(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1174:
Vân Diệp không có thần thông rút đất như Gia Cát Lượng, cũng chẳng có cân đẩu vân bay vạn dặm của Tôn Ngộ Không, càng không có thần tốc của Ma Vân Kim Sí Âu Bằng, nên đành ngoan ngoãn chờ cơn gió đi qua.
Y tự nhủ mình đã không hề lười biếng, từ lúc phát hiện vấn đề cho đến khi cảm nhận được nguy cơ, y không phí hoài một giây nào. Khi rời đi, ngay cả thê thiếp cũng chẳng kịp an ủi đôi lời. Nếu như thế mà vẫn không cứu được Thủy sư Lĩnh Nam, Vân Diệp cũng thấy không thẹn với lòng mình.
Phùng Áng cũng phát hiện ra vấn đề, sau khi hỏa tốc báo tin hạm đội của Cao Sơn Dương Tử đã tách ra, liền lập tức dẫn ba nghìn binh mã theo đường bộ tiến về Tuyền Châu.
Tuyền Châu nằm trong địa phận quản lý của ông, hai vùng cách nhau một nghìn năm trăm dặm, lại phần lớn là đường núi hiểm trở, nhưng ông vẫn bất chấp, sai mỗi thám báo mang ba thớt ngựa để truyền tin tới Tuyền Châu.
Sau khi biết tin, Lý An Lan lập tức phái ba chiếc thuyền tới Trảo Oa để nhắc nhở Hầu Kiệt cẩn thận ứng phó. Khi đi qua đảo Con Cua, họ không hề hay biết rằng phía sau đảo có một chiếc thuyền lớn, lại còn là Ngũ Nha đại hạm.
Chuyến này, Cầu Nhiệm Khách thông qua Lý Tịnh mà kiếm được ba chiếc nỏ tám trâu thật sự, còn mạo hiểm lấy trộm từ Chiết Trùng phủ cho ông ta một ít thuốc nổ. Hòa thượng Đại Minh Tự chẳng biết tìm đâu ra bản vẽ chiến hạm hiện hành của Thủy sư Lĩnh Nam. Có thể nói, chuyến đi này Cầu Nhiệm Khách đã thu hoạch lớn.
- Trọng Kiên, lần này Thủy sư Lĩnh Nam gặp đại họa rồi. Cao Sơn Dương Tử quá đỗi tự đại, suốt ngày la hét muốn xưng bá biển khơi. Lão phu không tin ả ta sẽ đầu hàng. Ngay cả chúng ta còn chẳng có ý đầu hàng, huống hồ Cao Sơn Dương Tử đang được thời được thế, cớ gì phải đầu hàng?
- Ta cũng không tin. Lão Hồ à, chúng ta và Cao Sơn Dương Tử không khác nhau là bao, đều quen tự do tự tại rồi, ai mà chịu được quản thúc? Đại ca ta cũng từng thuyết phục, bảo ta gia nhập thủy quân Đại Đường. Ta nghĩ thành ý của đại ca đáng tin hơn những kẻ không liên quan khác. Cao Sơn Dương Tử lại đem vận mệnh của mình giao vào tay người Đường ư? Nằm mơ! Ả ta mà không nhân cơ hội Vân Diệp bị điều đi, chơi Thủy sư Lĩnh Nam một vố mới là lạ.
Hồ Đồng Hải nhìn ba chiếc thuyền đang đi xa dần: - Có nên báo tin cho họ một tiếng không? Nếu có ân tình này, Vân Diệp cho dù quay về, cũng phải đền đáp chúng ta.
Cầu Nhiệm Khách lấy làm lạ hỏi: - Ông chưa nếm đủ khổ sở vì tên Vương Bát Đản đó hay sao? Y chỉ bắt chúng ta ném đến hoang đảo xa xôi hơn thôi, thế mà y còn nói đó là trả lại ân tình, không giết đã là ân điển lớn nhất rồi. Mẹ kiếp! Lão tử sống trên đảo gần một năm, ăn cá đến buồn nôn, không muốn nạp mạng nữa đâu! Không diệt ba chiếc thuyền đó đã là nể mặt đại ca ta lắm rồi.
- Thủy sư Lĩnh Nam gặp họa, đối với chúng ta mà nói, là chuyện tốt. Cứ để bọn chúng và Cao Sơn Dương Tử đánh nhau vỡ đầu ra. Vân Diệp nếu muốn gây dựng lại Thủy sư Lĩnh Nam, ít nhất cũng phải mất ba năm. Trong thời gian đó, Cao Sơn Dương Tử sẽ ra sức cướp bóc để khôi phục nguyên khí. Ha ha ha, khi ấy, biển khơi chẳng phải do chúng ta định đoạt hay sao?
- Vũng nước đục này chúng ta không nên xen vào, cứ khoanh tay ngồi nhìn. Nếu như có thể thừa cơ giết Cao Sơn Dương Tử, thì ngày tháng tốt đẹp của chúng ta sẽ đến.
- Đáng tiếc, huynh đệ của chúng ta không ở vùng biển này. Nếu không, chúng ta nhất định sẽ khai thác chiến quả tối đa.
Hồ Đồng Hải tiếc nuối, đấm mạnh lên vách đá: - Có chúng ta là đủ rồi, như thế mới không ai biết được. Lão Hồ, nhìn hòn đảo này mà xem, bị Vân Diệp biến thành địa ngục trần gian. Những năm qua không ít huynh đệ của chúng ta bị y xiên cọc cắm ở đây. Điều đó chứng tỏ, y sẽ không nể mặt bất kỳ ai cả. Thủy sư Lĩnh Nam nổi tiếng hùng mạnh, nếu cần thiết chúng ta phải giúp Cao Sơn Dương Tử một tay. Chúng ta sẽ không ra ngoài eo biển nữa, cứ ở vùng biển này đợi thôi. Bất kể thế nào, Cao Sơn Dương Tử cũng phải rút lui. Bằng không, đợi tới khi ba chiếc Công Chúa, Thừa Càn, Thanh Tước tới thì sẽ là ngày tàn của ả ta.
Cùng lúc đó, tại Trường An lại vô cùng yên tĩnh. Lý Nhị đang đánh dấu lên bản đồ, khoanh vùng các đô hộ phủ An Đông, An Tây, An Nam, An Bắc, Bắc Đình. Đặc biệt, An Tây và Bắc Đình được khoanh đỏ.
Đây là một bức bình phong lớn, bên trên không có đồ trang trí cầu kỳ, chỉ có duy nhất bức Giang Sơn Đồ. Lý Nhị lẩm bẩm một mình: - Tiểu tử, ngươi phải tới Bắc Đình thôi. Xa Tị Khả Hãn có vẻ không cam tâm thất bại, An Tây cũng chẳng yên ổn. Quách Hiếu Khác tuy dũng mãnh, nhưng lại thiếu tầm nhìn đại cục, khiến trẫm đau đầu.
Dương Phi xách một giỏ thức ăn đi vào, bên trong toàn là hoa quả tươi rói. Lý Nhị cầm một chùm nho, trách yêu: - Tuổi nàng cũng không còn trẻ nữa, phải chú ý tĩnh dưỡng mới đúng, lại còn đi trồng rau quả. Nghe nói nàng còn muốn tiếp tục mở rộng phòng ấm? Thế thì nàng cứ bao luôn chuyện rau quả trong cung đi cho xong.
Dương Phi cười nói: - Thiếp thân không có bản lĩnh như Trường Tôn tỷ tỷ, chỉ có thể quản lý chút rau quả này thôi. Bệ hạ không biết đó thôi, từ khi thiếp thân làm việc này, thiếp thấy khỏe hơn nhiều. Hiện giờ, Trường Tôn tỷ tỷ rảnh rỗi cũng thích tới chơi. Cây nho này do tỷ ấy đào từ Vân gia đấy, Bệ hạ xem, quả nho to hơn của nhà khác nhiều không?
Lý Nhị quan sát kỹ Dương Phi, thấy thần sắc bà đúng là tốt hơn trước rất nhiều, hồng hào khỏe khoắn, không còn thở dốc khi đi vài bước như trước kia nữa. Liền bỏ chùm nho xuống, thô bạo kéo Dương Phi vào lòng. Hai tay sờ soạng khắp người, khiến Dương Phi toàn thân rạo rực. Bà không chút khách khí gạt tay ông ra, cười nói: - Thiếp đã già rồi, Bệ hạ vẫn như thế. Để đám phi tần trẻ nhìn thấy thì lại cười cho.
- Ai dám cười? Ai dám? Trẫm xé miệng ả ta!
Trường Tôn thị cười tủm tỉm từ gian trong đi ra, tay cầm một xấp thư dày, trêu ghẹo Dương Phi. Dương Phi đẩy Lý Nhị ra, đỏ mặt đứng dậy nói: - Tỷ cũng là đồ ác bá, cùng Bệ hạ ức hiếp muội. Muội tránh đi là được, trong này có khế mà tỷ rất thích đấy. Nói xong, bà liền đi ra ngoài. Xưa nay, bà luôn tránh xa chuyện triều chính.
- Quan Âm tỷ sao thế? Hôm nay trẫm đã xử lý xong công việc rồi, đâu ra thứ này đây?
Lý Nhị kéo Dương Phi lại, hỏi: - Đây không phải chuyện triều chính, mà là thư của Vân Diệp viết. Thiếp thấy Bệ hạ nên xem nên đã mang tới. Tên tiểu tử này hoặc bặt vô âm tín, hoặc là gửi liền một lúc rất nhiều thư. Thiếp xem xong mới biết y định gây dựng lại Thủy sư Lĩnh Nam. Xem ra y cho rằng Thủy sư Lĩnh Nam không tránh khỏi tai họa rồi.
Đây là chuyện nhà, Dương Phi không tránh mặt.
Lý Nhị đứng dậy, đi tới nhìn phần dưới tấm bình phong: - Nữ nhân này thực sự to gan đến thế sao? Nếu ả ta dám tập kích Thủy sư Lĩnh Nam, chắc chắn là tự tìm đường chết. Trẫm tin Lô Thừa Khánh có thể cấu kết với ả để kiếm tiền, nhưng tuyệt đối không thể phản bội trẫm. Ông ta là tướng lĩnh xuất thân từ sông nước, lẽ nào lại không làm gì được một ả hải tặc, đến mức khiến Vân Diệp phải tính chuyện gây dựng lại Thủy sư Lĩnh Nam? Chẳng lẽ Lô Thừa Khánh lại vô dụng đến mức đó?
Trường Tôn thị khẽ nhíu mày: - Vân Diệp không nói dối. Y đã nói thế thì nhất định phải có lý. Bệ hạ cứ nhìn tốc độ hành quân của y thì sẽ rõ. Mùng bốn còn ở Nam Trịnh, mùng tám đã tới Hạ Khẩu, mùng chín tới Hòa Châu, mười hai đã tới Dương Châu. Một phong thư mà phải chia làm bốn lần mới viết xong, có thể thấy hành trình vội vã đến mức nào. Tốc độ hành quân này có thể nói là xưa nay chưa từng có.
Lý Nhị nhận lấy thư trong tay Trường Tôn thị, lật xem vài tờ rồi gãi đầu nói: - Tấu chương của Lô Thừa Khánh lại không nói như vậy. Ông ta nói đã chuẩn bị cực kỳ đầy đủ, đảm bảo với trẫm rằng sẽ không có sơ suất nào. Lo lắng của Vân Diệp từ đâu mà ra? Chẳng lẽ nữ nhân đó lại lợi hại đến v��y sao?
Nghi vấn của Lý Nhị định sẵn sẽ chưa có lời giải đáp. Lô Thừa Khánh hiện đang nóng lòng đợi trời tối. Cao Sơn Dương Tử sẽ tới dự tiệc, bái thiếp đã đưa đi. Quản gia về báo, Cao Sơn Dương Tử trả lời rằng nhất định sẽ tới đúng giờ. Nếu như tiệc không có ca vũ, ả ta sẽ để thị nữ của mình biểu diễn, vì Đại tướng quân mà diễn lại Thiên Ma Vũ. Nghe tới Thiên Ma Vũ, Lô Thừa Khánh liền cảm thấy khô nóng, bứt rứt không yên.
Truyen.free giữ bản quyền dịch thuật cho nội dung này.