(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1123:
Ăn hết bát mỳ mà tuyết vẫn chưa rơi, Tiểu Nha đã đi qua đi lại ba lần. Vân Diệp đặt bát xuống, bực mình nói: – Nhìn thấy rồi, xinh đẹp lắm, sẽ làm Lý Hữu mê mệt thôi. Muội mặc thêm nhiều một chút được không hả? Có khuê nữ nhà ai lại để hở cổ ra ngoài thế kia không? Không sợ lạnh à?
Tiểu Nha lập tức nhảy tới ôm lấy Vân Diệp làm nũng. Nàng nói, tẩu tẩu đã giữ lại của hồi môn, không cho nàng dùng, trong đó có cả chuỗi trân châu hồng mà nàng muốn đeo bây giờ.
– Đã nói là của hồi môn rồi, giờ lấy ra làm gì? Ai lại đeo trân châu để giữ ấm chứ? Tuyết sắp rơi rồi, ngoài trời lạnh đến mức không thò tay ra ngoài được. Nếu muội bị phong hàn thì sao đưa cơm cho Lý Hữu được chứ?
Tiểu Nha ủ rũ bỏ đi, rồi ngoan ngoãn dọn dẹp bát đĩa cho ca ca. Lúc này, Vân Thọ dẫn hai gia đinh chuẩn bị ra ngoài, thấy phụ thân đang ngồi dưới hành lang bèn gọi lớn:
– Cha, hài nhi đi thăm trang viên một chuyến. Sắp có tuyết rồi, mấy hộ mới đến chưa làm nhà xong, phải ở trong lều tạm. Hài nhi muốn đi kiểm tra xem lều có chắc chắn không ạ.
Chuyện này đương nhiên được cha chấp thuận. Vân Diệp thầm nghĩ: “Con mình cũng đã biết quan tâm tới trang hộ rồi, dù biết khả năng nó tới núi đuổi gà rừng còn lớn hơn.” Lão Tiền đứng bên cạnh cảm động đến lau nước mắt:
– Hầu gia xem kìa, đó chính là thiếu gia nhà ta đó! Tuổi còn nhỏ đã biết lo nước lo dân, cả trang này sẽ cùng nhà ta hưởng phúc. Trong trăm năm tới, nhà ta chỉ có thể hưng vượng thôi!
Vân Diệp nghe xong chỉ muốn khóc. Các trang hộ thì sống khỏe re, chỉ có quan viên huân quý là nơm nớp lo sợ. Lý Nhị khởi xướng phong trào tiết kiệm trong quan viên, nghe nói lò than trong phòng quá ấm dễ khiến quan lại sinh lười biếng, thế là lượng cung ứng than giảm đi một nửa. Vân Diệp có việc tới Thượng Thư Tỉnh, thấy các quan lại bên trong lạnh co ro, nước mũi ròng ròng, viết chữ xiêu vẹo cả.
Đến lượt Vân Diệp trực tại Nha môn Binh Bộ. Vốn dĩ, y có thể đùn đẩy trách nhiệm cho mấy vị thị lang khác, nhưng họ đều cáo bệnh. Chẳng biết có phải bệnh thật không, ai nấy đều nói mình tuổi cao sức yếu. Thế là, thống lĩnh thủy sư thân cường lực tráng, lại còn lười biếng bao năm chưa từng đi trực như y, đành phải ngồi trên đại đường. Dù sao thì y cũng còn kiêm chức Binh Bộ Thị Lang mà.
Binh Bộ Thượng Thư là Đỗ Như Hối, nhưng ông ấy không xử lý những chuyện vụn vặt này, nên các vị thị lang phải lần lượt trực ca.
Bành Văn Thọ, Ti Lang Trung của Vũ Khố Thanh Lại Ty, ôm một chồng văn thư tới đặt lên bàn:
– Có Vân hầu tọa trấn Binh Bộ đúng là phúc của đám tiểu lại chúng thần. Số công văn này đã tồn đọng khá lâu rồi, giờ không phê duyệt e là sẽ có chuyện. Các vùng Lũng và Hoài đều cấp báo, hạ quan lo lắng việc huấn luyện phủ binh vào khai xuân sẽ bị ảnh hưởng.
– Lão Bành, chúng ta quen biết nhau đâu phải một hai lần nữa, đều là huynh đệ cùng hội cùng thuyền cả. Ngươi nói thật cho ta nghe, ba lão vương bát Hàn Viện, Lô Thừa Khánh, Dương Hoằng Lễ đang giở trò gì thế? Bọn họ trốn tránh điều gì? Ngươi nói thật cho ta nghe, ta sẽ dựa vào thực tế mà xử lý công văn. Nếu ngươi che giấu, ta lập tức giả vờ trúng gió về nhà tĩnh dưỡng. Ta biết rõ, nếu chuyện không được giải quyết, thì ngươi mới là người gặp chuyện chứ không phải ta. Roi chỉ đánh lên mông ngươi thôi, chẳng dính dáng gì tới ta cả.
Bành Văn Thọ dường như biết Vân Diệp sẽ hỏi như vậy, đành đáp:
– Hầu gia, năm ngoái, vì chuyện của Hầu Quân Tập mà Bệ hạ đã giảm một thành dự toán kho vũ khí. Mọi người đều kiếm cơm từ quân ngũ, nên dù vì mạng sống và tương lai của Hầu gia, chúng thần cũng đành cắn răng chịu đựng. Nhưng khai xuân năm nay, Hộ Bộ lại trực tiếp chặn một thành dự toán của Binh Bộ, gây thiếu hụt quân giới nghiêm trọng. Ba nơi Tây Vực, Liêu Đông, thảo nguyên thì không thể thiếu quân khí được. Giang Hạ Vương đang dùng binh ở Nam Chiếu, quân giới cũng không dám giảm. Quân giới của Thập Lục Vệ cũng không ai dám cắt bớt. Thế là, chúng ta đành phải cắt giảm từ Lũng Trung, Hà Tây, Hoài Nam. Ba nơi này bây giờ kho vũ khí đã trống rỗng rồi.
Ba nơi này thúc giục rất gấp. Các Chiết Trùng Đô Úy thậm chí đã ráo riết muốn dâng tấu cáo trạng lên Bệ hạ, muốn hỏi liệu quân giới có phải bị Binh Bộ tham ô hay không. Chuyện này là do Binh Bộ và các đại lão đã ngầm thỏa thuận với nhau, không thể công khai nói ra được. Bởi vậy, ba vị thị lang đành cáo bệnh.
Vân Diệp nở nụ cười. Nếu là chuyện khác thì mình còn không dám quyết bừa, chứ liên quan tới Hầu Quân Tập và Thập Lục Vệ thì dễ rồi. Thập Lục Vệ chưa bao giờ thiếu quân giới; mình từ Tả Vũ Vệ mà ra, sao lại chẳng hiểu mánh khóe trong đó chứ? Vũ khí của Tượng Tác Giám xưa nay luôn ưu tiên trang bị cho Thập Lục Vệ. Khoản dự toán này vốn không thuộc Binh Bộ mà thuộc về Thiếu Phủ Giám hoàng gia. Trường Tôn thị mấy năm qua hình như bắt đầu hứng thú với chính sự, khiến quyền lực Thiếu Phủ Giám càng lớn. Người khác tưởng do dã tâm của bà ấy lớn lên, nhưng Vân Diệp thì rõ tất cả là do Lý Nhị thao túng. Ông ta định “đánh” thiên hạ một lần, rồi “mua lại” đó mà.
Vân Diệp phê chuẩn cho phép vận chuyển vũ khí tới ba nơi kia, rồi lại lấy văn thư của Thập Lục Vệ, bác bỏ yêu cầu quân giới của họ, sau đó đưa cho lão Bành.
Lão Bành mở ra xem, suýt chút nữa thì trật khớp hàm vì kinh ngạc:
– Không cho Thập Lục Vệ một kiện quân giới nào ư?
– Không cho. Muốn quân giới thì bảo họ tìm ta, ta phê duyệt, ta phụ trách.
Bành Văn Thọ vái Vân Diệp thật sâu, rồi ôm chồng văn thư chạy vội đi, muốn nhanh chóng định đoạt việc này, tránh đêm dài lắm mộng.
Quyền lực nắm trong tay thì phải biết cách dùng. Trong khi các công đường khác lạnh lẽo như hố băng, công đường Binh Bộ lại ấm áp như mùa xuân. Thái giám phụ trách than lửa trong cung vừa kéo từng xe than tới, Vân Diệp liền ngang ngược chặn lại, lấy đủ cho nha môn Binh Bộ đốt vài ngày. Còn việc các nha môn khác có than sưởi ấm hay không thì Vân Diệp thấy chẳng liên quan gì tới mình.
Trà ngon trong nhà cũng được mang tới. Họ nướng khoai tây, uống trà, khiến Binh Bộ trên dưới hài hòa, vui vẻ, vừa tán gẫu vừa xử lý công vụ. Khương Tuyền của Võ Tuyển Thanh Lại Ty ngứa mắt với tác phong tản mạn của Vân Diệp, bèn phẩy tay áo bỏ đi. Đối với người ngay thẳng, Vân Diệp luôn tôn kính chứ không bao giờ cưỡng ép.
Vân Diệp thầm nghĩ, chẳng thể nào hy vọng chút than và trà này mua được lòng người. Vị kia (Khương Tuyền) tâm tư quá nặng rồi. Phòng Huyền Linh tới Binh Bộ kiểm tra cũng cười tít mắt, ngồi xuống uống cốc trà, sưởi ấm. Tuy phòng làm việc của ông ấy chưa bao giờ có chuyện lạnh, nhưng vai kịch thân dân của Lão Phòng diễn rất đạt.
Tuyết rơi quá thể đáng. Vừa lo khai xuân bị hạn hán, giờ mọi người lại lo khi gió xuân thổi tới, tuyết tan sẽ gây ra lũ lụt không.
Sáng sớm mở cửa ra, một bức tường tuyết dày hai xích đã chắn ngay trước cửa. Phó dịch vất vả nửa ngày trời mới dọn đi được, khiến Vân Diệp không thể đi tảo triều. Tuyết đọng ở các phường đều đã được dọn sạch, nhưng trên đường Chu Tước lại chất cao đến nửa người. Vượng Tài lao vào tuyết nghịch ngợm, khiến Vân Diệp phải sai phó dịch cứu nó ra khỏi chỗ tuyết lún sâu.
Thiết bị sưởi ấm của phường Hưng Hóa là tốt nhất, nên nhiều đại lão thích tới đây ở trong mùa đông. Ngụy Trưng, Đỗ Như Hối và Vân Diệp cùng nhíu mày lo lắng nhìn bức tường tuyết.
– Ngụy công, Đỗ công, tiền lương một tháng của chúng ta mất rồi, tiếc thật! Cứ ngỡ còn hy vọng dựa vào chút tiền lương đó mua cho nhi tử bộ áo mới, giờ thì tan thành bong bóng cả rồi.
Ngụy Trưng trừng mắt nhìn Vân Diệp, coi những lời cay nghiệt của y như gió thoảng bên tai. Việc tăng cường tính kỷ luật của quan viên do ông ấy đề ra, ông ấy cho rằng quan viên tản mạn thành thói quen, nên phải tăng cường quản lý, chỉ cần một lần không dự tảo triều sẽ bị trừ lương. Chuyện này đã trở thành trò cười lớn nhất, bởi có quan viên nào dựa vào chút bổng lộc mà sống đâu cơ chứ!
Vân Diệp toan về nhà đóng cửa ngủ tiếp thì Ngụy Trưng lại định giải quyết tuyết đọng trên đường Chu Tước. Ông ấy nói, nếu mười mấy ngày không ra ngoài, những gia đình bần hàn có thể sẽ chết đói mất.
Uy tín của Ngự Sử Đại Phu cực kỳ cao. Chỉ cần ông ấy hạ lệnh một tiếng, trong Vân gia chỉ có gia chủ mang Vượng Tài chuồn đi, còn các phó dịch khác, dù nam hay nữ, đều bị Lão Ngụy mượn đi dọn dẹp một con đường trên đường Chu Tước.
Mọi quyền sở hữu bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free.