Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1089:

Máu của người trẻ tuổi đúng là ngọt ngào, đặc biệt là máu ngươi, luôn khiến ta khao khát. Chậc chậc, ta chẳng nỡ giết ngươi để lấy máu, dù đã già sắp chết rồi, ta vẫn không thể làm vậy. Trừ phi ngươi và muội muội ngươi sinh hạ con nối dõi. Chỉ có cách đó ta mới giải thoát cho ngươi khỏi sự thống khổ này. Ngươi nghĩ Bàng Chuẩn giấu muội muội ngươi đi là ta không tìm ra sao?

Dứt lời, lão già kéo một tay cầm bên cạnh Hàn Triệt, một chiếc lồng sắt liền trượt tới. Bàng Chuẩn, người lùn tịt, xấu xí như con cóc, đang nằm dưới đáy lồng. Lưng ông ta trơ trụi da thịt, lộ ra màu đỏ tươi quỷ dị.

Tinh thần Bàng Chuẩn vẫn tỉnh táo, thậm chí không hề cảm thấy đau đớn. Nhìn Hàn Triệt nằm trong vũng máu, ông ta khẽ gọi:

– Thiếu chủ, lão nô không khai ra gì cả! Lão nô đã cố tự sát nhưng bất thành, e rằng không cầm cự được lâu nữa.

Hàn Triệt không nhìn Bàng Chuẩn, mà trầm ngâm nhìn đôi bàn chân gầy guộc của lão già.

– Thuốc ta lấy từ chỗ Tôn Tư Mạc thực ra đã có hiệu quả đúng không?

Lão già cười thừa nhận: “Đúng thế, nhưng đã bị ta áp chế rồi. Thật không ngờ người phàm lại có thứ thuốc bá đạo đến vậy, chắc cũng từ Bạch Ngọc Kinh mà ra?”

Hàn Triệt lắc đầu: “Không liên quan tới Bạch Ngọc Kinh. Hoàn toàn do một lão đạo bình thường nghiên cứu bào chế ra. Ông ta muốn dùng thuốc này khiến người ta tê liệt, nhờ đó có thể dùng dao mổ cơ thể để cắt bỏ tạng bị bệnh, vô cùng thần kỳ. Ở Lĩnh Nam ta đã giúp ông ta vài lần, quả là một lão đạo sĩ không tồi.”

Trả lời lão già xong, Hàn Triệt lại nói với Bàng Chuẩn: “Tiểu Chuẩn, ngươi cố chịu chút nữa. Sau một tuần hương ta có thể cứu ngươi khỏi lồng, dùng nước sạch rửa sạch thứ thuốc gây ngứa ngáy này cho ngươi.”

Lão già vỗ má Hàn Triệt, chỉ vào mình, ý nói nếu lão ta không đồng ý thì Bàng Chuẩn chết chắc. Lão ta cho rằng Hàn Triệt mất máu quá nhiều nên sinh ra ảo giác.

– Ông biết ta ngưỡng mộ Vân Diệp nhất ở điểm nào không? Chính là y có vận khí hơn người. Bản thân ta vì huyết mạch mà bị trời cao nguyền rủa, luôn cho rằng cả đời mình sẽ không có may mắn gì. Hiện giờ xem ra, ta cuối cùng cũng gặp vận may rồi. Ta chắc chắn, chỉ cần giết ông, vận khí của ta sẽ càng lúc càng tốt.

Lão già sợ Hàn Triệt sẽ chết, đưa tay sờ chỗ xương hắn bị gãy, cẩn thận nối lại xương, đồng thời đỡ Hàn Triệt vào một tư thế dễ chịu hơn. Động tác nhẹ nhàng, hệt như người cha hiền chăm sóc con.

Bàng Chuẩn đảo mắt nhìn quanh, cũng phát hiện ra điểm có lợi cho mình, cao hứng hỏi:

– Rắn độc thiếu chủ tìm có đủ độc không? Nếu không đủ thì chúng ta chết chắc rồi.

– Cực độc. Ta đã thử nghiệm qua, nọc độc của một con rắn đủ giết chết bốn năm người. Ta còn lấy một con trâu lớn ra thử nghiệm, chịu được một tuần hương là chết ngất.

Lão già đứng bật dậy, cúi xuống nhìn hai chân mình. Không ngờ cổ chân lại dính một cái đầu rắn. Lão chắc chắn mình đã chém chết hết đám rắn rồi, vì sao lại như thế? Xé ống quần, cả cái chân đã sưng tấy. Lão hét lớn, bạch quang lóe sáng, cái chân bị rắn cắn lập tức bị chặt đứt. Đáng tiếc, máu phun ra vẫn mang màu xám, độc khí đã lan khắp cơ thể rồi.

Hàn Triệt cười tủm tỉm nói với Bàng Chuẩn: “Ta phát hiện lời Vân Diệp nói thường rất có lý. Y nói đầu rắn sau khi bị chém xuống, hơn nửa canh giờ vẫn có thể cắn người. Khi ấy ta cho rằng y nói bừa, hiện giờ kiểm nghiệm thì đúng là như vậy.”

– Vậy thiếu chủ mau khôi phục đi. Thuốc trên người lão nô hết tác dụng sẽ vô cùng ngứa, sợ rằng không chịu nổi, đến lúc đó lão ta hỏi gì cũng khai ra hết.

Bàng Chuẩn rất vui, đặc biệt khi nhìn thấy lão già chặt chân mà máu vẫn còn độc thì càng vui hơn.

– Lão phu sẽ giết các ngươi ngay bây giờ!

Lão già như cương thi, chỉ còn một chân, từng bước tiến về phía Hàn Triệt.

– Đừng giả vờ nữa! Truyền thừa Bạch Thạch Cung còn quan trọng hơn mạng của ông. Hiện giờ ông chỉ còn mình ta, không truyền cho ta thì truyền cho ai đây? Mau lên, có bí mật gì cần căn dặn thì tranh thủ nói ra, nếu không truyền thừa của Bạch Thạch Cung sẽ không được trọn vẹn nữa.

Nhuyễn kiếm trong tay lão già rơi "keng" xuống đất, lão già ngã vật xuống bên cạnh Hàn Triệt, dùng giọng van nài nói: “Sớm ngày thành thân với muội muội ngươi, sớm sinh hạ tôn nhi. Dưới đáy giường đá trắng còn có một tấm ngọc bài nữa, còn có mấy cuốn sách ghi chép. Cứ tu luyện cho tốt, thế nào ngươi cũng thành tiên. Bạch Ngọc Kinh đã đi trước chúng ta một bước rồi, ngươi phải đề phòng Tân Mỵ Nhân, đừng lại gần nàng!”

Hàn Triệt nhíu mày: “Ta sẽ không thành thân với Thi Nhi, càng không cùng muội ấy sinh con. Sau khi lấy được ngọc bài ta sẽ cùng Vân Diệp tham khảo. Nếu điều kiện thành tiên là kết hôn với Thi Nhi thì lão thành tiên quỷ gì! Lão già, không còn gì để nói thì chết sớm đi.”

Lão già hừ khẽ một tiếng, đầu gục xuống đất. Cái đầu trọc lóc đầy vết nám, nhưng không còn chút sinh khí nào như thường ngày. Hai hàng mi dài rủ xuống mặt, rung rinh theo từng cơn gió nhẹ từ cửa động thổi tới.

Đợi một lát, Hàn Triệt phát hiện lão già không nói năng gì. Hắn lấy ngón tay đẩy thử, lão già không chút phản ứng. Hắn liền lật người lão qua mới tá hỏa phát hiện lão đã chết rồi. Không phải chết vì độc, mà chết vì tức giận. Hai con mắt trợn trừng, khóe mắt có máu chảy ra, máu đỏ tươi thuần khiết.

Hàn Triệt cố gượng đứng dậy. Trong tiếng rống như dã thú của Bàng Chuẩn, hắn nhặt nhuyễn kiếm chặt đầu lão già, sau đó là chân tay lão. Lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn lấy một gáo nước từ cái chum bên cạnh, rưới lên lớp thịt đỏ hỏn của Bàng Chuẩn. Đổ liền mười mấy gáo, tiếng kêu của Bàng Chuẩn mới dần nhỏ đi. Bàng Chuẩn vừa tho��i mái được một chút đã vội vã quay đầu nhìn sau lưng Hàn Triệt, xem lão già đã chết hẳn chưa.

– Thiếu chủ, mau đập nát đầu lão đi để trừ hậu họa! Mau đập nát đi, cắt nát thêm thân thể lão, rồi đổ dầu vào đốt. Cứ mặc kệ ta, ta còn chịu được! Thiếu chủ, ta vừa mới nhìn thấy chút hy vọng, không muốn nó bị hủy hoại, mau lên!

Bàng Chuẩn điên cuồng đập phá lồng sắt, thúc giục Hàn Triệt.

Một hán tử lực lưỡng như hòn núi đi tới trước mặt Hàn Triệt, cười ngốc nghếch, nước dãi chảy ròng ròng. Hàn Triệt lấy khăn tay lau miệng cho hắn, đẩy khuôn mặt to tướng đó ra, rồi ngồi dựa vào lồng sắt.

– Hàm nô, hàm nô ngoan! Ngươi mau xé nát đống thịt chó đó! Đúng, cứ thế, mạnh lên, tốt lắm! Dùng chùy của ngươi mà đập nát!

Bàng Chuẩn không ngừng dụ dỗ Hàm Nô. Thấy Hàm Nô đập thi thể lão già nát be bét, ông ta mới kiệt sức gục đầu xuống, cười ha hả.

– Tiểu Chuẩn, ta không biết nên gọi ngươi là Nhị thúc hay Nhị ca nữa. Sau này chúng ta sống thế nào đây?

Lão ma quỷ đã chết thật rồi, chết hoàn toàn rồi. Hàn Triệt cảm thấy nhẹ nhõm nhưng cũng cay đắng, hắn nhắm mắt lại.

– Nhị thúc đây. Sau này gọi ta là Nhị thúc, không được phép nhắc đến hai chữ Nhị ca nữa. Ngươi đi tìm Vân Diệp hỏi xem huyết mạch của chúng ta còn cách nào truyền thừa không? Ta mười hai năm sinh ra bốn hàm nô. Tiểu Triệt, ngươi không thể như thế, không thể như thế... Đi hỏi Vân Diệp, nói không chừng có cách. Khỏi rồi thì đi hỏi ngay!

Bàng Chuẩn khóc thảm thiết. Hàn Triệt mắt thất thần nhìn lên trần sơn động, đột nhiên hét lên:

– Đốt đèn, đốt tất cả đèn lên!

Tân nhiệm Bạch Thạch Cung cung chủ phát ra mệnh lệnh đầu tiên, bóng người thấp thoáng trong động tản ra khắp nơi, chẳng mấy chốc, sơn động đã sáng bừng như ban ngày.

Trước kia, hắn luôn tự cho mình là thần nhân, không để ý tới chuyện vụn vặt, đa phần tâm tư đều đặt vào việc đối phó với lão ma quỷ. Nên thậm chí ngay cả Bạch Thạch Cung có gì, Hàn Triệt cũng không rõ. Bây giờ chính mình làm chủ, tâm thái hắn thay đổi, Hàn Triệt mới nhận ra rắc rối ập đến, là những phiền toái không thể tránh khỏi của người phàm trần.

Đây hẳn là thứ mà Vân Diệp gọi là "hạnh phúc trong đau khổ".

Tuyệt tác văn chương này được truyen.free dày công biên tập, kính mời quý độc giả thưởng thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free