(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1146:
Lý Nghĩa Phù nuốt miếng bánh bao xuống bụng, rồi mới thong thả cất bước:
– Nhớ kỹ, sau này muốn đối phó với học sinh thư viện thì tốt nhất là vừa gặp mặt đã đâm chết ngay, đừng để hắn có cơ hội nói chuyện, có như vậy ngươi mới là kẻ chiến thắng.
– Đám người các ngươi không có gan giết người, không có quyết tâm liều chết, lấy gì ra mà đối đầu với tinh anh thư viện như ta? Ngươi nhìn đám thủ hạ của ngươi xem, vài câu lừa gạt đã kích động như chó dại, vài lời uy hiếp liền tan đàn xẻ nghé. Ngươi dạy dỗ đàn em kiểu gì thế?
– Đừng lo, lão tử ở cái ổ chó của ngươi một tuần hương cũng là bị xỉ nhục một tuần hương. Đợi bọn chúng về, ta sẽ thả ngươi, ngươi vẫn cứ làm đầu lĩnh. Lão tử đã định sẵn sẽ thành quan lớn, không thèm chút thế lực này của ngươi đâu.
– Bây giờ ngươi nói cho ta biết ai bảo ngươi bắt cóc ta? Chỉ cần ngươi nói ra, xong việc ta sẽ đi, cái chủ ý phát tài kia cứ mặc cho các ngươi hưởng. Tưởng ta không biết các ngươi đấu đá chẳng phải vì tiền của mấy ả kỹ nữ chui sao? Đại trượng phu nam tử hán mà lại đi cướp tiền bán thân của mấy phụ nhân không còn đường sống, con mẹ nó chứ, thật mất mặt! Làm theo lời ta, các ngươi sẽ phát tài lớn.
Mặt Xẹo nhân cơ hội bò từ dưới gầm bàn ra, gào lớn:
– Dựa vào cái gì ta phải tin ngươi? Vừa rồi ngươi sai huynh đệ ta đi làm việc, rồi lợi dụng lúc ta uống rượu, lấy gạch đập ta ngất xỉu, đó chẳng phải là bản lĩnh sao?
– Dựa vào cái gì ư? Lão tử là học sinh thư viện, văn võ song toàn, chút võ vẽ của ngươi thì sao đánh lại ta? Chẳng lẽ ngươi nghĩ ta bỏ quan cao không làm, rồi đến cái ổ chó của ngươi để làm một thằng sai vặt sao? Chẳng qua là ta gặp chút phiền phức, cần các ngươi ra mặt thôi. Chẳng lẽ cái chủ ý của ta chưa đủ để bồi thường cho chút hy sinh nho nhỏ của các ngươi à?
– Nhưng ngươi trói ta, đây đâu phải là cách thương lượng.
Mặt Xẹo cảm thấy bị xỉ nhục.
– Phì, thứ chó má như ngươi là loại phải dùng biện pháp mạnh mới chịu nghe lời. Lão tử không trói ngươi lại, ngươi có đủ kiên nhẫn mà nghe lão tử nói hết lời không?
Lý Nghĩa Phù cúi người cởi dây thừng cho Mặt Xẹo:
– Ngồi xuống, cần ta mời nữa à?
Mặt Xẹo nghiến răng, nghĩ một lúc rồi ngồi xuống đối diện, rót cho mình một bát rượu lớn, uống cạn rồi chùi mép hỏi:
– Mẹ nó, rốt cuộc lão tử là lưu manh hay ngươi là lưu manh? Chẳng lẽ người ở thư viện đều như thế ư, đó là thư viện hay ổ cướp vậy?
Lý Nghĩa Phù ôm đầu phiền não nói:
– Giúp ta một lần, ta sẽ ghi nhớ ân tình này của ngươi. Lát nữa các huynh đệ của ngươi bắt Lão Thôi tới, giúp ta xử lý chuyện này, ta sẽ cho các ngươi một kế hoạch phát triển cụ thể. Chỉ cần các ngươi làm theo kế hoạch, chưa tới mười năm, ngươi sẽ là đường khẩu lớn nhất dải thành bắc này.
Mặt Xẹo cười ha hả, đặt tay phải lên bàn:
– Ngươi nhìn tay ta, thiếu mất ba ngón tay, không cầm được đao nữa rồi. Nếu ngươi làm quân sư cho bọn ta, dù có chuyện gì, ta cũng sẽ gánh thay ngươi.
Lý Nghĩa Phù cười khổ:
– Tốt nhất ngươi đừng có ý nghĩ này. Học sinh thư viện chỉ thích tự mình làm chủ, không thích làm trợ thủ. Nếu ta làm quân sư cho ngươi, nhất định ngươi sẽ không sống được lâu. Tin ta đi, ta không gia nhập là muốn tốt cho ngươi đó.
Mặt Xẹo kỳ thực không quan tâm. Hắn đã gặp thứ yêu nghiệt rồi. Ba ngón tay vì sao bị mất là vì hắn thích nhìn mỹ nữ. Rảnh rỗi không có việc gì làm lại thích bám vào cửa sổ xe để ngắm mỹ nữ, đó là một sai lầm cực lớn. Bởi lẽ, mỹ nữ có thể vì cực độ xấu hổ hoặc vì nguyên nhân khác mà thình lình đóng sập cửa sổ lại.
Cửa sổ của xe bích du Vân gia càng không thể đụng vào. Một tiểu nha đầu hung dữ sẽ đóng sập cánh cửa làm bằng gỗ đàn xuống. Khi cửa đóng lại, chất gỗ cứng như đao dễ dàng cắt đứt ba ngón tay.
Bị thương không thể báo thù, bên cạnh lập tức có hai tên vai u thịt bắp xông tới xách ngươi vào một góc đánh cho một trận. Nhớ tới chuyện này, Mặt Xẹo lại cảm thấy đau nhói.
Tiểu nương tử đẹp đến mức kinh người kia chỉ nhìn mình một cái, Mặt Xẹo đã thấy vì nàng mà chết là chuyện rất xứng. Đắc tội với mỹ nhân mới là chuyện khủng bố nhất.
Đầu hàng rồi, cầu xin rồi, nhưng hai tên tráng hán kia vẫn đấm như mưa vào bụng. Bánh nướng ăn buổi trưa nôn ra, rồi đến khoai tây ăn buổi sáng, nôn ra mật, và cuối cùng là máu. Mặt Xẹo tưởng hôm nay mình sẽ chết thì hai người kia mới chịu dừng lại.
Lúc này chẳng thể nói thêm lời khí phách nào nữa. Bất kể người ta nói gì, Mặt Xẹo đều gật đầu đồng ý. Chỉ có kẻ ngốc mới mạnh miệng vào lúc này, nhất là khi Mặt Xẹo vô tình nhìn thấy chiếc khăn tay thêu hoa văn hình mây của tiểu nha đầu kia, hắn càng đồng ý nhanh chóng hơn.
Tiếp đó người ta không để ý tới hắn nữa, Mặt Xẹo tưởng rằng chuyện này đã qua. Người của hầu phủ sao có thể dùng tới mình, nghĩ đã thấy buồn cười. Vì thế hắn quẳng chuyện này ra sau đầu, cho đến khi hai tên kia lại tìm tới, lúc này hắn mới nhớ đến lời hứa.
Vừa mới gặp lại đã ăn thêm một trận đòn nữa. Nếu chẳng phải ta không khỏe, Lý Nghĩa Phù lấy gì ra mà dùng gạch đánh gục được mình? Nhớ tới tiểu nương tử mê hồn kia, lại nhìn Lý Nghĩa Phù, Mặt Xẹo mỉa mai nói:
– Không sao, nếu ngươi muốn vị trí thủ lĩnh cứ nói với ta một tiếng, ta chắp tay dâng lên. Đừng chơi thủ đoạn. Thằng Mặt Xẹo này lòng không có đại chí, chỉ muốn cho huynh đệ no bụng. Ngươi có chí lớn cứ dùng, bọn ta làm chân chạy thay ngươi, chỉ cần cho bọn ta bát cơm ăn, cái thằng Mặt Xẹo này đây, tuyệt đối không phản bội.
Làm thủ lĩnh quá thống khổ, Mặt Xẹo chỉ muốn Lý Nghĩa Phù tiếp nhận, cứu mình khỏi vực sâu đau khổ.
Lý Nghĩa Phù phì cười:
– Dựa vào đám thủ hạ ô hợp của ngươi sao? Vừa rồi kẻ nào nghe thấy kiếm được tiền liền vứt bỏ ngươi, liền làm việc thay ta? Loại chó hoang như thế ta không thèm đâu.
Mặt Xẹo cười ha hả vỗ tay, liền thấy từ cửa ra vào, cửa sổ, thậm chí cả xà ngang, xuất hiện một đám hán tử. Cả tên vừa bán đứng thủ lĩnh của mình cũng cười hì hì ngồi ở bệ cửa sổ nói:
– Bọn ta không đi đâu cả, chỉ muốn nghe ngươi và Giang bả tử nói chuyện, không chừng còn có nhiều lợi ích hơn.
– Ta làm thủ lĩnh chắc rồi chứ gì?
Lý Nghĩa Phù nheo mắt nói:
– Ta và đám huynh đệ bất kể nỗ lực thế nào, tới nay cũng chỉ trộm cắp vặt, làm tiền kỹ nữ chui, bắt chẹt tiểu phiến. Mỗi ngày bận tối mắt cũng chỉ miễn cưỡng no bụng.
– Ta nghe nói năm xưa Lưu Bang không có Tiêu Hà, Trương Lượng giúp đỡ cũng chỉ là kẻ lưu manh. Giờ trên trời rơi xuống một vị quân sư, bọn ta bỏ qua mới là đồ ngốc. Học sinh thư viện chỉ cần xuất sư, huân quý cự thương sẽ bỏ tiền lớn ra thuê. Toàn những người tinh minh như thế mà chịu bỏ tiền ra thuê, chứng tỏ các ngươi đáng giá.
– Bọn ta không có tiền, nhưng thằng Mặt Xẹo này nhìn ra ngươi có phiền phức lớn. Nếu không tận dụng cơ hội này mời ngươi bày mưu cho bọn ta, cả đời không có khả năng ngồi ngang hàng trò chuyện nữa.
– Chuyện rất công bằng, bọn ta giúp ngươi dẹp bỏ phiền toái, ngươi giúp chúng ta giàu có, thế nào? Đám kỹ nữ chui là hàng xóm cả, bóc lột chút tiền thân xác của họ, bọn ta cũng lấy làm hổ thẹn lắm. Đang đợi ngươi thi triển tài năng đó, để bọn chuột đất này xem thư viện có bản lĩnh gì, mà thiên hạ đọc sách đều đổ xô về đó.
– Đi đem Lão Thôi về đây, ta có chuyện muốn hỏi.
Lý Nghĩa Phù không khách khí nữa, trực tiếp ra lệnh:
– Mặt Mụn, chắc các ngươi đã bắt được người về rồi, kéo vào đây cho tiên sinh hỏi.
Mặt Xẹo hớn hở nói, Lý Nghĩa Phù không từ chối, tức là giao dịch đã thành:
Một tên mặt chi chít mụn kéo một cái bao tải từ trong sân vào, mở một đầu bao tải dốc lên. Lão Thôi lăn ra, mắt bị buộc vải đen, miệng đeo hạt thạch đào, chỉ có thể phát ra tiếng ú ớ.
– Khi bọn ta đóng giả võ hầu đi tìm thì lão này đang đếm ngân tệ. Huynh đệ không khách khí mang cả ngân tệ lẫn người về đây. Tiên sinh hỏi xong, bọn ta sẽ băm nát lão, ném vào ao sen, lập tức biến thành vụ án không manh mối.
Toàn bộ bản biên tập này được thực hiện bởi truyen.free, mang đến trải nghiệm đọc mượt mà nhất.