(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1125:
Vân Diệp quả thật đang rất bi thương, không phải vì mình sắp thua, mà vì người Đường quá thiếu trí tưởng tượng. Khi viên bí thư thừa mang chồng giao kèo vào, ta mới sực tỉnh.
Vân Diệp lắc đầu nói:
“Các ngươi cứ nghĩ trên đời không thể nào có chuyện một mẫu đất sản xuất ba mươi gánh lương thực, thì khoai tây xuất hiện. Các ngươi cứ nghĩ không thể giải quyết vấn đề móng ngựa bị mài mòn, thì vó sắt ra đời. Các ngươi cứ nghĩ thép bách luyện phải rèn giũa mới thành, thì lò cao được phát minh... Vậy giờ đây, tại sao lại không tin con người có thể tự do bay lượn trên không? Tại sao không tin ta thêm một lần nữa?”
Lý Nhị cười khà khà:
“Nói suông thật vô nghĩa, mắt thấy mới là thật. Nếu ngươi đã tự tin như vậy, trẫm cũng tặng ngươi hai vạn ngân tệ để tiêu, miễn là lập tức có thể bay lên. Trẫm không tiếc chút tiền đó.”
Lý Thái ghé sát bên Vân Diệp nói:
“Ta đã tính toán giúp ngươi rồi, chỉ cần ngươi mang lợi ích thu được ở Lĩnh Nam ra là có thể trả hết nợ, không phải lo cả nhà chết đói. Mau nói cho ta biết, máy phi hành ở đâu? Đừng nói với ta là ngươi tự bay lên được, nếu ngươi dám nói thế, ta sẽ lấy mạng ra cược đấy.”
Có thêm hai vạn ngân tệ, Vân Diệp lập tức không còn bi thương nữa. Mẹ nó chứ, người Đường thiếu trí tưởng tượng thì liên quan chó gì tới ta? Có tiền mua sữa nuôi con là được rồi! Vừa lật xem giấy đánh cược, hắn vừa nói:
“Tân Nguyệt và đám Tiểu Nha đang chế tạo, ba ngày trước chỉ còn chút việc vặt. Chắc giờ này đã xong rồi.”
“Tân Nguyệt? Tiểu Nha? Vợ và em gái của ngươi ư?”
Lý Thái mặt đỏ bừng bừng:
“Chính là họ, có phải ngươi không quen họ đâu! Tên chó má Tiết Vạn Triệt dám cược ta thua, không khiến các ngươi khuynh gia bại sản thì làm sao hả dạ được mối hận trong lòng ta!”
Lý Thái sắp nghiến nát răng. Rõ ràng là mình vất vả chế tạo máy phi hành, còn Vân Diệp thì nhởn nhơ dạo chơi, lại tùy tiện giao công việc trọng yếu cho một đám phụ nữ. Phụ nữ ngoài may vá ra thì làm được cái gì?
Không đúng, may... may vá? Lý Thái chợt choàng tỉnh, tóm lấy cổ áo Vân Diệp rống lên:
“Ngươi đã tìm được vải chống lửa rồi phải không? Ngươi muốn chế tạo một chiếc khí cầu khổng lồ chứ gì?”
Vân Diệp hất tay Lý Thái ra, tức mình nói:
“Ngươi theo đuổi tốc độ, ta thì không cần. Chỉ cần bay lên là được, bay lên mây có thể nương gió mà đi. Sáng ở Trường An, tối ngủ Lạc Dương, còn gì sướng hơn!”
“Ngươi cho rằng đây là trò chơi à?” Lý Thái đã rít lên.
“Ha ha ha, rất nhiều nghiên cứu có mục đích là để vui chơi mà. Mặt đất chán rồi thì lên núi chơi, núi chán rồi thì nhảy từ trên núi xuống, chẳng phải ngươi cũng nhảy dù không biết chán đấy à? Nhảy dù chán thì bay lên trời, lên trời chán thì bay lên mặt trăng. Ai chẳng nói Bạch Ngọc Kinh ở mặt trăng, có cơ hội ta muốn đi xem thử.”
Vẻ mặt Vân Diệp vô cùng bí hiểm.
Lý Thái gào thảm thiết:
“Trả tiền cược cho ta! Gần đây ta nghiên cứu phi hành rất tốn tiền, không thể tổn thất một vạn ngân tệ này! Trả lại đây!”
Lý Nhị cười rất vui vẻ. Ông ta biết Vân Diệp đang làm gì rồi, chẳng qua chỉ là một cái đèn Khổng Minh khổng lồ mà thôi. Ông ta rất hưởng thụ cảm giác nắm mọi thứ trong tay này, còn hai vạn ngân tệ thì chẳng đáng là bao. Chỉ cần việc làm của Vân Diệp nằm trong dự liệu thì có thể chấp nhận. Đúng như Lý Thái nói, tự mình bay lên mới là đáng sợ. Nếu xuất hiện người như thế, việc đầu tiên Lý Nhị làm không phải là quỳ bái, mà đích thân dùng nỏ tám trâu bắn tên người chim đó xuống.
Vân Diệp lại thắng rất nhiều tiền, không biết triều đình sẽ thu lại được bao nhiêu.
Lý Nhị đã tính toán sẵn rồi, nhưng Vân Diệp lại giơ chồng giấy đánh cược ra nói:
“Bệ hạ, vi thần thắng được rất nhiều tiền, hay là lấy một nửa số đó ra để cứu trợ nạn dân thì sao ạ?”
Chuyện cứu trợ thiên tai cần phải hỏi cho rõ ràng. Quan niệm ân uy xuất phát từ quân vương đã ăn sâu vào lòng người. Kẻ ăn mày đến nhà ngươi, cho một bát cơm là biểu hiện của thiện tâm; tiếp tế vài người không là gì, nói không chừng quan phủ còn tặng biển “Nhà lương thiện”. Nhưng nếu ngươi lấy mấy chục vạn ngân tệ ra tế bần thì chỉ có đao phủ đợi sẵn mà thôi. Thẩm Vạn Tam giúp Chu Nguyên Chương sửa thành Nam Kinh, tường thành chưa sửa xong ông ta đã bị đưa lên đoạn đầu đài. Mua lòng người luôn là đại kỵ.
Trường Tôn Vô Kỵ bước ra, đè tay Vân Diệp xuống. Nhiều người nhìn phản ứng của Lý Thái, tuy không biết nhiệt khí cầu là gì, nhưng lập tức thấy bất an. Vừa mất tiền lại thấy đối phương vênh váo trước mặt càng khó chịu.
“Vân khanh, nói cho trẫm biết máy phi hành ở đâu?”
Lý Nhị chưa bao giờ dùng vẻ mặt ôn hòa như thế nói chuyện với Vân Diệp. Giờ đây ông ta rất muốn nhìn thấy cảnh người bay lên trời, đến “Vân khanh” cũng gọi rồi, trước kia toàn gọi “tiểu tử”.
“Bẩm bệ hạ, ở trang viên Vân gia. Chỉ cần chúng ta mở được đường đến Ngọc Sơn là có thể nhìn thấy cảnh khí cầu bay lên.”
Vân Diệp không quên cài bẫy Ngụy Trưng một phen:
“Vi thần kiến nghị để Ngụy công đào đoạn đường hơn ba mươi dặm này. Ông ấy rất tinh thông việc đào đường mà. Đường từ Trường An tới Ngọc Sơn đã được nắn thẳng nhiều lần, không những ngắn hơn mà đào cũng dễ.”
Ngụy Trưng cười lớn:
“Nếu thực sự có thể thấy kỳ cảnh phi thiên, hóa giải được khó khăn hiện tại, lão phu dù có dũi đầu đào đường cũng nguyện làm.”
Lý Nhị tất nhiên không để Vân Diệp làm bừa. Chuyện đào đường chỉ cần một tên tiểu lại là được, đâu cần lão thần như Ngụy Trưng. Sau khi thông qua kế hoạch thì tan triều, còn chuyện cứu trợ thiên tai vẫn cần nhiều công việc phải tiến hành.
Tiết Vạn Triệt hết sức đáng thương, lẽo đẽo theo Vân Diệp tới tận nha môn binh bộ. Lòng thầm ảo não, vừa rồi như bị ma ám, sao lại hồ đồ đến vậy.
“Vậy mà ngươi còn nói ra được, viết sai ư? Con m��� nó, đó là lời lẽ của người bình thường à?”
Vân Diệp khinh bỉ nhìn Tiết Vạn Triệt. Tên này mặt càng ngày càng dày, từ khi dạy hắn cách ứng xử trước mặt vợ ra sao, hắn đã trở thành một người không còn biết xấu hổ nữa. Tin đồn ở Trường An hắn còn coi như không, mấy câu mỉa mai của Vân Diệp thì thấm vào đâu.
“Ta không có học vấn gì cả, ngươi cũng biết mà. Viên bí thư thừa đó thật là cẩu thả, ta chỉ muốn xem trên giấy viết gì thôi mà.”
Tiết Vạn Triệt vẫn vô cùng thành khẩn.
Vân Diệp tức run lên, tìm giấy đánh cược của Tiết Vạn Triệt ra quát lớn:
“Ngươi nhìn cho kỹ, trên đó viết...” Hắn không nói tiếp được, tờ giấy đã bị ăn mất rồi. Tên chó má kia vừa nhai vừa hỏi: “Viết cái gì? Không nhìn rõ.”
Vân Diệp đá cho hắn hai phát, rồi cùng cười hì hì vào binh bộ. Người ta đã ăn mất giấy đánh cược rồi, ngươi làm được gì? Cho dù làm thế không thích hợp, nhưng cũng phải giữ thể diện cho người ta. Trong thời buổi quan lại cực kỳ coi trọng sĩ diện như thế này, xem ra hắn đã ngầm xin lỗi rồi. Một nghìn ngân tệ thì chẳng đáng gì.
“Binh bộ ấm thật. Hồi này ta làm việc ở Hồng Lư tự, thiếu chút nữa bị chết cóng. Đâu thiếu than, bệ hạ cần gì phải khổ sở đến thế?”
“Im cái mồm ngươi lại! Các đại lão còn không nói, ngươi trách móc gì chứ! Chuyện ngươi tới Nhạc Châu ta đã báo lên rồi, nghĩ kỹ nhé. Bệ hạ muốn các huân quý rời kinh mà không được, tám phần là sẽ đồng ý.”
“Ngươi tới Nhạc Châu nắm phủ binh, hai năm thay đổi một lần, căn bản không thể hình thành thế lực. Từ sau khi xảy ra chuyện, Ngũ lễ tư mã trở thành cơ cấu quyền lực mới. Trước kia cùng lắm là giáo úy, giờ biến tướng thành đội trưởng rồi, tức là trăm người lại có một Ngũ lễ tư mã. Ngươi ngoại trừ quyền lĩnh binh tác chiến thì không có quyền gì hết. Phủ binh giờ chỉ là cái gân gà, có muốn đi không?”
Tiết Vạn Triệt cười, đặt chén trà xuống:
“Ta không có hùng tâm tráng chí gì, chỉ muốn gần gũi vợ con một chút. Chinh chiến nửa đời người rồi, giờ đây ta có thể sống phần đời còn lại, ăn bát cơm phú quý là tốt rồi. Đi Nhạc Châu cho thư thái, sống có tôn nghiêm một chút. Ngươi tưởng ta không để ý tới những lời đàm tiếu à? Chẳng qua là ngậm đắng nuốt cay thôi. Đi sớm cho tốt.”
“Ra tay tàn độc như thế mà không dạy dỗ được cô ta sao?” Vân Diệp ngạc nhiên.
“Ngươi thấy người phụ nữ như thế thì ta còn có thể quay lại với cô ta sao? Đơn Dương cũng tự biết điều đó, nên càng buông thả, chẳng qua là không cho người khác biết thôi. Cô ta định điên cuồng hủy hoại bản thân. Thôi, không nói chuyện dơ bẩn này nữa, tránh bẩn tai ngươi. Nói xem, ngươi thực sự bay lên được à?”
Toàn bộ bản biên tập này thuộc về truyen.free, là món quà tinh thần dành cho những ai đam mê thế giới tiên hiệp.