(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1106:
Vân Diệp không lấy da gấu. Anh giữ lại con hươu sừng tấm, vì nghe nói sữa của nó là nguồn dưỡng chất vô song. Những người bạn hữu thân thiết của anh đều là bậc cao niên, rất cần thứ này, mà các lão ấy lại là bảo bối của Vân gia, tuyệt đối không thể để ai gặp chuyện không may. Anh dốc công sưu tầm những món bổ dưỡng từ khắp nơi, chính là để giữ cho các bậc trưởng bối ���y thêm vài năm tuổi thọ.
– Hầu gia, Cầu Nhiệm Khách đã tiến kinh rồi. Có cần bắt hắn lại rồi đưa đến một hòn đảo hoang vu hơn không ạ?
Lưu Tiến Bảo chuyên môn tới bẩm báo việc này.
– Không được, Lý Tịnh mà biết sẽ nổi trận lôi đình ngay. Chúng ta cứ coi như không biết gì đi, năm mới không nên tự chuốc phiền phức vào thân làm gì.
Vân Diệp và Tân Nguyệt đang soạn danh sách quà Tết. Năm nay không cần tặng Lý Uyên nên cũng bớt được khối tiền. Lão Tiền đọc tên từng nhà, Vân Diệp ghi vào sổ, mất cả buổi sáng vẫn chưa xong. Vân Diệp hơi bực mình, nếu cứ đà này thì phải tặng quà cho hơn nửa số huân quý mất.
– Phu quân đừng nóng vội, mối quan hệ tốt đẹp như thế này người khác cầu còn chẳng được đâu. Chàng nhẫn nại thêm chút nữa, sắp xong rồi.
Tân Nguyệt đã nhận ra phu quân mình đang lười biếng, nét chữ trên thiệp mừng ngày càng thưa thớt.
– Ta ký tên là được rồi, sao còn cần cả Thọ Nhi ký chứ? Lễ nghi với hoàng gia và các bậc trưởng bối thì ta có thể chấp nhận, nhưng cái lão thất phu Ngụy Trưng đã hại ta không biết bao nhiêu lần, sao ta phải tặng quà cho ông ta chứ?
Tân Nguyệt xoa cổ tay cho Vân Diệp, dịu giọng khuyên nhủ:
– Dù gì cũng là đồng liêu của chàng. Tặng quà cho nhà khác mà lại bỏ qua Ngụy gia thì không hay đâu. Toàn là những va chạm nhỏ thôi mà, chàng cứ rộng lòng bỏ qua cho ông ấy đi. Ngụy gia nghèo đến nỗi sắp chẳng còn gì để ăn rồi, chàng cứ coi như mình đang làm việc thiện vậy. Quà Tết mà Ngụy gia nhận được cũng chẳng có mấy, đếm đi đếm lại chỉ được vài nhà thôi.
Nghe Tân Nguyệt nói Ngụy gia đáng thương đến thế, Vân Diệp hài lòng gật đầu. À mà, nếu Ngụy Trưng tự mình nói ra điều này thì còn tốt hơn nữa.
Các nhà khác thường mùng một Tết đến chúc thọ trưởng bối, nhưng Vân Diệp lại dẫn cả nhà vào cung. Na Mộ Nhật và Linh Đang không có tư cách đi cùng, những đứa nhỏ còn lại đều phải có mặt. Đại Nha đã gả đi cũng không còn tư cách nữa, chỉ có Tiểu Nha mặc chiếc váy hồng thích nhất, hớn hở đi gặp Âm phi.
Nhà Lý Nhị đông nghịt. Tặng quà xong, Lý Nhị không thèm nhìn Vân Diệp lấy một cái, chỉ dặn dò người hầu bên cạnh bảo hắn sang ngồi cùng đám nữ tế. Ông ta chỉ thích nắm bàn tay mũm mĩm của Vân Thọ mà hỏi han lung tung.
– Lại thêm một kẻ tới chia cơm.
Trường Tôn Xung ngồi trên sập, cười nhạt chào hỏi Vân Diệp:
– Nữ tế hoàng gia không bằng chó, Con Sâu ngươi chấp nhận đi thôi!
Vân Diệp lập tức đốp chát lại:
– Miệng chó không phun ra được tiếng người! Ngươi tưởng ngươi không phải nữ tế hoàng gia chắc? Con lớn đã mười hai, con nhỏ cũng năm tuổi rồi, xét về số con thì ta đây còn nhiều hơn cả các nữ tế chính thức nữa là! Thế mà còn mặt mũi cười nhạo người khác.
Tiêu Duệ lớn tuổi nhất, trong trường hợp này hắn là lão đại, liền cười mắng Vân Diệp:
– Chỉ trách mấy ca ca chúng ta không có bản lĩnh biến công chúa thành tình phụ thôi, bị người ta cười nhạo cũng đáng đời. Tiểu Diệp à, ngươi chẳng có nghĩa khí gì cả, một biện pháp tuyệt vời như thế mà hồi xưa không nói cho bọn ta một tiếng. Nếu không thì bọn ta cũng đã gả công chúa cho thổ vương, sau đó giết thổ vương, tiếp đó lén lút gian díu với công chúa, l��m phò mã hờ như thế mới thú vị, chứ đâu như bây giờ, phải ở trong phủ công chúa. Đôi khi bọn ta nghĩ không thông, rốt cuộc là bọn ta gả cho công chúa mới đúng, chứ không phải công chúa gả cho bọn ta!
Đường Nghĩa Thức bị Dự Chương công chúa quản thúc rất nghiêm, uống vài chén rượu vào đã bắt đầu lảm nhảm:
– Cứ coi như chúng ta gả cho công chúa đi! Chuyện này Tiểu Diệp lý giải thấu triệt nhất, mấy người chúng ta đều đã hiểu sai rồi, giờ chịu tội cũng đáng đời thôi.
Trình Xử Mặc vội vàng nhảy ra giải vây cho Vân Diệp:
– Uống rượu đi, uống rượu! Năm mới năm me đừng có càu nhàu mãi thế. Đang ở chính điện đấy, chẳng may bị người ta nghe thấy thì ta thì chẳng sao đâu, nhưng mấy ông nhát gan sẽ khốn đốn đấy. Đừng có tự chuốc bực vào thân nữa. Muốn phét lác thì đợi rời cung rồi ra Yến Lai lâu mà nói!
Sài Lệnh Vũ bước ra khỏi cửa, ảo não nhìn đám đông đang ngồi trong chính điện:
– Sao vẫn chưa xong nữa vậy? Năm ngoái giờ này đã xong hết rồi. Năm nay sao mà lắm mồm thế không biết! Đưa công chúa về nhà rồi chúng ta còn đi chơi nữa chứ.
Vân Diệp kéo Sài Lệnh Vũ ngồi xuống, cười khổ nói:
– Năm nay có đại tế tự, bệ hạ và nương nương có rất nhiều lời căn dặn các khuê nữ của mình, tất nhiên là phải nói nhiều rồi. Đám nữ tế không đáng tiền như chúng ta đành phải đợi vậy thôi.
Khi vào cung có tám người, nhưng lúc rời cung thì chỉ còn lại hai vợ chồng Vân Diệp. Tiểu Nha bị Âm phi giữ lại trong hoàng cung. Vân Thọ chẳng biết làm sao mà lại được Trường Tôn thị yêu mến đến thế, tóm lại là nó cùng đám đệ muội ở lại hoàng cung chơi vài ngày, chủ yếu là nghe nói Lý Thái nghiên cứu ra một loại diễm hỏa mới, phóng lên trong đêm cực kỳ đẹp mắt.
Đến nhà Lão Trình mà không mang theo lũ nhỏ làm ông ta rất mất hứng, liền thuận tay ném cho Vân Diệp năm chiếc vòng vàng. Vốn dĩ ông định tự mình đeo lên cổ bọn nhỏ, chứ đeo cho Vân Diệp thì chẳng có hứng thú gì. Giờ thì chỉ có lũ trẻ con mềm mại, thơm tho mới được Lão Trình yêu thích nhất.
Những người khác đến nhà Lão Trình còn có mấy món ăn ra hồn, nhưng vợ chồng Vân Diệp tới thì ông chỉ hầm một nồi xương to. Một bàn nam, một bàn nữ, mọi người ngồi quây quần quanh bàn gặm xương, trông chẳng khác gì thời dã nhân. Trình phu nhân thì đã quen, Tân Nguyệt cũng đã quen, còn Thanh Hà trước kia chưa quen, giờ cũng đang cầm khúc xương lớn mà gặm ngon lành.
Vân Diệp rắc muối lên, rồi cầm hai khúc xương đập vào nhau, thế là muối rải đều lên cả hai. Đừng chê cách ăn này có vẻ thô tục, nhưng nó lại mang một hương vị rất riêng.
Trình Xử Lượng đã thành thân rồi. Tiên sinh của hắn là Nguyên Chương, và tiểu tôn nữ bảo bối của ông ấy đã bị hắn làm cho mang thai. Hôn sự này từ lúc đặt sinh lễ đến khi thành hôn chỉ chưa đầy nửa tháng. Vân Diệp chẳng kịp tham gia, đành chịu vậy, chứ không thành thân thì bụng đã phưỡn lên mất rồi. Chuyện này làm Lão Trình đắc ý tới nửa năm trời. Được một đại văn tông đích thân ép cưới tiểu tôn nữ của mình, quả là vinh dự mà chỉ nhà họ Trình mới có được! Vì chuyện này mà Nguyên Chương tiên sinh thiếu chút nữa tức chết. Trước năm mới, Trình Xử Lượng đã bị Nguyên Chương tiên sinh đánh ba trận tàn tệ rồi, đợi đến khi con sinh ra chắc còn phải chịu thêm vài trận đòn nữa.
Trình Xử Bật là một đứa bé ngoan, rất nho nhã và là học sinh xuất sắc. Hiện nay đang làm việc ở Hộ bộ. Nhiều hào môn muốn kết thân, nhưng Lão Trình nghe nói hoàng đế có ý gả công chúa nên đã từ chối hết, nói rằng để vài năm nữa hẵng tính.
Trình Xử Lượng đã xin Vân Diệp mấy lần rồi, hắn muốn đến thủy sư Lĩnh Nam, chủ yếu là để tránh mặt Nguyên Chương tiên sinh. Hắn bị ăn đòn không nhẹ, nếu Nguyên Chương tiên sinh tự tay đánh thì còn đỡ, đằng này ông ấy còn sai Vô Thiệt đến hành hình.
Vân Diệp dùng đũa chọc tủy xương ra, mút một cách sảng khoái, rồi nói với Trình Giảo Kim:
– Bá bá, cho Xử Lượng đến thủy sư Lĩnh Nam được không ạ? Đệ ấy đang giữ chức nhàn Chiết Trùng giáo úy, tính ra cũng là quan thất phẩm. Chuyện này tiểu chất có thể định đoạt được, cứ để đệ ấy làm thủ hạ của Dương Nguyệt Minh vài năm, đợi chức vị tăng lên rồi mới tính tiếp.
Nghe thấy nói tới việc của mình, Trình Xử Lượng liền vứt xương đi, ngồi thẳng lưng nhìn không chớp mắt. Hắn rất mong phụ thân đồng ý. Trình Xử Mặc cũng đấm vai đệ đệ một cái, ý chúc mừng.
Lão Trình đủng đỉnh nói:
– Làm lính dưới tay ngươi thì không có gì phải lo, nhưng hiện tại thì chưa được. Kiểu gì cũng phải để Nguyên Chương tiên sinh xả hết giận đã. Cái thằng nhãi này gây ra chuyện mất mặt mà lại không dám gánh vác, còn muốn chạy trốn nữa chứ? Không được, nhà họ Trình không có loại người hèn hạ đó! Trước kia nó làm bụng Tố Tố to lên mà Nguyên Chương tiên sinh không cho hai đứa nó trôi sông đã là nương tay lắm rồi.
Vân Diệp gật đầu, không buồn nhìn cái mặt như người chết của Trình Xử Lượng. Lão Trình làm thế là đúng rồi. Vân Diệp cũng không dám nghĩ một người chính trực như Nguyên Chương tiên sinh khi nghe tin tôn nữ chưa cưới đã có thai thì tâm tình sẽ thế nào, dùng từ "ngũ lôi oanh đỉnh" để miêu tả cũng chẳng hề quá lời.
Dù vậy, chuyện đầu tiên lão tiên sinh làm không phải là che giấu, mà là buộc Lão Trình phải lập tức đến nhà cầu thân. Có thể thấy ông ấy thương Tố Tố đến tận xương tủy, vì tương lai của tôn nữ mà ngay cả thể diện cũng chẳng cần. Sau đó, việc Vô Thiệt dùng "phân cân thác cốt" với Trình Xử Lượng thì cũng chẳng là gì.
Mọi công sức biên tập nội dung này đều thuộc về truyen.free.