(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1165:
Vân gia và Lô gia trở mặt, cực kỳ quyết liệt. Chủ phụ Vân gia chẳng những trả lại toàn bộ lễ vật mà còn cắt đứt mọi mối giao thiệp, thậm chí cả chuyện làm ăn cũng không ngoại lệ.
Vân gia đã tuyệt tình, Lô gia còn tuyệt tình hơn. Thủy sư Lĩnh Nam trải qua cuộc thay máu lớn, Đông Ngư và Nhân Hùng bị thanh trừ. Đội quân lục chiến do Vân Diệp tự ý chiêu mộ cũng bị Lô Thừa Khánh đuổi đi, may mà có Ngưu Kiến Hổ thu nhận, nếu không đã phải về binh bộ chờ sắp xếp. Tuy vậy, vật tư mà binh bộ cấp cho thủy sư Lĩnh Nam chưa bao giờ thiếu thốn, gần như muốn gì có nấy.
Lý Nhị ca ngợi lòng độ lượng của Vân Diệp. Để bù đắp tổn thất cho Vân gia, một chức Quang lộc đại phu đã được phong cho Vân Diệp, khiến các huân quý vô cùng ngưỡng mộ. Hiện tại, quan văn có giá trị hơn quan võ rất nhiều.
Người Cao Ly cuối cùng đã tới kinh thành, được Hồng Lư tự sắp xếp ở dịch quán huyện Tân Phong để chờ đợi sự bố trí tiếp theo. Đây là một đại lễ vô cùng long trọng.
- Hầu gia, chẳng lẽ Binh bộ không tham gia nghi lễ này sao? Trung thư tỉnh đã thúc giục đến ba lần rồi.
Binh bộ lang trung Ngô Nguyên Nghĩa đi đi lại lại quanh Vân Diệp đang phê duyệt văn thư. Mọi nghi lễ của Binh bộ đều do hắn phụ trách.
- Có gì hay mà xem chứ, chẳng phải Trương Lương cũng không đi đấy sao? Chúng ta không đi đâu. Tối nay Binh bộ liên hoan, tất cả cùng tới Bát Trân các, ăn uống ca múa còn vui vẻ hơn nhiều.
- Hầu gia ơi là hầu gia, Trương Lương không đi là vì ông ta chỉ muốn giết người Cao Ly nên mới bị bệ hạ giam lỏng trong nhà, không có lệnh thì không được ra ngoài. Binh bộ mà không đi, đội ngũ sẽ thiếu đi một phần lớn. Phòng tướng nhất định sẽ không cho phép nghi thức có chút sai sót nào. Chúng ta cứ tới một chuyến rồi đến Bát Trân các sẽ ổn hơn mà.
Vân Diệp đặt bút xuống, thờ ơ nói:
- Hầu gia ta đây hiện giờ có phải là trông rất giống bao cát trút giận không? Ai cũng dám ức hiếp ta. Phòng Huyền Linh giữ (Hải cương phòng vệ sớ) của chúng ta rốt cuộc là có ý gì? Đáng lẽ mười ngày trước đã phải phát tới Chiết Trùng phủ duyên hải rồi chứ, ngươi đi hỏi xem rốt cuộc là có ý gì?
Ngô Nguyên Nghĩa đành thở dài đi tìm Phòng Huyền Linh để hỏi về công văn.
Hoàng đế tới Ngũ Phượng lâu, tam tỉnh và ngũ bộ đều có mặt ở đường Chu Tước. Ngự sử lưỡng đài uy phong lẫm liệt đứng dọc bên đường, binh mã Thập Lục vệ với khôi giáp sáng loáng xếp thành hàng một. Trời nóng nực như thiêu như đốt còn khoác áo choàng đỏ rực, đúng là không sợ chết ngạt.
Người dân cuồng nhiệt vây kín đường Chu Tước, lầu gác hai bên thi thoảng lại vang lên quân nhạc cổ vũ lòng người. Đám công tử bột toàn bộ mặc quân phục, vờ vịt múa kiếm hát ca, đương nhiên cũng chỉ là tô đậm khí thế của đại quốc thôi. Nếu bị tống tới biên cương, bọn chó má này sẽ chạy nhanh hơn bất kỳ ai.
Hoàng cung cực kỳ yên tĩnh. Hoàng hậu, phi tử, hoàng tử, công chúa đều theo Hoàng đế tới Ngũ Phượng lâu. Trong số các nha môn, chỉ có Binh bộ là còn có người ra vào, nhưng chẳng mấy ai làm việc. Vân Diệp nằm khểnh ngủ say, thuộc hạ thì uống trà tán gẫu.
- Lão Chu, ngươi quen với Hầu gia, nói xem vì sao Hầu gia không cho chúng ta tới đường Chu Tước xem đoàn quân đầu hàng?
- Quân công của Hầu gia phần lớn là lập được ở Cao Ly. Hầu gia vốn định lập thêm công lao ở Cao Ly để từ tước Truyền Quốc Hầu được thăng thành Truyền Quốc Công, ai ngờ người Cao Ly lại đầu hàng mất, khiến tính toán của Hầu gia đổ vỡ. Từ khi chế độ được sửa đổi vào năm Trinh Quán thứ chín, không có quân công thì không được phong tước. Giờ thiên hạ không còn kẻ địch, tước vị đành dừng lại ở đây. Hầu gia là người tâm cao khí ngạo, làm sao chịu nổi đây?
- Đúng vậy, đúng vậy. Ai, nếu người Cao Ly đánh với chúng ta một trận, dù chỉ là giả vờ cũng tốt, mọi người đều có quân công. Đầu hàng thế này cũng khiến người ta căm hận, thật không biết điều chút nào.
Vân Diệp không còn tâm trạng để nghe. Tối qua bị Na Nhật Mộ quấn lấy cả đêm, nữ nhân này muốn con đến mức phát điên rồi. Trời mới biết nàng tìm đâu ra phương pháp, nhất định muốn phu quân làm theo, nói rằng làm như vậy sẽ có con. Không làm theo thì nàng khóc lóc, đành phải làm theo. Giờ thì phải ngủ bù.
Tiếng tung hô vạn tuế vang lên trên đường Chu Tước, chuông đồng thời vang lên, quấy rầy giấc mộng đẹp. Vân Diệp đã chuẩn bị trước, nhét bông vào tai, mặc kệ mọi thứ bên ngoài.
Lý Nhị vừa mới tỉnh lại sau sự ngây ngất của những tiếng tung hô, nhìn bách quan dưới thành lầu thấy thiếu vắng một cách bất thường. Tam tỉnh lục bộ vốn là số chín, giờ lại thiếu mất một phần, giảm đi nhiều uy nghi.
- Vân Diệp đang làm cái gì vậy? Một đại lễ thế này mà cũng không tham gia.
Lý Nhị quay đầu hỏi Đoàn Hồng:
- Bẩm bệ hạ, Binh bộ đang tranh thủ soạn thảo (Hải cương phòng vệ sớ) nên không tới.
Đỗ Như Hối ở bên cạnh vội trả lời thay.
- Hừm, trẫm thấy hắn cố ý. Lúc này còn chế định phương sách gì chứ, dù là công vụ khẩn cấp cũng không đến mức này. Đây là cố ý làm trẫm mất mặt.
- Bệ hạ, không thể nói như vậy. Theo như thủy sư Lĩnh Nam bẩm báo, đội thuyền của Cao Sơn Dương Tử cực kỳ to lớn, chỉ riêng chiến hạm đã không dưới bốn trăm chiếc. Khi đi qua eo biển đã tốn mất hai ngày. Lão thần cho rằng nỗi lo lắng của Vân Diệp không phải là vô cớ. Mấy vạn người tiến vào hải vực mà địch bạn chưa rõ, Binh bộ đưa ra cách đối phó không có gì là sai cả.
Lý Nhị sửng sốt:
- Mấy vạn người? Đâu ra mà đông như thế?
- Bệ hạ, không chỉ có người Oa, người Cao Ly, mà còn có cả tội phạm, quan lại bị kết tội của Đại Đường, đa số là người Thiên Trúc và người Đại Thực. Một đội thuyền như thế ngay cả lão thần cũng phải lo lắng, chẳng trách Vân hầu lại muốn tiêu diệt Cao Sơn Dương Tử.
Lý Nhị chuyển ánh mắt xuống dưới thành, nhìn Cao Ly vương, Uyên Cái Tô Văn và các huân quý Cao Ly hai tay trói sau lưng từ xa đi tới, sắc mặt biến đổi bất thường.
- Gửi hỏa tốc tám trăm dặm, lệnh Lô Thừa Khánh cẩn thận ứng phó. Nếu có sai sót thì mang đầu tới gặp trẫm.
Lý Nhị cuối cùng cũng đã lo lắng, chỉ còn biết trông cậy vào Lô Thừa Khánh.
Toàn bộ nghi thức hết sức phức tạp, nghe nói ngày mai còn phải đi bái tế Thái miếu, đọc thư đầu hàng. Vân Diệp cuối cùng cũng đã tới, một đám quan viên Binh bộ nhanh chóng đứng vào hàng ngũ trong tiếng quát tháo của ngự sử.
Uyên Cái Tô Văn khi đi qua bên cạnh Vân Diệp chắp tay nói:
- Vân huynh lâu không gặp vẫn khỏe chứ?
- Vì sao ngươi không chết? Nếu ngươi chết, ta sẽ luôn hoài niệm. Ngươi sống lại khiến ta rất thất vọng.
Vân Diệp nhìn mây trên trời, không giống như đang nói chuyện với Uyên Cái Tô Văn mà như nói chuyện với quỷ hồn.
- Xưa nay cái chết luôn là điều gian nan nhất, làm Vân huynh phải chê cười rồi.
- Thôi bỏ đi, ngươi hãy tiếp nhận phong thưởng. Uyên Cái Tô Văn mà ta từng quen biết đã chết rồi. Tối nay ta sẽ chuẩn bị bài vị để bái tế hắn, sau này chúng ta không gặp lại nữa thì tốt hơn.
Uyên Cái Tô Văn cố nặn ra một nụ cười:
- Như thế là tốt nhất. Nếu Vân huynh có thể thắp cho người đó một nén hương, Uyên Cái Tô Văn vô cùng cảm kích.
Vân Diệp gật đầu. Uyên Cái Tô Văn chắp tay, từng bước đi lên Ngũ Phượng lâu. Lên đó, hùng tâm tráng chí cả đời sẽ hóa thành tro tàn, Đường quốc sẽ không cho hắn dù chỉ một chút cơ hội để tro tàn có thể cháy lại.
Vinh Hoa thi lễ với Vân Diệp:
- Cao Ly đã thành dĩ vãng, tan biến như mây khói. Mong Vân hầu thương xót.
- Không biết các ngươi còn bao nhiêu quyền khống chế đối với Cao Sơn Dương Tử. Tốt nhất hãy mong ả ta đừng nổi điên. Nếu gây tổn hại cho Đại Đường, ta sẽ đích thân cầm quân giết sạch các ngươi.
- Cao Sơn Dương Tử chưa bao giờ là người Cao Ly, trước kia không phải, bây giờ không phải, tương lai cũng vậy. Thiếp thân đã bẩm rõ với Bệ hạ, bất kể ả ta làm gì cũng không liên quan tới bọn thiếp. Chỉ có lãnh thổ Cao Ly có chuyện thì mới liên quan tới bọn thiếp.
- Ai, ta lại phải mặc giáp chiến đấu rồi.
Vân Diệp thở dài, xoay người đi vào cửa cung.
Mọi quyền lợi liên quan đến nội dung này đều thuộc về truyen.free.