Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1186:

Thấy lão phu nhân nhọc nhằn xách buồng chuối, Vân Diệp định đỡ lấy, nhưng bà xua tay từ chối: – Không sao đâu, lão thân quen việc này rồi. Giờ thân phận ngươi đã khác, đừng động tay chân vào mấy việc này. Hầu gia đã nhận đủ ân huệ của ngươi rồi, sau này đừng bận tâm nữa. – Thím biết hôm nay ngươi sẽ đến nên đặc biệt làm thịt một con gà, giờ cũng hầm gần xong rồi, về nhà ăn cơm thôi.

Vân Diệp không cố chấp. Tự lực cánh sinh là chút kiêu hãnh còn sót lại của lão phu nhân, y không muốn làm tổn hại. Thế là, hai người vừa trò chuyện vui vẻ vừa đi vào thôn.

Mông Na đang bê bát lớn ăn cơm, thấy Vân Diệp đến liền hoan hô một tiếng, đặt bát xuống, vội vã sờ soạng ống tay áo y, miệng không ngừng thúc giục: – Mang đến chưa? Lấy ra đi? Nó ở đâu? – Những thứ cô muốn đều ở trong xe phía sau, không phải trên người ta. Ta làm sao mà chứa nổi cái cối xay chứ? Cô rõ ràng là cố ý sàm sỡ ta.

Vân Diệp bức xúc nói. Hầu phu nhân thấy vậy bật cười vui vẻ. Hiếm khi Vân Diệp lại có lúc đành bó tay như thế này. Vân Diệp giải thích thêm: – Từ khi nhìn thấy cối xay nước ở Trường An, Mông Na đã luôn muốn lắp một cái cho trại. Cô ấy bảo trong trại toàn phụ nữ, xay gạo giã gạo rất vất vả, thế là viết thư nhờ tiểu chất mang đến một cái. May mà là tiểu chất đây chứ người khác thì tức chết mất. Ung Châu đâu thiếu thợ đá, lại còn muốn mang từ tận Trường An tới, chẳng biết phải mệt chết bao nhiêu trâu ngựa nữa.

Mông Na không thèm để ý đến Vân Diệp, nhảy tưng tưng như đứa trẻ con chạy đến đội xe. Nàng đã mong có chiếc cối xay này từ lâu lắm rồi, chẳng cần động tay vẫn có thể xay ra thứ bột trắng xóa mịn màng. – Thứ này ở đây thực ra không có ích lợi mấy, vì người dân ở đây đều ăn gạo, không ăn mì. Thế nhưng cũng tốt, có cối xay có thể nghiền chuối tiêu thành bột, trộn thêm bột gạo thì rất ngon miệng.

Giờ đây Hầu phu nhân không còn dáng vẻ quý phụ năm xưa, mà đã hoàn toàn là một nông phụ chất phác. Có thể nhanh chóng thay đổi quan niệm sống của mình như vậy thì dù trong hoàn cảnh nào bà cũng có thể sống tốt. – Kiệt Nhi đã thành thân rồi, gần đây có thư báo con dâu đã mang thai, người cũng đã đón về. Thế là tốt rồi, lão thân cứ lo nó mãi nhung nhớ Tiểu Vũ mà không chịu lập gia đình. – Khi ngươi đi, hãy mang theo Phượng nương. Chúng ta không thể về kinh, nhưng Phượng nương thì được. Cứ để Phượng nương ở lại Ngọc Sơn đợi sinh nở. Chỉ là, phần mộ của Hầu thúc thúc còn mong ngươi chiếu cố đôi chút.

Nói đến đây, mắt Hầu phu nhân chợt ươn ướt, bà lấy tay lau đi, rồi gọi Phượng nương mau mang gà ra. Chỉ cần nhìn Phượng nương một cái là biết ngay là phụ nữ chăm chỉ, tướng mạo không quá xinh đẹp nhưng rất ưa nhìn. Lễ nghi của nàng lại vô cùng chu đáo, dù sao cũng xuất thân từ thư hương. Có điều, bụng nàng còn chưa lộ rõ, lúc này đi xa rất nguy hiểm.

Vân Diệp bày tỏ nỗi lo lắng của mình, lão phu nhân mỉm cười nói: – Người nhà Hầu gia đâu yếu đuối đến thế. Theo ngươi cũng chẳng phải chịu khổ sở gì. Ta sẽ cho thêm một vị di nương nữa đi cùng nó về, dọc đường sẽ chăm sóc cẩn thận. – Ngươi cũng thấy đấy, rất nhiều gia thần, gia tướng theo Hầu gia phải sống khá khổ cực. Hầu gia tự gieo gió thì gặt bão, nhưng bọn họ đâu có tội tình gì. Lão thân muốn làm chút kinh doanh để tiếp tế cho họ. Nếu người khác đi làm thì đám thúc bá huynh đệ sẽ không yên tâm, chỉ có Phượng nương là hợp lý nhất.

Vân Diệp gật đầu, sau khi ăn xong một hũ gà hầm, y nhìn các công tượng lắp cối xay bên sông. Y còn muốn thắp thêm nắm củi cho vị trưởng lão đã khuất. Ông lão đang ở trong sơn động, được quấn chặt bằng vải. Nghe nói Vân Diệp muốn gặp trưởng lão, lập tức có hai phụ nữ bước vào sơn động khiêng ông ra cho y xem. Họ thậm chí còn lấy củi của Vân Diệp đốt để hun trưởng lão một lượt. Vân Diệp chợt nhận ra quy trình này giống hệt làm thịt hun khói.

Sau đó, Vân Diệp dẫn Phượng nương về Ung Châu. Hầu gia sống rất tốt, như vậy về Trường An y có thể ăn nói được với đám Lão Trình rồi.

Chiếc Đại Đế sau khi được tu sửa đã không ngừng tuần tra trên biển. Hiện tại, để các thương nhân yên tâm, cần phải để họ liên tục nhìn thấy bóng dáng oai hùng của nó. Những con thuyền mới đang được đóng. Vân Diệp giao việc này cho Lưu Nhân Nguyện; hắn trời sinh đã thích thuyền, thích biển, giao hết cho hắn là xong xuôi. Những con thuyền mà hắn đóng ra có hình dạng kỳ quái đến nỗi Vân Diệp nhìn không hiểu nổi. Mặc kệ, thống lĩnh thủy sư Lĩnh Nam sẽ là hắn, hắn muốn trang bị cho bộ hạ ra sao thì đó là chuyện của hắn, Vân Diệp lười hỏi.

Thư của Tiểu Vũ đã đến ba ngày. Y sớm đã chuẩn bị tâm lý cho việc đến Bắc Đình. Ngồi giữ chức ở binh bộ lâu như vậy, lẽ nào y không biết chỉ có An Tây và Bắc Đình là đang rối ren? Phái người từ thư viện đi điều tra chuyện Lâu Lan, chắc chắn sẽ có người đến An Tây hoặc Bắc Đình nhậm chức. Chọn đi chọn lại, trừ y ra thì còn ai nữa?

Vân Diệp cũng muốn trở về Lũng Hữu, trở về hoang nguyên ấy – giấc mộng bao năm qua của y. Thuở ban đầu, y chỉ sợ người khác phát hiện bí mật của mình, nhưng giờ thì không sao nữa. Dù có đến đó cũng sẽ chẳng ai truy hỏi. Lê Đại Ẩn hẳn là nhóm người cuối cùng truy tìm lai lịch của y. Bao nhiêu năm trôi qua như thế, sự kiên nhẫn của Lý Nhị hẳn đã bị mài mòn hết rồi.

Lần thứ ba Lý An Lan tỉnh giấc, nàng thấy Vân Diệp vẫn mở mắt nhìn nóc lều. Nàng trở mình nằm lên ngực y rồi hỏi: – Anh đang nghĩ gì thế? Không được nhớ đến ba người ở Trường An, hiện giờ ở Ung Châu chỉ được phép nhớ đến thiếp thôi.

Khí hậu nóng nực ở Ung Châu càng khiến Vân Diệp thêm ngột ngạt. Anh vỗ vỗ mặt Lý An Lan rồi khoác áo ngồi dậy, mò mẫm trong bóng tối tìm nước uống. Lý An Lan cũng khoác áo, thắp nến, lo lắng nhìn Vân Diệp. Nàng hiểu thói quen của trượng phu mình, dường như có chuyện gì đó đang làm y day dứt không thôi. – Anh không sao, chỉ là nóng quá không ngủ được thôi. Uống chút nước là ổn rồi, nàng cứ ngủ đi, mặc kệ anh. Đây là bệnh cũ rồi, mỗi khi nhớ về cuộc sống trước kia ở Lũng Hữu là anh lại không tài nào chợp mắt được.

Lý An Lan vòng tay ôm lấy cánh tay Vân Diệp: – Nếu có chuyện gì phiền lòng, chàng cứ nói ra đi, thiếp sẽ lắng nghe. Có người chia sẻ sẽ tốt hơn, chàng cứ luôn ôm đồm hết mọi chuyện một mình. – Biết nói thế nào đây, ngay cả bản thân anh còn chưa rõ thì làm sao có thể nói cho nàng hiểu được? Anh đã nằm mơ một giấc rất dài, hoặc có thể hiện tại anh vẫn đang nằm mơ. Anh không rõ đâu là thực, đâu là mơ, cứ như trên đời này anh có hai kiếp người vậy, một kiếp sống trong mơ, một kiếp sống trong hiện thực, bởi vậy anh không dám nhắm mắt. – Sống đến giờ, anh đã phản bội quá nhiều, mất đi quá nhiều, nhưng bù lại, anh cũng đã có được rất nhiều. Vì vậy, anh rất muốn đến Lũng Hữu một chuyến, để xác định xem mình có thật sự đang sống trong mơ hay không. Bạch Ngọc Kinh, Bạch Ngọc Kinh… anh phải giải được câu đố này. Anh luôn cảm thấy nó có liên quan đến anh.

Lý An Lan ngạc nhiên hỏi: – Chàng vốn từ Bạch Ngọc Kinh ra mà, sao lại không nhớ nơi mình đã từng sống? – Chỉ là ký ức quá mơ hồ, anh không phân biệt được rõ đâu là thật, đâu là giả. Nàng còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không? Sự xuất hiện của nàng đã khiến anh hoàn toàn lạc lối.

Thấy Lý An Lan mở to mắt hoang mang nhìn mình, anh lại vỗ nhẹ má nàng: – Ngủ đi. Anh vẫn còn đang mơ màng, không nên khiến nàng cũng phải nghĩ ngợi lung tung theo.

Nói rồi, anh bế Lý An Lan lên, đưa nàng về giường trong khi nàng vẫn còn vùng vẫy.

Lý Dung rất muốn biết rốt cuộc mình có phải con của phụ thân không. Nó không muốn nghe phụ thân và mẫu thân nói, chỉ riêng cái họ Lý cũng đủ làm nó hoàn toàn mơ hồ rồi. Nó liền tìm Hà gia đại nương tử – người đã bế ẵm nó từ bé – để hỏi: làm sao mới có thể chứng minh cha và nương thân là vợ chồng? Đáng thương cho Hà gia đại nương tử không thể nói rằng hầu gia và công chúa đã tự ý tư thông với nhau, đành nói lấp liếm rằng nam nữ ngủ cùng nhau thì là vợ chồng. Thế là, trời vừa sáng, Lý Dung liền đến thỉnh an cha mẹ. Nó không đợi cha mẹ chuẩn bị gì, đã đẩy cửa xông vào. Thấy cha mẹ trên giường, nó mới hài lòng lui ra, thầm nghĩ: mình quả nhiên là con của cha mẹ. Nhưng sao muội muội Vân Lộ lại mang họ Vân, còn mình thì lại họ Lý?

Lý An Lan mặc xong y phục liền mắng Lý Dung một trận, nói nó đã lớn rồi, không thể lỗ mãng xông vào phòng cha mẹ như vậy. Vân Diệp thì không tán đồng.

Bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền cho truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free