Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1177:

Lúc đầu, trong cảnh hỗn loạn, một tên hải tặc có thể địch hai quân binh. Nhưng khi quân binh trấn tĩnh trở lại, cán cân trận chiến dần nghiêng về phía họ.

Thuyền trưởng và giáo úy dốc sức tập hợp binh lính, lần lượt làm chủ chiếc thuyền thứ nhất, rồi đến chiếc thuyền thứ hai. Khi Cao Sơn Dương Tử đặt chân lên đất liền, cục diện chiến sự đã hoàn toàn xoay chuyển.

Thành Cửu nhắm mắt lại. Nếu hạm đội của mình có thể đột kích kịp thời, lúc này thủy sư Lĩnh Nam hẳn đã phải chịu thất bại. Tiếng tù và trầm hùng vang vọng trên mặt biển báo hiệu viện binh đã tới. Quân binh nghe tiếng, sĩ khí tăng vọt, chiến đấu càng thêm hăng, khiến hải tặc bắt đầu thất thế.

Lô Thừa Khánh nằm trên cáng, được hai tên hải tặc khiêng đi. Toàn thân ông ta rách nát như con búp bê vải, nhưng ánh mắt vẫn chớp không ngừng, cho thấy ông ta vẫn kiên cường bám trụ sự sống.

Tuyền Châu vốn là một thành lớn, với một nghìn phủ binh được giao trọng trách phòng ngự hải cảng. Lần này, khi nghe tin biệt đội bị tập kích, phản ứng đầu tiên của họ là xin xuất binh.

Phủ binh là những người lính thời chiến, khi không có chiến sự thì làm nông. Lần cuối cùng Tuyền Châu đối mặt với chiến sự đã là chuyện của cả trăm năm trước; ngay cả khi Đại Đường lập quốc, khói lửa chiến tranh cũng chẳng lan tới nơi này. Lúc đó, thứ sử cực kỳ sáng suốt, chỉ cần thay cờ một cái là đã ngăn được quân Đường ở ngoài thành.

Nếu một nghìn phủ binh này thuộc về Quan Trung, có lẽ thứ sử đã nghĩ đến việc tiến công thay vì phòng ngự. Đáng tiếc, phương Nam đã trăm năm không có chiến sự. Khi hải tặc ùn ùn kéo tới, dù giáo úy rút đao hô xung phong, nhưng khi ngã xuống, hắn chỉ có một mình.

Tuyền Châu nhanh chóng trở thành thiên đường của hải tặc, nơi chúng cướp bóc, đốt phá. Gian dâm là điều chúng rất muốn thực hiện, nhưng Cao Sơn Dương Tử không cho chúng thời gian. Ả muốn gom toàn bộ người Tuyền Châu lại, bởi đám người này là hy vọng duy nhất của ả.

– Công chúa, làm thế là vô ích. Đường luật quy định quân đội không chấp nhận uy hiếp: chủ tướng bị bắt thì phó tướng thay thế, phó tướng bị bắt thì đô úy lên thay. Uy hiếp bọn chúng là vô dụng, huống chi đối diện là Vân Diệp, một kẻ cực kỳ hung ác.

Thành Cửu, Quỷ Trùng cùng đám đầu mục hải tặc đều vô cùng lo lắng, chỉ riêng Cao Sơn Dương Tử vẫn bình thản mỉm cười:

– Cho nên ta mới bảo các ngươi bắt bách tính. Ta muốn xem liệu bọn chúng có dám bất chấp mạng người không? Quỷ Trùng, chúng ta đã lấy được r��t nhiều dầu hỏa, hãy rưới lên người họ. Trời đã sáng, Vân Diệp hẳn cũng đã tới rồi.

Khi chiến sự ở hải cảng lắng xuống, trời cũng đã sáng hẳn. Ngọn lửa trên các chiến hạm đã được dập tắt, mặt biển nổi lềnh bềnh xác chết và những mảnh gỗ vụn. Một số chiến hạm không thể cứu vãn đã bị thuốc nổ làm nổ tan tành, một số khác do thuyền trưởng tuyệt vọng tự đốt. Vì thế, những mảnh gỗ vụn phủ kín dày đặc trên mặt biển.

Hôm qua cảng Tuyền Châu còn buồm giăng như rừng, nay khắp nơi là những vết thương tích. Một số thuyền vẫn còn bốc khói, khiến bầu trời nhuốm màu xám xịt.

Chiếc Đại Đế gạt bỏ những xác thuyền, chậm rãi tiến vào cảng. Vân Diệp đứng trên sàn thuyền, vuốt nhẹ ngón tay, nhìn hải cảng tan hoang. Lưu Nhân Nguyện rưng rưng nước mắt. Những người còn lại đứng trên sàn thuyền, nhìn phần còn lại của hạm đội vô địch thiên hạ đang chìm trong tan hoang. Quân binh thủy sư Lĩnh Nam sống sót, khi nhìn thấy cờ chữ Vân, đều quỳ xuống khóc thảm thiết.

Chết ít nhất ba thành, còn thê thảm hơn cả lần đi Cao Ly lấy hài cốt. Thế nhưng, tổn thất này còn tốt hơn cả dự liệu của y.

Vân Diệp thả một chiếc thuyền nhỏ xuống, rồi bước xuống, nói với ba người Bàng Ngọc Hải đang khóc nức nở:

– Thống kê lại thủy sư Lĩnh Nam, tối nay ta muốn thấy báo cáo tổn thất.

Tên phó tướng của Lô Thừa Khánh không chết, hắn thiếu một cánh tay, đang quỳ trên thuyền đợi Vân Diệp xử lý. Quỳ cùng hắn còn có mười sáu Ngũ Lễ Tư Mã và hơn trăm các giáo úy lớn nhỏ khác.

Vân Diệp bước lên thuyền rất cẩn thận, như sợ đôi giày mới sẽ bị tro than làm bẩn, còn rút khăn tay phủi đi lớp bụi dính trên giày. Y nhìn đám người đang quỳ trên sàn thuyền, rồi bước tới bên tên phó tướng, hỏi:

– Sao ngươi còn sống? Lô Thừa Khánh đâu? Có phải ông ta cũng còn sống?

Sau đó, y nhìn những thi thể nổi lềnh bềnh xung quanh:

– Sao kẻ đáng chết thì không chết, không đáng chết lại chết sạch?

– Vân hầu, đại tướng quân đã rơi vào tay địch, xin Vân hầu ra tay cứu viện. Còn mạt tướng, sẽ chết ngay bây giờ.

Tên phó tướng khấu đầu ba cái, rồi rút một con dao ra đâm vào huyệt thái dương. Là võ tướng, hắn biết cách chết như thế nào là nhanh nhất.

Vân Diệp không thèm để ý tới hắn, mà quay sang vỗ vai một tên Ngũ Lễ Tư Mã khác:

– Ngươi phụ trách giám sát, vậy hãy nói cho ta biết, ngươi phải chịu trừng phạt ra sao mới xứng đáng với vong linh các huynh đệ đang trôi nổi trên biển?

– Ta biết chỉnh đốn quân kỷ vào lúc này không thích hợp, nhưng ta lo những huynh đệ chết oan dưới biển sẽ oán hận. Ngươi có nghe thấy tiếng kêu gào của họ không?

Ngũ Lễ Tư Mã mặt tái nhợt, ấp úng hồi lâu mới đáp:

– Hạ quan không thể sống được nữa, nhưng quyền xử phạt hạ quan không nằm trong tay Vân hầu. Hạ quan cần được áp giải lên kinh để bệ hạ xử lý.

Vân Diệp rút đao ra, vung một vòng, chém bay đầu hắn. Máu vọt tung tóe vào mặt Vân Diệp. Y vứt đao đi, hét lớn vào mặt đám quan quân đang quỳ trên thuyền:

– Đây là thủy sư Lĩnh Nam bách chiến bách thắng sao? Ai đã cho phép các ngươi tùy tiện sắp xếp người lên thuyền? Ai cho phép các ngươi tùy tiện nhận đồ ăn từ bên ngoài? Ai nói rằng khi vào cảng, quân hạm có thể đậu chật ních như thế này?

– Nói cho ta biết, quy củ của thủy sư Lĩnh Nam đã bị sửa đổi từ bao giờ? Ai nói đại tướng quân có thể tùy tiện sửa đổi điều lệ? Các ngươi cho ta biết, ai sẽ gánh được trách nhiệm này đây?

– Là Lô Thừa Khánh, hay là tên Ngũ Lễ Tư Mã vừa bị ta chém? Hay là lũ ngu xuẩn các ngươi? Cao Sơn Dương Tử đang ở trên bờ, bắt hơn vạn người định uy hiếp ta, các ngươi nói xem ta có nên đồng ý hay không?

– Con mẹ nó, lúc này các ngươi còn dám nói với lão tử về quyền xử phạt ư? Khi làm hỏng quân kỷ thì các ngươi đang làm cái gì? Cho các ngươi biết, lão tử không những giết các ngươi, mà người nhà các ngươi cũng không tha.

– Mấy năm trước đã quá ưu đãi các ngươi rồi, kẻ nào kẻ nấy đều dùng lỗ đít thay cho mắt! Giờ nhìn xem, bị một nữ nhân và một đám hải tặc làm biến thành ra cái gì rồi? Con mẹ các ngươi sao không chiến tử cho hết đi, để lão tử viết báo cáo cũng sẽ đẹp hơn một chút!

– Biết lão tử tới đây làm gì không? Là để cứu mạng chó má của các ngươi đó! Hai tháng qua, lão tử đi hơn vạn dặm đường, đi ngày đi đêm không ngừng nghỉ mà vẫn chậm mất một bước!

Vân Diệp không nhịn được nữa, nước mắt tuôn rơi như suối. Đám quan quân lớn nhỏ cũng gào khóc, không ngừng đập đầu xuống sàn thuyền. Những người chết đều là huynh đệ, chỉ vì sự sơ suất nhất thời của mình, vì thói quen tuân lệnh cấp trên, mà dẫn đến tai họa hôm nay.

Vân Diệp khóc một hồi rồi ngừng, y gõ vào mạn thuyền, hạ lệnh:

– Chọn năm nghìn người có sức chiến đấu theo ta lên bờ. Số còn lại vớt thi thể huynh đệ, không được để thiếu sót một ai.

Lập uy không thể thái quá, chém một hai kẻ cầm đầu là đủ rồi.

Cao Sơn Dương Tử vẫn còn ở trên bờ. Nữ nhân này nắm đúng điểm yếu của mình, không lao đầu vào chiếc Đại Đế mà lại đi bắt con tin. Vân Diệp rất mong đầu óc nữ nhân này hỏng mất mà đi bắt quan viên uy hiếp mình, nếu thế y có thể hạ lệnh tấn công không chút do dự.

Giờ thì khó xử rồi. Ả bắt bách tính. Nếu là tướng quân khác, trong tình huống thế này, họ cứ tấn công rồi xem thương vong của bách tính là tổn thất chiến đấu. Sau đó, quan phủ sẽ ra mặt phủ tuất, chỉ cần diệt được hải tặc là công lớn.

Vân Diệp không làm được điều đó. Lúc này, y chỉ đành tính bước nào hay bước ấy. Đám phủ binh chó má này làm cái gì không biết, xong chuyện y sẽ tìm đám vương bát đản đó mà tính sổ.

Cao Sơn Dương Tử ngồi trong tòa lầu cao g��n đường lớn. Nơi này địa thế rất tốt, tầm nhìn rộng, từ rất xa đã có thể nhìn thấy cờ của Vân Diệp. Khi ả thấy vô số giáp binh từ thuyền đổ bộ lên bờ, liền hít sâu một hơi. Đây chính là lúc khảo nghiệm xem Vân Diệp có phải là một tướng quân thuần túy hay không.

Truyện này được chuyển ngữ bởi truyen.free, nơi khơi nguồn cảm hứng cho từng dòng chữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free