(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1113:
Khi Tiết Vạn Triệt mở mắt, yến tiệc đã tàn, người cũng đã vãn. Đống củi đêm qua cháy rực giờ chỉ còn vương vài làn khói xanh, mặt đất ngổn ngang rác rưởi, và tất nhiên, cả mấy kẻ nằm la liệt như rác, chẳng hạn như chính Tiết Vạn Triệt. Đêm qua hắn chơi quá vui, uống cũng quá chén, giờ đây vẫn đang ngáy khò khò.
Lưu Tiến Bảo cúi đầu lom khom như chó săn sục sạo giữa đ��ng rác, vừa thấy hầu gia tỉnh giấc liền tỏ vẻ ngượng ngùng. Dưới ánh mắt khinh bỉ của Vân Diệp, hắn mới rụt rè đưa tay ra, không ngờ lại là hai cây trâm cài tóc, giá trị không hề nhỏ.
- Trả lại cho người ta đi. Nhà ta không làm cái chuyện mất mặt đó. Cần tiền thì nói với ta.
- Hầu gia đang ngủ, tiểu nhân không dám đi xa. Vô tình thấy một cây trâm, thế là ở lại tiện thể xem xét. Hơn nữa, hầu gia cũng cần người chăm sóc. Phó dịch nhà khác bỏ đi thì mặc kệ họ, chứ nhà ta mà làm vậy, phu nhân sẽ giết ngay lập tức.
Vân Diệp thở dài. Chắc chắn những kẻ hầu hạ Tiết Vạn Triệt đêm qua là phó dịch của công chúa, chứ không phải người của Tiết gia. Xem chừng vợ chồng họ đã trở mặt hoàn toàn rồi. Quả thật, loại hạ nhân như vậy đáng bị giết.
Tiết Vạn Triệt tỉnh dậy, tìm một vò rượu, lắc lắc xem thử. Thấy còn sót lại một ít, hắn ngửa cổ uống cạn rồi chép miệng bảo Vân Diệp:
- Cho ta một con ngựa, ta phải về Trường An.
Vân Diệp và Tiết Vạn Triệt lên xe ngựa, từ từ quay về Vân gia. Tiết Vạn Triệt tính về luôn, nhưng Vân Diệp giữ hắn lại, nhất định phải dùng bữa xong mới cho đi. Hai người tắm rửa xong xuôi, mỗi người cầm một bát cơm, thong thả dùng bữa.
Tiết Vạn Triệt cười giảo hoạt:
- Có phải ta thảm lắm không?
- Đường đường là hầu gia mà sống như ngươi thì chết béng đi cho xong.
Khi nói chuyện với hắn, Vân Diệp chẳng cần nghĩ nhiều, có sao nói vậy. Mập mờ còn khiến tên này hiểu lầm.
- Vậy ngươi nói xem, cái thảm cảnh đến chó lợn cũng không bằng đó, bệ hạ có thấy không? Dù bệ hạ không thấy, thì nương nương nhất định sẽ thấy. Hôm qua ta cố tình chọc giận đám phó dịch đó. Tiết Vạn Triệt này là đại tướng cầm vạn quân, tuy thô tục nhưng mưu trí không hề thiếu. Ngươi nói xem, nếu bây giờ ta xin bệ hạ trấn thủ Nhạc Châu, bệ hạ có đồng ý không?
Vân Diệp không hề ngạc nhiên. Chớ tin mấy câu trong Tam Quốc Diễn Nghĩa kiểu như Lữ Bố hữu dũng vô mưu, chỉ có sức mà không có đầu óc. Lữ Bố dù khỏe đến mấy cũng chỉ có thể làm tiên phong, chỉ huy trăm người đã mệt, nói gì đến việc lãnh đạo hàng vạn quân, một thời tung hoành vô địch như thế.
- Có tới được Nhạc Châu hay không thì ta không biết, nhưng hôm nay phủ công chúa chắc chắn sẽ có rất nhiều người chết. Tên khốn kiếp ngươi nghĩ ra cái độc kế này bằng cách nào vậy? Chẳng lẽ không giết hết đám hạ nhân phủ công chúa thì ngươi không chịu dừng tay sao?
Tiết Vạn Triệt miệng ngậm một cái bánh bao, cười hăng hắc. Cái bánh bao to như nắm đấm ấy được hắn nuốt chửng gọn ghẽ, rồi hai tay vịn bàn, nói:
- Huynh đệ chúng ta đều từ trong đám người chết bò ra mà. Đại trượng phu không phản kích thì thôi, đã phản kích thì phải đánh trúng chỗ hiểm. Nếu không có cái danh công chúa, cho ả làm nha hoàn, ta còn chê ả xấu nữa là.
- Phú quý của chúng ta là do từng nhát đao giành được, chứ không phải rúc đầu vào háng đàn bà mà ra! Ả nghĩ lão tử sẽ làm kẻ bất lực cả đời à? Ả quên rồi, lão tử là mãnh hổ, dù có bị giam trong lồng thì vẫn là mãnh hổ!
Trường An đúng là chốn thị phi, ngay cả Tiết Vạn Triệt cũng đã biết dùng mưu kế rồi.
Qua Tết Nguyên Tiêu, hôm nay là một ngày đẹp trời. Tiết Vạn Triệt nóng lòng muốn về nhà để chứng kiến cảnh đám phó dịch bị loạn côn đánh chết, cũng muốn xem cái bản mặt tức điên của Đơn Dương, nên hắn cưỡi ngựa như bay về Trường An.
Chúng ta đã thần thánh hóa các mưu trí trong lịch sử quá nhiều rồi, đó là kết luận của Vân Diệp sau khi đến Đại Đường. Ví như Lý Tịnh đêm tuyết đánh Hiệt Lợi, chẳng qua là lợi dụng lúc trời lạnh giá mà tập kích đại doanh của đối phương thôi. Tổng kết lại, chỉ gói gọn trong hai chữ: Bất ngờ.
Phần lớn chiến tranh chẳng hề có kỳ mưu diệu kế nào cả, chủ yếu dựa vào thực lực và kỹ xảo chiến đấu. Kẻ nào vận dụng lực lượng đến mức tối đa, kẻ đó sẽ giành chiến thắng.
Mưu kế của Tiết Vạn Triệt là để hoàng đế và hoàng hậu thấy rằng một mãnh tướng vô địch như hắn, nay lại bị nhục nhã bởi đám nô bộc. Việc này vừa thể hiện hắn vô cùng tôn kính hoàng quyền trước mặt đế hậu, vừa ngầm nói cho hoàng đế biết rằng vinh quang do công lao hắn đổi được, nay lại không bằng một tên nô bộc được công chúa sủng hạnh.
Kế hoạch của hắn đơn giản vậy thôi, nhưng đã thành công mỹ mãn. Vừa bước vào phủ công chúa, hắn đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng. Là một mãnh tướng lăn lộn sa trường, hắn quá quen với mùi này. Đây là mùi máu người, máu động vật không thể tanh và lan xa đến mức độ này.
Lão phó hầu hạ hắn từ nhỏ tới lớn nhận lấy cương ngựa. Tiết Vạn Triệt nói:
- Đây là ngựa của Vân hầu, một con ngựa quý. Hãy cho nó ăn thêm chút đậu, đắp chăn cẩn thận. Vừa rồi ta chạy quá gấp, nó vã mồ hôi đầm đìa, chớ có qua loa.
Lão phó khom người lui ra. Tiết Vạn Triệt vung roi ngựa, đi thẳng vào nội trạch. Dưới gốc mai, có bốn năm cỗ thi thể nát bét, nhìn là biết đã bị đánh chết. Một nội thị khoanh tay, mắt lạnh băng nhìn đám nô phó run lẩy bẩy trong sân. Bên cạnh, sáu tên nô phó đang bị ấn xuống đất chịu phạt. Sau đó, các hoạn quan chưởng hình luân phiên ra tay. Đám bị đánh không hề kêu một tiếng vì miệng bị buộc một cái gậy gỗ, chỉ phát ra tiếng ú ớ. Tiếng thủy hỏa côn giáng xuống lưng thùm thụp như nện bao cát. Tiết Vạn Triệt rất hài lòng với âm thanh này, chứng tỏ không hề có sự nương tay.
Đơn Dương dầu sao cũng là nữ tử yếu đuối, chưa từng trải qua cảnh tượng tàn khốc như vậy. Nàng ta muốn tránh đi, nhưng bị hai hoạn quan giữ chặt, buộc phải chứng kiến cảnh hành hình khủng khiếp này.
Đơn Dương thấy Tiết Vạn Triệt về liền gọi:
- Phu quân...
Nàng ta muốn xin Tiết Vạn Triệt nói với hoạn quan tha cho tên mã phu đang bị đánh, vì nàng ta thích người đó.
Chưa nói hết đã bị Tiết Vạn Triệt cắt ngang:
- Công chúa không cần lo, ta ở Ngọc Sơn đã dùng bữa sáng rồi, hiện giờ không đói. Có lẽ lâu rồi không ở trong quân nên đã xa lạ với các hình phạt. Không ngờ có thể thưởng thức thủ pháp này ngay tại nhà, thật đúng là hiếm có. Công chúa cứ nhìn cho kỹ, bọn họ đều là cao thủ hành hình đấy.
Tên nội thị với khuôn mặt gầy trơ xương kia nghe vậy thì cười nói:
- Tiết hầu không biết rồi, hành hình trong cung và trong quân khác nhau đấy. Cha gia đây từng theo bệ hạ chinh chiến Liêu Đông nên đã được thấy.
Tiết Vạn Triệt cười lớn:
- Té ra ngươi cũng là người từng trải sa tr��ờng. Bệ hạ đông chinh, Lão Tiết này cũng từng ở trong quân làm hộ vệ, vậy mà chúng ta chưa từng gặp nhau, chắc là ta không có phúc rồi. Hình phạt trong quân thì ta đã thấy vô số, còn hình phạt trong cung thì đây là lần đầu tiên được chứng kiến. Chuyện này ta rất muốn nghe cao kiến của nội thị.
Nội thị cười khùng khục:
- May là ngài ở trong quân tuân thủ quân quy, không gặp phải lúc bệ hạ tức giận. Hẳn ngài biết Trương Lượng, Trương hầu gia đó, ăn trận đòn mà kêu khổ liên hồi, đó là do bệ hạ đã ra lệnh không hạ thủ nặng đấy. Bây giờ, cha gia sẽ cho ngài thấy thủ đoạn trong cung.
Nói xong, hắn búng tay. Chỉ thấy các nội thị hành hình tăng tần suất vung gậy, gậy đánh vào người nô phó phát ra tiếng bồm bộp, xen lẫn tiếng xương gãy rắc rắc.
Tiết Vạn Triệt nghiêng tai nghe một lúc, rồi giơ ngón cái lên khen. Tên nội thị liền dương dương đắc ý:
- Đây đúng là cách đánh ngoài nhẹ trong nặng, da thịt vẫn còn nguyên, nhưng xương cốt bên trong thì gãy nát hết. Thủ đoạn thật cao siêu.
Nội thị lại cười, búng tay một cái. Chỉ thấy những cây gậy tiếp tục giáng xuống dồn dập hơn. Khúc gỗ bịt miệng phó dịch được lấy ra, nhưng không hề có tiếng la hét nào phát ra.
Nội thị khoe khoang:
- Tiết hầu, chiêu này gọi là "cản phế". Luyện đến cực đỉnh có thể đánh cho lục phủ ngũ tạng nôn từ miệng ra. Còn những kẻ non tay, luyện chưa tới nơi tới chốn thì chỉ đánh cho nôn ra phổi thôi.
Tiết Vạn Triệt cười ha hả, ngồi xuống trước mặt tên mã phu, mắt lạnh như băng. Hắn muốn xem tên này sẽ bị đánh nôn ra phổi như thế nào.
Nội thị nói không sai. Tên mã phu không còn chút sức lực nào để cầu cứu công chúa nữa. Máu từ miệng hắn ồng ộc tuôn ra, lẫn cả nội tạng màu hồng. Hắn cố sức vươn người, phun ra miếng phổi cao hơn một trượng, rồi gục xuống, không nhúc nhích nữa.
Tiết Vạn Triệt đá miếng phổi đi, rồi cười nói với nội thị:
- Không biết nam nhân và nữ nhân bị hành hình có gì khác nhau nhỉ? Ta ở trong quân nên chưa từng thấy hành hình nữ tử bao giờ.
- Chuyện này có gì khó đâu. Nương nương hạ lệnh trừng phạt một chút, bệ hạ thì nói đánh chết hết. Nếu chỉ trừng phạt nam tử mà không trừng phạt nữ tử thì không hay. Người đâu!
Nội dung này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.