(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1175:
Một chiếc thuyền nhỏ chở theo chín giai nhân đội mũ che mặt cập bến. Hai thiếu niên thanh tú vận phục sức Oa quốc buộc dây neo vào soái thuyền của Thủy sư Lĩnh Nam.
Người khác tặc lưỡi, ngay cả Ngũ Lễ Tư mã cũng cho rằng việc này chẳng hại gì. Đàn ông chinh phục phụ nữ không phải trên chiến trường, mà là trên giường, điều đó càng ngọt ngào hơn. Hành động của Lô tướng quân l�� vì lợi ích của Đại Đường.
Lúc này, trên mặt nước không chỉ có riêng chiếc thuyền đó, mà tàu thuyền tấp nập khắp nơi. Hôm nay là ngày Thủy sư Lĩnh Nam nhận tiếp tế. Dân phu trên các thuyền liên tục chuyển rau củ, thịt thà lên quân hạm. Quan phủ, nhằm vỗ về đám hải tặc dị quốc, đã chuẩn bị một loại rượu đặc biệt, đựng trong ống trúc và trao tận tay từng tên hải tặc. Một thuyền trưởng mở ra uống thử một ngụm, liền nhổ phì, đoạn quay sang mắng đám hải tặc:
- Mẹ nó, thứ này là nước tiểu ngựa!
Quan viên mặc áo bào xanh đứng ở bến tàu không ngừng chỉ huy từng chiếc thuyền cập sát chiến hạm, để chúng thuận lợi nhận đồ tiếp tế. Trên chiến hạm cũng có một số hàng hóa cần đưa lên bờ, chẳng hạn như những món đồ Lô Đại tướng quân mới nhận.
Tuyền Châu là một cảng lớn, cảnh tấp nập như vậy cũng chẳng là gì. Thi thoảng vẫn xảy ra một vài sai sót, ví dụ một dân phu phát hiện ra rằng, họ đã vô ý nhầm nước sạch thành dầu hỏa, và số dầu này lại được chuyển cho những chiếc thuyền tồi tàn.
Quan viên đó khiêm tốn tiếp thu ý kiến của dân phu. Sai sót này không phải chưa từng xảy ra trước đây, cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Vị quan viên dứt khoát muốn trọng thưởng cho người dân phu, còn đích thân dẫn hắn đi nhận thưởng.
Không lâu sau, vị quan viên kia quay về, tươi cười nói với các dân phu khác rằng: Vương Lực, vì phát hiện ra sai sót, đã được thưởng cho về sớm. Số dầu hỏa trên những chiếc thuyền tồi tàn kia cũng phải vận chuyển về, nhưng vì chúng là hải tặc, nên chúng phải tự vận chuyển, không cần mọi người phải tốn sức.
Mọi người đều vui vẻ. Con người ta, chỉ cần có kẻ xui xẻo hơn mình là đủ mãn nguyện rồi.
Vị quan viên lên thuyền, lớn tiếng quát tháo người Oa. Người Oa cúi đầu không dám tranh cãi, đó là chuyện thường tình. Điều duy nhất họ không biết là, vị quan viên kia cũng là người Oa, là sứ giả năm xưa Cao Sơn Dương Tử đưa đến Đại Đường. Qua nhiều năm rèn giũa, họ giờ đây, ngoại trừ không được làm quan chủ quản, thì chẳng khác gì người Đường.
- Tần Nguyên tiên sinh, sau đợt tập kích này, xin tiên sinh hãy đi cùng chúng tôi. Ở lại đây không còn an toàn nữa. Công chúa đã dặn dò nhiều lần rằng tiên sinh là nhân tài hiếm có, không thể tuẫn táng vì cuộc chiến này.
- Quỷ Trùng, ta tuy làm quan ở Đại Đường, nhưng lòng ta chưa bao giờ quên nơi mình sinh ra. Ta không hiểu vì sao lần này các ngươi lại hành động lỗ mãng đến thế. Thủy sư Lĩnh Nam không đáng để công chúa phải mạo hiểm. Dù có thành công mà công chúa phải bỏ mạng thì cũng không đáng. Quốc gia cần người tài trí siêu quần như công chúa phò tá. Đem sinh mạng ra đổi lấy thắng lợi này, ta e rằng thắng cũng là bại.
- Công chúa còn không tiếc mạng sống của mình, thì sinh mạng của ta nào còn đáng quý trọng gì nữa. Xin hãy nói với công chúa, ta sẽ ở thiên quốc chúc công chúa thắng lợi.
Quỷ Trùng định giữ Tần Nguyên lại, nhưng khi nghe ông quát: "Hỗn xược!", liền lập tức quỳ xuống, nhìn Tần Nguyên rời đi.
Tần Nguyên về đến nhà, nói với người vợ Oa quốc của mình:
- Sinh mệnh của ta đã tận rồi, nàng có định đi theo ta không? Nếu không, cái chờ đợi nàng sẽ là sự sỉ nhục vô cùng vô tận.
Người vợ của ông, vốn ăn vận hoàn toàn theo kiểu Đường, nghe trượng phu nói vậy liền gật đầu. Đột nhiên, nàng kinh hãi, lấy thân mình che chắn lối vào nhà trong, run rẩy nói:
- Thiếp sẽ đi với chàng, nhưng con thì không được.
Tần Nguyên bật cười, nắm tay vợ, nói nhỏ:
- Con của chúng ta đương nhiên không thể chết. Chúng ta là người Oa nên không thể sống được nữa. Nhưng Trường Điền tiên sinh là người Đường, con chúng ta sẽ được tiên sinh đón đi, mang theo tên người Đường mà sống tiếp. Nàng nghe kìa, tiên sinh đã tới rồi.
Một nam tử gầy gò, râu dài, mở cửa nhà Tần Nguyên, chẳng nói chẳng rằng bế hai đứa bé đi. Vợ chồng Tần Nguyên đứng ở cửa nhìn xe ngựa đi xa dần, rồi nắm tay nhau quay vào nhà.
Vợ chồng Tần Nguyên coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Thành Cửu lại đang mở to mắt giữa bóng đêm nhìn lên bầu trời. Hắn không thể tới gần hơn nữa, đây đã là giới hạn. Những thuyền tuần tra của Thủy sư Lĩnh Nam đúng giờ lướt qua trước mắt hắn, gần như không lệch một tích tắc.
Hôm nay, bầu trời bị mây đen phủ kín. Lúc thủy triều lên sẽ là thời điểm hành động. Những hải tặc tinh nhuệ nhất đều đang chờ phía sau hắn, chắc chắn sẽ giáng đòn cuối cùng vào Thủy sư Lĩnh Nam.
Lô Thừa Khánh đã ngà ngà say, một mỹ nhân tựa ngọc đang nằm trong lòng ông ta. Dù không phải Cao Sơn Dương Tử nhưng lại giống y hệt, nũng nịu mời rượu. Làm sao có thể phụ ân tình của giai nhân? Lô Thừa Khánh không chỉ nhận chén rượu mà còn chiếm luôn cánh môi của nàng.
Thở ra một hơi rượu nồng, Lô Thừa Khánh chỉ vào Cao Sơn Dương Tử nói:
- Phu nhân, ta đã dốc một tấm lòng thành, vì sao phu nhân lại lạnh nhạt đến thế?
Cao Sơn Dương Tử cười duyên, đáp:
- Xưa nay đàn ông đều bạc bẽo. Bọn thiếp là phận nữ nhi, chỉ biết bảo sao nghe vậy. Thứ đã có được rồi sẽ chẳng còn đáng giá nữa. Đến nay, thành ý của ngài vẫn chỉ là lời nói suông thôi. Chẳng lẽ Đại tướng quân cho rằng thiếp thân là kẻ nữ tử vô tri, chỉ vài lời ngon ngọt của ngài là sẽ tự dâng mình lên giường?
Trong chớp mắt, men say tựa hồ biến mất. Lô Thừa Khánh đẩy Tú Mỹ trong lòng ra, rồi đi tới chiếc rương khóa kín, lấy ra một hộp gỗ đàn hương. Đặt trước mặt Cao Sơn Dương Tử, nói:
- Đây là thành ý của ta, bên trong còn có sự đảm bảo của các quý nhân ở thành Trường An. Không biết như vậy đã đủ chưa?
- Nếu là châu báu thì thôi đi. Thiếp thân cũng đã thấy vài món tương tự rồi, sẽ không bị nó mê hoặc đâu.
Lô Thừa Khánh ngồi thẳng dậy, nghiêm nghị nói:
- Bên trong là lệnh bài của bảy gia tộc lớn trong kinh thành. Có nó, phu nhân có thể tiếp quản toàn bộ đường dây làm ăn của bảy gia tộc này tại Lĩnh Nam. Đây là chuyện ta đã ra sức thúc đẩy, mọi người đã thương lượng kỹ lưỡng và đạt được sự nhất trí. Từ nay về sau, phu nhân sẽ là đại chưởng quỹ của bảy gia tộc. Phu nhân có thể mặc sức dẫn đội thuyền tung hoành trên biển. Tuy nhiên, quy mô không được quá năm nghìn người. Eo biển chỉ mở cửa lần này, tuyệt đối sẽ không có lần sau. Nếu phu nhân gặp nạn, có thể lui vào eo biển để nghỉ ngơi, chỉnh đốn. Nhưng tuyệt đối không được vượt qua. Đây là giới hạn không thể thương lượng.
- Nếu phu nhân có yêu cầu về tiền tài, chúng ta có thể tiếp tục thương lượng. Sau này, phu nhân có thể tới Cao Ly, Oa quốc hoặc Ky My Châu sinh sống. Bọn ta có thể sắp xếp cho phu nhân phú quý cả đời. Chỉ có điều, lãnh thổ Đại Đường thì không được vào?
Cao Sơn Dương Tử biến sắc hỏi.
- Phu nhân đã nghĩ quá nhiều rồi. Có lẽ phu nhân vẫn chưa hiểu rằng, để được sắp xếp vào vị trí này, ta đã phải hy sinh lớn đến mức nào. Vân Diệp khó đối phó ra sao, phu nhân cũng biết rõ. Bọn ta đã phải từ bỏ chức Binh bộ Thượng thư mới cứu được phu nhân khỏi tình cảnh dầu sôi lửa bỏng đó.
- Cứu ta khỏi dầu sôi lửa bỏng?
Cao Sơn Dương Tử nói từng chữ một.
Lô Thừa Khánh lại lấy ra một tấm bản đồ bố trí quân sự từ trong rương:
- Phu nhân hãy xem kỹ đây. Đây là bản đồ bố trí binh lực nhằm tiêu diệt hải tặc của Vân Diệp. Phu nhân tưởng cứ tồn tại ngoài biển là có thể bình an vô sự sao?
Cao Sơn Dương Tử nhìn tấm bản đồ trong tay, thở dài thườn thượt, rồi quỳ xuống bái tạ Lô Thừa Khánh. Nếu làm theo bố trí này, thế lực của nàng sẽ bị đánh tan tác, muốn quật khởi thì đành đợi kiếp sau.
Lô Thừa Khánh đỡ Cao Sơn Dương Tử đứng dậy, tay ông ta tự nhiên đặt lên eo nàng. Ông ta phẩy nhẹ ngón tay, các thị vệ thân cận liền lui ra ngoài. Cao Sơn Dương Tử cũng phẩy tay. Trừ Tú Mỹ, các thị nữ khác đều khom người lui ra ngoài.
Lô Thừa Khánh cười dài, bế xốc Cao Sơn Dương Tử đi thẳng về phía giường. Ông ta đã đợi khoảnh khắc này từ lâu rồi.
Tú Mỹ khẽ nói:
- Công chúa điện hạ vẫn còn là trinh nữ, mong Đại tướng quân rủ lòng thương xót.
- Tất nhiên rồi, Lô mỗ đây đâu phải kẻ vùi hoa bẻ cành, dĩ nhiên sẽ chu đáo. Có điều, với ngươi thì đâu cần phải thế, phải không? Ha ha ha...
Bản biên tập này được thực hiện và sở hữu bản quyền bởi truyen.free.