là của quốc gia, vậy phải do quốc gia quản lý mới đúng. Hứa Kính Tông thà bỏ chức Trung thư Thị lang cũng muốn về thư viện, khiến trẫm rất đỗi tò mò. Chẳng lẽ thư viện đã trở thành nơi trú ẩn của Đại Đường rồi sao? Lực lượng mà hoàng quyền không thể kiểm soát thì không phải là của chúng ta.

Trường Tôn thị trầm ngâm:

– Bệ hạ có kế sách gì không? C�� Lý Cương ở đó, các văn nhân khác không thể khống chế thư viện, về địa vị luôn kém ba phần. Nếu bệ hạ có gài người vào, nói không chừng sẽ bị phản tác dụng, khi ấy thì khó coi lắm.

– Vì sao phải đổi người? Lý Cương đức tín sáng ngời, mấy thủ đoạn quỷ quái ông ta không thèm dùng. Bởi vậy, hiện tại chưa thể động đến thư viện. Người khác mà không có bản lĩnh kiểm soát thì chỉ biết phá hủy, nếu phá hủy thư viện, đó sẽ là tai họa của trẫm. Những năm qua, học sinh từ thư viện đã trải khắp Đại Đường. Năm nay, khi bình khảo một trăm huyện lệnh ưu tú, Phòng Huyền Linh đã dùng bút đỏ phê rằng có bảy phần xuất thân từ thư viện. Sau này, trẫm muốn kiểm soát quan lại thì phải kiểm soát thư viện trước.

– Vân Diệp năm xưa từng nói, chức viện trưởng của thư viện, người không phải hoàng đế thì không được làm. Khi ấy trẫm coi đó là lời nói đùa, giờ xem ra Vân Diệp có tầm nhìn rất xa. Lực lượng to lớn này chỉ có thể nắm trong tay hoàng đế.

– Nếu như trẫm nắm giữ quyền lực của thư viện, vậy thì nó sẽ vượt quá tầm kiểm soát của trẫm, ha ha ha. Không ngờ quyền lực của trẫm có ngày lớn tới mức trẫm không quản lý nổi.

– Bệ hạ có nghĩ tới vì sao lại xuất hiện tình huống này chưa? Các đế vương đời trước không thông minh bằng bệ hạ, thậm chí không cần cù bằng bệ hạ, nhưng bọn họ không hề gặp phải chuyện này. Vì sao đến thời bệ hạ lại có nhiều thay đổi như thế? Chẳng lẽ các quân thần cố ý đẩy hết việc triều chính cho bệ hạ?

Trường Tôn thị chợt nghĩ tới một khả năng.

Lý Nhị lắc đầu:

– Loại chuyện này đúng là không có. Phòng khanh, Đỗ khanh, Ngụy khanh đều đã dốc hết sức lực rồi. Chỉ những chính sự quan trọng nhất mới được đưa vào cung để trẫm phê duyệt. Ngay cả tên lười nhác Vân Diệp cũng nỗ lực xử lý chính vụ, thủy sư Lĩnh Nam chưa bao giờ cần trẫm phải lo lắng. Cho nên hoàng hậu đừng trách những thần tử một lòng trung thành này, họ đã cố gắng hết sức rồi.

– Nếu thế vì sao lại xuất hiện tình hình này?

Lý Nhị chỉ làn khói bốc lên từ Trung Thư Tỉnh:

– Hoàng hậu có biết một ngày Trung Thư Tỉnh thiêu đi bao nhiêu tấu chương vô dụng không?

Thấy Trường Tôn thị lắc đầu, Lý Nhị nói tiếp:

– Đến ba nghìn cân. Khói bốc nghi ngút suốt ngày. Tấu chương xử lý xong không có chỗ để, lại không thể tiết lộ, đành phải đốt đi. Nàng biết tấu chương đưa lên cho trẫm kỳ thực không nhiều, tuy thế cũng đủ khiến trẫm sứt đầu mẻ trán, đôi khi thấy bản thân như cái ngọc tỷ hình người vậy.

– Lúc mệt nhọc trẫm nghĩ, rốt cuộc là vì sao. Lật xem kỹ những tấu chương đã phê duyệt mới hiểu. Nàng xem đi, đây là tấu chương của Thứ sử Dương Châu xin trẫm mở biển, lập Thị Bạc Ti. Trẫm dám cược, Tần Hoàng Hán Vũ chắc chắn chưa từng nhận được loại tấu chương này.

– Còn cái này nữa, người đứng đầu khu công nghiệp Trường An muốn lập thành trì. Nàng nói xem, Tần Hoàng Hán Vũ liệu có nhận được tấu chương này không?

– Cái này càng ghê gớm, là tập thể quý phụ Trường An đàn hặc huyện lệnh ba huyện Trường An, Vạn Niên, Lam Điền chiếm đoạt đất phong. Từ khi nào mà phụ nhân có thể dâng tấu lên trẫm rồi? Mà xem ra thế lực của họ không hề nhỏ, ha ha ha.

– Hiện giờ hoàng hậu đã hiểu chưa? Đại Đường có quá nhiều th��� mới mẻ, tất cả những điều này đều đòi hỏi trẫm phải suy xét kỹ lưỡng mới có thể đưa ra quyết định. Nếu không hiểu rõ, việc phê duyệt tất nhiên sẽ chậm, hao tâm tổn trí. Trẫm làm hoàng đế còn mệt hơn Tần Hoàng Hán Vũ nhiều.

Trường Tôn thị thương xót đỡ Lý Nhị ngồi xuống:

– Chẳng lẽ không có cách nào giải quyết sao? Lâu ngày thiếp lo lắng cho sức khỏe bệ hạ. Cứ dốc hết tâm lực phê duyệt tấu chương như vậy, rồi cũng có ngày thành đèn cạn dầu.

Lý Nhị cười ha hả chỉ Trường Tôn thị:

– Vừa rồi nàng còn khuyên trẫm kiểm soát thư viện, giờ sao lại đổi ý rồi? Đám phụ nhân các nàng luôn có lý lẽ riêng, giống như đám quý phụ kia. Rõ ràng quan gia muốn khơi thông lòng sông, chuẩn bị cho mùa lũ sắp tới, vậy mà lại tiếc mấy chục mẫu đất, chẳng nghĩ tới hàng nghìn mẫu đất ở phía sau, thật không hiểu họ đang nghĩ cái gì.

Trường Tôn thị bĩu môi:

– Bệ hạ đừng xem thường họ. Họ giỏi lắm đó, đều lo đất phong bị ảnh hưởng, nên có ý làm khó quan gia. Không sao, chuyện này thiếp sẽ xử lý. Đám địa chủ kia sai phu nhân ra mặt, vậy để thiếp xem rốt cuộc là chuyện gì. Bệ hạ ra mặt giải quyết thì không hay.

Lý Nhị ném tấu chương đó cho Trường Tôn thị, tiếp tục ngồi xử lý công văn, cười khổ khi nhìn chồng tấu chương cao hơn hai xích.

Lý Hữu và Vân Nha về tới Vân phủ thì thấy các tẩu tẩu cũng đã trở về. Nghe nói tới bờ sông khóc lóc, vậy mà ai nấy đều hớn hở trở về? Tân Nguyệt phe phẩy khăn tay đi trước, Na Mộ Nhật đeo vòng hoa bện bằng hoa cúc đại theo sau. Ấn tượng nhất là Linh Đang, tay cầm xâu cá dài. Đám nha hoàn cũng vô cùng cao hứng, cả đám nói nói cười cười đi vào cửa. Tân Nguyệt còn bẹo má Tiểu Nha một cái biểu lộ sự yêu mến.

Tân Nguyệt cực ghét Vân Diệp ngồi dưới mái hiên cầm bát mì ăn. Chỉ người hầu mới làm thế. Đường đường là hầu gia mà vừa nhai tỏi, vừa húp mì soàn soạt thì mất hết cả thể diện.

– Nàng đừng quản ta nữa. Giờ mà chê ta không có phong thái quý tộc thì cũng đã muộn rồi, con cũng đã sinh hai đứa rồi đấy. Bản chất ta là một lão nông, không học nổi cái thói quý tộc đâu. Lấy tỏi cho ta, cả nhánh nhé, một củ thì chưa đã.

Truyen.free – Nơi những trang văn sống dậy, chắp cánh cho trí tưởng tượng bay xa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free