(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1101:
Trong lúc Vân Diệp và Tân Nguyệt đang bàn luận về hoàng đế và Từ Huệ, thì Lý Nhị cũng đang trò chuyện với Trường Tôn thị về Vân Diệp. Bên cạnh đó, một tiểu cô nương thanh tú đang mài mực, chuẩn bị cho Lý Nhị vẽ bức sen tàn trong ao.
– Bao lâu rồi Vân Diệp chưa vào cung nhỉ? Từ khi tham gia đại điển của thái thượng hoàng xong thì không thấy bóng dáng y đâu. Y có vào thăm nàng không?
Lý Nhị cầm bút chuẩn bị vẽ, đột nhiên ngừng lại hỏi:
– Không có, thiếp cũng gặp y lần cuối ở cung Chiêu Dương. Nghe nói hiện giờ y suốt ngày chơi bời, hôm qua còn mở tiệc lớn đãi khách, như muốn chết đuối trong rượu luôn vậy.
Cứ nhắc tới Vân Diệp là Trường Tôn thị lại mang đầy tâm tình oán trách. Bà dần lớn tuổi, chỉ mong con cái quây quần bên mình, nào ngờ thái tử thì bận rộn tối ngày, Thanh Tước lại ẩn mình dưới lòng đất, Lý Trì miệt mài học ở thư viện, chỉ có Vân Diệp là thanh nhàn lại tìm cách né tránh không đến.
– Ha ha, trẫm không nghĩ thế đâu. Người thông minh thì lúc nào cũng thông minh cả thôi. Ta thấy tiệc tùng hôm qua của nó có huyền cơ đấy. Vân gia đã gửi toàn bộ tiền vào tiền trang, hừ, tới hơn bốn mươi vạn ngân tệ đấy. Nàng nghe rõ nhé, là ngân tệ, không phải tiền đồng. Đại khái là tiền đồng của nhà nó đã được đổi hết thành ngân tệ, đang chờ trẫm đúc tiền đồng quy mô lớn để kiếm lời lớn đó. Nghe nói Trình gia, Ngưu gia, Tần gia cũng đều làm theo. Thằng nhóc thối này, cứ chờ trẫm làm tiền cho nó đi. Giờ thì nó chắc đang tò mò không biết ai đã bày kế cho trẫm đây. Cứ để trẫm xem, rốt cuộc là người thầy của nó cao siêu hơn hay đám học trò của nó lợi hại hơn, để chúng tự đối phó với nhau, đúng là hợp ý trẫm.
Lý Nhị đắc ý nói xong, vẽ một nét trên giấy. Từ Huệ thấy ông không có ý định vẽ tiếp, liền lau đi nét mực thừa. Lý Nhị đặt bút xuống nói:
– Còn lại do nàng hoàn thành nhé.
Từ Huệ nhún mình thi lễ rồi tiếp tục vẽ bức tàn hà đồ. Mực vẽ là do Ly Thạch căn cứ vào Ô Quy đồ của Vân Diệp làm ra, hiện được văn nhân mặc khách yêu thích rộng rãi.
Vẽ tranh trên giấy tuyên chú trọng bút xuống là thành, một khi vẽ sai là không thể thay đổi. Lý Nhị vừa rồi nghĩ tới Vân Diệp khó tránh khỏi lòng bực bội, nên không vẽ tiếp được. Trường Tôn thị mang ấm trà của Lý Nhị tới, đặt vào tay ông ta:
– Vân Diệp vốn lười biếng. Hiện giờ y như khúc gỗ, đẩy một cái thì đụng một cái, nếu bệ hạ muốn y chủ động làm việc e là rất khó. Mấy năm qua triều đình biến hóa làm y cảnh giác, thiếp thân thậm chí cho rằng y sợ rồi.
– Nó sợ cái gì chứ? Làm việc đàng hoàng có gì phải sợ? Loại thần tử thông minh, lại hiểu đối nhân xử thế như nó, là người trẫm thích nhất. Nó có thừa năng lực lo việc thiên hạ, nhưng lại không có dã tâm phản loạn. Trẫm ước ao có được những thần tử như vậy mà không thành. Bất kể công trạng của nó, hay tình cảm bao năm qua, chỉ cần không phải là sai lầm như Hầu Quân Tập thì trẫm đều tha thứ cho nó. Thực ra trong lòng trẫm, địa vị của nó và Thừa Càn, Thanh Tước là như nhau.
Từ Huệ nghe hoàng đế nói vậy thì kinh ngạc, thoáng dừng tay. Mực trên đầu bút làm gốc sen nàng đang vẽ bị đen xì. Nàng liền lấy một cây bút lông nhỏ, chấm vài nét lên chỗ mực đó, khéo léo biến nó thành một tảng đá Thái Hồ.
– Nó là một người nhát gan, từ nhỏ được sư phụ thần tiên cưng chiều, đến Đại Đường lại được đám Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt cưng chiều, về sau còn được thiếp chiều chuộng, cuối cùng đến cả bệ hạ cũng cưng chiều nó. Mười mấy năm trời mưa thuận gió hòa, làm việc gì cũng dựa vào cảm tính. Giờ có con rồi, tất nhiên không dám làm càn làm bậy, sợ đi sai một bước. Thực ra, thiếp thích nhất nó ở điểm này, không vì được chiều mà sinh kiêu, quả thực rất hiếm có.
Vân Diệp cắn răng đi vào hoàng cung. Hôm nay y bị triệu vào cung với lý do cực kỳ cổ quái! Hoàng đế mời y xem bức tàn hà đồ mới vẽ. Đây là chuyện chưa từng có, bởi trước kia Vân Diệp thường bị gọi vào cung một cách đơn giản, ngắn gọn như: "xéo vào cung!", "xéo tới đây!". Rất ít khi y được mời vào cung một cách bình thường. Còn lời mời vào cung xem tranh một cách cực kỳ lịch sự như thế này, Vân Diệp chỉ thấy Lý Nhị dùng với Nhan Chi Thôi lão tiên sinh.
Vừa vào cung, y đã thấy không khí quỷ dị. Ngay cả ánh mắt thị vệ khi soát người cũng như hàm chứa chuyện gì đó, muốn nói lại thôi, khiến người ta rùng mình. Đoàn Hồng đi như một bóng ma, chân không dính đất. Khi sắp tới điện Lưỡng Nghi, một nữ tử váy xanh còn len lén thò đầu từ sau đại thụ ra quan sát y. Hoàng cung không có chỗ nào là bình thường cả. Phía lãnh cung, một bầy quạ lớn kêu ầm ĩ. Cửa cung cũng không được tra dầu, mở ra nghe ken két như mở cửa địa ngục.
Bên ngoài, ánh mặt trời chói chang, nhưng Lý Nhị lại đợi trong cung điện u ám. Thấy Vân Diệp đi vào, ông liền vẫy tay gọi. Lúc này, Vân Diệp rất hi vọng Trường Tôn thị cũng có mặt, bởi lát nữa Lý Nhị mà muốn giở trò gì, ít nhất y cũng còn có người để cầu cứu.
– Xéo lại đây, trẫm có ăn thịt ngươi đâu, rụt rè làm gì?
Lý Nhị hơi tức giận rống lên:
Thế này mới đúng! Nghe thấy Lý Nhị nổi giận, Vân Diệp liền thấy mọi thứ trở lại bình thường. Tự dưng khách khí với người ta làm gì, hại y tim muốn vọt ra ngoài, cứ tưởng sắp bị chặt đầu. Vân Diệp chửi thầm Lý Nhị, chậm rì rì đi tới. Tiểu cô nương váy xanh kia đã nấp vào sau màn rồi. Trước mặt Lý Nhị trải ra một bức Tàn Hà Đồ, bút pháp ấu trĩ vô cùng. Vân Diệp vì bị Ly Thạch ép khổ công luyện vẽ nên tốt xấu vẫn phân biệt được.
Chẳng những bút pháp không tốt, độ đậm nhạt cũng chẳng ra sao, bố cục lại không hợp lý chút nào. Chính giữa bức tranh là một cành sen tàn, thật là một điểm trừ lớn, làm hỏng hết vẻ đẹp của bức tranh.
– Vẽ thế nào?
Lý Nhị gõ bàn hỏi. Vân Diệp nhạy bén phát hiện Lý Nhị cũng không tán thành bức tranh này, nhất định không phải do ông ta vẽ. Với tính của ông ta, dù vẽ ra cục phân chó cũng dương dương đắc ý.
Vân Diệp nhìn quanh rất lâu, khen bố cục điện Lưỡng Nghi, khen mấy món bảo bối trên bàn, trọng điểm là khen chiếc ấm trà. Vì chiếc ấm được ông ta dùng lâu ngày, đã lên màu đen ph��t ánh hồng.
– Ấm trà này là bảo bối, trẫm biết, nhưng trẫm hỏi ngươi bức tranh này, ngươi nói lung tung đi đâu rồi.
Lý Nhị cũng lấy làm lạ, chỉ cần nói chuyện với Vân Diệp là vô cớ nổi giận, chỉ cần bợp Vân Diệp một cái là lòng lại thư thái. Có điều nghĩ tới Trường Tôn thị nói hiện giờ Vân Diệp vô cùng sợ mình, nên cố nhịn không đánh y.
– Bệ hạ, chúng ta nói chuyện khác đi, bức tranh này không đáng nhắc tới.
Lý Nhị bật cười. Phía sau màn, bóng người lại rung động kịch liệt. Hóa ra bức tranh này là do nữ nhân tên Từ Huệ vẽ.
– Từ Huệ, hết hy vọng rồi chứ. Vân Diệp là một danh họa, nó đã chê nàng vẽ không đẹp, vậy thì chắc chắn là có khuyết điểm rồi. Nàng còn trẻ, cứ làm lại từ đầu là được.
Vân Diệp lắc đầu:
– Bệ hạ, việc vẽ tranh này không phải cứ cần cù là được, nhiều khi còn cần tới thiên phú. Dù sao thì bức tranh này thần cũng không thấy có thiên phú ở đâu cả.
Bất kể Vân Diệp nói sao, Từ Huệ đều không dám xông ra, lễ pháp phải giữ. Vân Diệp ở cùng những trưởng bối như Trường Tôn thị, Dương phi, Âm phi thì không cần quá chú trọng lễ pháp, nhưng với nữ nhân như Từ Huệ thì phải tị hiềm.
Lý Nhị ngẩn ra:
– Quá khắt khe, nàng ấy mới mười lăm tuổi, còn có không gian tiến bộ.
Xem ra Từ Huệ rất được sủng ái, thế mà ông ta đã nói giúp cho nàng ấy rồi. Người ta mới mười lăm tuổi mà đã gây rắc rối cho người ta rồi, còn mặt mũi mà nói, đúng là già mà không nên nết.
– Bệ hạ, chiếc ấm trà này mỗi ngày chỉ cần kiên trì dùng để pha trà, cầm trên tay chơi đùa, đợi khi trà ngấm sâu vào trong ấm, thì bệ hạ không cần lá trà, riêng đổ nước vào thôi cũng có thể uống được trà ngon thượng phẩm.
Truyện được chuyển ngữ độc quyền tại truyen.free, mong quý độc giả ủng hộ.