(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1163:
Vân Diệp không đánh thêm nữa, Hoa Tam đã ngất xỉu, lưng bị quất nát bét. Với một kẻ không cần mạng sống, y chẳng thể làm gì được, ngay cả quân sĩ thi hành hình phạt cũng phải lộ vẻ thán phục.
Dùng roi quất thuộc hạ là quyền hạn của đại tướng quân, không ai có thể can thiệp, kể cả hoàng đế. Khi Hoa Tam ngất đi, Đoàn Hồng mới lên tiếng hỏi:
– Xong rồi à?
– Đúng là đã xong. Tên này miệng rất cứng, không biết Cao Sơn Dương Tử đã dạy dỗ thủ hạ kiểu gì? Kẻ cứng đầu đến mức này thật sự hiếm có. Giờ đây có thể bẩm báo với bệ hạ rằng Vân Diệp vô dụng, chẳng hỏi được điều gì cả.
Đoàn Hồng che miệng cười khẽ, đầy vẻ nữ tính:
– Bệ hạ phái nô tài đến đây là để xem lũ hải tặc khi trở thành phủ binh, chúng vốn dã tính khó thuần, nếu không mài giũa sẽ khó dùng vào việc lớn.
– Dùng vào việc lớn? Bệ hạ muốn dùng vào việc gì? Nếu cần chinh chiến đã có Thủy sư Lĩnh Nam và Thủy sư Đông Hải. Nếu cần vận tải đã có chiếc Đại Đế, một mình nó bằng cả một đội thuyền.
– Nếu cần, ta có thể lập tức mặc giáp ra trận, xông pha mũi tên hòn đạn. Tại sao nhất định phải nhét một đám hải tặc vào thủy sư?
Vân Diệp nghe Đoàn Hồng nói xong liền nổi giận, ký xong văn thư, ném bút lông lên bàn rồi toan bỏ đi.
Đỗ Như Hối từ ngoài cửa bước vào, lấy khăn tay che mũi. Mùi máu tanh trong phòng vẫn chưa tan hết, ông ta nói:
– Đại sảnh Binh Bộ hôm nay coi như đã thấy máu rồi. Vân hầu đừng giận, không thể để một mình ngươi thống trị biển khơi được. Triều đình thiết lập Tam tỉnh, lại lập hai chợ đông tây là để phân quyền. Chỉ có kiềm chế lẫn nhau, giám sát lẫn nhau thì quốc triều mới bền vững.
– Làm như vậy tuy có thể làm giảm tốc độ thi hành chính lệnh, nhưng lại có lợi ở chỗ chính lệnh sẽ được xem xét kỹ càng hơn. Hiện giờ trên biển lại do Vân hầu một mình định đoạt, như thế sao được? Chẳng qua là bệ hạ vô cùng tín nhiệm ngươi nên mới xảy ra tình trạng này. Thử đổi người khác mà xem.
– Đâu ra một mình ta thống trị? Còn có Thủy sư Đông Hải kia mà! Dù triều đình muốn kiềm chế, chẳng lẽ không thể chọn thủy thủ từ các gia đình lương thiện, rồi thành lập thủy sư hay sao? Nhất định phải chiêu mộ đám hải tặc tới trêu tức ta làm gì?
Vân Diệp bực dọc hỏi:
– Không giống nhau, ngươi và Trương Lượng khác gì nhau chứ? Giờ mà lập thêm một đội thủy sư nữa thì ai có thể đối đầu với các ngươi? Với các mối quan hệ của ngươi trong giới huân quý, có khi chẳng mấy chốc ngươi lại có thêm đồng minh nữa.
– Hiện giờ chỉ có hải tặc là thích hợp nhất. Ngươi đuổi giết bọn chúng khắp nơi, đến nỗi ta nghe cũng thấy táng tận lương tâm rồi. Bọn chúng và ngươi không còn khả năng hòa giải. Đại Đường cần ổn định. Có thể bớt giết được người nào thì tốt người đó. Biên viễn vẫn còn người chết đói, tiết kiệm quân phí, cho bách tính ăn no không phải là điều tốt hơn sao?
– Nhịn nhục một chút đi. Ngươi cứ dõi sát bọn chúng, không cho chúng làm việc xấu là được. Bọn chúng dù có trở thành thủy quân cũng không thể nào sánh được với ngươi, chẳng lẽ ngươi lại sợ những kẻ bại tướng dưới tay mình sao?
Vân Diệp thở dài:
– Tác chiến trên biển khác với trên lục địa, cần tính toán theo chu kỳ hàng năm. Ra khơi một chuyến đã là đi ngàn dặm. Một khi Cao Sơn Dương Tử làm loạn, vạn dặm hải cương sẽ khó chu toàn. Chúng ta thi hành chính sách quân lực tập trung, đại quân quy tụ ở Quan Trung. Các Chiết Trùng phủ ở địa phương đại bộ phận chỉ có năm trăm quân. Đỗ tướng thấy liệu họ có thể chiếu cố được địa phương mấy trăm dặm không?
– Hiện nay Giang Nam giàu có, các thành lớn ven biển có hơn mười vạn người. Một khi có chuyện xảy ra là cả nước chấn động. Đến khi đó, một cái đầu của Vân Diệp cũng khó mà dẹp yên được sự phẫn nộ của dân chúng.
– Ta vất vả đuổi hải tặc đi là muốn trừ bỏ ẩn họa này. Giờ thì hay rồi, các ngươi lại chiêu hồi đám hải tặc hung ác nhất về, để hải vực Đại Thực cho Cầu Nhiệm Khách. Đợi mà xem, chưa đầy mười năm nữa, Cầu Nhiệm Khách sẽ trở thành kiêu hùng trên biển, Cao Sơn Dương Tử sẽ trở thành thùng thuốc nổ dưới gầm giường, chỉ cần sơ sẩy một chút là ta tan xác. Các ngươi đang giúp hải tặc đối phó với ta.
Đỗ Như Hối chỉ biết bất lực giang tay ra:
– Hiện dân sinh quan trọng hơn quân sự, lão phu cũng đành chịu thôi.
Nói với đám người này chẳng khác nào đàn gảy tai trâu. Bọn họ luôn cho rằng Cao Sơn Dương Tử là một nữ nhân yếu đuối, ấn tượng về ả vẫn dừng lại ở thời điểm ả nhảy Thiên Ma vũ. Có mấy kẻ đã xem tấu báo của Thủy sư Lĩnh Nam? Nữ nhân đó hiện chỉ huy hơn ba trăm chiến thuyền, tính mỗi chiếc năm mươi người cũng đủ hơn vạn quân rồi.
Việc này còn vượt xa cả mức nguy hiểm thông thường. Nếu nữ nhân đó mà dám ngoan ngoãn giao binh quyền về phủ của Uyên Cái Tô Văn để làm nữ chủ nhân, thì Vân Diệp này sẽ dâng đầu lên, không làm cái chức Thủy sư Lĩnh Nam này nữa, chấp nhận mất đầu bất cứ lúc nào.
Nói là làm, Vân Diệp thu thập đủ văn thư, ấn tín rồi đi tìm hoàng đế để từ chức. Mình ở lại kinh thành làm Binh Bộ Tả Thị Lang cũng được. Lô Thừa Khanh luôn thèm khát chức Thủy sư Lĩnh Nam, đã bóng gió nhiều lần. Tiến cử lão ta cho xong. Tự mình tìm cái chết thì đừng trách ai.
– Ngươi to gan thật đấy, dám lá mặt lá trái với trẫm. Trẫm hỏi ngươi, ngươi đã ra lệnh gì cho Lưu Nhân Nguyện? Nếu không phải Ngũ Lễ Tư Mã bẩm báo, trẫm đã không biết ngươi muốn diệt Thủy sư Cao Ly. Nói đi, ai cho ngươi cái gan đó? Chẳng lẽ ngươi muốn trở thành bá vương trên biển thật sao?
Vân Diệp vừa gặp Lý Nhị, còn chưa kịp nói chuyện từ chức đã thấy Lô Thừa Khánh đứng trong điện với vẻ mặt vô tội. Y chưa kịp chào hỏi đã bị Lý Nhị phun nước bọt đầy mặt. Lô Thừa Khánh chó má, muốn chết cũng không cần vội vã đến thế.
– Vi thần tự biết tội nghiệt của mình nặng nề, xin bệ hạ trừng trị.
Vân Diệp quỳ xuống thỉnh tội ngay lập tức, không hề giải thích lấy một lời. Hành vi khác thường này khiến Lý Nhị sững sờ.
– Bệ hạ, thần đúng là đã bị thù oán làm cho mê muội, xin bệ hạ trách phạt.
Vân Diệp thấy Lý Nhị không có phản ứng liền vội vàng thỉnh tội tiếp. Nếu bị bãi quan là tốt nhất. Hiện nay Thủy sư Lĩnh Nam không phải là củ khoai nóng, mà là một thùng thuốc nổ. Phòng ngự eo biển là để đối phó với bên ngoài, không phải để đối phó với bên trong. Nếu Cao Sơn Dương Tử đánh cướp hải vực Đại Đường một trận thì sẽ náo loạn lắm đây. Không những toàn quốc chấn động, mà đoán chừng Oa quốc cũng phải khiếp hãi. Còn về Cao Sơn Dương Tử, nhất định ả sẽ chuồn về Thiên Trúc.
– Ngươi dễ nói chuyện như thế từ bao giờ vậy?
Lý Nhị hồ nghi nhìn Vân Diệp. Tên này thường ngày có tội cũng cãi cố, hôm nay lại làm sao thế này? Cứ như đang chờ bị xử phạt vậy.
– Bệ hạ, thần tử biết mình hống hách ngang ngược, xin bệ hạ cho thần được về nhà đọc sách tu tỉnh. Lưu Nhân Nguyện ngông cuồng tự đại, không đủ khả năng lãnh quân, xin bệ hạ nghiêm trừng.
Lô Thừa Khánh mừng không sao kể xiết. Ông ta còn đang tính toán xem Thủy sư Lĩnh Nam phải đối phó với Lưu Nhân Nguyện ra sao, không ngờ Vân Diệp lại chu đáo dẹp đi cả tảng đá ngáng đường này. Đúng là biết điều, thậm chí ông ta còn cảm thấy có lỗi với Vân Diệp.
Ánh mắt Lý Nhị càng thêm nghi hoặc. Ông ta biết Vân Diệp đã quá lâu rồi, gần như thấu hiểu đến tận xương tủy. Từ bao giờ y lại tự trách mình đến mức độ này?
Lý Nhị làm sao có thể không hiểu tác dụng của một trợ thủ đắc lực? Đại tướng quân và phó tướng nếu phối hợp ăn ý, phần thắng sẽ tăng thêm một thành. Phó tướng luôn là tâm phúc của chủ tướng, điều này không còn là bí mật gì trong quân đội nữa. Vì thế khi ông ta bổ nhiệm đại tướng, luôn cho phép đại tướng tự mình chọn phó tướng.
Trong chuyện này nhất đ��nh có vấn đề. Lý Nhị chỉ định Lô Thừa Khánh làm Thủy sư Lĩnh Nam một thời gian, cho tới khi người Cao Ly hoàn toàn ổn định lại. Nguyên nhân là vì Vân Diệp bài xích người Cao Ly quá lớn, hôm nay đặc sứ của Cao Sơn Dương Tử suýt bị đánh chết là một ví dụ điển hình. Ông ta lo Vân Diệp sẽ ra tay với Cao Sơn Dương Tử, ảnh hưởng tới những tính toán của mình. Nếu Cao Sơn Dương Tử bị giết, thì ba trăm Kỳ Mi Trưởng sẽ nhìn vào vị hoàng đế nói không giữ lời này như thế nào?
Lý Nhị cân nhắc kỹ càng rồi lên tiếng nói:
– Đọc sách tu tỉnh thì không cần. Ngươi đọc sách nhiều lắm rồi mà có thay đổi được gì đâu chứ. Tiếp tục ở lại Binh Bộ. Lưu Nhân Nguyện sẽ được điều tới Thủy sư Động Đình. Ngươi hãy giao ấn tín Thủy sư Lĩnh Nam ra, sẽ có người khác thay ngươi...
Dù trải qua bao lớp biên tập, quyền sở hữu của nội dung này vẫn thuộc về truyen.free một cách vĩnh viễn.