(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1122:
Địch Nhân Kiệt từ trong đám đông bước ra, nói với Vân Diệp:
– Sư phụ, nếu sơn trưởng thấy đệ tử có thể làm được việc thì đệ tử xin vâng mệnh. Vừa hay nghe nói Tây Vực bao la, đệ tử cũng muốn nhân cơ hội này đi mở mang kiến thức.
Tiểu Vũ lườm Địch Nhân Kiệt một cái, rồi lập tức chuyển sang vẻ mặt quyến rũ. Nàng định nói gì đó với Lý Cương thì Địch Nhân Kiệt đã bước sang một bên, chắn giữa hai người, rồi khom lưng nói:
– Học sinh xin nhận lệnh.
Lý Cương mỉm cười vỗ vai Địch Nhân Kiệt:
– Giỏi lắm! Đại trượng phu phải lập công dựng nghiệp, có như vậy về nhà mới có thể ngẩng cao đầu. Con hãy cẩn thận, dẫn mọi người an toàn trở về.
Địch Nhân Kiệt cúi người xuống, để Lý Cương dễ dàng vỗ vai hơn. Vân Diệp thở dài, y thấy Tiểu Vũ đang nhéo hông Địch Nhân Kiệt, chẳng hiểu sao hắn lại chịu đựng nổi.
Ta không thể đi được. Là đại thống lĩnh thủy sư Lĩnh Nam, việc ở lại Trường An của ta đã bị người ta lên án rồi, thì đi sa mạc làm gì nữa?
Lý Thừa Càn cũng thấy lời Lý Cương nói rất có lý, chuẩn bị về tra hỏi sứ giả biên quân.
Trên đường về, Địch Nhân Kiệt luôn miệng dỗ ngọt Tiểu Vũ, nhưng mặt nàng vẫn lạnh tanh như sương giăng. Bất kể hắn nói gì, tay nàng vẫn không buông tha miếng thịt mềm bên hông hắn.
– Tiểu Vũ, đừng làm khó Tiểu Kiệt nữa. Con cũng thấy rồi, chuyện hôm nay không thể chối từ.
Vân Diệp không nhịn được lên tiếng.
– Sư phụ, Lý Cư��ng tiên sinh làm khó Tiểu Kiệt nhà ta! Vốn dĩ đâu cần Tiểu Kiệt phải đi, rõ ràng ông ta bảo Tiểu Kiệt đi là để nhắm vào đám hộ vệ nhà ta. Tiểu Kiệt đi, chắc chắn sư phụ sẽ phái cao thủ đi cùng, có như vậy an toàn của mọi người mới được đảm bảo. Hừm, đúng là lão hồ ly!
– Hừm, con mới đúng là tiểu hồ ly. Đừng có giở tâm kế với ta. Sư phụ biết, Tiểu Kiệt đi Lâu Lan sẽ qua Thiện Thiện, ở đó có một quán thịt dê tên Đông Lai Thuận. Tiểu Kiệt chỉ cần vào đó nói mua hai cân thịt dê, nửa cân tỏi nhắm rượu là sẽ có người tiếp ứng. Cầm lấy tấm thẻ bài này, người đó sẽ toàn lực giúp con.
Tiểu Vũ kinh ngạc nhìn sư phụ đưa cho Địch Nhân Kiệt cái mộc bài cũ nát. Tuy nàng không biết người tiếp ứng là ai, nhưng sư phụ luôn mang mộc bài này theo người, điều đó chứng tỏ người kia không hề tầm thường.
– Cẩu Tử sẽ đi cùng con, Thiết Đản đang ở Trường An, cho nó đi cùng. Hi Đồng giữ nó lại là muốn tìm đường tiến thân cho con trai, không tiện mở miệng xin ta chức quan, lần này có thể danh chính ngôn thuận an bài chức vị cho nó rồi. Trong nhà còn có ba lão binh Tây Vực, cứ đưa đi hết.
– Ta không cần biết con có tìm được gì ở sa mạc hay không, dù có gây ra họa tày trời, chỉ cần về được Trường An thì sư phụ sẽ có cách lo liệu. Giữ mạng sống mới là chuyện con cần làm. Sư phụ cho con nhân thủ và vật tư không phải để con lập công, mà là để giữ mạng. Muốn lập công thì về Trường An sẽ có cơ hội.
Địch Nhân Kiệt cùng Tiểu Vũ quỳ trên sàn xe, cung kính hành lễ với Vân Diệp, rồi nghẹn ngào nói:
– Sư phụ lo lắng như thế khiến con hổ thẹn. Con nhất định sẽ an toàn trở về, không phụ sự ủy thác của sư phụ.
– Thế mới đúng! Phải dưới điều kiện bản thân bình an vô sự mới có thể nói đến chuyện vì nước vì dân. Phân thắng bại không phải ở nhất thời, đôi khi chỉ cần sống lâu hơn đối phương là thắng rồi. Nhớ kỹ, đám khốn kiếp ở Tây Vực đều mang tôn chỉ phú quý từ trong gian nguy, nhà ta thì không cần. Không biết tiến thủ cũng tốt hơn cái tư tưởng ngu xuẩn đó cả trăm lần. Còn sống là còn có vạn vạn khả năng.
Vân Diệp nói đến đâu l�� Tiểu Vũ gật đầu đến đó, nàng còn không ngừng dặn dò Địch Nhân Kiệt không được quên. Dù có bỏ chạy trở về cũng không mất mặt, chỉ cần về đến đây là sẽ lập tức thành thân, tuyệt đối không có chuyện khinh thường hắn.
Về nhà mới biết vì sao Lão Tiền tới thư viện tìm mình, thì ra là Trình Xử Mặc đã đến. Tên này giờ lại nhậm chức ở Tả Vũ Vệ, đeo cái hàm giáo úy mà nghênh ngang khắp nơi, không biết hôm nay tới có việc gì.
– Nghe nói Tả Vũ Vệ sắp xuất binh rồi. Ta nhận nhiệm vụ này, định tới Tây Vực một vòng, tiện thể tới nhà ngươi kiếm vài thứ mang đi dùng.
Trình Xử Mặc đang lục lọi trong kho, thấy Vân Diệp về thì nói một câu không đầu không cuối:
Không cần nói cũng rõ Trình Xử Mặc cũng sẽ đi Lâu Lan. Kho của Vân gia rất nhiều thứ, Vân Diệp lại có sở thích sưu tầm những vật kỳ quái, cái túi mãng xà này rất hợp để du hành sa mạc, không chỉ chứa đồ mà quan trọng hơn là có thể phòng kiến, bọ. Nếu túm miệng túi thổi khí vào còn có thể dùng làm phao cứu sinh.
Trình Xử Mặc lại tới kho vũ khí lấy hai cây nỏ c��ờng lực. Hắn không nói với Vân Diệp rằng mình sắp đi đâu, Vân Diệp cũng không hỏi, quy củ trong quân đội phải tuân thủ.
– Ta đã chuẩn bị đồ cho ngươi rồi, lần này phải nghe lời ta. Cố gắng mang đi thật nhiều, không được thiếu bất cứ thứ gì. Chết cũng không được chết ở cái nơi quỷ quái đó. Chú ý đừng xung đột với quân biên phòng, nếu kích động bọn họ, khiến các ngươi mất mạng thì không đáng chút nào. Về sau có giết sạch quân biên phòng cũng vô nghĩa.
Trình Xử Mặc lựa chọn cả một xe đồ. Khi hắn đã lên ngựa rồi, Vân Diệp vẫn còn dặn dò thêm.
– Ngươi yên tâm, ta từ nhỏ sống trong quân doanh, nếu có chuyện vẫn có thể rút lui an toàn. Mấy nhà chúng ta đều là tướng môn, quân biên phòng dù vô pháp vô thiên cũng chẳng dám ra tay với ta. Cha ta nói rồi, dẫn toàn bộ người thư viện về là công lớn, còn những chuyện khác sẽ có người đứng ra giải quyết.
Vân Diệp gật đầu. Có Trình Xử Mặc, an toàn của Địch Nhân Kiệt càng được đảm bảo hơn. Thế thì tốt rồi. Nhiều bộ hạ của Trình Giảo Kim đang làm tướng quân ở Tây Vực, rất quen thuộc nơi đó, không giống đám thủ hạ của Vân Diệp, lên bờ chẳng được tích sự gì. Lão gia tử tuy mấy năm qua không còn cầm quân nữa, nhưng uy danh vẫn còn đó, chỉ cần là người trong quân ngũ không ai dám coi thường.
Khi ở đời sau, Vân Diệp biết việc Lâu Lan biến mất là một nghi vấn cực lớn, bao nhiêu người chết đi cũng không làm rõ được. Hiện giờ Lâu Lan vừa mới biến mất, nói không chừng có thể tìm ra manh mối.
Có điều chuyện này chẳng liên quan gì tới mình cả. Gần đây Lý Nhị cứ nghi thần nghi quỷ, nhìn ai cũng thấy giống phản nghịch, chỉ cần có chút nghi ngờ là sẽ làm rõ ràng. Trong cung biến hóa vô cùng lớn, một số người quen cũ đã biến mất rồi. Hiện giờ vào cung, tiền điện chỉ biết có Nghiêm Tùng, tới hậu cung chỉ nhận ra Đoàn Hồng.
Lần trước, y ngồi ở lan can bạch ngọc để nghỉ ngơi thì có hoạn quan cầm phất trần ra đuổi y đi. Tuy tên hoạn quan đó bị đánh một trận vẫn yêu cầu Vân Diệp phải xuống, thậm chí còn che mặt mà nói lan can do hắn phụ trách. Nếu là những người cũ, tuyệt đối không ai dám làm như th�� với Vân Diệp.
Chẳng hiểu Lý Nhị nghĩ gì, ở cùng đám huân quý tựa hồ không có cảm giác an toàn, nhưng một mình đi trên đường nhìn ngang ngó dọc lại chẳng lo lắng gì. Hứng chí lên còn ngồi ở cửa phường tán phét với lão hán đang phơi nắng, cùng chửi bới mấy tên kỵ sĩ chạy ngang qua vì bọn họ làm bụi bay mù mịt.
Tiểu Vũ làm mì thịt dưa chua cho Địch Nhân Kiệt. Vân Diệp thích ăn dưa muối. Trước khi trời trở đông, nàng đã muối cả chum. Thế nhưng sau khi ăn thử một lần, Vân Diệp không thích nữa. Thì ra, nấu thành canh chua mới là thứ y thích. Ấy vậy mà giờ nhìn thôi đã thấy ngán.
Nhưng người nhà Vân gia lại thích, nhất là Địch Nhân Kiệt, thích ăn mì với dưa chua, ăn mà không biết chán. Khẩu vị của Tiểu Vũ thì giống Vân Diệp, thứ gì không đủ hương sắc thì nàng không ăn.
Bê bát mì ngồi dưới mái hiên ngắm tuyết rơi, Tiểu Nha uốn éo đi ngang qua trước mặt. Con bé xấu xí cuối cùng cũng biết trang điểm rồi, một thân váy mềm vàng nhạt, bên ngoài khoác áo da cáo trắng muốt, không ngờ lại xinh đẹp đến vậy.
Tiểu Nha hoạt động cực nhiều để có thân hình lả lướt, chẳng biết có dùng thần khí nào hay không, bộ ngực trước kia chẳng thấy đâu giờ đã nảy nở đôi phần. Nữ nhân đẹp vì người mình yêu quả thật không sai chút nào.
Phiên bản văn chương này được chuyển thể bởi truyen.free và nghiêm cấm mọi hình thức sao chép.