Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1091:

Lý Trì lắc đầu: – Ta không rảnh phạm sai lầm. Tấn Châu đã đủ rèn luyện tâm trí ta rồi, gặp phải đất phong như thế, e rằng cả đời sẽ bị ràng buộc ở đó.

Bàng Ngọc Hải cười: – Đường huynh của ta năm xưa là nhân vật có tiếng tăm ở thư viện, kết quả khi được phân chức lại gặp phải Kim Châu. Chìm chân ở đó không sao thoát ra được, ai cũng cho rằng con đường l��m quan của huynh ấy đã chấm dứt. Thế mà huynh ấy đã cắn răng tạo nên thành tích, nay là Lễ bộ Viên ngoại lang, ai dám xem thường?

– Tấn Châu tuy nghèo khó, nhưng chỉ cần ngươi quản lý tốt, một khi thành công thì lợi ích thu về sẽ vượt xa những nơi đất phong giàu có khác.

– Mẹ kiếp, không ngờ ta có lúc phải ăn bát mì chay, mà còn không đủ no, đi lấy nửa bát nữa.

Nhìn Bàng Ngọc Hải xui xẻo, tâm tình của Lý Trì tốt hơn nhiều. Mình đã dốc sức vì đất phong rồi, tiền bạc mà Đại ca, Tam ca, Tứ ca, Lục ca ban cho đã biến thành lương thực, được Trương Gián Chi vận chuyển đến đất phong. Giờ nghĩ nhiều cũng vô ích.

Bàng Ngọc Hải liếc mắt quay về, miệng cắn miếng bánh ngọt lớn, trên đĩa còn găm một miếng nữa. Bên phía nam sinh hôm nay không có bánh ngọt, chỉ bên nữ sinh mới có. Bàng Ngọc Hải bỏ cái bánh ngọt găm trên đũa cho vào bát Lý Trì, thân thiết ôm vai Lý Trì hỏi:

– Tiểu cô nương mặt tròn tròn có hai má lúm đồng tiền kia là con nhà ai thế? Đặc biệt nhờ ta mang bánh cho ngươi, ta cũng được nhờ vả một chút. Bánh ngọt thì có thể ��n nhưng cô bé kia chớ chọc vào. Cấm lệnh lớn nhất của thư viện có hai cái: một là không được nhảy từ Ưng Chủy Nhai xuống, hai là không được dây dưa với học sinh Phân viện nữ tử. Phạm vào sẽ nghiêm trừng. Ta còn phải đắp giả sơn, không thể góp vui được.

– Cút xéo! Đó là muội tử của ta. Lý Trì giận dữ quát.

Trong ngày giá rét thế này thì Vân Diệp làm cái gì? Đáp án hơi kỳ quái, vì y cùng Lý Uyên, Lý Thái và Độc Cô lão thái thái đang đánh mạt chược. Họ đã đánh một ngày một đêm rồi. Trường Tôn thị xây cho Lý Uyên một tòa Chiêu Dương cung trên Long Thủ Nguyên, huy hoàng và tráng lệ. Lý Uyên luôn lấy nó làm chỗ đánh mạt chược.

Bốn cột rồng cuốn sưởi ấm đại điện, thảm lông mềm mại, lò hương lượn lờ, tạo thành hai thế giới hoàn toàn khác biệt với cảnh gió thảm mưa sầu bên ngoài.

Lý Uyên bĩu môi không ngừng chửi bới Vân Diệp. Vừa rồi chính ông ta đánh nhầm một quân bài mới bị Độc Cô lão thái thái ăn đứt cả ba nhà. Một ngày một đêm không ngủ với người già mà nói thì đúng là muốn chết, nhưng Lý Uyên chẳng bận tâm. Ông ta chê mình sống quá lâu, đúng là ông ta đã sống lâu hơn một năm so với lịch sử ghi chép.

Người ta bảo muốn sống lâu phải tiết chế, ông ta mặc kệ. Rượu chè gái gú chẳng thiếu thứ gì, còn thích để thân trần, cứ như vậy mới thể hiện được hào khí của mình. Độc Cô lão thái thái là tiểu di tử của ông ta, chẳng biết giữa hai người này có mối quan hệ ám muội nào không, mà chẳng hề khó chịu khi Lý Uyên để mình trần.

– Hào khí của Thái thượng hoàng đi đâu cả rồi? Tiểu tử mới thua một rương kim tệ thôi, chưa phải cái gì to tát. Ông tuy thua nhiều cũng chưa đến hai rương, sao đã nổi giận.

Trên bàn mạt chược không cần để ý tới thân phận của Lý Uyên, lúc này ông ta là một con bạc. Vân Diệp rất thích tính cách này của Lý Uyên, đánh bài không ném bài, không chửi bới thì còn thú vị gì nữa.

Độc Cô lão thái thái bất ngờ liếc Lý Uyên một cái đầy quyến rũ: – Vân tiểu tử, nghe nói ngươi sáng lập gia nghiệp lớn ở Lĩnh Nam. Thái thượng hoàng không có nhiều lợi nhuận như ngươi, toàn dựa vào chút hiếu kính của vãn bối mà sống. Xót của một chút cũng là lẽ thường tình.

Lý Thái lạnh sống lưng. Đôi ông lão bà lão tóc bạc này liếc mắt đưa tình thực sự quá buồn nôn, chỉ muốn kéo Vân Diệp đi để cho họ thoải mái. Tình tứ với nhau còn lôi hai đứa cháu chắt vào làm gì.

Vân Diệp mỗi năm đều cùng Lý Uyên đánh một trận lớn. Hôm đó là một ngày đặc biệt của Lý Uyên, ông ta luôn chọn lựa người tham dự một cách kỹ càng. Nghe nói từ một tháng trước ông ta đã chuẩn bị, từ dụng cụ, khung cảnh cho đến thị nữ, thời tiết đều được tính toán kỹ lưỡng, cực kỳ chu đáo.

Năm nay Lý Thái không may "trúng đạn", bị Lý Uyên lôi từ lòng đất lên đánh mạt chược, oán niệm vô cùng sâu sắc. Độc Cô lão thái thái là nữ tuyển thủ không ngờ lại có kỹ nghệ cao siêu, đang sát phạt bốn phương.

Sới bạc rất là lạ, càng chửi dữ thì càng thua thảm. Lại một lượt nữa, Vân Diệp thấy cái rương trống rỗng lại đầy. Lý Uyên đá văng chiếc rương trống rỗng cuối cùng, nổi trận lôi đình. Vì ông ta thua sạch rồi, cuộc chơi tưởng chừng đã kết thúc. Vân Diệp định thu dọn đ��ng kim tệ vương vãi trên bàn, về nhà ngủ.

Không ngờ Lý Uyên cười ha hả lôi từ khe hở thảm ra một đồng kim tệ, gọi mọi người ngồi xuống đánh tiếp. Đúng là gặp ma rồi, ông ta dựa vào duy nhất một đồng kim tệ đó mà dần dần gỡ gạc lại. Nhìn dáng vẻ hạnh phúc phát cuồng của Lý Uyên, Độc Cô lão thái thái thua tiền còn cao hứng hơn ông ta. Lý Uyên tay cầm một quân bài, miệng cười rất quỷ dị nhưng mãi không đánh ra. Vân Diệp định thúc giục thì Độc Cô lão thái thái chỉ cười và lắc đầu:

– Để Thái thượng hoàng cao hứng thêm một lúc nữa, ông ấy giá băng rồi.

Vân Diệp bật dậy như bị điện giật, sờ tay vào cổ Lý Uyên không thấy mạch đập. Định dùng thuật hồi phục tim thì Độc Cô lão thái thái thương cảm nói: – Đừng làm gì nữa, để ông ấy vui vẻ một chút. Thua tới mười lăm năm, cũng phải thắng một lần.

Vân Diệp thu hai tay lại, ngồi phịch xuống tấm thảm dày thở dài, nhắm mắt trầm tư. Lý Thái ra ngoài gọi nội thị một tiếng, tức thì tiếng hô thê lương vang vọng xa xăm, cắt đứt màn mưa thu: – Thái thượng hoàng giá b��ng!

Không biết qua bao lâu, Lý Nhị toàn thân ướt sũng chạy vào cung Chiêu Dương. Tốc độ tuy cực nhanh, nhưng thần sắc bình tĩnh. Vào điện, nhìn tư thế phụ thân vừa thắng bài, lại lấy quân bài trong tay phụ thân, vỗ xuống bàn nói: – Ù rồi!

Mặc dù bài của Lý Uyên chưa đủ bộ, nhưng Lý Nhị nói ù là ù. Vân Diệp cười đổ hết kim tệ trong rương lên bàn, chắp tay chúc mừng Lý Uyên: – Thái thượng hoàng hồng phúc tề thiên, tiểu tử bội phục, bội phục. Tiểu tử đã thua sạch rồi, lần sau xin được đến tiếp.

Nói xong xoay người rời điện. Độc Cô lão thái thái cũng làm theo Vân Diệp, chúc mừng xong liền rời đi.

Vân Diệp tìm một chiếc ô, che cho lão thái thái, đỡ bà đi thong thả trên ngự đạo. Chuyện này được Lý Uyên cho phép, chỉ cần đến đánh mạt chược cùng ông ta là được phép đi trên ngự đạo.

– Vân gia tiểu tử, ngươi bỏ vợ ngươi đi, cưới tôn nữ của lão thân nhé? Gả cả hai đứa cho ngươi, không hề lỗ đâu.

Độc Cô lão thái thái trông chẳng có chút thương cảm nào, còn có tâm tình gả tôn nữ.

– Thôi đi ạ, tiểu tử khá nặng tình cũ. Đó gọi là áo mới tuy tốt nhưng người cũ vẫn hơn. Trong ngày mưa lạnh gió buốt này thảo luận chuyện bỏ vợ cưới người khác thật sự không hợp cảnh chút nào. Phụ nữ lớn tuổi mà, cứ già đi một chút vẫn tốt hơn.

– Thằng nhóc thối, ngay cả lão thân cũng dám đùa, muốn chết à? Mà cũng chính cái tính này của ngươi luôn làm người ta ưa thích. Ông ta không giống ngươi. Năm xưa ta ở nhà di phu, tận mắt nhìn thấy ông ta bắn hai mũi tên trúng mắt khổng tước. Khi đó chỉ mới mười bảy tuổi, thiếu niên oai hùng, khí phách ngút trời khiến bao nữ tử ái mộ. Nếu không phải ông ấy đã thành thân với Đậu tỷ tỷ thì lão thân muốn cướp lấy rồi. Thằng nhóc thối đừng có cười, năm xưa bà cô đây cũng là kỳ nữ dám làm dám chịu đấy.

– Lão thân đã chứng kiến ông ấy thành thân. Khi bọn họ vào động phòng, ta ở lại trong tân phòng lâu nhất, tới khi Đậu tỷ tỷ giận ta mới đi. Đêm hôm đó trời không mưa, trăng sáng đến nỗi khiến người ta phát ghét. Ta nấp trong bụi hoa nhìn bọn họ uống rượu giao bôi, sau đó ôm nhau. Lúc ấy mới về tú lâu c��a mình, không may bị cảm lạnh, sốt li bì suốt ba ngày. Đậu tỷ tỷ ở bên chăm sóc liền ba ngày, nhưng nhìn thấy ông ấy, ta chẳng thể gọi ra hai chữ "tỷ phu".

Độc Cô lão thái thái càng nói càng thương cảm, ánh mắt xa xăm hồi tưởng, chẳng biết có phải nước mưa bắn vào khóe mắt bà hay không: – Về sau ông ấy thành hoàng đế, Đậu tỷ tỷ cũng qua đời, ta cũng gả cho người khác. Nghe nói sủng phi của ông ấy rất nhiều, cho nên ta chưa bao giờ tới hoàng cung. Lại về sau nữa, con trai của ông ấy lên làm hoàng đế, ông ta thành Thái thượng hoàng. Ta chỉ từ xa nhìn ông ấy một cái, đã già lắm rồi, ta không muốn tiếp cận.

– Năm nay nghe nói ông ta tìm người đánh bạc, ta liền tham gia. Ông ấy vui lắm, muốn thể hiện sự oai hùng trước mặt ta, ai ngờ lại cứ thua mãi. Có biết đồng kim tệ lọt vào khe kia do lão thân cố ý ném vào không? Tiểu tử, cảm tạ ngươi, phối hợp cùng ta để ông ấy thắng tiền, để ông ấy ra đi vui vẻ. Cả đời ông ấy không muốn mất mặt trước nữ nhân, giờ thì tốt rồi, cuối cùng kiếm lại chút thể diện. Giang sơn mất, ngai vàng m���t. Sự quyến luyến của ta dành cho ông ấy có lẽ là tia hy vọng cuối cùng, mong rằng Đậu tỷ tỷ linh thiêng trên trời sẽ không trách ta.

Rời cửa cung từ lâu, chiếc xe ngựa đã đỗ sẵn bên cạnh. Vân Diệp và Độc Cô lão thái thái không rời đi, cứ thế giương ô nghe lão thái thái kể chuyện. Dù là câu chuyện tình đơn phương th��m kín có vẻ rất vô vị, nhưng Vân Diệp cực kỳ phối hợp, lúc kinh ngạc, lúc tức giận, lúc lại tỏ vẻ thương cảm. Người già mà, phải để họ có chút cảm giác thành tựu chứ.

– Chẳng lẽ, chẳng lẽ, người và Thái thượng hoàng...

Vân Diệp lấy hai ngón chỏ chụm vào nhau.

Độc Cô lão thái thái đỏ mặt, đẩy nhẹ Vân Diệp một cái, cười mắng: – Tuổi còn trẻ lại là người dạy học, sao lại đầy bụng ý nghĩ xấu xa? Lão thân thích thì thích, nhưng tuyệt đối không làm chuyện mất mặt. Có lẽ, có lẽ nếu ông ấy không phải là hoàng đế mà là một người thất bại thì còn có khả năng. Ông ấy thành hoàng đế thì mọi chuyện giữa hai bọn ta đã định sẵn là kết thúc rồi.

Mưa càng lúc càng lớn, gấu váy Độc Cô lão thái thái đã ướt sũng, không thể đứng trong mưa nữa. Vân Diệp đỡ bà lên xe. Lão thái thái vén rèm nhìn cung Chiêu Dương lần cuối. Bánh xe lăn trên con đường lát đá đẫm nước rời đi.

Ném ô cho Lưu Tiến Bảo, đánh mạt chược một ngày một đêm, râu cũng mọc ra rồi. Lấy nước mưa rửa mặt. Thái thượng hoàng chết là quốc tang, những quy củ trong đó thật đáng kinh ngạc. Đợi tới lúc mình đi tế tang cũng phải dăm ba ngày sau. Nói không chừng, vì phụ thân đã qua đời, Lý Nhị còn cao hứng vài ngày, chuyện này ai mà biết được.

– Ngươi và Thái thượng hoàng đánh bài suốt một ngày một đêm mà không phát hiện ông ấy có gì bất thường à?

Vân Diệp quay đầu lại thấy Trường Tôn thị đùng đùng giận dữ xông tới trước mặt mình chất vấn.

– Không có ạ, tinh thần Thái thượng hoàng rất tốt, vô cùng vui vẻ. Lúc ra đi mặt vẫn còn nở nụ cười. Bệ hạ còn giúp Thái thượng hoàng ù một ván. Học sinh đã thua sạch, giờ xin phép về nhà kiểm điểm.

Trường Tôn thị thở dài, tháo đồ trang sức ra đưa cho thị nữ thân cận, nói nhỏ với Vân Diệp: – Thế cũng tốt, đỡ phải chịu dày vò.

Nói xong, bà quay gót về phía cung Chiêu Dương.

Vân Diệp chợt phát hiện, cung Chiêu Dương kỳ thực vô cùng hoang vu. Trên Long Thủ Nguyên chỉ có mỗi tòa cung điện lẻ loi này, xung quanh chỉ có cỏ hoang lưa thưa, chẳng hề thấy bóng dáng cây cối cao lớn nào. Nói là cung điện chẳng bằng nói là phần m��� xinh đẹp, nơi sống xa cách con người, chỉ có u hồn bầu bạn. Thậm chí, Vân Diệp còn thấy một con sói cô độc thích đứng trên ngọn đồi tắm mưa.

Nhất định là mưa thu ảnh hưởng tới phán đoán của mình, Vân Diệp cứ lẩm bẩm như thế. Hiện cần nhất là về nhà, tắm nước nóng, nhấm nháp chút rượu, sau đó trốn trong chăn ngủ mấy ngày. Khi trời tạnh nhìn cung Chiêu Dương sẽ có cảm giác khác.

– Người mới mất, thần thức mới dần rời khỏi cơ thể từ bốn tới tám canh giờ. Lúc này như trâu già bị lột da, vô cùng thống khổ, một va chạm nhỏ nhẹ cũng khiến người chết cảm thấy như bị xẻo thịt. Cũng có người phải đến mười hai canh giờ sau mới hoàn toàn rời bỏ. Thường thì đến lúc này mới có thể tắm rửa, thay y phục và hóa trang.

– Cho nên Độc Cô lão phu nhân mới không cho ngươi đụng chạm vào Thái thượng hoàng. Bệ hạ cũng không đặt thân thể Thái thượng hoàng xuống. Chuyện này rất được coi trọng. Lão đạo đang đợi Bệ hạ triệu kiến, vào cung Chiêu Dương cầu phúc cho Thái thượng hoàng.

Giữa đường gặp Viên Thiên Cương, hai người tựa cửa sổ trò chuyện. Trong mưa nói chuyện ma quỷ rất hợp cảnh. Nói xong chắp tay cáo biệt, một người rời khỏi tử địa, một người thì tiến tới.

Vân Diệp nghĩ mình phải tổ chức một buổi pháp sự. Dạo này cứ có người chết, lại còn liên quan đến mình, thật là xúi quẩy. Khi Hầu Quân Tập chết không có sao rơi, chẳng biết Lý Uyên chết thì Tử Vi đế tinh có rơi không. Cách một tầng mây dày nên không thể nhìn thấy, nên Viên Thiên Cương thiếu cớ để phét lác.

Một ngày một đêm không ngủ mà tỉnh như sáo sậu, chỉ có điều tứ chi mềm nhũn, lảo đảo về nhà. Dọc đường gặp bốn năm chục toán kỵ mã mặc đồ tang, không cần nói cũng biết họ đang truyền tin Thái thượng hoàng giá băng đi khắp nơi. Lý Nhị phải để toàn thiên hạ biết, phụ thân ông ta qua đời một cách tự nhiên, không phải do ông ta giết.

Các đại thần trọng yếu Phòng, Đỗ, Ngụy phải vào cung Chiêu Dương làm chứng cho Lý Nhị. Họ chỉ vội vàng chắp tay chào hỏi rồi lướt qua nhau. Những kỵ mã của vương thất tông thân chạy như bay, trên đầu buộc vội băng đại tang. Không ai ngồi xe ngựa, đều chọn cưỡi ngựa, hưng phấn phóng tới cung Chiêu Dương, không rõ dưới vẻ mặt bi thương kia, trái tim họ đang mừng rỡ đến nhường nào.

Người chết như đèn tắt, đèn lồng nhà Vân gia lại được treo thật cao, đèn đỏ thường ngày thay bằng màu trắng bệch. Trên nóc nhà cũng treo phướn chiêu hồn. Đế vương chết, thiên hạ để tang.

Tân Nguyệt đỡ trượng phu đánh mạt chược mệt mỏi quá độ xuống xe, đến nhà tắm, vừa thử độ ấm của nước vừa hỏi: – Sao Thái thượng hoàng lại chết? Chàng ở bên Thái thượng hoàng mà lại không biết ư?

– Nói ra lại điên tiết, chàng đã thua sạch rồi. Ông ấy sớm chẳng chết đi cho, đúng lúc ù lớn thì lăn ra chết, làm ta muốn gỡ lại cũng chẳng được.

Tân Nguyệt vội bịt miệng Vân Diệp. Lời đại bất kính này nếu bị ngự sử nghe thấy chắc chắn sẽ bị giáng chức, đoạt tước. Vân Diệp đẩy nàng ra, cởi y phục nói: – Ngự sử dù giỏi đến mấy cũng chẳng thể mò tới nhà tắm của nhà ta. Nếu người khác hỏi Thái thượng hoàng chết thế nào, nàng hãy nhớ nói rằng Thái thượng hoàng ù lớn trong tiếng cười mà ra đi, không có bất kỳ nguyên nhân nào khác.

Tân Nguyệt trầm tư gật đầu, đoán chừng trong lòng nàng đang cháy rừng rực ngọn lửa của sự tưởng tượng. Vị đế vương thần kỳ như Lý Uyên phải chết oanh liệt mới được, chết vì đánh mạt chược vẫn hơn là chết bởi âm mưu quỷ kế.

Khi Vân Diệp ngủ mê man thì khắp Trường An biết Thái thượng hoàng đã chết. Bề ngoài thì tuyên bố Thái thượng hoàng tuổi cao sức yếu, không bệnh tật mà qua đời. Khi qua đời, mặt vẫn còn nở nụ cười, không sợ hãi không tiếc nuối. Nhưng mọi người lại tin lời vị nào đó có tin tức linh thông kể rằng Thái thượng hoàng đang cùng ba vị cự phú đánh bạc. Lúc sắp thua trắng tay nhìn thấy một kim tệ sót lại trong thảm, dựa vào một kim tệ này sát phạt tứ phương, cuối cùng mò được ván ù lớn, mừng rỡ đến mức tim không chịu nổi, thế là đứt hơi mà qua đời.

Lời giải thích của quan lại không ai tin, người dân thích nghe chuyện ù lớn. Quan lại cũng không đính chính. Đến cả sử quan ghi chép về Lục Đại Hành hoàng đế cũng viết: đánh bạc, thắng lớn, vui sướng, hoăng!

Trình phu nhân không cho Lão Trình đánh mạt chược nữa. Bà cho rằng, học theo vết xe đổ của Thái thượng hoàng, Lão Trình mừng giận hay quá khích thì căn bản không hợp để đánh mạt chược. Chẳng may có một ngày kết cục như thế thì làm sao. Lão Trình thì chẳng để ý, cho rằng trước khi chết mà còn thắng tưng bừng một ván thì cũng đáng. Thế là phong cách đánh mạt chược ở Trường An thay đổi, trở nên hào sảng vô cùng, cho tới khi những người mê mạt chược bị người ta cấm cửa không cho vào nhà mới dừng lại.

Thái thượng hoàng chết, yến tiệc, ca vũ, giải trí đều phải ngừng. Duy chỉ có mạt chược là không bị cấm đoán, đó là tâm ý cuối cùng của chư hầu và các phụ quốc khắp nam bắc dâng lên Đại Hành hoàng đế. Đó là lần cuối cùng xuất hiện tôn hiệu của Lý Uyên trên công báo hoàng gia, sau đó Vân Diệp không còn đọc thấy nữa. Hiến Lăng ở Tam Nguyên huyện đã chôn vùi tất cả công và tội của ông ta.

Văn bản này đã được biên tập và thuộc quyền sở hữu của truyen.free, không được phép sao chép hay phổ biến dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free