Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1155:

Vân Diệp u oán nhìn Lý Nhị. Hễ có chuyện không hay, người này lại lập tức nghĩ đến y, cứ như y là một tên khốn hại nước vậy.

Lý Nhị lúng túng đằng hắng một tiếng: – Không phải vậy, được rồi. Dù sao thì cũng có vài điều trọng yếu ta cần nói đây. Người Cao Ly nạp hàng và người Hồ tiến vào Quan Nội là hai việc khác nhau, không thể đánh đồng. Hiện tại trẫm hỏi các ngươi, hơn 30 vạn người Hồ ở Hà Nam nên thế nào? Nếu đúng là các ngươi đã để họ vào, vậy hãy nói rõ cho trẫm.

Xui xẻo tận cùng, đang sống yên ổn thì bị lôi đến Vạn Dân cung để lo liệu sự vụ. Chuyện này vốn là trách nhiệm của quan văn, sao lại bắt một đám võ tướng phải nghĩ cách? Sao lão Phòng Huyền Linh lại nhắm mắt lặng im?

Vân Diệp chợt rùng mình. Quân nhân thì có thể làm được gì? Bản lĩnh tốt nhất của họ là cầm đao chém người. Hoàng đế lại đi hỏi kế sách của võ quan, chẳng phải là muốn giết người sao? Chẳng lẽ 30 vạn người Hồ phải chết hết? Dù có bị đánh chết y cũng không dám đứng ra, dù có bị đánh chết cũng không dám đề xuất giết người Hồ. Nếu hai quân giao chiến, giết bao nhiêu người Hồ Vân Diệp cũng chẳng để tâm. Nhưng giờ đây là 30 vạn mục nô tay không tấc sắt, Vân Diệp không thể hạ thủ được.

Bạch Khởi chôn sống 40 vạn hàng binh liền bị gán cho danh xưng nhân đồ, cuối cùng chết không toàn thây. Nếu như y giết hại 30 vạn mục nô, có trời mới biết lão Nhan sẽ gán cho mình danh xưng tàn bạo đến mức nào, việc này y quyết không thể nhận. Đã làm đến cấp đại tướng quân thì chẳng ai lại hồ đồ. Nếu là chiến sự, ai ai cũng anh dũng lao về phía trước, nhưng giờ giết mục nô thì có ý nghĩa gì? Hơn nữa nếu giết sạch mục nô, vậy các chủ mục trường ở Hà Nam sẽ chẳng hận chết y sao? Bọn họ không dám hận hoàng đế, cho nên tất cả lửa giận sẽ đổ dồn lên đầu y, như vậy sẽ khiến các võ quan nội chiến. Đám quan văn khốn kiếp đó thật ác độc!

Đại điện vô cùng an tĩnh, Vân Diệp tự mân mê ngón tay, ngửa đầu nhìn nóc đại điện. Làm việc từ sáng đến giờ, Vân Diệp cảm thấy có chút mệt mỏi. Chỉ cần y không phải làm việc đó là tốt rồi, giết người đâu phải là chuyện thú vị gì.

– Sao? Không ai chịu chia sẻ nỗi lo cùng trẫm sao? Bùi Độ, vừa rồi ngươi nói cái gì? Lẽ nào giờ đã quên mất?

Thanh âm của Lý Nhị đã trở nên âm trầm.

Bùi Độ lập tức rúm ró cả người, quỳ một chân xuống thỉnh tội: – Khởi bẩm bệ hạ, nếu là ngoại tặc xâm lấn, nội tặc họa loạn đất nước, vi thần dù thịt nát xương tan cũng nguy���n ra sức vì bệ hạ. Nhưng, bảo vi thần đi giết những mục nô tay không tấc sắt, thật sự vi thần không thể hạ thủ được, xin bệ hạ trách phạt.

Bùi Độ sau khi cân nhắc lợi hại được mất, thấy cự tuyệt là lựa chọn tốt hơn cả, vì đắc tội đồng liêu còn đáng sợ hơn nhiều so với đắc tội hoàng đế.

**********

Quân đội chú trọng nhất là đoàn kết hợp tác. Chiến hữu chính là chỗ dựa vững chắc nhất, chỉ cần còn có chiến hữu yểm trợ phía sau là ngươi có thể liều mạng chém giết mà không cần lo lắng gì. Điều đáng giận nhất là khi đang chém giết hăng say, đột nhiên một mũi ám tiễn từ phía sau bay tới khiến bản thân ôm hận sa trường.

Bùi Độ cự tuyệt yêu cầu của hoàng đế, đây là cách giải quyết trong lúc bí bách không lối thoát. Cùng lắm thì hoàng đế sẽ cách chức hắn, nhưng nếu không có chiến hữu che chở, thì hắn còn làm được cái quái gì nữa?

Lý Nhị cười lạnh bước xuống, một cước đạp Bùi Độ ngã lăn ra, hung tợn nói: – Giết người? Giết hết hơn 30 vạn? Ngươi nghĩ trẫm là Kiệt, Trụ sao? Một đám chỉ thích chém giết, đầu óc các ngươi để đâu hết rồi? Ba mươi mấy vạn người đó có thể mang lại lợi nhuận gì cho Đại Đường chứ? Sao có thể giết chết?

Bùi Độ nghe hoàng đế nói vậy, lập tức bò dậy: – Vi thần nguyện nghe bệ hạ, chỉ cần không giết người tay không tấc sắt, làm ô nhục danh tiếng của quân đội Đại Đường, thì bệ hạ phân phó điều gì, vi thần cũng quyết không từ nan.

– Được, Hộ Bộ muốn chỉnh đốn lại các mục trường ở Hà Nam để phòng ngừa bất trắc, ngươi lập tức mang Hữu Uy Vệ đi đàn áp, tất cả mục nô đều phải ghi vào danh sách, không được vào hộ tịch.

Vân Diệp, Binh Bộ cũng phải gửi công văn xuống phủ binh địa phương. Hừ hừ, hơn 30 vạn thanh tráng lại dám giấu giếm trẫm, là muốn phát tài sao? An nguy quốc triều cũng chẳng để ý sao? Các ngươi nhìn bản đồ một chút, giữa Hà Nam và Trường An không có hiểm quan cứ điểm nào. Năm đó Hiệt Lợi chính là từ Hà Nam thẳng tới Kinh Châu, các ngươi muốn trẫm phải chạy trối chết sao?

Thì ra đây chính là lý do Lý Nhị triệu tập hết đám võ tướng đến đây. Hắn đang cảnh cáo tất cả. Các ngươi muốn giàu có, hắn có thể ban cho; muốn quyền lợi, hắn cũng có thể ban cho. Nhưng tuyệt đối đừng tự ý tìm kiếm nguồn tài lộc riêng. Lần kinh tế đả kích trước, quan văn đã phải chịu nhiều đau khổ, giờ thì đến phiên võ tướng rồi.

Lý Nhị không bận tâm đến cái danh tướng quân của họ, nhưng hắn nhất định phải cảnh cáo hai mươi mấy người trong đại điện này, nếu để đám mục nô nổi loạn thì sẽ cực kỳ phiền phức.

Vân Diệp lập tức viết xong công văn, thổi khô mực rồi dâng lên cho Lý Nhị ngự lãm. Lý Nhị nhìn qua rồi đưa cho Bùi Độ, ra lệnh cho hắn đi lấy dấu của Binh Bộ.

Một đám người rời khỏi đại điện, khi lên chiến mã chuẩn bị rời đi, Bùi Độ làm bộ đáng thương chắp tay nói: – Chư vị huynh đệ cũng đã thấy đó, huynh đệ đây thật sự là vạn bất đắc dĩ, bệ hạ đã quyết tâm trừng trị Hà Nam rồi. An Tây của lão Kiều cũng gặp xui xẻo. Chư vị huynh đệ nếu có thể, xin hãy viết thư giải thích giúp huynh đệ đây, Bùi Độ vô cùng cảm kích.

– Lão Bùi, chuyện này không trách được ngư��i. Hà Nam đã làm quá phận, bệ hạ lo lắng cũng đúng. Quan Nội Đạo, sao lại để ba mươi mấy vạn người Hồ tiến vào? Những người đó chỉ cần lên ngựa là thành binh tốt. Thập Lục Vệ chúng ta là lực lượng bảo vệ yếu địa Quan Trung, một khi có biến sẽ là những người đầu tiên đứng mũi chịu sào. Những người này làm việc tắc trách, đẩy áp lực cho chúng ta gánh chịu. Lần này ngươi đi Hà Nam nhất định phải quản thúc tốt những mục nô này. Ngươi yên tâm, chuyện liên quan đến lợi ích Thập Lục Vệ chúng ta, các huynh đệ cũng sẽ giúp ngươi. Bọn họ nếu chấp nhận quản thúc thì thôi, nếu không, cứ dùng đao thương mà chiến.

Vân Diệp lắc đầu: – Không ổn, nếu trong quân ngũ nổi lên phân tranh sẽ khiến các quan văn chế giễu. Hơn nữa, ba mươi mấy vạn người kia ở Quan Nội Đạo, sớm muộn cũng là họa lớn. Chúng ta cần nghĩ cách tách những người này ra, không để bọn họ ở lại. Cứ ở thêm một ngày, chúng ta lại phiền toái thêm một ngày.

– Lão Vân nói đúng, ngươi nổi tiếng thông minh, mau nghĩ giúp các huynh đệ một cách vẹn toàn đi!

Một đám người vừa đi vừa nhỏ giọng thương nghị, thẳng đến Binh Bộ để bàn đối sách.

Vân Diệp đứng bên sa bàn lớn, cầm trúc can chỉ vào Hà Nam trên sa bàn và nói: – Nơi này chắn ngang trước Gián Nam, đáng tiếc toàn bộ dùng để nuôi cừu. Tiên sinh nông học của thư viện đã từng nói, Hà Nam chính là phong thủy bảo địa, Hoàng Hà uốn lượn một vòng lớn qua đây, kênh rạch chằng chịt, tưới tiêu tiện lợi, khí hậu ẩm ướt, nghe nói trồng lúa cũng được, vậy mà chỉ dùng để nuôi cừu thì thật đáng tiếc. Mấy năm nay đất đai ở Quan Trung cũng đã bão hòa, canh tác thường xuyên khiến thổ địa vô cùng cằn cỗi.

Các huynh đệ là võ tướng, về dân sinh và các môn đạo khác thì không hiểu rõ, cho nên cứ nghe tiểu đệ nói đi.

Khi mới kiến quốc đã đặt ra quân điền lệnh. Quân đội sẽ làm theo chế độ phủ binh của tiền Tùy, chia ruộng theo nhân khẩu đến từng con dân Đại Đường, bất luận nam nữ. Nhưng đất đai là thứ không thể sinh ra, người này nhiều thì người kia sẽ ít. Quan Trung rộng lớn như vậy, chia sao cho đủ? Rồi mười năm sau thì sẽ ra sao?

Sự kiện Mã Chu mấy năm trước, mọi người còn nhớ chứ? Bệ hạ đang lo vấn đề này, mà muốn giải quyết vấn đề này, Đại Đường nhất định phải có đủ đất đai mới được. Mà đất đai từ đâu ra? Chẳng phải là do chúng ta đi công thành chiếm đất cướp về đó sao?

Việc phân lưu nhân khẩu lần hai của Quan Trung nhất định phải được tiến hành. Nơi tốt như vậy sao có thể không khẩn trương được? Nếu Hà Nam thích hợp nông canh, chúng ta liền kiến nghị di dời nhân khẩu từ Quan Trung xuống đó. Chỉ có như vậy, huynh đệ chúng ta mới không còn áp lực, cũng giải quyết vấn đề người Hồ uy hiếp kinh sư.

– Không được đâu lão Vân, bọn chúng kiếm tiền bằng lông cừu. Chúng ta mà làm vậy, không khéo bọn chúng sẽ tạo phản, lúc đó thì chúng ta sẽ mắc tội lớn.

– Nếu như lông cừu không kiếm được tiền nữa thì sao? Chẳng hạn giá cả lông cừu đột nhiên hạ cực thấp thì thế nào? Lúc đó chúng sẽ thành cục nợ, biên quân biết phải làm gì?

Lão Khương, vị kiêu vệ lớn tuổi hơn chút, vỗ bàn nói: – Điều này rất khó. Lông cừu dệt vải rất được ưa chuộng. Vợ ta làm nghề này nên ta rất rõ, lời lắm.

Vân Diệp cười nham hiểm: – Chư vị biết ngày xuân phân xảy ra chuyện gì không? Mọi người ít nhiều đều gặp xui xẻo, tiền tài có phải thiếu hụt đi nhiều không?

– Khốn kiếp, lúc đầu một mai ngân tệ đổi được 600 đại tử, ai ngờ trong một ngày liền biến thành 1 mai ngân tệ đổi lấy 1000 mai đại tử. Ta có vài xe tiền, nháy mắt đã bốc hơi đi phân nửa. Lão Vân, chuyện đó thì liên quan gì đến Hà Nam?

Người nói chính là Kim Ngô Vệ Lương Kiến Phương.

Vân Diệp đặt một mai ngân tệ lên bàn hỏi: – Giá trị đồng tệ đã trở về đúng như cũ. Hiện tại không ai dám để ý đến đồng tệ, hàng loạt giao dịch thay bằng việc kết toán bằng kim tệ và ngân tệ. Rất tiếc, tiền trang giờ không cấp ngân tệ cho mọi người, chỉ cấp đồng tệ. Xưởng tiền ở Ích Châu còn hận không thể biến tất cả đồng thành đồng tệ để đưa ra thị trường. Hiện tại đồng tệ tràn lan, nói cách khác không ai có thể mua được lông cừu. Dùng đồng tệ mua thì lợi nhuận của bọn họ sẽ hụt mất bốn thành. Tỷ giá đồng tệ và ngân tệ giờ là một mai ngân tệ đổi một nghìn đồng tệ. Ta tin chắc rằng, thiếu đi bốn thành lợi nhuận, bọn họ sẽ không có lời lãi gì.

Phường dệt lớn nhất Đại Đường là của Hoàng hậu nương nương. Nếu bọn họ dám tăng giá, chính là muốn tìm chết. Nói trắng ra, bệ hạ muốn trừng trị lũ dám tàng trữ tiền đồng, hút máu bách tính. Chẳng phải ngay cả hoàng thân quốc thích, bệ hạ cũng không tha sao?

Lương Kiến Phương đấm vào đầu Vân Diệp kêu lên: – Ngươi nói thẳng ra làm cách nào để đuổi người Hồ ra khỏi Quan Nội Đạo là được rồi, đừng nói mấy chuyện đó nữa, nhức cả đầu. Nếu không đuổi được đi, không chừng chúng sẽ biến thành mã tặc, lúc đó thì nguy to.

– Ý của bệ hạ còn không nhìn ra sao? Không cho mục nô hộ tịch, nghĩa là bọn họ là nô lệ. Chỉ có điều Đại Đường không có cách gọi như vậy. Bệ hạ đá quả bóng sang cho chúng ta, là muốn chúng ta làm ác nhân. Những người Hồ này nhất định phải xử lý giống như tù binh Cao Ly lúc trước, đó là cho đi đào mỏ, sửa đường.

Bùi Độ hít một hơi khí lạnh: – Vậy nghĩa là huynh đệ ta sẽ trở thành giám công lớn nhất Đại Đường sao?

– Đúng thế, những chuyện ta vừa nói nhất định sẽ xảy ra. Lông cừu bắt đầu hạ giá, Quan Trung di dân, Trung Nguyên đại tu đường sá, Thục Trung đục Thiên Tiệm (lạch trời), Lĩnh Nam sửa trì đạo, Hà Bắc đào kênh. Bệ hạ phải tiêu ti��n tích lũy được một cách nhanh nhất, bằng không sẽ càng thêm phiền toái.

Đại kế như vậy nhất định bệ hạ đã suy tính từ rất lâu rồi. Đợi đến khi bệ hạ hoàn thành tất cả, giang sơn Đại Đường sẽ thực sự trở thành một thể thống nhất. Tùy Dương Đế cũng muốn làm như vậy, nhưng hắn quá ngu xuẩn, dùng chính sinh mạng của bách tính, chẳng phải là tự tìm đường chết sao? Bệ hạ thông minh hơn nhiều, dùng ngoại tộc, còn bách tính thì kiếm được tiền. Như vậy thì làm gì còn ai dám phản đối? Thậm chí còn mong được đắp nhiều đường, đào nhiều sông, xây nhiều cung điện ấy chứ.

– Trời ơi, xây dựng rầm rộ như vậy mà còn tích được công đức.

Lão Khương thở một hơi thật dài.

– Đúng vậy, hiện tại nếu ai dám cản bệ hạ lúc này thì chính là tên ngốc. Chuyện đã bắt đầu từ khi thư viện phái đoàn điều tra đến Tây Vực, có khi nhiệm vụ bệ hạ phân phó chẳng phải là điều tra bí ẩn về sự biến mất của Lâu Lan, mà là xem liệu nhân khẩu ở đó có thể đem về lợi ích gì không.

Vân Diệp nói xong những lời này mà lạnh c��� sống lưng. Các đại tướng quân khắp phòng đều đứng ngồi không yên, quả là vô cùng độc ác. Chẳng trách người Đột Quyết, người Thổ Dục Hồn, người Tiết Diên Đà, chín họ Chiêu Vũ thà tình nguyện chém giết mọi rợ phương Tây, cũng không muốn chịu sự ràng buộc ở Đại Đường.

**********

Lương Kiến Phương đột nhiên nói: – Đây mới đúng là Hoàng đế Đại Đường của chúng ta! Chúng ta muốn lương thực, muốn vải vóc thì phải không ngừng vơ vét. Nếu không thể vơ vét bách tính của mình, thì phải vơ vét người khác. Hà hà, chủ ý của bệ hạ rất hợp khẩu vị của lão Lương ta. Nếu như sau này cần phải xử lý hết đám mục nô, chư vị huynh đệ cứ để ta lo là được.

Tên khốn này vốn là một tên háo sát, giết người mà chẳng nháy mắt một cái. Trong ba lần đồ thành Cao Ly thì có đến hai lần do hắn gây ra, là người chuyên làm việc bẩn thỉu cho Lý Nhị.

– Lão Vân, sau này ngươi nói nhiều những đạo lý này cho các huynh đệ nghe. Cả ngày ở trong quân doanh sắp bại não đến nơi rồi. Bệ hạ bố trí lớn như vậy mà các huynh đệ đầu óc vẫn còn tù mù, nếu không cẩn thận khiến bệ hạ bực bội thì coi như toi mạng. Ngươi từng lăn lộn với quan văn, kiến thức lại nhiều, chịu khó nhắc nhở các huynh đệ chút.

Lão Khương không để ý đến Lương Kiến Phương nói hươu nói vượn, nhìn Vân Diệp nói.

– Đương nhiên rồi. Thập Lục Vệ cộng thêm Thủy Sư Lĩnh Nam chính là lực lượng trú phòng cơ bản nhất của Trường An. Về phần Thái tử Lục Soái thì họ không cùng đường với chúng ta, dây dưa với bọn họ chỉ tổ thêm phiền toái. Huynh đệ đây chỉ trung thành với bệ hạ.

Trấn Vệ Lý Tĩnh Trung cũng lên tiếng. Hắn lo Vân Diệp đi lại quá mật thiết với Thái tử, cho nên đặc biệt nhắc nhở.

– Điều gì có thể nói, ta nhất định sẽ nói. Các huynh đệ cũng đâu phải đầu gỗ, cũng cần tự mình chú ý. Tiểu đệ là người nhỏ tuổi nhất, quyết không thờ ơ để mọi người nhảy vào hố lửa. Trong tương lai, vạn nhất có chiến sự, Thủy Sư Lĩnh Nam còn cần các huynh đệ bảo hộ, giao long trên biển mà chui vào lạch thì chỉ có nước chịu đòn mà thôi.

Mọi người cùng nhau gật đầu. Loại chuyện kết minh như thế này không thể ghi ra văn tự, chỉ cần mọi người hiểu rõ trong lòng là được. Cả đám ra khỏi cửa cung, Vân Diệp cũng chưa vội về nhà. Lưu Tiến Bảo đã chạy tới, hai người dắt ngựa từ từ tiến về Tây Thị. Vân Diệp rất muốn xem cơn bão tài chính Lý Nhị thổi lên có ảnh hưởng thế nào đến buôn bán của Đại Đường.

Tây Thị vẫn yên ổn một cách lạ thường, vẫn rất nhiều người tấp nập buôn bán. Đồng tệ vẫn là phương tiện mua hàng chủ yếu. Trừ mấy kẻ ngốc vẫn để giá cắt cổ, còn phần lớn thương nhân đã kịp thời phản ứng.

Thật ra đồng cũng là một loại thương phẩm, chỉ có điều được định giá cao mà thôi. Nhưng giờ nó cũng đã trở về giá trị vốn có, các thương nhân liền hòa nhã hơn nhiều. Đen lắm thì mang đồng tệ đúc thành đồ dùng cũng có thể thu lại được vốn, cho nên đồng tệ rớt giá cũng chưa đến mức khiến người ta phải tuyệt vọng.

Thế nhưng, việc cầm ngân tệ vẫn được hoan nghênh hơn. Vân Diệp đang suy nghĩ xem có nên đổi ngân tệ trong nhà thành đồng tệ hay không, bởi nếu cứ tiếp t��c như vậy, e rằng ngân tệ sẽ tăng giá trị đến mức phi lý, mà người mù quáng thì luôn thích chạy theo chiều gió.

Vân gia không cần phải trồng trọt, cũng không cần chăn cừu, lại càng không phải khổ sở lên hải đảo hái hương liệu. Chỉ cần định kỳ đổi đồng tệ thành ngân tệ, ắt có thể sống một đời giàu sang.

Ưu việt về kiến thức khiến Vân Diệp không tự chủ mà suy nghĩ những chuyện cao thâm. Khóe mắt liếc Lưu Tiến Bảo đang cầm ngân tệ chọc ghẹo Hồ cơ, sờ soạng người ta vài cái rồi mới quyết định lấy rượu nho cho nàng.

Một trong những điều Vân Diệp thích thú nhất là xem người Hồ bán hạt giống. Vân gia từ trước đến nay đều là người tiên phong. Mùa thu năm ngoái, Vân gia dâng lên Hoàng đế hai quả bí đỏ khổng lồ. Vân Thọ muốn chơi trội đòi bê vào, phải dốc hết sức mới ôm được bí đỏ lết vào đến đại điện. Hai quả bí đỏ nặng trên dưới trăm cân khiến hài tử nằm ôm mà không động đậy nổi.

Việc gì mới là đáng mừng? Được mùa bội thu chính là một việc đáng mừng. Ngũ cốc nhà Trưởng Tôn có đẹp đến m���y cũng sao có thể sánh với hai trái bí đỏ to này? Bây giờ không còn ai nói đây là điềm lành nữa rồi. Nếu là vài năm trước, chắc chắn Hoàng đế sẽ ôm bí đỏ đi tạ trời.

Truyện dịch này được thực hiện bởi truyen.free, xin hãy trân trọng công sức của chúng tôi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free