Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1107:

Trình Xử Lượng thấy số phận mình đã an bài, đành lại cầm xương lên gặm, nhớ tới thủ pháp hành hạ biến thái của Vô Thiệt khiến y dù có ăn gan rồng tủy phượng cũng thấy vô vị.

“Xử Lượng thì ta không lo, chẳng qua bị hành hạ một chút thôi, chẳng hại gì. Bá bá lo Xử Mặc kia, đầu óc nó cứng nhắc, cả đời chỉ muốn lên chiến trường chém giết thực sự một lần. Đáng tiếc số phận quá hẩm hiu, Bệ hạ đông chinh thì nó không kịp tham gia, ngươi hải chiến ở Nam Hải cũng chẳng gặp nó. Vụ Châu địa thế xa xôi, dân phong thuần phác, nơi đó không có chiến sự, nên nó mới đánh gãy chân thứ sử để được quay về. Vốn là tội chặt đầu, nhưng được Bệ hạ che chở. Bá bá nói gì nó cũng không nghe lời. Các con là huynh đệ, nói chuyện sẽ có tác dụng hơn lão già này. Rảnh rỗi thì khuyên bảo nó thêm.”

Vân Diệp cười khì, nâng chén kính Lão Trình:

“Bá bá đợi xem, chưa tới ba năm nữa sẽ có một trận ác chiến. Xử Mặc ở lại kinh thành, biết đâu chừng đến lúc đó, chúng cháu sẽ cùng nhau ra trận.”

Lão Trình kinh ngạc:

“Nói xem là chuyện gì vậy? Sao lão phu không nhận ra? Đối phương là ai? Cao Ly? Thổ Phồn? Không thể nào chứ.”

“Mở đầu năm mới, triều đình ta chi viện Đột Quyết tây chinh. Còn cả Hồi Hột và chín bộ lạc Chiêu Vũ muốn tây chinh, triều đình đều ủng hộ...”

Lão Trình ngẫm nghĩ:

“Chuyện này bá bá biết, chúng đánh nhau thì liên quan gì đến chúng ta? Chẳng lẽ lại muốn phái con cháu huân quý chúng ta đi đánh giúp sao?”

“Bá bá, không thể nói như vậy được. Tiểu chất dám cá rằng người Đột Quyết không thể đánh lại Đại Thực. Khi bị chặn lại ở cao nguyên, lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan, ắt sẽ cầu viện. Bệ hạ ắt sẽ đồng ý. Quanh năm thái bình không có lợi cho quân sự. Bệ hạ dù xuất phát từ mục đích luyện binh hay là giương oai, tây chinh là chuyện khó tránh khỏi. Cáp Lý Phát của Đại Thực muốn ánh sáng của An Lạp (Allah) chiếu rọi khắp thế giới. Với Bệ hạ mà nói, hậu quả của việc nhân tâm bị xâm chiếm còn ác liệt hơn cả bị xâm chiếm lãnh thổ. Một khi bỏ mặc, người Đại Thực sẽ giết hết người Đột Quyết, trở thành láng giềng của Đại Đường. Với tính khí của Bệ hạ, bá bá nói xem sẽ có chuyện gì xảy ra?”

“Bệ hạ cướp vợ con hắn, chôn vùi kẻ láng giềng này xuống đất mới yên tâm. Ý ngươi là nên để Xử Mặc tham gia vận chuyển lương thực tiếp tế cho người Đột Quyết?”

Trình Giảo Kim gõ bàn hỏi:

“Đúng vậy, bá bá. Như vậy Xử Mặc tham gia chiến trận là hợp tình hợp lý rồi. Tiểu chất đoán chừng ��ây là trận ác chiến cuối cùng của Đại Đường. Sau trận chiến này, phương Tây sẽ trăm năm không có chiến sự.”

Trình Xử Mặc cầu khẩn nhìn phụ thân mình, nếu không giành được quân công ở chiến dịch này, thì mình sẽ sống vô danh cả đời.

“Con cũng sẽ đi sao? Nếu huynh đệ các con cùng lên chiến trường thì sẽ còn có người nương tựa, hỗ trợ lẫn nhau. Điều này vô cùng quan trọng. Lão phu chinh chiến cả đời, chỉ khi có huynh đệ kề bên mới thoải mái mà đánh. Nếu không, sẽ phải giữ lại ba phần chiến lực để chuẩn bị đường rút lui.”

Lão Trình vẻ mặt nghiêm túc. Lần này hành quân vạn dặm, chỉ riêng đi đường đã tổn thất ba thành quân lực, đó còn là con số ước tính ít nhất. Huống hồ lại phải đối đầu với kẻ địch mạnh nhất, không có bằng hữu đáng tin cậy ở bên, bất kể thế nào, Lão Trình cũng không thể để Trình Xử Mặc đi. Vì quân công mà mất trưởng tử thì quả là tai họa.

Vân Diệp đứng lên mở cửa sổ nhìn tuyết trắng phiêu phiêu bên ngoài, tự lẩm bẩm một mình:

“Hồn phách của tiểu chất có lẽ đã thất lạc ở Tây Bắc, tiểu chất muốn đích thân đi tìm. Thời gian qua, tiểu chất luôn mơ thấy sa mạc, cỏ dại, và cả đàn dê. Cho nên tiểu chất muốn đi xem. Vượng Tài cũng luôn hướng về phía Tây mà hí vang. Năm xưa tiểu chất và Vượng Tài cùng nhau cổ vũ từ hoang nguyên bước ra, luôn cảm thấy như mình đã đánh mất thứ gì đó. Nên lần này tiểu chất ắt phải đi một chuyến. Dù có tìm lại được hồn phách hay không, thì ít nhất cũng đã đi tìm, cũng coi như an ủi được chính bản thân mình. Vượng Tài năm nay đã mười bốn tuổi rồi. Nếu không đi bây giờ, tiểu chất e rằng vài năm nữa nó sẽ không đi nổi nữa.”

Những bông tuyết lớn bay vào cửa, rơi lên mặt Vân Diệp. Y đưa tay vuốt nhẹ, gương mặt ướt sũng, chẳng biết là tuyết tan hay nước mắt của y. Y muốn đến hoang nguyên Lũng Hữu, muốn đến bên bờ suối kia, đào sâu xuống dưới xem có tìm được đường về không. Y thực sự muốn quay về.

Trình Xử Mặc vỗ vai Vân Diệp an ủi:

“Bất kể huynh mất thứ gì, ta đều sẽ giúp huynh tìm kiếm. Nếu không tìm được thì ta sẽ cướp lấy. Bất kể là ai đang giữ, chúng ta cũng sẽ cướp về!”

Sau khi rời khỏi Trình gia, Vân Diệp không còn nhắc đến chuyện tây chinh nữa. Lão Trình cũng hạ lệnh bảo mật, vì thế chỉ có vài người biết chuyện này. Lão Trình bắt đầu an bài cho Trình Xử Mặc vào Hữu Vũ Vệ. Chỉ cần triều đình chi viện Đột Quyết, Hữu Vũ Vệ sẽ là đội ngũ thích hợp nhất để tham gia.

Vân Diệp không hề muốn đến nhà Lý Tịnh, nguyên nhân chính là vì Cầu Nhiệm Khách. Tên khốn kiếp này nhất định sẽ lại lên mặt trưởng bối với mình. Nhưng sắp tới Nguyên Tiêu rồi, nếu không đi sẽ thất lễ, Vân Diệp đành một mình đến nhà Lý Tịnh.

Lý Tịnh mặc trang phục văn sĩ, Hồng Phất Nữ mặc áo bào hoa gấm. Hai người trông giống phú ông hơn là hiệp sĩ hay đại tướng.

“Tưởng rằng ngươi mắt mọc trên đỉnh đầu, xem thường những môn hộ nhỏ như Lý gia. Xem ra vẫn còn biết hai chữ lễ nghĩa viết thế nào. Đã tới rồi thì vào tiệc đi.”

Lý Tịnh không nói dài dòng, đưa Vân Diệp vào hoa sảnh dùng cơm. Nhà huân quý nếu không bài trí vài gian phòng cây cối xanh tốt thì chẳng có mặt mũi nhìn ai.

Không có hoa cỏ quý giá nào, ngược lại, rau lại rất nhiều. Một hàng ớt trồng ngoài cửa sổ, đã có mấy quả ươm đỏ, cũng coi như tăng thêm chút màu sắc tươi đẹp cho căn phòng.

Không thấy Cầu Nhiệm Khách, Vân Diệp lấy làm lạ. Thấy y ngó nghiêng tìm kiếm, Lý Tịnh nói:

“Trọng Kiên tuy là chỗ quen biết, nhưng hôm nay gặp mặt thì không hợp. Ngươi mang thiếp đến bái phỏng, lão phu chiêu đãi hầu tước, không thể giới thiệu hải tặc cho ngươi được. Quy củ đã định ra thì phải tuân thủ.”

Vân Diệp đứng dậy rót rượu cho Lý Tịnh và Hồng Phất Nữ, thở dài:

“Khách khí như vậy ắt có điều nhờ vả. Bá bá có gì xin cứ nói thẳng. Nếu không, bữa này cháu ăn chẳng ngon miệng.”

Lý Tịnh uống cạn chén rượu, nhìn thẳng Vân Diệp nói từng chữ:

“Trọng Kiên thế cùng lực tận, có thể rút vào eo biển để tạm lánh nạn không?”

“Không được! Nếu ông ta dám vượt qua eo biển, tiểu chất sẽ lấy đầu ông ta tế cờ. Đây là chức trách của Vân Diệp. Quan thuyền, thương thuyền có thể vào, nhưng hải tặc thì không.”

Vân Diệp nói rất dứt khoát.

H���ng Phất Nữ nổi giận đứng phắt dậy, nhưng bị Lý Tịnh kéo tay ngồi xuống. Từ đó không ai nhắc tới chuyện Cầu Nhiệm Khách nữa. Hai người chén tạc chén thù, coi như vừa rồi chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Cơm đã lưng lửng bụng, rượu ngà ngà say, Vân Diệp đứng dậy xin cáo từ. Lý Tịnh vô cùng khách khí tiễn Vân Diệp ra tận cửa, chờ y lên xe ngựa rời đi hẳn rồi mới quay vào nhà.

Hồng Phất Nữ chỉ tay về phía Vân Diệp vừa rời đi, lớn tiếng nói với Lý Tịnh:

“Cái tên tiểu tử vong ân phụ nghĩa như thế, cần gì phải khách khí với hắn? Chút chuyện nhỏ như thế mà cũng không đồng ý giúp đỡ. Chàng không nên truyền binh thư cho hắn, để giờ đây chẳng thể kiềm chế được hắn nữa.”

“Nàng còn muốn thế nào nữa? Hắn là đại tướng quân, thay đế quốc canh giữ cửa ngõ phương Nam, sao có thể làm việc thiên tư, bao che cho người nhà được? Bỏ qua chuyện Trọng Kiên là huynh đệ của chúng ta đi. Nếu là ta, ta còn trả lời tuyệt tình hơn thế. Huống hồ hắn đã cho Trọng Kiên một con đường sống rồi. Đó đã là kết quả tốt nhất mà vi phu mong đợi rồi. Không được nói bừa nữa!”

“Y muốn lấy đầu Nhị ca tế cờ, chàng còn nói y cho một đường sống?”

Hồng Phất Nữ càng giận.

“Nàng không hiểu cách nói chuyện chốn quan trường thì đừng có nói xen vào. Chỉ cần nhớ Vân Diệp đã cho Trọng Kiên một con đường sống là được.”

Lý Tịnh không giải thích thêm cho Hồng Phất Nữ. Bởi lẽ, cách nói chuyện của quan viên nhiều khi chỉ cần hiểu ý là được, không thể nói thẳng tuột ra.

Mọi quyền sở hữu trí tuệ đối với bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free