Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1145:

Cái lạnh thấu xương làm đầu óc hỗn loạn dần tỉnh táo, hắn đột nhiên nhớ tới một tin đồn thú vị liên quan tới Mã Chu. Người ta nói kẻ này đã dùng đạo đức của học sinh thư viện để "bắt cóc" toàn bộ thư viện, khiến họ cổ súy cho "Thổ địa kiêm tịnh luận" của mình, thành công có được sự tán thưởng của hoàng đế. Hiện tuy là quan lớn, nhưng cuộc sống lại vô cùng gian nan, đến cả đại thọ của lão mẫu cũng không mấy ai tới mừng. Làm quan như thế thì còn gì thú vị nữa.

Nhắc đến đạo đức, Lý Nghĩa Phù run rẩy. Thư viện khinh bỉ nhất không phải là hành vi của Mã Chu; ít nhất có một bộ phận cho rằng Mã Chu đang lên tiếng vì dân. Điều người ta khinh bỉ nhất chính là tham ô, xương máu của dân tuyệt đối không được xâm chiếm, nếu không sẽ bị khinh bỉ đến chết.

Bản lĩnh đầu tiên thư viện dạy là sinh tồn, làm sao kiếm được tiền nuôi sống gia đình. Mấy năm qua, thư viện đã đào tạo ra hàng nghìn học sinh; trong số đó có kẻ lạm quyền, có người khắc nghiệt, có người tầm thường, nhưng duy nhất không có là tham quan, thực sự không hề có một ai.

Hai hàm răng của Lý Nghĩa Phù bắt đầu va vào nhau không phải vì lạnh, mà vì trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi chưa từng có. Lúc này nếu còn chưa biết ai đã gài bẫy mình thì hắn coi như đã học phí công cốc rồi.

"Bàng Ngọc Hải!" Hắn rít lên từ kẽ răng, nghĩ tới khoảng thời gian qua mình đã thoải mái tiếp nhận đủ loại lễ vật, yến tiệc của các thương nhân mà hối hận chỉ muốn đập đầu vào tường.

Nụ cười của Yến Tư rất đẹp, hầu hạ mình cũng ôn nhu, nhưng cái ấm áp kiểu tình cảm nam nữ thì chưa hề có lần nào. Nghe đồn Yến Tư là người của Bàng Ngọc Hải, cứ tưởng chỉ là tin vịt, giờ xem ra đúng là vậy, Yến Tư đang chột dạ.

Đây là lần đầu tiên mình dùng tiền của thư viện vào việc tư. Tối nay nhất định Bàng Ngọc Hải sẽ tra sổ sách, nếu mai những lễ vật đó không được nộp tới thư viện, mình bị gán tội tham ô là cái chắc.

Chuyện đã rõ, Lý Nghĩa Phù không còn lo lắng nữa. Nếu như không biết âm mưu này, mai ắt sẽ thân bại danh liệt. Khi đã rõ ràng thì dễ xử lý hơn nhiều, chỉ là một trăm bốn mươi ngân tệ thôi mà.

"Con bà nó, Bàng Ngọc Hải thật tàn nhẫn! Ép lão tử tới mức phải cầu viện huân quý, cả đời bị người ta tóm lấy điểm yếu!" Lý Nghĩa Phù giận phát cuồng, đấm vào tường, chuẩn bị chửi một câu thì trước mắt tối sầm. Một cái bao tải lớn trùm lên đầu, trên người có thêm vài sợi dây thừng. Hắn vừa kịp tránh một gậy đánh vào đầu thì bị trói chặt lại. Lý Nghĩa Phù quyết đoán bỏ chống cự, mặc cho hai người khiêng mình đi...

Tiểu Vũ muộn lắm rồi còn chưa ngủ. Mãi tới khi nha hoàn mang tới một tờ giấy, nàng mới chuẩn bị cởi áo nghỉ ngơi. Nha hoàn kéo nhẹ mái tóc nàng khỏi vạt áo ngủ, nói:

"Vừa rồi nô tỳ bê nước lên thư phòng, hầu gia bắt gặp còn hỏi vì sao tiểu lâu của tiểu thư vẫn còn sáng đèn?"

"Sư phụ cũng chưa ngủ ạ?"

Tiểu Vũ dựa vào chăn hỏi: "Hầu gia đang phê duyệt công văn, nghe Lưu Tiến Bảo nói có cả một đống, đoán chừng tới canh tư mới xong."

Tiểu Vũ thở dài: "Sư phụ không cho ta giúp phê duyệt công văn, thực ra thứ đó có gì khó đâu chứ."

Bàng Ngọc Hải cũng không ngủ. Hắn đang chỉnh lý sổ sách. Sau khi hoàn thành, hắn gập lại, ngây người nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Sổ sách rất sạch sẽ, trừ một trăm bốn mươi ngân tệ hôm nay ra thì tất cả đều khớp. Tuy giá thị trường hơi cao, nhưng vẫn trong phạm vi cho phép.

Không phải hắn đang áy náy, loại tình cảm này không thuộc về hắn. Sống trong nhà quan hoạn, hắn có phương thức đặc thù để lý giải điều này. Bằng hữu bần hàn không phải là không thể có, nhưng những người như thế phải để ta sử dụng được mới là tốt. Hắn luôn tôn trọng những bằng hữu bần hàn bên cạnh, chỉ cần năng lực không bằng hắn. Ai cũng nói Bàng Ngọc Hải ấm áp như ngọn gió xuân, cái tên Bàng Xuân Phong không phải gọi suông.

Nhất là khi hắn bị thư viện xử phạt, phải dùng ba tháng đắp một tòa Hãn Sơn, đồng môn càng đánh giá cao hắn. Đến Tết Nguyên Tiêu, hắn hiến cung cho bệ hạ, càng được tất cả kính mến. Khi hắn làm món thịt kho tàu, phong thái năm xưa lại xuất hiện, khiến vô số học đệ thân thiết gọi hắn là Thịt Bàng.

Thư viện có một thói xấu: bình thường thì coi điểm thi như mạng sống, nhưng tới kỳ thi lớn lại biến thành chế độ năm cấp làm người ta tức giận. Chỉ cần đủ điểm là được xếp vào cùng cấp, điểm số chênh lệch không còn quan trọng nữa, chó mèo cũng ngang hàng với mình, nhất là loại "con cóc" ngứa mắt như Lý Nghĩa Phù.

Sổ sách phải thay đổi một chút. Một trăm bốn mươi ngân tệ còn chưa đủ để đánh bại Lý Nghĩa Phù, mà những kho���n chi nhỏ lẻ mới khiến Lý Nghĩa Phù lộ nguyên hình. Một tên quỷ nghèo có thể chịu được cám dỗ của đồng tiền lâu như thế thì phải thanh trừ. Ít nhất, chức quan Trung Thư cuối năm nay phải là của ta.

Bàng Ngọc Hải không cho rằng Lý Nghĩa Phù không có cách nào kiếm được một trăm bốn mươi ngân tệ. Học sinh thư viện chỉ cần cúi đầu thì số tiền này không phải là vấn đề. Nếu tham ô không thành, vậy tội nhận hối lộ, ta không tin Lý Nghĩa Phù ngươi có thể thoát được.

Vân Diệp vất vả phê duyệt công văn. Hầu Kiệt làm việc rất nỗ lực, hiện đã đẩy phòng tuyến vào gần rừng rậm Trảo Oa. Hầu phu nhân gửi thư tới nói đã tới Mông Gia Trại Tử, cực kỳ thích nơi đó, sống ở đó rất tốt. Bà tuổi cao, không làm việc được nữa, nhưng những gia thần phó dịch trung thành đủ nuôi sống mười mấy nhân khẩu.

Hầu phu nhân dùng giọng điệu của bậc trưởng bối, ra lệnh Vân Diệp không được đưa đồ cứu tế tới. Hầu gia muốn đứng dậy, không thể dựa vào người khác nâng đỡ, mà phải đổi bằng xương máu của bản thân.

Vân Diệp đọc lá thư này sau cùng, xem xong cho vào lò đốt đi. Hầu gia là tội thần, thư tín thế này không tiện giữ lại.

Bên ngoài có tiếng mõ, đã canh ba rồi. Na Mộ Nhật ngủ gật trên bàn, vừa rồi nàng còn nói thức đêm cùng mình. Hắn khoác áo choàng cho nàng mà nàng cũng không hề hay biết.

Dọn dẹp bàn xong, Vân Diệp tới bên Na Mộ Nhật, bế nàng lên. Cánh tay nàng thuần thục ôm lấy cổ phu quân, vùi đầu vào ngực chàng ngủ tiếp.

Đá cửa phòng ngủ ra, đặt Na Mộ Nhật xuống, vỗ mông nàng một cái: "Đừng vờ vịt nữa, mau cởi áo đi ngủ. Đã canh ba rồi, mai không dậy được xem Tân Nguyệt xử lý nàng thế nào."

"Vỗ hai cái nữa, trước kia chàng đều vỗ ba cái mà." Na Mộ Nhật mở mắt ra nũng nịu nói, còn xòe ba ngón tay, có vẻ rất hy vọng được đánh thêm hai cái nữa.

Vân Diệp tất nhiên không từ chối, vỗ mấy cái nữa lên cái mông tròn căng của nàng mới thôi. Cảm giác rất tuyệt, chẳng trách Tân Nguyệt đánh Na Mộ Nhật luôn nhắm vào mông.

Na Mộ Nhật bị đánh đòn lập tức hoan hỉ cởi sạch sẽ, chui vào chăn không ngừng chớp mắt với phu quân. Chiêu này Vân Diệp đã lờn rồi, thong thả cởi áo chui vào chăn. Tấm thân nóng bỏng của Na Mộ Nhật lập tức dán tới, quấn lên người Vân Diệp như bạch tuộc, cắn tai phu quân rồi mới hài lòng nhắm mắt ngủ...

Tiểu Vũ vốn đang bê một bát cháo tới, kết quả thấy sư phụ bế Na Mộ Nhật vào phòng, bĩu môi hờn dỗi. Nàng mở miệng Hoán Đầu ra, đổ hết bát cháo vào miệng Hoán Đầu rồi mới về, bát cháo này nàng đã vất vả nấu cả một canh giờ.

Hoán Đầu rất vui, vừa rồi xin Tiểu Vũ cháo thì Tiểu Vũ chỉ cho một thìa, giờ được ăn cả bát, tất nhiên là hài lòng. Những nha đầu Quan Trung vốn miệng rộng, nên thích ăn ngon nhất, mà tiểu cô nương mười hai tuổi này đang độ tuổi tham ăn.

Trở về tiểu lâu, Tiểu Vũ tay chống cằm nhìn ra ngoài xuất thần. Lúc này Lý Nghĩa Phù hẳn là đã thành công rồi. Nếu ngay một đám lưu manh cũng không xử lý được thì bị Bàng Ngọc Hải vờn chết cũng đáng.

Lý Nghĩa Phù đang ngồi đàng hoàng trên ghế ăn cơm. Gian phòng này chỉ có đúng một cái ghế, trước khi hắn ngồi lên thì trên ghế là một tên đại hán mặt sẹo, ác nhân có tiếng của phường Sùng Văn.

Mặt Sẹo bị người ta trói trên mặt đất như con dê đợi mổ, không ngừng la hét. Lý Nghĩa Phù đá một cái vào đầu hắn, còn lấy chân chà đi chà lại.

"Chó má! Bọn đọc sách toàn loại âm độc! Con bà ngươi dám chơi lão tử, lão tử làm ma cũng không tha cho ngươi!"

Thừa lúc chân Lý Nghĩa Phù rời miệng mình, Mặt Sẹo vội chửi. Hắn lo sau này không còn cơ hội nói lời hào khí như vậy nữa. Dù chết cũng không khuất phục là yêu cầu cuối cùng của hắn.

Bản chuyển ngữ này là thành quả lao động của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free