(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1140:
Khi người khác gặp hoạn nạn, Vân Diệp thường không ném đá xuống giếng, nhưng đến lượt y sa cơ, dường như chẳng ai khoan dung, đặc biệt là Tân Nguyệt. Nàng không chỉ khóc lóc thảm thiết, mà còn đòi nhảy xuống giếng cùng y.
Mọi chuyện bắt đầu từ hôm qua. Giếng nước đã mười năm tuổi của Vân gia bỗng nhiên cạn khô chỉ sau ba ngày. Đây là nguồn nước sinh hoạt chính của cả nhà, nên tình hình trở nên tồi tệ. Vừa lúc Viên Thiên Cương tới nhà làm khách, ông ta bấm đốt ngón tay phán rằng Vân gia năm nay phạm tiểu nhân, khiến mạch nước đứt đoạn, theo phong thủy đây là điềm đại hung, cần phải mời cao sĩ đạo đức từ Lão Quân Quán tới niệm kinh trừ tà.
Để vỗ về lão nãi nãi và Tân Nguyệt, Vân Diệp đành bỏ ra một trăm ngân tệ mời Lão Viên "xuất mã", mong ông ta mau chóng niệm kinh khiến nước giếng trào lên trở lại, vì cả nhà đang đợi nước để nấu cơm.
Lão Viên đích thân tới bên miệng giếng. Kinh văn đã niệm, pháp sự đã làm, ngân tệ đã thu, nhưng nước vẫn không hề có. Lừa tiền Vân Diệp không phải chuyện dễ. Thần tiên cũng không thể chỉ cầm tiền mà không làm việc chứ. Khi Vân Diệp kéo ống tay áo Viên Thiên Cương đòi tiền lại, Tân Nguyệt xấu hổ đến mức muốn nhảy xuống giếng tự sát, bởi cả Đại Đường chắc chỉ có phu quân nàng mới làm cái chuyện kỳ cục này.
Vân Thọ và Vân Mộ tất nhiên đứng về phía cha, giúp cha đòi tiền của mình. Tân Nguyệt không thể làm gì được phu quân, nhưng với hai đứa trẻ thì nàng chẳng cần khách khí. Một trận chổi lông gà đã đuổi hai đứa đi xa, đồng thời nàng tha thiết cầu xin trượng phu đừng làm những chuyện mất mặt như vậy nữa.
Vân Diệp chẳng thể nào nói lý được với Tân Nguyệt. Kể từ khi khí cầu bay lên, y đã trở thành hỉ thần như Phúc Lộc Thọ. Viên Thiên Cương nào thèm một trăm ngân tệ đó. Lão ta quan tâm là số tiền này lấy được từ Vân gia, từ đó lão có thể bịa ra một câu chuyện truyền kỳ mới rồi.
Không chịu nổi sự van nài của Tân Nguyệt, Vân Diệp đành để Lão Viên rời đi, trong khi giếng nước vẫn chưa được giải quyết. Lưu Tiến Bảo nhảy xuống đáy giếng, sau đó lên nói rằng đào toàn cát, mạch nước không biết đã đi đâu rồi, cần phải tìm mạch nước khác để đào giếng.
Mạch nước biến mất chỉ có một khả năng, đó là địa chất thay đổi. Còn là thay đổi gì thì Vân Diệp biết rất rõ, xem ra những gia thần đang đào địa đạo đã tới gần hoa viên rồi.
Những lão gia thần trung thành này ngày đêm nghĩ cho tương lai của Vân gia. Họ bán thân triệt để, không chỉ bản thân là gia thần, mà con cháu của họ cũng là gia thần. Đại Đường từng đả kích huân quý sở hữu b��� khúc, Vân Diệp bị tước giảm từ năm mươi xuống chỉ còn ba hai bộ khúc.
Không có quân công thì không thể được tước phong. Hai năm qua không có gương mặt mới nào gia nhập, nhưng hôm nay Lý Nhị lại mở tiệc mừng một vị huân quý mới gia nhập "đại gia đình".
Vân Diệp không đi, y trốn dưới giếng nghiên cứu thủy văn chứ không đi đón đồng liêu mới kia. Bởi lẽ, đó là Lê Đại Ẩn, nhân vật quyền lực, nắm ấn Đô Thủy Giám, Nam tước Ngô Huyện.
Đô Thủy Giám phụ trách thủy lợi, bao gồm vận chuyển, cầu cống. Tuy thuộc Công Bộ, nhưng không có quan hệ trên dưới trực tiếp.
Năm xưa, Vân gia dọn lòng sông, thiết lập bến tàu ở Trường An. Vân Diệp có quan hệ không ít với Đô Thủy Giám. Nơi đó toàn là những người thật thà, là chốn dành cho người làm học vấn. Họ thanh liêm, kỷ luật, chỉ cần cho mấy chục quan tiền tiên là dốc sức giúp đỡ. Thư viện đã "moi" không ít quan viên từ đó.
Đô Thủy Giám lúc này đã khác xa trước đây. Hiện quyền hạn quản lý sông hồ đã chuyển xuống châu phủ. Đô Thủy Giám chỉ còn là một cơ cấu trên danh nghĩa, một nơi thanh nhàn không thể thanh nhàn hơn. Thế thì làm sao có thể phái một vị Nam tước tới nắm quyền ở đó?
Vân Diệp không ngừng lật xem điều lệ của Đô Thủy Giám. So sánh với trước kia, y kinh ngạc phát hiện có thêm một điều: giám sát đường sông, ao hồ, rừng núi thiên hạ.
Thế thì mới đúng chứ, không giám sát sao được. Trong ngoài triều toàn những loại yêu ma quỷ quái, thiếu đi "đôi mắt" như Bách Kỵ Ti, hoàng đế làm sao có thể yên tâm.
Tên khốn này không ngờ vừa nhậm chức đã muốn lấy "lão tử" để ra oai. Không biết thì thôi, giờ đã biết rồi, ngươi không muốn "lão tử" cũng không cho!
Tân Nguyệt ngồi đối diện Vân Diệp, Na Mộ Nhật ngồi bên cạnh. Linh Đang theo hầu lót giày, lo lắng nhìn phu quân, vì hiện giờ vẻ mặt chàng rất đáng sợ, lông mày giật giật. Khi phu quân có vẻ mặt này, tức là chàng đang vô cùng phẫn nộ. Là phu thê lâu năm, nàng hiểu rõ từng cử chỉ, biểu cảm của đối phương.
- Chuẩn bị lễ vật đi. Ta sẽ tới chúc mừng vị Đô Thủy Sứ giả này một phen, tiện thể mời hắn xem xét giếng nhà ta vì sao không có nước, vừa vặn là việc hắn nên làm đấy.
Tân Nguyệt thở phào. Phu quân chưa bao giờ thiếu sót trong chuyện đối nhân xử thế. Hiện giờ mọi người đều tới phủ Lý Tích để chúc mừng, nếu phu quân không đi thì vô cùng thất lễ, không chỉ không nể mặt vị Nam tước kia, mà còn đắc tội với cả Lý Tích. Bởi lẽ, lễ thăng tước đối với huân quý giống như hoàng đế đăng cơ vậy.
Yến hội không chỉ là nơi giao lưu bằng hữu, mà còn là cơ hội nhìn rõ kẻ địch. Ngay cả lễ thăng tước cũng không tham gia thì làm sao hi vọng kết giao bằng hữu được.
- Thiếp thân đã chuẩn bị xong rồi. Nếu phu quân không thích vị Đô Thủy Sứ giả đó thì cứ uống một chén rượu rồi về. Nhà ta chẳng thèm loại bằng hữu như thế, nhưng cũng không nên đắc tội. Chàng xem, lễ vật không nhiều không ít, ai cũng sẽ nhìn ra đây là chuyện xã giao. Quản sự nhận lễ ắt sẽ báo cho chủ nhân. Thiếp đảm bảo tên Đô Thủy Sứ giả khốn kiếp đó sẽ không làm phiền chàng nữa.
Lễ vật đựng trong hộp đẹp đẽ, khách khí đến mức quá đáng. Rất có thể lễ vật bên trong không đáng tiền. Vân gia tặng quà cho những nhà thân thuộc đều không cho vào hộp, mà chất bừa đồ tốt l��n xe.
Ngoại trạch của Lý Tích cách Vân gia không xa, bên kia Bá Hà, khắp nơi dương liễu rủ bóng. Lý Tích vì muốn thể hiện thân phận nho tướng của mình, đã đặt tên trang viên là Lục Liễu Trang, đây là một trong số ít danh thắng của Trường An.
Bá Kiều yên liễu trong Bát Cảnh Trường An bị Lý Tích chiếm trọn. Ông ta có công huân lớn, tất nhiên có đất tốt. Ly Sơn trang tử của Trương Lượng bị người ta đồ sát, không biết bao giờ thì Lục Liễu Trang cũng bị đồ sát như thế.
Nhìn liễu rủ như tơ bên sông, Vân Diệp ghen tị sắp phát cuồng. Liễu Quan Trung lay động lòng người, nhất là khi những lá non vừa nhú. Cành liễu mềm mại buông xuống, không phải màu xanh thẫm lòng người, mà là màu lá mạ non tơ. Nếu như lúc này có một nữ tử xinh đẹp mặc áo xanh đi qua, nhất định sẽ khơi dậy bản năng bảo hộ mạnh mẽ của giống đực.
Đang thưởng thức cảnh đẹp và mỹ nữ thì đột nhiên có tên hán tử áo xanh, trông như con cóc ghẻ, bỗng nhiên xuất hiện, phá hỏng cảnh đẹp.
- À! Vân huynh, tiểu đệ xin có lễ.
Tên "cóc ghẻ" máy móc khom người thi lễ, nhìn là biết hôm qua mới học, hiện còn chưa quen lắm. Hắn hai chân dạng ra, ôm quyền thi lễ.
- À! Lê huynh, mấy ngày không gặp mà phong thái vẫn như xưa. Nghe nói hôm nay là lễ mừng tước của huynh, tiểu đệ xin tới chúc mừng, một chút quà mọn không đủ tỏ lòng thành, mong Lê huynh nhận tạm.
Đối phương dùng đại lễ, Vân Diệp đành phải dùng chiêu trò học được từ lâu ra ứng phó. Lê Đại Ẩn khoái món này, chắc trước kia nghèo hèn, giờ đã ngoi lên rồi, muốn tất cả mọi người biết mình đã thoát ly khỏi tầng lớp quê mùa, từ trang phục đến đi đứng đều không muốn giống trước kia.
Từ đại môn tới đại sảnh có trăm bước chân mà tên này đi mất nửa tuần hương. Có lẽ vì hai bước chưa hài lòng nên hắn còn định đi lại, chỉ đến khi thấy Vân Diệp mất kiên nhẫn mới bỏ đi ý định kỳ quái đó.
Lê Đại Ẩn đúng là tên quái đản. Bị người khác nhìn ra chuyện xấu mặt, thông thường sẽ đỏ mặt, ít nhất cũng có cảm giác bối rối. Lê Đại Ẩn thì không hề. Hắn còn chắp tay nói với Vân Diệp:
- À! Vân huynh, tiểu đệ vừa rồi đi hai bước chưa đúng, mất thể diện huân quý, cho tiểu đệ đi lại lần nữa đi.
Đi lại lần nữa mới là mất mặt toàn bộ động vật hai chân. Cái tên xấu xí này đi thế nào cũng vẫn vậy. Quan uy bị hắn phá sạch sẽ, vì mọi người đều đang nhìn hắn "học vịt" bước đi.
Quyền sở hữu của văn bản này hoàn toàn thuộc về truyen.free, không được tùy tiện sao chép.