(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1094:
Tân Nguyệt khóc đến chết đi sống lại, Vân Diệp nói thế nào cũng vô ích. Thực lòng mà nói, Vân Diệp đã sớm chẳng thiết tha gì cái tước vị mục nát này, chỉ có Tân Nguyệt vẫn coi nó như báu vật. Vấn đề là Lý Nhị có tước đoạt tước vị của ai cũng sẽ không đụng đến của Vân gia. Thời gian qua, biểu hiện của Vân Diệp rất hờ hững, ai cũng nhìn ra nếu không có tước vị, Vân Diệp sẽ lập tức mang cả nhà tới Nhạc Châu, nói không chừng còn tới Lĩnh Nam, biển khơi mới là chốn thuộc về Vân Diệp. Nếu y mà lên thuyền bỏ đi, người buồn sẽ là Lý Nhị. Trường Tôn thị đã trách mắng Vân Diệp mấy lần rồi, muốn y phấn chấn lên, đừng sống buông thả qua ngày nữa.
Vân Diệp đứng dậy, khoác áo cho Tân Nguyệt. Tân Nguyệt không biết trượng phu muốn làm gì, cứ tưởng y định đưa mình tới quan phủ làm thủ tục ly hôn, thế nên lại càng khóc to hơn.
– Câm mồm! Người không biết lại nghĩ ta đánh nàng. Chẳng qua mấy lá thư thôi, có gì to tát mà phải khóc lóc? Giờ ta đưa nàng tới Đại Lý tự tìm Đới Trụ đòi lại. Nếu ông ta không chịu trả thì hỏi ông ta xem tước vị của Vân gia khi nào bị tước bỏ, chúng ta còn chuyển nhà nữa. Nhà mới của chúng ta ở Nhạc Châu mới ở hơn một tháng, nếu nhà cũng không còn thì ta đưa các nàng ra biển khai hoang.
– Vân Diệp ta không làm chuyện bỏ vợ.
Tân Nguyệt khóc thút thít, kéo tay Vân Diệp:
– Nhưng thời gian trước chàng vì chuyện của Hầu Quân Tập mà mắng Đới Trụ, nhỡ ông ta không chịu giúp thì sao?
– Không đi thì sao mà biết? Chuyện vớ vẩn như cái rắm, cần gì phải khóc suốt ngày, làm cả nhà thành trại điên hết cả lượt.
Vân Diệp mắng Tân Nguyệt xong, kéo nàng lên xe ngựa, đi thẳng tới thành Trường An.
Ngồi trên xe ngựa, Tân Nguyệt tránh Vân Diệp thật xa, cười nịnh:
– Phu quân, mấy ngày qua thiếp làm chàng giận rồi. Hay để Linh Đang hầu hạ chàng vài ngày? Còn Na Mộ Nhật thì không được đâu!
Vân Diệp vừa bực vừa buồn cười. Đến nước này mà nàng vẫn còn ghen với Na Mộ Nhật sao? Y ôm nàng vào lòng:
– Nàng là thê tử của ta. Từ khi nàng cắt tóc cho vào túi để ta đeo lên cổ, ta chưa bao giờ rời chiếc túi đó. Từ khi ấy, vận mệnh của chúng ta đã gắn liền với nhau. Hưởng phúc cũng được, chịu khổ cũng được, tóm lại là sẽ ở bên nhau. Nàng là đại nương tử phải có chút khí thế, đừng để bị chuyện nhỏ thế này dọa hoảng sợ. Trời không sập xuống được, mà dù trời có sập xuống cũng chẳng sao, ta cao hơn nàng, sẽ gánh cho nàng.
Tân Nguyệt nhẹ nhõm tựa đầu vào lòng trượng phu, yên tâm được một nửa. Giống như phu quân nói, cùng lắm là chịu khổ cùng nhau. Phu quân thông minh như thế, nhất định sẽ có cách.
Khi sắp tới Trường An, Tân Nguyệt lấy khăn nóng lau mặt, trang điểm lại. Nàng không thể để phu quân mất mặt, dù sao nàng cũng là tứ phẩm hầu phu nhân.
– Ái chà chà, Vân hầu tới Đại Lý tự, hiếm có, hiếm có! Sao lại mang cả tẩu phu nhân theo? Không phải huynh nhìn trúng người khác, muốn ly hôn đấy chứ? Không được đâu, Vân huynh à! Huynh có thể an bài người ta ở phòng ngoài, không thể ly hôn với tẩu phu nhân được, tẩu phu nhân có cáo mệnh, luật pháp không cho đâu!
Hiện giờ làm thiếu khanh Đại Lý tự là Mã Cửu Hộ, đại nhi tử của Mã Tam Bảo. Năm trước hắn kế thừa tước vị của phụ thân, là một tên hoàn khố ăn chơi quen thuộc của Vân Diệp. Con người hắn không tệ, mỗi tội cái mồm cực thối. Loại người này ngươi đừng khách khí, mở miệng ra là chửi, chửi càng dữ hắn càng vui, thuộc loại hạ tiện trong đám hoàn khố.
– Câm cái mồm thối của ngươi lại! Ca ca ta đang xui xẻo đây này. Nghe nói người có thư tín qua lại với An gia đều phải tới nhận tội đúng không? Để bớt chuyện cho triều đình, ta đưa nương tử tới. Lão Mã kiếm cho ta một nhà giam sạch sẽ một chút, giam ta và nương tử ở cùng nhau. Đừng tưởng ta không biết mấy chuyện bẩn thỉu của Đại Lý tự. Nữ tử vào nhà giam không ai giữ được trinh tiết hết. Lão bà nhà ta mà có chuyện, ta đem dầu hỏa của thủy sư Lĩnh Nam đổ hết vào Đại Lý tự, sau đó châm lửa thiêu trụi, ngươi có tin không?
Mã Cửu Hộ mặt mày nhăn nhúm, hắn biết tính Vân Diệp. Trông thì hiền hòa, nhưng lên cơn rồi thì dám đốt Đại Lý tự thành tro lắm.
– Ái chà chà, ca ca của đệ, chuyện của An gia có liên quan gì tới huynh đâu chứ? Mấy phong thư đó chẳng qua là thăm hỏi qua lại bình thường, nhà nào mà chẳng có dăm ba thân bằng cố hữu? Nếu làm thế thì huân quý trong thành Trường An còn được mấy nhà nữa!
Vừa nói ra, Vân Diệp nổi khùng luôn. Không xem qua sao biết là thư thăm hỏi bình thường? Y tiến tới một bước, tóm lấy cổ áo Mã Cửu Hộ hung dữ nói:
– Cái thứ chó chết nhà ngươi dám mở ra xem! Mã Cửu Hộ, ta đánh cho ngươi thành ngựa què luôn!
Mã Cửu Hộ vốn gầy nhỏ, bị Vân Diệp tóm lấy cố gắng giãy dụa. Đúng lúc này, một giọng nói trầm thấp truyền tới:
– Vân hầu uy phong quá! Đây là Đại Lý tự, không phải đại doanh thủy sư Lĩnh Nam.
Vân Diệp cười gằn, buông Mã Cửu Hộ ra:
– Đới Trụ, Đới chính khanh! Chuyện của ta và Mã Cửu Hộ đánh một trận là hết, qua rồi vẫn là huynh đệ. Ông lại dám mở thư của Vân gia, ý đồ hãm hại! Chuyện này ông phải nói cho rõ ràng. Hiện ông chặt đầu huân quý tới nghiện rồi, thi thoảng lại kiếm một người ra lập uy. Ai cũng nói Đại Lý tự hiện là Diêm Vương điện, ta xem ra đúng thế thật.
Đới Trụ râu tóc run rẩy. Tân Nguyệt lo lắng kéo ống tay áo trượng phu, sợ y gây đại họa. Lâu sau Đới Trụ mới bình tĩnh lại, cười thảm:
– Thôi vậy, mai lão phu từ quan quy ẩn, vậy ngài hài lòng rồi chứ.
– Đới lão đầu! Ông từ quan là do không chịu nổi, đừng cố đổ vấy lên ta. Ông làm quan hay không chẳng dính dáng gì tới ta hết. Thư tín của Vân gia ông nhìn đủ rồi chứ? Nếu trong đó không có thông đồng mưu phản hay từ đại nghịch bất đạo thì trả lại cho ta. Thư của nương tử ta rơi vào tay các ông nếu bị sửa thì phiền lắm. Nghe nói Đại Lý tự rất am hiểu chiêu này.
Vân Diệp găm từng chữ vào tai Đới Trụ. Đới Trụ nghe như sấm nổ trong đầu. Vân Diệp rõ ràng đang nhắn nhủ một điều: đó là huân quý cực độ bất mãn với mình rồi. Sóng có lúc dâng lúc rút. Lý Nhị xử lý mười sáu cựu bộ của Lý Uyên, đó là lúc nước lên. Tiếp đó phải tiến hành an ủi vỗ về, đó là lúc sóng rút. Dù sao, quản lý giang sơn không thể thiếu sự ủng hộ của những người này.
Vân Diệp nói rất rõ ràng: chuyện của An gia không liên quan tới y. Đới Trụ, ông sắp thành vật thế thân cũng không liên quan tới Vân gia. Trả thư của Vân gia cho ta, ta về nhà ngủ. Ta sẽ không cứu cũng chẳng đạp thêm ông một chân nào.
Trên quan trường, nổi giận với ngươi chưa chắc là đang tức giận, nói không chừng đang chuẩn bị thưởng cho ngươi. Mắng chửi nói không chừng là thiện ý khuyên can. Vân Diệp mấy năm qua không học thứ gì, chỉ luyện ngón này. Hứa Kính Tông là người thầy tốt, còn Lý Cương không dạy được thứ này.
Trong ánh mắt kinh ngạc của Mã Cửu Hộ, Đới chính khanh thường ngày không sợ quyền quý lại sai mình mang thư của Vân gia ra, trả cho Vân Diệp. Lão già này làm sao thế? Hay là Vân Diệp còn có một mặt khủng bố không ai biết? Ngay cả Đới Trụ cũng không dám đắc tội? Lấy thư của Vân gia từ hậu đường trả cho Vân Diệp, nhưng ánh mắt luôn mang vẻ hồ nghi.
Tân Nguyệt nhìn mấy phong thư, gật đầu với trượng phu. Vân Diệp cười khì chắp tay với Đới Trụ:
– Đới tiên sinh, Trường An muôn trùng cách trở, chúng ta nhất định còn gặp lại. Bảo trọng!
Nói xong kéo Tân Nguyệt rời Đại Lý tự.
Tân Nguyệt cười như hoa nở. Lên xe ngựa rồi, nàng vội vàng xé mấy bức thư kia thành từng mảnh vụn, cho vào lò sưởi nhỏ trong xe, cẩn thận lấy đũa ngoáy nát toàn bộ tro mới thở hắt ra một hơi. Mấy ngày qua nàng chẳng biết làm sao vượt qua được. May mắn phu quân luôn ở bên cạnh mình, nếu không cảm giác sợ hãi đó khiến người ta phát điên mất. Sau này phải nghe lời phu quân, chuyện triều chính phụ nhân gia không nên tham dự.
Tân Nguyệt lần nữa vui sướng áp vào lòng phu quân, luồn tay vào cổ áo phu quân, nắm lấy cái túi quen thuộc kia, lòng sung sướng như muốn tan chảy. Nàng ngẩng đầu ngắm mãi khuôn mặt tuy không tuấn tú lắm của chàng mà vẫn thấy không đủ.
Lòng Vân Diệp lại đang thở dài, triều chính tới bao giờ mới yên tĩnh được đây, mọi người sống vui vẻ không hay à? An gia mấy năm qua ngoan như cún con rồi, sao không cho họ một con đường sống?
Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.