(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1095:
- Diệp Tử à, ngươi đừng có cướp miếng ăn của ca ca chứ, chuyện này không còn đường thương lượng sao?
- Không, huynh khó khăn lắm mới giảm béo thành công, giờ lại thành cái lợn béo rồi, còn ăn uống gì nữa? Đừng quấy rầy ta nghe hát.
- Thế nào, khúc Việt Nhân Ca do mỹ nhân ta tìm từ đất Việt về hát, có hay không? Có điều nghe loại bài hát này huynh đệ phải nắm tay nhau mới thú vị, nào, đưa tay đây cho ca ca nắm.
Vân Diệp vất vả hất cái giò heo của Hà Thiệu ra, uống một ngụm rượu nho, nhắm mắt nghe khúc ca động lòng người này. Phải nói, bài hát này thật tuyệt.
Đêm nay đêm nào chừ, Đưa thuyền theo dòng. Hôm nay hôm nào chừ, Được cùng vương tử thuyền chung. Xấu hổ làm sao chừ, Người không mắng mỏ. Lòng muộn phiền mà không dứt chừ, Được quen vương tử. Núi có cây chừ cây có cành, Lòng mến chàng chừ chàng biết chăng.
Việt nữ hát bài này đúng là tuyệt phối, giọng ca uyển chuyển êm tai, lên xuống biểu đạt trọn vẹn tâm ý của một nữ tử ái mộ nam tử. Vân Diệp nằm trên giường gấm nghe chăm chú, tay gõ nhịp, miệng khẽ hát theo Việt nữ.
- Diệp Tử, nếu ngươi thích bài ca này thì ta tặng bốn Việt nữ cho ngươi. Nghe nói Hồ nữ trong nhà ngươi khiêu vũ rất xuất sắc, không biết bao giờ có cơ hội xem một lần.
Hà Thiệu với khuôn mặt to béo vẫn cứ lượn lờ quanh Vân Diệp. Quỷ thần mới biết sao hắn lại cùng thiên sư giáo của Long Hổ Sơn dây dưa với nhau.
Từ khi Trương Đạo Lăng luyện đan truyền giáo ở Long Hổ Sơn tới nay, nơi đó được xưng là đất tập trung nhân tài. Phương đông có Trương Giác, Hán Trung có Trương Tu, khiến thiên hạ Hán gia suy yếu, giặc cướp nổi dậy khắp nơi, cuối cùng sụp đổ. Có lịch sử đen tối như thế, sao Hà Thiệu dám dây dưa với họ? Chẳng lẽ không biết Lý Nhị rất mẫn cảm với chuyện tạo phản sao?
Hà Thiệu tới Nhạc Châu đúng là cá gặp nước, chim sổ lồng. Một bá tước nhỏ nhoi không chức vị ở Trường An chẳng là gì, nhưng ở Nhạc Châu, dựa vào uy danh của Vân Diệp, hắn nhanh chóng mở rộng công việc làm ăn ra khắp vùng đông nam. Long Hổ Sơn tiếng tăm lừng lẫy, vốn thích kết giao với những nhân vật có máu mặt, do đó đã tìm cách móc nối với Hà Thiệu. Hắn đi khắp nơi tìm chu sa cho Long Hổ Sơn. Từ cửa hiệu của Vân gia, hắn biết trong tay Vân Diệp có lượng lớn chu sa, liền đáp thuyền đến đây.
- Đừng nghĩ nhiều, ta thích bài ca này, nhưng không hứng thú gì với mỹ nữ. Hồ cơ nhà ta là vũ cơ chân chính, chỉ phụ trách khiêu vũ, còn việc khác thì không làm. Nếu có gan, huynh cứ thử tìm Tân Nguyệt mà xin, xem nàng ấy c�� đánh gãy chân huynh không.
- Tính tình đệ muội đúng là hung hãn một chút, ca ca chẳng dại gì mà chọc vào. Nhưng chu sa thì thế nào cũng phải chia cho ta một ít chứ. Ta nghe nói không ai ở Trường An có thể tiêu thụ hết số chu sa của ngươi. Hay là nhường cho ca ca, ta mua toàn bộ, huynh cứ ra giá tùy ý.
Vân Diệp thật hết cách với cái tên chỉ biết ăn mà chẳng nhớ bài học cũ này rồi, trừng mắt nhìn khuôn mặt béo núc của hắn:
- Nếu huynh lấy chu sa của ta đi kiếm tiền, ta nhất định cho huynh, toàn bộ cũng được. Nhưng huynh mang tới cho Thiên Sư giáo thì một hạt cũng không cho. Huynh quên quãng thời gian chịu tội trước kia rồi à?
Ngũ Đấu Mễ giáo xưa nay không phải là thứ tốt đẹp gì. Tôn chỉ của họ nghe qua vô cùng cám dỗ, nhưng tai họa thời Hán mạt, đám Trương Giác phải chịu phần lớn trách nhiệm. Nay hoàng quyền đỉnh thịnh, uy của bệ hạ không ai địch được. Bất kể huynh làm cái gì cũng phải nghĩ tới ý của bệ hạ trước tiên. Huynh có biết Nam Chiếu xảy ra chuyện rồi không? Bệ hạ hiện tại không chỉ muốn bình định Nam Chiếu, mà còn điểm danh đích thân muốn đầu Mông Xá Long. Bá đạo đến thế, huynh còn dám dây dưa với Long Hổ Sơn sao? Nếu có ngày bệ hạ ngứa mắt, họ sẽ bị nhổ cỏ tận gốc. Huynh có biết bây giờ bọn ta đều phải sống nương theo ý bệ hạ không?
Mặt Hà Thiệu tức thì trắng bệch, mấp máy môi nói:
- Chẳng phải bệ hạ thờ Đạo giáo sao? Ta vỗ mông Long Hổ Sơn không phải vỗ mông bệ hạ à?
Vân Diệp vỗ vào đầu Hà Thiệu một cái, rống lên:
- Bệ hạ tôn thờ Lão Tử chứ không phải Đạo giáo. Đó là tổ tiên của bệ hạ. Bệ hạ dâng hương tổ tiên không có nghĩa là tin tưởng Đạo giáo. Hương dâng lên tổ tiên chứ không phải cho Đạo giáo, phải phân biệt rõ ràng!
- Huynh vòng vo vỗ mông Long Hổ Sơn không bằng vỗ mông ta. Ta là bán nữ tế của bệ hạ, là học trò của Nương Nương. Chỉ cần ta muốn, có thể ngày ngày ở bên cạnh họ. Vỗ mông ta chẳng phải tốt hơn vỗ mông bọn người đó cả nghìn lần sao?
Sắc mặt Hà Thiệu khôi phục bình thường, cười ha hả:
- Đúng là thế, vỗ mông huynh đệ không có gánh nặng, cần gì phải đi vỗ mông đám người chết dở đó. Đưa chu sa cho ta, ta đi kiếm bộn tiền. Nói thực, đám lão đạo đó giàu lắm. Chúng ta không dây dưa với họ, nhưng kiếm tiền từ họ thì đâu có vấn đề gì.
Vân Diệp thấy Hà Thiệu đã hiểu ra vấn đề mới nằm xuống giường nói:
- Giá phải cao. Hàng là của bằng hữu ta, ta không cần chia chác gì. Huynh lấy lợi nhuận của huynh, số tiền còn lại dùng để mua mấy cửa hiệu, sẽ có người tới bàn giao.
Hà Thiệu gật đầu, không hề hỏi bằng hữu đó là ai, điểm này khiến người ta khá ưng ý. Việt nữ vừa rồi hoảng sợ, được Vân Diệp ra hiệu, liền tiếp tục ca hát.
Cuộc sống phải thế này mới đúng. Trong nhà ba nàng vợ hầu hạ ân cần, bên ngoài cùng đám bằng hữu uống rượu nghe ca khúc. Lảo đảo trở về nhà, bọn trẻ ùa ra ôm chân gọi cha, đòi quà. Rõ ràng biết trượng phu tới Yến Lai Lâu uống rượu cả ngày, Tân Nguyệt còn tươi cười hỏi hôm nay có mệt không? Cuộc sống như thế còn muốn gì nữa?
Khi rảnh rỗi không có việc gì làm thì tới thư viện giảng bài vài tiết, đón nhận ánh mắt sùng bái của đám học sinh. Lúc nào bực mình thì tới đại doanh thủy sư Lĩnh Nam thể hiện oai phong đại soái, lấy roi quất mấy tên phạm lỗi. Lúc nào rảnh rỗi quá mức thì chạy vào hoàng cung tìm Trường Tôn thị để được răn dạy.
Ngâm nga Việt Nhân Ca đẩy Lý Cương đi dạo khắp thư viện là một trong những công việc của Vân Diệp. Lý Cương thường rất thích thú khi được đẩy đi khắp nơi, nhưng hôm nay nghe thấy Việt Nhân Ca thì phản ứng khác lạ, ngoắc ngoắc ngón tay ra hiệu cho Vân Diệp ghé mặt lại gần. Tưởng lão tiên sinh có gì muốn dặn dò, Vân Diệp vội ghé mặt tới. Nào ngờ, lão tiên sinh đã cố gắng tích tụ nước bọt, phun thẳng vào mặt cậu ta. Giữa lúc còn đang hoang mang, Vân Diệp lại nghe thấy lão tiên sinh mở miệng chửi bới.
- Đồ khốn kiếp! Việt Nhân Ca là thứ ngươi có thể hát à? Có biết điển cố của nó là gì không? Dốt nát ngu học, thật là mất mặt! Đường đường thư viện Ngọc Sơn ta sao lại có kẻ ngu xuẩn như ngươi xuất hiện? Trong nhà có vợ có con rồi sao lại thích trò Long Dương chứ? Mau đem gậy chống ra đây, hôm nay không đánh chết cái đồ khốn kiếp nhà ngươi thì ta không cam tâm!
- Khoan, khoan, lão nhân gia nói rõ ngọn ngành đã rồi hãy ra tay. Buồn nôn quá! Tiểu tử hát Việt Nhân Ca thì liên quan gì tới thích Long Dương chứ? Hà Thiệu nói nghe bài ca này huynh đệ nắm tay nhau mới đúng điệu.
Lý Cương tức đến mức lấy tay đấm đầu, mãi lâu sau mới bình tĩnh lại, kể hết lai lịch Việt Nhân Ca cho Vân Diệp nghe. Nghe xong, Vân Diệp tức đến mức muốn giết người. Thật là quá mất mặt! Vậy mà mấy ngày qua mình còn ngâm nga mãi, chẳng trách các tiên sinh kia lại bắt đầu né tránh mình.
Việt Nhân Ca xuất xứ từ Thuyết Uyển, quyển mười một, thiên Thiện Thuyết, đoạn thứ mười ba.
Câu chuyện kể về ngày Sở quốc Tương Thành Quân được sắc phong, mặc áo gấm hoa đứng bên sông. Sở đại phu Trang Tân đi qua, thấy chàng liền nảy sinh lòng yêu thích, vì thế tiến tới hành lễ, muốn nắm tay chàng. Tương Thành Quân giận dữ nói đó là hành động vượt lễ, không thèm để ý đến ông ta. Vì thế Trang Tân rửa tay sạch sẽ, kể chuyện Ngạc Quân Tử cho Tương Thành Quân.
Ngạc Quân Tử là đệ đệ của Sở vương, ngồi thuyền du hành, có một thuyền phu người Việt ái mộ chàng. Dựa mạn thuyền hát, tiếng ca du dương triền miên, khiến Ngạc Quân cảm động. Lập tức có người phiên dịch thành tiếng Sở, thế là có Việt Nhân Ca. Ngạc Quân Tử hiểu được ý ca, không những không tức giận mà còn tiến đến ôm lấy thuyền phu, cùng thuyền phu đắp chăn hoa, nguyện ý ngủ chung giường.
Trang Tân hỏi Tương Thành Quân: Ngạc Quân Tử thân phận cao quý còn cùng thuyền phu người Việt hoan ái trọn tình, vậy cớ sao ta muốn nắm tay ngươi lại không được? Tương Thành Quân liền đồng ý đưa tay ra cho ông nắm.
Bản văn chương này được biên tập và thuộc quyền sở hữu của truyen.free.