(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1156:
Dù biết hay không biết đó là hạt giống gì thì cũng cứ mua một ít, trồng rồi sẽ rõ. Đất đai nhà họ Vân không thiếu, bỏ ra vài mẫu chẳng ảnh hưởng gì.
Lưu Tiến Bảo đeo lủng lẳng đầy túi trên người, miệng thì ngậm một miếng thịt. Vượng Tài nhất quyết không chịu để cậu ta treo túi lên người mình, còn con ngựa bên cạnh thì đã bị chất một đống mía to tướng trông đến khổ sở.
Đã lâu không gặp lão Ngụy Trưng. Nghe nói lão bị bệnh triền miên, nhưng hôm nay Vân Diệp nghe ở chợ mới hay đám ngôn quan kia nói càn. Lão đầu tóc bạc trắng, tinh thần quắc thước, dù vận y phục vải bố đơn sơ, nhưng bước đi vẫn long hành hổ bộ, cho thấy dạo này lão sống khá tốt.
Lão ngồi trong hàng bánh đúc, ăn liền tù tì hai suất mới chịu dừng, rồi chùi miệng nói với Vân Diệp:
- Từ ruộng về đói quá, mà lại không mang theo tiền, lão phu lại không muốn nợ nần. Thật may lại gặp Vân hầu ở đây.
Bó tay thật, đường đường là một quốc công mà lại làm ra vẻ đáng thương, không chịu dẫn theo người hầu, một mình lang thang ngoài chợ, không biết lão đang tính toán điều gì.
Ngụy Trưng thấy Lưu Tiến Bảo đeo lỉnh kỉnh đầy túi thì mắt sáng rỡ, liền lấy mỗi loại một ít, nói muốn mang về trồng chơi.
- Ngụy công, thật ra tiểu tử cũng không biết rõ đây là giống gì, chỉ mua đại thôi, tốt xấu ra sao cũng chẳng hay.
- Như vậy càng tốt chứ sao. Giống như đổ xúc xắc, chưa nhấc chén lên ai mà biết lớn nhỏ? Vô tâm bồi liễu liễu thêm xanh, biết đâu những thứ này lại mang đến cho lão phu một bất ngờ thú vị thì sao?
Vân Diệp chưa bao giờ muốn bàn chính vụ với Ngụy Trưng, bởi chỉ cần đề cập đến là y lại gặp xui xẻo. Lão hồ ly giờ không cần che che giấu giấu như trước kia nữa, chỉ cần chuyện gì liên quan đến Vân Diệp, lão liền quang minh chính đại hạ lệnh xuống, rồi chờ Vân Diệp xử lý. Rõ ràng là dùng chính vụ để gây khó dễ, mà Vân Diệp đã phải chịu trận mấy lần rồi.
- Vân hầu thế này coi như đã đi vào chính đạo, chức chủ sự Binh bộ chính là dành cho ngươi. Mặc dù lão Lô, lão Dương từng nhậm chức, nhưng cũng chẳng có bao nhiêu tiến triển. Kể từ khi ngươi làm chủ chính Binh bộ đến nay, ngươi không biết đấy chứ, lão Phòng, lão Đỗ đã không biết bao nhiêu lần ngợi khen ngươi, bảo ngươi chịu khó học hỏi kinh nghiệm, chờ sau 30 tuổi lão Đỗ sẽ nhường lại hàm Thượng thư cho ngươi.
- Ta làm chức Tả thị lang Binh bộ còn chưa xong xuôi, đây vốn chỉ là hư chức, quan trọng là có bổng lộc là được rồi. Giờ lại bắt ta ngồi lì trong Binh bộ, với tính tình lười biếng này của ta sao chịu nổi? Một hai ngày thì còn không sao, nhưng về lâu dài e rằng sẽ thành họa quốc ương dân cũng nên.
Ngụy Trưng cười lớn, vuốt râu nói với Vân Diệp:
- Vân Diệp ngươi mặc dù ích kỷ, lười biếng, nhưng lại chưa từng làm bất cứ việc gì họa quốc ương dân. Việc liên quan đến bản thân, ngươi có thể tùy tiện, nhưng liên quan đến bách tính thì ngươi lại cẩn thận có thừa, khiến các lão đầu chúng ta cũng phải nhìn bằng ánh mắt khác. Trong đám trẻ tuổi tuấn kiệt, ngươi chính là người đứng đầu. Triều đại này như cuộn vải đang bị ngươi lăn trong thuốc nhuộm, lão phu rất muốn biết Vân hầu sẽ nhuộm nó thành màu gì đây.
Nói xong, lão vỗ vỗ lên vai Vân Diệp, cái bộ dạng ‘ta coi trọng ngươi’ trông thật đáng ghét. Lão cười ha hả rồi đi, còn tiện tay lấy cây mía làm gậy chống.
Ngụy Trưng rời đi, Vân Diệp tiếp tục dạo phố, bởi không phải lúc nào cũng có được khoảnh khắc thanh nhàn thế này.
Không ngờ người Hồ lại có thể làm ra những tấm thảm mềm mại như vậy, trước kia thảm của họ cứng đơ, chẳng ngờ mới mấy năm mà đã tiến bộ đến thế. Ngày xuân mà được nằm trên tấm thảm này thì thật thoải mái, nãi nãi tuổi cao rất khó ngủ, mang mấy tấm về có khi lại có ích.
- Ngươi có bao nhiêu tấm thảm, ta lấy hết. Mau mang tất cả đến Vân gia trang ở Ngọc Sơn, và nói là gia chủ mua. Nhìn kỹ đây, mang những tấm thảm mềm mại này tới, nếu có tấm nào cứng thì liệu hồn đấy!
Người Hồ vô cùng vui vẻ, đặt tay lên ngực thề thốt, rằng ngay cả chó hoang y cũng không lừa, huống chi là làm ăn với khách quý.
Vân Diệp nghe người phiên dịch kể lại thì giận dữ, cũng may tính tình y hai năm nay đã ôn hòa hơn nhiều, bằng không thì người Hồ này chắc đã lết đi rồi.
Khi đi ngang qua Yến Lai lâu, Vân Diệp thấy một thiếu niên áo xanh chống cằm ở quán trà đối diện, đang để một lang trung lấy máu cho mình. Vân Diệp nhìn thấy còn cảm thấy đau, vậy mà thiếu niên kia lại không hề nhíu mày.
- Thiếu niên lang thật tốt.
Vân Diệp nói xong, quay sang thấy Lý Nghĩa Phủ đang nhìn chằm chằm thanh lâu, Vân Diệp tức giận nói:
- Muốn lên thì cứ lên phứt đi cho rồi, nhìn ngó cái gì?
Lý Nghĩa Phủ sửng sốt nói:
- Tiên sinh, đệ tử âm thầm chịu đựng, trong lòng vô cùng uất ức. Lần này bị đày đắp Hãn sơn chịu khổ cũng là do nó ban tặng, ngài nói đệ tử không tới 'ôn lại' chút khổ sở này, chẳng phải là vô tâm sao?
- Ngươi tự chuốc lấy xui xẻo, phạt ngươi là sơn trưởng chứ ai? Sao lại trút tức giận lên thanh lâu? Trong thanh lâu thì làm gì có tình nghĩa? Ngươi phải giác ngộ từ đầu mới phải chứ, ngươi cầm tiền mua vui, người ta để cho ngươi mua vui, tức cái nỗi gì?
- Tiên sinh nói có lý, nhưng Lý Nghĩa Phủ cảm thấy không thể thiếu nợ ai. Bị sơn trưởng phạt là thiên kinh địa nghĩa, lão nhân gia là tiên sinh, đệ tử lại có lỗi, nên việc bị đày đến đắp Hãn sơn là đương nhiên.
- Ở đắp Hãn sơn, đệ tử chẳng những đổ mồ hôi, mà còn rơi cả máu. Dù sao ngài cũng nên cho đệ tử một chỗ để trút giận chứ. Yến Lai lâu cũng không tệ, đệ tử đang nghĩ cách làm sao để kéo sập chỗ này.
Vân Diệp quay đầu nhìn Yến Lai lâu một lượt, gật đầu nói:
- Khẩu khí thật lớn, khiến người ta chán ghét. Kéo sập cũng được, nhưng tuyệt đối đừng để xảy ra án mạng. Đây, cho ngươi một cây mía ăn giải khát. Nhìn ngươi chảy dãi trông thật tởm.
Thừa dịp Lý Nghĩa Phủ vội vàng lau miệng, Vân Diệp chắp tay sau lưng, vui vẻ cùng hắn chạy thẳng tới Ngọc Sơn.
Có thời gian Vượng Tài không thích đến thư viện, vì từng có lần nó bị lũ hùng miêu đánh cho một trận. Nhưng giờ thì nó lại thích đến đó, vì lũ hùng miêu giờ đang bị nhốt trong rừng trúc. Hiện tại, thư viện vẫn nằm trong rừng trúc, có tường bao thấp xung quanh để lũ hùng miêu không thể chạy đi mất.
Mỗi ngày Vượng Tài đều chạy đến xem đám hùng miêu bị nhốt kia gào khóc. Biết nó đang cười trên nỗi đau của kẻ khác, Vân Diệp cũng đành mặc kệ nó, rồi đi bàn chuyện Tân gia với Ngọc Sơn tiên sinh.
- Nhạc phụ cả đời không được như ý nguyện, cuối cùng cũng chỉ là một bát phẩm từ lại mà thôi. Gia sản ở Thục Trung mặc dù phong phú, nhưng rốt cuộc vẫn thiếu đi vài phần nội tình, tử đệ trong nhà cũng chẳng biết phấn đấu gì. Hai người con của nhạc phụ đưa đến lần trước, không ai có thể tốt nghiệp Ngọc Sơn, chỉ vì chuyện đó mà hắn còn đang trách chúng ta không giúp hắn.
- Thê huynh của ngươi lớn hơn ngươi năm tuổi, thành tích chẳng có gì, mà tiểu thiếp thì có đến mười mấy người, hai đứa con trai cũng là hoàn khố, bây giờ lại đại họa ngập trời, Tân gia coi như đã hết. Có thể đời này nhờ vào ngươi và Tân Nguyệt mà sống giàu sang, nhưng sau này thì sao? Lão phu cả đời theo nghiệp giáo dục, ai ngờ trong nhà lại toàn lũ bất hiếu.
Lão nhân kể lể sầu khổ, lắc đầu nguầy nguậy như không muốn sống. Trước kia lão trượng chỉ nói chuyện tốt trong nhà, nhưng giờ thì không thể giấu giếm được nữa. Tiểu cữu tử (em vợ) của Vân Diệp giờ đang bị áp giải về kinh sư. Về phần vì sao bị bắt thì đến bây giờ vẫn chưa rõ. Kẻ bắt người không phải quan lại địa phương, mà là Ngự sử tự thân đến Thục Trung.
- Gia gia yên tâm, bọn họ thì làm sao phạm sai lầm lớn được chứ. Văn võ đều không thông, lá gan lại nhỏ, giết người phóng hỏa bọn họ không dám làm đâu. Còn về mưu đồ tạo phản thì bọn họ còn chưa đủ tư cách. Cùng lắm là tội danh hà hiếp lương dân, cái tội danh này năm rồi ta cũng chịu qua, đâu có gì to tát đâu. Ta cứ có cảm giác hai vị đệ đệ là bị ta liên lụy. Bị Ngự sử dẫn về kinh thì có án nào không phải đại án kinh thiên động địa? Giết người cũng còn chưa bị giải về kinh sư nữa là đằng khác.
Mọi bản quyền đối với những dòng văn này đều được truyen.free giữ trọn, kính mời quý vị độc giả tiếp tục theo dõi.