(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1164:
- Lão Lô, nhất định phải cẩn thận với Cao Sơn Dương Tử, phải ngày đêm theo dõi sát sao, không để ả rời khỏi tầm mắt. Nếu không trông coi kỹ lưỡng, cuối cùng người chết sẽ là ông đấy, ả đàn bà đó điên rồi!
- Bệ hạ cho rằng có vương thất Cao Ly và Uyên Cái Tô Văn trong tay thì ả không dám làm gì, nhưng nghĩ vậy là sai lầm rồi. Cao Sơn Dương Tử là người có dã tâm muốn tên tuổi của mình vĩnh viễn lưu truyền, một người như thế sẽ chẳng bận tâm đến sống chết của ai khác đâu.
Vân Diệp vừa giao ấn tín xong, Lô Thừa Khánh liền đến nhậm chức. Vân Diệp ân cần dặn dò trước mặt Phòng Huyền Linh và Đỗ Như Hối, nhưng khi thấy Lão Lô cười tủm tỉm thì biết ngay ông ta chẳng để lời nào vào tai.
Hôm nay, Vân Diệp đã nói câu này đến bốn lần. Khi gặp hoàng hậu, hắn lại nhắc thêm một lần nữa. Trường Tôn thị bảo rằng bà không quản triều chính, muốn Vân Diệp đừng nghĩ ngợi nhiều.
Không nghĩ nhiều thì không nghĩ nhiều vậy. Ai ai chẳng muốn sống yên ổn? Giờ đây đã có quá nhiều kẻ tỏ ý kiến với mình rồi. Các tướng quân khác ba năm đổi một lần, duy chỉ có Thủy sư Lĩnh Nam, từ khi thành lập đến nay, chưa bao giờ rời khỏi lòng bàn tay Vân Diệp.
Vân Diệp đã gánh vác quá nhiều chức vụ rồi: Binh bộ thị lang, Thứ sử Nhạc Châu, Giám viện Thư viện. Ở Công bộ còn kiêm thêm chức Viên ngoại lang nhỏ bé, đó là chức vụ Vân Diệp cố tình xin để tiện tra cứu tư liệu tại Công bộ. Thiếu đi chức Thủy sư Lĩnh Nam cũng chẳng hề gì.
Phẩy tay áo về nhà. Vương Tài sống trong thành đã phát ngán rồi. Lúa mạ ngoài đồng đã đâm chồi, xanh biêng biếc như một giấc mơ. Nghe nói hai ngày nữa phi thuyền của Lý Thái sẽ biểu diễn ở Khúc Giang. Tên này cứ vùi đầu vào nghiên cứu chế tạo chiếc thuyền bay dưới lòng đất, muốn gặp hắn cũng khó khăn.
Phải gửi cho Ngưu Kiến Hổ một phong thư, dặn hắn, nay là Thứ sử Minh Châu, phải đề phòng Cao Sơn Dương Tử.
Ai ai cũng chỉ muốn sống thái bình mà không biết đề phòng. Nhà Tư Mã năm xưa cũng thế, kết cục cả nhà bị người ta xiềng xích, nuôi như chó. Lý Nhị cho rằng mình vô địch thiên hạ, nhưng lại quên mất trên đời còn có một kiểu đả kích gọi là bất đối xứng. Người ta sẽ không đối đầu trực diện với quân đội của ông, mà cứ nhằm chỗ hiểm yếu để đánh. Biển khơi bao la rộng lớn, đến lúc ấy, ông sẽ đi đâu để báo thù đây?
Đứng trên đường phố nhìn các quan viên tản đi, đúng là quan lại tấp nập đầy đường. Hôm nay phải về nhà sớm, đã hứa với Tân Nguyệt ngày mai cùng lão nhạc phụ đến nhà các huân quý đáp lễ.
- Hầu gia, Thủy sư Lĩnh Nam không phải là của nhà ta nữa sao?
Lưu Tiến B��o cẩn thận hỏi:
- Thủy sư Lĩnh Nam chưa bao giờ là của nhà ta. Câu nói ngu xuẩn này đừng tùy tiện nói ra, kẻo người ta chê cười. Hôm nay Hầu gia ta đã giao ấn tín đi rồi, đoán chừng nửa năm sau sẽ lại nhận về.
- Thế là sao? Hầu gia đang làm tốt, vì sao phải bỏ? Thủy sư Lĩnh Nam luôn do nhà ta quản lý, kẻ nào dám, tiểu nhân sẽ đi xử lý hắn!
Lưu Tiến Bảo lập tức xông lên hăng hái như gà chọi.
- Ta khó khăn lắm mới thoát thân khỏi chuyện này, giờ mà nhận lại thì sẽ gặp xui xẻo lớn. Lô Thừa Khánh sẵn lòng gánh tội thay thì cứ để lão ta oai phong vài ngày. Ngươi không được tới trong quân nói xấu ông ta, tránh để khi đó ông ta lại nói nhà ta cố tình níu kéo làm ảnh hưởng đến tác chiến.
Phải nói thẳng thắn rõ ràng với Lưu Tiến Bảo, với hắn mà vòng vo thì hắn sẽ ngất xỉu ngay.
- Hầu gia, Thủy sư Lĩnh Nam sẽ gặp họa à? Nhà ta vốn là bá chủ trên biển cơ mà!
Lưu Tiến Bảo không nói chuyện xử lý Lô Thừa Khánh nữa, mà hỏi nguyên do:
- Lời này ta nói tới năm lần rồi. Giờ đang đi trên đường đàng hoàng thế này, đừng hỏi nhiều.
Vân Diệp hơi bực mình. Lúa mạ đẹp thế kia, không thưởng thức tấm thảm xanh đó, lại cứ nói những lời mất hứng.
Lúa mạ trong ruộng tươi tốt, không khí cũng dường như phảng phất mùi ngọt lịm. Mấy ngày qua Tân Nguyệt dẫn trang hộ ra đồng. Quan Trung không có trâu, bò mà xuống ruộng nước sẽ thối móng, toàn dựa vào người mò mẫm trong ruộng. Với người nông dân mà nói, trâu còn quý giá hơn cả người.
Gạo phương nam rất khó ăn, ai cũng biết gạo hai mùa tuy sản lượng cao, nhưng mùi vị thì không dám khen, ăn cứ như nhai bột. Vì thế, Vân gia chiều theo khẩu vị kén chọn của hầu gia, chuyên trồng năm mươi mẫu ruộng lúa xuân. Gạo thu hoạch được cả nhà dùng, nhưng tội danh thì chỉ mình Vân Diệp phải gánh.
Cáo mệnh phu nhân mà đi cấy lúa thì người ta sẽ cười cho thối mũi. Bản thân nàng ngồi trong lán ngủ gật với bốn nha hoàn hầu hạ, còn mặt mũi nào về nhà kể lể mình vất vả cả ngày? Lấy ít nước trong ruộng hất lên người nàng, Tân Nguyệt la hét chói tai, muốn đến nhéo eo phu quân một trận.
- Bẩn.
Tân Nguyệt lau một cái rồi lại đấm Vân Diệp một cái, mắt theo thói quen liếc nhìn xe ngựa, lập tức cau mày, chỉ vào Lưu Tiến Bảo mà mắng:
- Tên nô tài đáng chết! Cờ chỉ huy nhà ta vì sao không cắm lên xe?
- Đừng có làm mất mặt nữa! Ta từ chức Thủy sư Lĩnh Nam rồi, ta đã nói là không cho hỏi nguyên nhân rồi. Hôm nay ta đã nói đi nói lại nhiều lần rồi, không muốn giải thích nữa. Nửa năm sau ta sẽ kiếm cái khác cắm lên xe, giờ thì đừng hỏi nữa.
Tân Nguyệt tủi thân nói:
- Đều tại hai đứa đệ đệ kém cỏi của thiếp thân, hại chàng mất quân quyền.
Vân Diệp đang gieo lúa vào ruộng, nghe nàng nói vậy thì đứng thẳng dậy:
- Không liên quan tới đệ đệ của nàng. Là do chuyện khác trong quân đội, nàng không hiểu thì đừng xen vào.
Mắt Tân Nguyệt đảo một vòng, đột nhiên hỏi:
- Phu quân, người tiếp nhận chàng không phải là Lô gia chứ?
Chuyện này quả thật kỳ lạ. Tin tức không thể nào truyền nhanh đến vậy. Sao Tân Nguyệt lại biết? Chẳng lẽ nàng có tài tiên tri?
- Nhất định là Lô gia rồi! Lô phu nhân sáng sớm tới bái phỏng, nói rất nhiều lời kỳ quái, nói rằng sau này còn nhờ cậy vào nhà ta nhiều lắm, còn tặng rất nhiều lễ vật. Thiếp thân lúc đó không hiểu, giờ thì đã hiểu rồi. Về nhà ném lễ vật đi! Hại người mà còn dám đến nhà nhạo báng, thứ khốn kiếp, chó không thèm ăn!
À, ra là vậy. Phu nhân của mình không phải Gia Cát Lượng chuyển thế, không phải yêu nghiệt là tốt. Chứng tỏ mình vẫn còn sống tốt. Nếu như phụ nữ mà mang trái tim đàn ông, buổi tối đi ngủ có làm gì đó cũng thấy buồn nôn.
- Lô gia sắp gặp họa rồi, là họa lớn đấy. Mau mau tranh thủ dứt bỏ mọi liên quan đi thôi. Nếu nàng có thư tín bí mật gì thì mau đòi lại, kẻo ta lại phải mang nàng đi đòi thư như lần trước.
Tân Nguyệt đang giận dữ lập tức tỉnh táo lại, thấy phu quân không có vẻ đùa cợt, mấp máy môi hồi lâu rồi hỏi:
- Tội gì?
Vân Diệp cười toe toét:
- Còn tội gì nữa! Tang sư nhục quốc, đây là tội tru diệt cả nhà. Lô gia tiêu rồi.
Tân Nguyệt không hề kinh hãi mà còn vui vẻ cười nói:
- Phu quân tọa trấn Thủy sư Lĩnh Nam thì toàn là tin đại thắng. Lô gia vừa tiếp nhận đã lập tức tang sư nhục quốc. Một tên nhà quê như vậy mà dám so bì với danh tướng phu quân của thiếp sao! Chết là đáng đời!
Cặp "cẩu nam nữ" này chính là chỉ phu thê Vân Diệp. Tính kế hãm hại người khác mà vẫn sục sôi căm phẫn, coi đó là việc chính đáng. Đó chính là cảnh giới mà Vân Diệp hằng ao ước. Ai ngờ hôm nay lại bất ngờ đạt được một cách méo mó như vậy. Chỉ cần Lô gia gặp đại họa, sau này sẽ không ai dám tranh giành Thủy sư Lĩnh Nam với Vân Diệp nữa.
Gieo hết số lúa còn lại một cách lung tung, hai phu thê về phủ. Trước có kẻ hầu người hạ mở đường, sau có gia nô vác cuốc khiến chó chạy gà bay. Sống là phải như thế chứ!
Trước khi mặt trời xuống núi, Lý Nhị đang dùng cơm tối. Ông ta nghiêm ngặt duy trì thói quen tốt là không ăn khi trời đã tối. Trường Tôn thị ở bên cạnh hầu hạ. Lý Nhị đang ăn thì đột nhiên đặt bát xuống:
- Lời Vân Diệp nói vẫn có chút lý. Luận hải chiến thì y là số một. Bao năm qua y khổ công gây dựng thủy sư, còn dựng cả cửa ải ở Nam Hải. Đúng là có thể ngăn chặn địch hiệu quả ngay từ ngoài cửa. Chuyện trên biển y am hiểu nhất, chắc chắn sẽ không làm điều gì vô cớ.
- Nhưng trẫm không tin một nữ tử dám tập kích Đại Đường. Dựa theo bố trí của Vân Diệp thì ả có vào được cũng không ra được. Một nữ nhân không thể nào làm chuyện liều mạng như vậy. Nếu Uyên Cái Tô Văn nắm giữ hải tặc, trẫm sẽ đồng ý với cách làm của Vân Diệp.
- Trẫm chỉ lo Vân Diệp trộn lẫn quá nhiều yếu tố cá nhân. Uyên Cái Tô Văn tới An Châu làm Thứ sử, kiểm soát cửa biển của Ung Châu. Nếu có thêm một đơn vị thủy sư đắc lực, sẽ là cái gai trong mắt Vân Diệp. Kiềm chế cân bằng vốn là cơ sở thống trị của hoàng gia, giờ đây hành vi khác thường của Vân Diệp càng khiến trẫm kiên quyết hơn trong việc đưa Uyên Cái Tô Văn tới An Châu.
- Người đâu, soạn chỉ, truyền Lô Thừa Khánh thống lĩnh Thủy sư Lĩnh Nam vào cung, trẫm có chuyện cần căn dặn.
Trường Tôn thị thở dài, bảo nội thị đem thức ăn đi. Hoàng đế đã không còn tâm trạng ăn uống nữa rồi.
Mọi quyền sở hữu tác phẩm này đều thuộc về truyen.free, kính mong quý bạn đọc ủng hộ bản gốc.