(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1114:
Nội thị chỉ nói dăm ba câu hời hợt, lập tức khiến đám nha hoàn náo loạn cả lên. Đơn Dương nhìn các nha hoàn gào khóc thảm thiết, rồi lại bắt gặp ánh mắt lạnh băng của Tiết Vạn Triệt, nàng van nài: – Ngài muốn thì cứ trừng phạt ta đây, xin đừng giết họ.
Tiết Vạn Triệt mỉm cười: – Nàng nên cảm tạ Vân hầu đấy. Nếu không phải y cố ép ta ở lại dùng bữa sáng, thì những kẻ bên cạnh nàng đã chết sạch rồi. Lão tử và Vân hầu tung hoành sa trường, mới có được vinh quang ngày hôm nay. Làm sao có thể để bị hạ nhục bởi lũ nô lệ này chứ? Vân hầu thiện tâm, lão tử thì không như thế. Nếu nàng thấy lão tử trên sa trường, nhất định sẽ lầm tưởng mình đang đối mặt với ác quỷ địa ngục. Mạng người trong mắt ta còn không bằng cỏ rác.
Đơn Dương rụt người lại phía sau, nàng cứ ngỡ Tiết Vạn Triệt muốn ăn thịt mình. Đây là lần đầu tiên nàng nhận ra Tiết Vạn Triệt đáng sợ đến nhường nào.
– Khục khục, Tiết hầu tác chiến ra sao thì lão nô chưa được chứng kiến, nhưng những chiến dịch ghi trong sách công huân, nào có lần nào không phải là núi xương biển máu. Công chúa điện hạ, hôm nay nương nương sai lão nô đến đây để giáo huấn. Lão nô đây ngoài việc hành hình ra thì chẳng biết gì khác, ấy là nương nương muốn lão nô lấy mạng người để khuyên răn Công chúa vậy.
Hành hình nữ tử thật phiền toái, đánh hai gậy đã vãi phân ra, chưa đến hai mươi gậy đã im thin thít. Nội thị cười nhạt cáo từ. Khi rời phủ công chúa, lão ta sờ ống tay áo thấy nặng trình trịch, vô cùng hài lòng. Với kinh nghiệm của lão, số tiền đó tuyệt đối không dưới năm mươi kim tệ.
Tiết Vạn Triệt quay lại nhìn những xác người ngổn ngang trong sân, đỡ Đơn Dương đứng dậy, dìu nàng vào phòng. Đơn Dương liền bò vào trong màn, ôm chặt chăn run lẩy bẩy.
Từ khi Lý Uyên băng hà, Lý Nhị trở nên vô cùng lạnh nhạt với đám huynh đệ tỷ muội của mình. Trừ việc mỗi năm tham gia ngày giỗ Bình Dương công chúa (Lý Tú Ninh), thì những người như Đơn Dương đã lâu lắm rồi không được tiếp kiến hoàng đế. Nguyên nhân chủ yếu là do Lý Nhị cực kỳ ghét tính cách kiêu sa, ngang ngược của họ, nhất là khi nghe tin các tỷ muội của mình còn đi giới thiệu diện thủ cho chất nữ, lòng càng thêm phẫn nộ, không giết đã là hết mực khoan dung rồi.
– Đơn Dương, nàng lớn lên trong cung, bị chiều chuộng từ bé, nên nào biết cuộc sống bên ngoài gian nan đến nhường nào. Tiền tài các nàng có được quá dễ dàng, luôn có những nam nhân đẹp đẽ lượn lờ xung quanh. Nào biết rằng loại nam nhân đó trong mắt bọn ta còn không bằng một con kiến. Nàng là hoàng nữ, thân phận cao quý, ít nhất thì kiếm lấy một con mãnh hổ, không thì một con sói, ta cũng sẽ không tức giận đến thế. Nàng tìm đám kiến bọ đó làm gì? Lại còn muốn con cái của đám kiến bọ đó kế thừa tước vị mà ta đã trải qua trăm trận sa trường mới có được, chúng có xứng đáng sao?
– Nàng có biết không, trước kia các nàng kiêu ngạo được là nhờ có Thái Thượng hoàng. Nàng xem, nếu bây giờ nàng vẫn còn như thế, Bệ hạ sẽ lấy nàng ra để khai đao đấy. Mà còn dám giới thiệu diện thủ cho Cao Dương nữa chứ. Nàng nghĩ tất cả các công chúa đều vô sỉ như đám tỷ muội của nàng sao?
– Phòng Huyền Linh là ai... Hả? Nàng không biết cả tể tướng đương triều?
Thấy Đơn Dương lắc đầu, Tiết Vạn Triệt chỉ còn biết bội phục sự cuồng ngạo đến mức ngu xuẩn của nàng ta. Cứ tưởng ngoài hoàng gia ra thì thiên hạ đều là chó lợn hết cả sao?
– Ông ta mà nghiêm mặt thì trăm quan phải câm như hến. Là tể tướng mười lăm năm nay, vậy mà các nàng dám xỉ nhục ông ta sao? Đúng là tự chuốc lấy cái chết.
– Chúng ta là phu thê, thực chất chỉ là trên danh nghĩa. Trong lòng ta, nàng chẳng khác gì người qua đường. Nếu các ngươi tự tìm cái chết, thì ta vì sao phải theo cùng chịu vạ?
– Nói thật với nàng, nàng tìm bao nhiêu tên diện thủ, sinh ra bao nhiêu đứa con cũng chẳng liên quan gì đến ta. Ta chẳng qua là Phò mã đô úy được Thái Thượng hoàng phong cho, đây là một quan chức, chứ không phải là trượng phu của nàng. Lần này ra tay không phải vì căm ghét nàng, mà là để ngăn nàng làm sằng làm bậy, liên lụy đến ta. Ta nói rõ rồi đấy, sau này chúng ta cứ sống thoải mái. Nàng cứ tiếp tục tìm diện thủ, tiếp tục sinh con, nàng thích khiến bản thân thối hoắc thì cứ tùy nàng.
– Nhưng đừng làm hại Cao Dương. Một khi nàng lại làm chuyện tự tìm đường chết đó, lần sau ta sẽ không nương tay đâu. Ta giết người không cần thấy máu. Nàng bị kinh hãi, cứ nằm nghỉ đi. Ta sẽ bảo Lão Ngô sắc cho chén thuốc an thần.
Tiết Vạn Triệt cười gằn rồi rời phòng, nhìn đám phó dịch đang quỳ trên mặt đất, bảo chúng cút xéo. Lão tự mình vào bếp đun ít thảo dược cho Đơn Dương uống. Đây là việc của Phò mã đô úy, Tiết Vạn Triệt luôn là thần tử tận chức hết lòng.
….
Quan niệm kinh tế trong ngày lễ tết vẫn chưa thâm nhập vào tư tưởng người dân triều Đường. Việc thư viện kiếm tiền khiến mọi người phẫn nộ. Hai chợ Đông và Tây Trường An vẫn theo nhịp điệu cũ: năm mới kiếm tiền sẽ bị người ta chê cười, còn cuối năm, dù có xoay xở đủ đường cũng chỉ kiếm được chút ít, nói gì đến chuyện những hỏa kế đã vất vả cả năm trời.
Học sinh thư viện kiếm được tiền tất nhiên là rất cao hứng, nhưng bản chất vẫn là những người đọc sách, họ cảm thấy như thế là không đúng, vậy phải làm sao đây? Để giữ cho tâm hồn không bị tiền bạc vấy bẩn, họ quyết định cứu tế người nghèo. Nhưng phụ cận Ngọc Sơn lại không có nơi nào để họ thể hiện tấm lòng lương thiện ấy. Thế là họ nghĩ ra một phương án trung hòa: liên tục ba ngày, sông Đông Dương mở cửa cho người dân bình thường, không thu phí, mà các trò chơi thì không hề bớt đi cái nào.
Vân Diệp đứng ở cửa nhìn đám đông nhốn nháo mà có chút tức giận. Đám học sinh đó không dự liệu được cả Trường An sẽ kéo đến sao? Mười mấy vạn người làm cho cả con sông tắc nghẽn, thì còn chơi bời cái gì n���a chứ. Hoạt động tập thể là một môn học vấn, không phải cứ tụ tập người lại là xong. Vệ sinh, an toàn, ăn uống đều phải tính toán kỹ lưỡng. Nhất là cửa ra sông Đông Dương cực hẹp, nếu xảy ra chuyện chen lấn, sẽ là một đại họa.
– Sao có thể xảy ra chuyện đó được chứ. Hầu gia lo lắng quá rồi. Ngay cả lễ hội đen ở Trường An cũng tấp nập, chẳng phải vẫn ổn đấy thôi sao? Lão nô thấy thế này rất tốt, đông người thì đất mới vượng. Giá đất Ngọc Sơn chắc chắn sẽ tăng lên rồi.
Vân Diệp bực mình nhìn Lão Tiền. Đường Chu Tước rộng đến mấy chục trượng, làm sao có thể so được với cái đường nhỏ hẹp như ruột dê của Ngọc Sơn chứ. Phải nói cho Bàng Ngọc Hải, không thể để một học sinh giỏi bị hủy hoại vì chuyện này.
Sự thực chứng minh Vân Diệp đã lo lắng thái quá. Bách tính Trường An, dưới chế độ quản lý quân sự hóa, hiểu rõ cần phải làm gì khi gặp phải những chuyện như thế này. Họ theo nguyên tắc lần lượt, từng phường từng phường vào Ngọc Sơn. Trật tự đến mức khiến người ta phải khiếp hãi. Trẻ con không có xe gấu mèo để ngồi, chỉ cần sờ đầu gấu mèo một cái thôi là cũng thỏa mãn cả nửa ngày.
Vấn đề duy nhất chỉ là chuyện đại tiểu tiện. Sau này sẽ không ai lên Bắc sơn nữa, năm sau, cỏ cây nơi đó nhất định sẽ rất tươi tốt. Dưới ánh đèn rực rỡ, người thì bái Phật, người bái Lão Tử, người lại bái đèn long phượng. Có người thành kính đến mức, hễ thấy tượng băng là bái lạy, chẳng cần biết đó là thần linh nào.
Trong thời gian nghỉ phép, Thư viện Ngọc Sơn cho phép bách tính vào tá túc, thật sự là, bách tính chỉ cho trẻ con vào thư viện ở lại một đêm. Còn lại, dù là người già hay phụ nữ, thà nằm ngủ ở ngoài trời chứ không chịu vào. Về sau, đám học sinh mới rõ ra, bách tính cho trẻ con vào là vì chúng thuần khiết nhất, muốn chúng được hưởng chút văn khí. Còn người khác tùy tiện vào thánh địa sẽ bị tổn thọ.
Người đông đến thế thì còn ngắm cảnh cái quái gì nữa chứ. Họ đều vội vàng ngắm nhìn một chút rồi xuống núi. Chỉ thế thôi cũng đã thỏa mãn lắm rồi, họ hô lớn không uổng chuyến đi này. Mấy chục cái nồi lớn chỉ dùng để làm một món thịt kho tàu. Ba đồng một bát lớn, được tặng kèm cơm, khói bốc nghi ngút suốt ba ngày. Lợn xung quanh Vân gia trang trại bị ăn hết sạch, khoai tây tích trữ trong trang cũng chẳng còn một củ. Đến lúc này mới tắt bếp. Các đầu bếp muốn làm tiếp lắm, tiếc là không còn nguyên liệu, đành chắp tay xin lỗi những người chưa kịp ăn và thề năm sau sẽ chuẩn bị nguyên liệu sớm hơn.
Một món ăn khiến quá nửa thành Trường An phải quyến luyến, các đầu bếp cho rằng đó là một thành tựu rất lớn. Tuy mệt chết đi được, nhưng đi đứng thì bắt đầu có khí thế hẳn lên rồi.
Hoàng Thử nuối tiếc nhìn đám đông dần rời đi, liên tục thở dài thườn thượt. Mấy ngày này, ngay cả nước rửa xoong cũng có thể bán được tiền. Cơ hội tốt đến thế này mà vì không đủ nguyên liệu nấu ăn lại bị bỏ lỡ mất.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ độc quyền của truyen.free.