(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1147:
Nghe hắn đắc ý khoe khoang, Lý Nghĩa Phù chán nản nhìn Mặt Mụn:
– Ngươi có biết, chỉ cần còn lại bộ xương, người của thư viện đã có thể khôi phục cả một con người? Ngươi đã từng nghe đến thủ đoạn chưng xương, hấp máu chưa? Có biết thư viện chỉ cần chút manh mối là có thể suy đoán tường tận nguyên nhân và kết quả không?
– Giết người giấu xác là kỹ xảo cực cao, nhưng buổi tối có thể xuyên tường vào nhà, lại còn dám ra tay với võ hầu, chắc chỉ có bọn ngươi thôi đúng không? Ta dám chắc chưa tới hai ngày nữa, nha dịch sẽ tìm tới các ngươi. Một chủ ý ngu xuẩn như vậy mà cũng dám đưa ra, không hiểu sao các ngươi còn sống được tới bây giờ? Giờ thì biến hết đi, ta cần hỏi Lão Thôi vài chuyện. Nếu ông ta làm ta hài lòng, ta sẽ cho người đưa các ngươi về, coi như một cơn ác mộng. Còn nếu ta không hài lòng, ta có cách khiến ông ta biến mất khỏi cõi đời này mà không để lại chút dấu vết nào.
Đám Mặt Sẹo vừa ra ngoài, Lý Nghĩa Phù khẽ hắng giọng, Lão Thôi lập tức lớn tiếng nói:
– Không liên quan gì đến ta, Bàng công tử không cho ta bán lợn cho ngươi, ta không dám không nghe lời.
Chỉ cần câu này là đủ. Như hắn đã nói, chỉ cần chút manh mối là có thể đoán ra đại khái sự việc. Bàng Ngọc Hải ư? Đương nhiên là Bàng Ngọc Hải, còn ai vào đây được nữa?
Lão Thôi được đưa về nhà, số bạc cũng được trả lại. Lý Nghĩa Phù chỉ muốn xác nhận suy đoán của mình, chứ không định giết người ngay. Chuyện giết người phải được tính toán kỹ lưỡng, tiến hành gấp gáp sẽ để lại họa ngầm. Hiện tại, giải quyết nguy cơ quan trọng hơn việc giết người.
Nhiều người cùng xử lý công việc sẽ nhanh hơn. Khi Lý Nghĩa Phù định ra tiêu chuẩn thu phí bảo hộ cho các tiểu thương trên phố, Đao Ba đã mang xe lợn dê làm sạch sẽ về sào huyệt.
Vì số lợn dê này, Lý Nghĩa Phù nhờ Mặt Sẹo gõ cửa hiệu cầm đồ, mang ngọc bích của mình đi cầm được một trăm bốn mươi ngân tệ. Hắn ký hiệp ước, đảm bảo trong vòng một tháng sẽ lấy hai trăm ngân tệ để chuộc. Thực ra, cái danh học sinh thư viện khiến ngay cả khi cầm một cục đá, vị chưởng quầy kia cũng đồng ý.
– Thời gian này các ngươi cứ thử nghiệm đã, đừng hung hăng xông vào cửa hiệu người ta. Nhiều người nguyện ý trả tiền không phải vì sợ các ngươi, mà là sợ phiền phức.
– Thể diện là thứ hai bên cùng cho nhau. Khi cửa hàng người ta có khách thì đừng vào. Nếu có vụ làm ăn thì giới thiệu cho họ, bày ra bộ mặt tươi cười. Không nên tham món lợi nhỏ, chỉ cần Mặt Sẹo ngươi lập nên uy tín ở phường, ngươi sẽ thấy tiền tài tự động chảy về túi. Bây giờ chỉ cần làm như vậy.
– Ta nói cho các ngươi biết, kéo khách cho kỹ nữ cũng là một chuyện các ngươi phải làm. Tuy người ta giao dịch thân xác, nhưng đó cũng là mua bán. Mà đã là mua bán thì ai chẳng muốn khách đầy nhà?
Lý Nghĩa Phù vội vàng căn dặn Mặt Sẹo, sau đ�� lại vội vã mang năm cỗ xe ra ngoài thành. Chỉ cần nhanh một chút, kịp cung ứng thịt cho nhà bếp, là có thể kịp tiết học.
Xe ngựa đi qua Yến Lai lâu, hắn nhìn tòa lầu cao sừng sững im lìm. Lúc này, ca cơ và đám khách ân ái đang say ngủ, là lúc tĩnh lặng nhất trong ngày.
Hắn cảm thấy buồn nôn, thu lại ánh mắt. Tòa lầu này có lẽ sập đi thì tốt hơn, Lý Nghĩa Phù lẩm bẩm. Hắn nghĩ đến mấy tháng coi nơi này là ổ ôn nhu, suýt nữa quên đi lời hào khí của Vân hầu khích lệ. Tòa lầu này tương lai nhất định sẽ sập, Lý Nghĩa Phù siết chặt nắm đấm tự nhủ.
Khi đi qua Vân gia, vừa vặn nhìn thấy xe của Vũ Mị tiên sinh từ Vân gia đi ra. Chưa đợi hắn chào, khuôn mặt tuyệt diễm kia đã xuất hiện ở cửa sổ, nhìn lũ lợn dê bị trói chặt trên xe, mỉm cười. Xe phu nhanh chóng đánh xe ngựa đi trước một bước.
Vân Diệp gần đây rất lười biếng, không muốn tới nha môn binh bộ nữa. Chuyện của Vinh Hoa đã đả kích hắn không nhẹ. Bản thân đã chuẩn bị cho Cao Ly một kết cục hoàn mỹ, ai ngờ người ta không chơi nữa, kết quả cú đấm tung ra vào chỗ tr���ng, làm lòng hắn hụt hẫng rất khó chịu.
Ngưu Tiến Đạt hiện giờ trở thành một vị Phật gia hiền hòa, nghe thấy chuyện này còn răn dạy Vân Diệp một bài: vì sao không mau chóng thông văn thư, để cho quân thân Cao Ly phải ngồi bên vận hà uống gió bắc? Nếu chuyện có biến thì người chịu đòn chính là binh bộ vì không chịu mau chóng thông văn thư.
Lý Nhị mấy ngày qua cứ nhìn Vân Diệp nửa cười nửa không, ông ta cũng không thúc giục Vân Diệp, xem y có đặt đại cục lên hàng đầu không.
Thực ra Vinh Hoa đã lấy văn thư nhập cảnh đi rồi. Cao Ly vương và Uyên Cái Tô Văn đã vào biên cảnh Đại Đường, quân mã Trác Châu đang giám sát hàng thần, vịt vào nồi còn bay được sao?
Vinh Hoa gần đây càng thêm tích cực. Hoàng đế ban cho nàng danh hiệu Vinh Hoa phu nhân, dẫn ca vũ Cao Ly luân phiên tới nhà huân quý biểu diễn. Nghe nói Tiết Vạn Triệt cũng được mời, tháng tư hắn phải tới Nhạc Châu làm đô đốc, một kẻ không giúp gì được mà Vinh Hoa cũng mời. Còn đường đường binh bộ tả thị lang như mình lại bị nàng lờ đi.
– Vì sao người ta phải mời ngươi? Ngư��i trừ mỉa mai, phá hoại thì làm được cái gì?
Tiết Vạn Triệt cắm triều vật vào hông, khinh bỉ nhìn Vân Diệp:
– Người ta đã hàng rồi, hiện đang lấy lòng mọi người để tương lai được chiếu cố. Ngươi không thấy người ta thê thảm, suốt ngày làm khó. Trên triều đường có người nghi ngờ nhân phẩm của ngươi. Không nghe thấy dân gian có vở kịch nhỏ truyền ra, ngươi bá chiếm người ta bao năm không nỡ buông tay, thần dân Đại Đường đều muốn biết Vinh Hoa phu nhân rốt cuộc quyến rũ thế nào khiến Vân hầu thông minh tuyệt thế phải lưu luyến mãi.
– Rắm chó! Ta không động vào nàng ta một ngón tay. Muốn mỹ nữ thì trong nhà ta toàn tuyệt sắc, cần một phụ nhân trung niên à?
Vân Diệp rất tức giận, tật xấu người Trường An thích đồn nhảm không sao sửa nổi.
Tiết Vạn Triệt nhìn quanh không có ai, cười thô bỉ:
– Ta nghe Lão Trương của Tả Vũ vệ nói, năm xưa ở Liêu Thủy, nữ nhân đó trần truồng ôm ngươi, chẳng lẽ chính từ đó rễ tình không thể rút ra được.
Vân Diệp bất lực vỗ đầu. Những người nhìn thấy cảnh này đều là thuộc h��� trung thành của mình, quyết không truyền ra ngoài. Vậy chỉ có một khả năng là Vinh Hoa tự truyền đi. Nữ nhân này vì bảo vệ dư nghiệt của Cao Ly, ngay cả thể diện cũng không cần nữa.
Người vô sỉ ắt vô địch. Còn thể diện của Vân Diệp thì vẫn cần dùng, không thể đánh mất, đành mau chóng phê duyệt văn thư thông quan để quân thần Cao Ly tây tiến.
Vân gia hiện ở vào lúc "thù trong giặc ngoài". Trường Tôn Vô Kỵ và lão nãi nãi đàm thoại mãi chưa xong. Nữ quyến nhà ông ta lén lút ra vào hậu trạch Vân phủ. Trường Tôn Xung xông vào thư phòng Vân Diệp lục lọi. Tiểu Vũ thì đưa thiếp mời Vân Diệp tới thư viện xem kịch.
Ba đứa cháu Trường Tôn gia có hai đứa trở về, một đứa bị xiên trên cây cực thảm. Hai người kia ở rặng Tần Lĩnh sống như dã nhân tới lúc băng tan, nghe nói sau khi về, đã gầy không còn ra người.
Nghề sắt của Trường Tôn gia bị xưởng thép quốc gia lập ra đả kích tan tác, đành đi đường cao cấp. Đồ cấp thấp do xưởng quốc lập bao hết rồi.
Không còn nghề sắt, họ liền chuyển sự chú ý sang ngành hàng không. Suy nghĩ này kh��ng sai, Vân Diệp cũng muốn ngồi máy bay qua lại Trường An và Lĩnh Nam. Nhưng các ngươi muốn xen vào ngành hàng không cũng không thể tới Vân gia phá phách cướp bóc. Trường Lạc công chúa kéo Na Mộ Nhật trò chuyện vô cùng vui vẻ, dùng đầu gối nghĩ cũng biết chút tri thức về phi hành của y đã biến thành của Trường Tôn gia rồi.
– Con Sâu, loại đốt đuốc cướp bóc này không cố kỵ chút vương pháp nào nữa à?
– Ai cướp? Chẳng phải nói rồi sao, cho ngươi ba thành cổ phần. Ngươi cống hiến chút học thức không phải là nên làm à? Đừng tham. Bệ hạ cũng chỉ có ba thành, nhà ta có bốn thành. Nay cả nhà sắp chết đói rồi, đành xin chút cơm thừa canh cặn của đám cường hào các ngươi ăn thôi. Ngươi cũng không biết thương ca ca.
Ngươi nói xem, nếu máy bay có thể bay tới rặng Tần Lĩnh vậy tương lai cũng có thể bay tới Lạc Dương phải không?
– Đúng thế, chỉ cần ngươi giải quyết được vấn đề động lực của nhiệt khí cầu, tuyệt đối có thể ngày đi ngàn dặm. Vấn đề là ngươi không thể kiếm được ngựa mọc cánh kéo ngươi bay. Không bằng tìm bệ hạ thương lượng kiếm vài con rồng cấp thấp giúp ngươi kéo khí cầu, như thế mới thể hiện được oai phong của Trường Tôn gia.
Bàn chuyện học vấn với cái tên ngụy văn nhân này không hứng thú chút nào, Vân Diệp uể oải đáp:
– Đừng có ép ta. Ta sắp không thở được đây này. Ngươi tìm nhầm người rồi, nên đi tìm Thanh Tước hoặc Công Thâu gia ấy. Tìm ta có ích gì chứ, ta chỉ biết thả đèn Khổng Minh bay lên trời.
Trường Tôn Xung thấy rất có lý, lập tức trở mặt ôm lấy bộ đồ sứ tinh xảo vừa tặng cho Vân Diệp, nói:
– Nói quá đúng, giờ ta đi bái phỏng Công Thâu lão tiên sinh, xem lão nhân gia có cách nào không. Dù sao tổ tiên ông ta chế tạo được chim trúc có thể bay trên trời chín ngày chín đêm.
Vân Diệp và Trường Tôn Xung tới tiền sảnh, thấy lão nãi nãi đang bày tiệc khoản đãi phu phụ Trường Tôn Vô Kỵ, ba người trò chuyện vô cùng vui vẻ. Nhớ tới tờ giấy của Tiểu Vũ, Vân Diệp liền cùng Trường Tôn Xung ngồi xe ngựa tới thư viện.
Trường Tôn Xung ôm đồ sứ đi xã giao, Vân Diệp một mình vào thư viện, thấy trong nghỉ sự đường vô cùng náo nhiệt. Đám học sinh vây kín nơi đó, kéo một học sinh hỏi mới biết Lý Nghĩa Phù đang đối mặt với chất vấn của tất cả học sinh.
Kim tiền muốn hủ hóa một người cần quá trình, nhất là với quần thể không mấy khát vọng tiền tài như học sinh thư viện thì mấy tháng chưa đủ, kế hoạch của Bàng Ngọc Hải hơi vội vàng rồi.
Có điều khi y thấy Tiểu Vũ vui vẻ ôm Hoán Đầu xem náo nhiệt thì hiểu được bảy tám phần. Chuyện này không có Tiểu Vũ thúc đẩy mới là lạ. Suốt ngày dạy toán học cho học sinh mới, nhất định làm nàng buồn chán lắm rồi. Mang tâm tình xem náo nhiệt không sợ lớn chuyện, thúc đẩy một chút phù hợp với sự buồn chán của Tiểu Vũ lúc này.
Phải kiếm chút chuyện cho nàng làm, nếu không con tiểu yêu quái này không làm thư viện chó chạy gà bay mới là lạ.
Bàng Ngọc Hải rất thông minh, bản thân không ra mặt. Kẻ hiện đang phẫn nộ chất vấn Lý Nghĩa Phù là một thủ lĩnh học sinh khác.
– Đám chúng ta xuất thân bần hàn, phải giữ gìn phẩm hạnh, thanh liêm. Lý Nghĩa Phù này, ngươi thân ở thư viện, không thiếu cơm ăn áo mặc, là lúc phải phấn đấu tiến lên. Vậy mà vài đồng tiền đã làm ngươi mất hết tư cách, tới Yến Lai Lâu tham hoa luyến sắc, ăn chơi chè chén. Ta hỏi ngươi, ngươi còn chưa biết sai sao?
Lý Nghĩa Phù chắp tay đáp tạ:
– Lời vàng ý ngọc của Dụ Dân huynh làm Lý Nghĩa Phù như được khai sáng, xin Dụ Dân huynh đừng bỏ mặc đệ, hãy luôn luôn răn dạy mới là đạo bằng hữu.
– Chỉ cần hôm nay ngươi có thể khớp toàn bộ sổ sách, bọn ta tất nhiên sẽ không làm khó ngươi. Sổ sách khớp nói rõ ngươi chỉ thiếu đạo đức cá nhân, tiết tháo không mất, chỉ cần luôn cảnh giác là có thể sửa đổi. Giờ mời Ngọc Hải huynh cùng ngươi đối chiếu.
Bàng Ngọc Hải cầm sổ sách ra chắp tay với học sinh xung quanh:
– Quân tử coi thường lợi lộc, Ngọc Hải cũng tin Nghĩa Phù huynh không đến mức đi sai đường. Mọi người cũng biết số tiền này là chúng ta dựa vào đôi tay mình kiếm được ở lễ băng đăng, để bổ sung cơm nước. Mỗi ngân tệ đều mang mồ hôi của đồng môn. Cho nên, ta chỉ hy vọng mỗi đồng tiền đều dùng vào chuyện thức ăn của mọi người. Nếu có người dám bớt xén, sẽ là kẻ thù sinh tử của Bàng Ngọc Hải này.
Mọi người nghe vậy tức thì yên tĩnh lại. Dụ Dân oán trách nhìn Bàng Ngọc Hải. Lý Nghĩa Phù gần đây sinh hoạt đúng là sa đọa một chút, nói không chừng là nhận hối lộ của thương nhân. Đều là đồng môn, tha được thì nên tha, cần gì đối đầu sinh tử. Một khi chụp cho Lý Nghĩa Phù cái tội tham ô hủ hóa, đời này hắn còn làm người thế nào? Tiếp đó sẽ là trừng phạt nghiêm khắc nhất của thư viện, mà thư viện cũng coi như tuyên bố mình giáo dục thất bại.
Vừa định vãn hồi một chút thì nghe Lý Nghĩa Phù khom người đáp:
– Ngọc Hải huynh nói cực đúng. Đừng nói huynh ghét ác như thù, Lý Nghĩa Phù cũng cho rằng như vậy. Sổ sách có ba bản, không biết huynh có mấy bản? Nếu sổ sách chỉ có chút sai lệch nào, Lý Nghĩa Phù lập tức tự tẫn khỏi thư viện, không dám bôi bẩn chút nào.
Vẻ mặt Bàng Ngọc Hải không thay đổi, chậm rãi nói:
– Không phải ba bản mà là bốn bản. Trong tay ngươi một bản, nhà ăn có một bản, hồ sơ thư viện có một bản. Ngươi quên r��i, ban học sinh còn có một bản, đó là quy củ định ra khi ta quản lý sổ sách.
Mặt Lý Nghĩa Phù co giật. Khi mình và Bàng Ngọc Hải bàn giao chưa bao giờ nghe nói tới bản thứ tư. Nếu có vấn đề, tất nhiên xuất hiện ở cuốn sổ mình không biết này, mà nó vừa vặn nằm trong tay Bàng Ngọc Hải.
– Ngày mười hai tháng hai, mua ba nghìn chín trăm cân thịt lợn, một nghìn không trăm tám ba cân thịt dê, ngày...
– Tổng sổ sách không sai biệt chút nào. Không những ba cuốn sổ, mà bản trong tay ta cũng không có vấn đề. Bỏ bao nhiêu tiền, mua về bấy nhiêu hàng, Nghĩa Phù huynh đúng là nhọc công rồi.
– Nhưng Ngọc Hải muốn hỏi, phần chiết khấu đâu rồi? Trước khi Nghĩa Phù huynh nhận sổ sách, ta dùng giá tương tự mua số hàng tương tự. Khi kết thúc luôn có chiết khấu cho ta. Ngọc Hải không có tâm tư hưởng thụ mời ăn uống, luôn biến phần chiết khấu đó đổi thành hàng hóa, tuy ít một chút, nhưng để đồng môn được ăn thêm một hai miếng thịt, Ngọc Hải cũng nhận.
– Cho nên, phần sau của cuốn sổ này luôn dư ra một số hàng, Nghĩa Phù huynh, ta chỉ muốn hỏi phần dư ra này đâu rồi? Một người ăn hết trăm cân thịt, có thấy nó nứt bụng không?
Đám đông huyên náo. Học sinh thư viện khác với đám học sinh quốc tử giám vùi đầu vào học, mười ngón tay không dính nước. Bọn họ rất am hiểu thứ như chiết khấu. Nếu Lý Nghĩa Phù lợi dụng cơ hội mua bán lớn ăn mất chiết khấu đúng là không thể tha thứ, rất nhiều quan tham làm thế.
Lý Nghĩa Phù gian nan nói:
– Đúng là có chiết khấu, ta an bài vào chuyện khác. Ngọc Hải huynh, chẳng lẽ phẩm tính ta không đáng tin đến thế sao?
Dụ Dân nói nhỏ:
– Lý Nghĩa Phù, nếu ngươi nói rõ được chiết khấu đi đâu, bọn ta sẽ không truy cứu.
– Dụ Dân huynh nói thế là sai rồi. Lý Nghĩa Phù gần đây lượn quanh đám hoa liễu, tiền đâu ra? Yến Tư cô nương ở Yến Lai lâu có giá không nhỏ, nghe nói tiền thưởng mỗi lần không ít hơn giá năm con lợn. Vậy mà chỉ cần tới ngày nghỉ là hắn tới Yến Lai lâu, mỗi lần năm con lợn. Hai tháng qua, ít nhất ba bốn chục con lợn đã biến mất. Lý Nghĩa Phù, ba tấc thịt hồng của Yến Tư chính là chỗ ngươi an bài tiền chiết khấu à?
Lời nói cổ quái, nhưng không ai cười. Chuyện quá nghiêm trọng. Nam nhân phải thủ tín, học sinh thư viện chung sống hòa hợp, tình nghĩa huynh đệ sâu sắc. Tình cảm này không chịu được lừa gạt và che giấu. Nếu sai ở mặt này, từ nay Lý Nghĩa Phù không còn chút tiết tháo nào nữa. Bàng Ngọc Hải ra tay cực độc.
Vân Diệp đứng ngoài nhìn Lý Nghĩa Phù lẻ loi giữa đám đông. Trong những người này, Vân Diệp lại tin tưởng Lý Nghĩa Phù, cái tên nổi tiếng là kẻ khó lường. Cả đời sống quanh vòng sinh tử, không lý nào lại không dẹp yên được mưu kế phát động vội vã của Bàng Ngọc Hải. Với những kẻ như họ, phát sinh một số chuyện cổ quái là rất bình thường.
Quả nhiên Lý Nghĩa Phù chẳng hề bận tâm tới lời nghị luận xung quanh, quay sang hỏi Bàng Ngọc Hải:
– Ngọc Hải huynh, nếu đã muốn dồn ta vào chỗ chết thì chút chứng cứ đó không đủ đâu, cứ lấy toàn bộ ra đi, để tiểu đệ đây mở mắt. Lý Nghĩa Phù này thích cái đẹp là bản tính, tuy bần hàn nhưng luôn muốn sở hữu thứ đẹp đẽ, chẳng phải lỗi lầm gì.
Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.